Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 663: Huyết Ảnh Tráo Ảnh: Vở Kịch Tuyệt Vọng

Liên Minh chính đạo đang trong những ngày đầu của công cuộc củng cố. Kế hoạch "Minh Tâm Luyện Ý" cùng với mạng lưới tình báo "Phản Ứng Nhanh" của Tiêu Hạo vừa được triển khai, mang theo một làn gió hy vọng thổi qua Thiên Đô Thành sau chuỗi ngày u ám. Các tu sĩ, dù còn nhiều nghi ngại, cũng dần mở lòng đón nhận những triết lý về đạo tâm, về bản ngã mà Lục Trường Sinh đã gieo mầm. Họ bắt đầu tin rằng, giữa biển khơi loạn lạc, có một con đường khác, không chỉ dựa vào sức mạnh pháp thuật đơn thuần, mà còn dựa vào một thứ sức mạnh bền vững hơn, sâu sắc hơn – đạo tâm. Các buổi tịnh tu, các buổi chia sẻ kinh nghiệm giữ vững tâm thần bắt đầu được tổ chức, dù chỉ mới là những bước đi chập chững, song đã thắp lên những tia lửa nhỏ trong tâm hồn còn đầy rẫy bất an của chúng sinh. Minh Tâm Điện đang được gấp rút xây dựng, hứa hẹn sẽ là một pháo đài tinh thần vững chắc giữa lòng Thiên Đô.

Nhưng cuộc đời, và đặc biệt là thế giới tu hành đầy rẫy biến động này, hiếm khi cho phép bất cứ ai được bình yên quá lâu. Ma Quân Huyết Ảnh, kẻ đứng sau mọi âm mưu chia rẽ và thao túng, không phải là một kẻ dễ dàng buông tha con mồi. Hắn ta đã thất bại trong việc triệt hạ Long Tộc Thái Tử, đã chứng kiến Liên Minh gượng dậy từ tro tàn, nhưng sự thất bại ấy chỉ càng thổi bùng lên ngọn lửa tàn nhẫn và sự tự mãn cố hữu trong hắn. Hắn ta muốn một đòn quyết định, một màn kịch lớn hơn, tàn độc hơn, để gieo rắc sự tuyệt vọng sâu sắc, phá vỡ hoàn toàn sự đoàn kết mong manh vừa mới chớm nở của Liên Minh.

***

Thiên Đô Thành, vào một ngày trời trong xanh, linh khí cuồn cuộn chảy qua những tòa tháp đá quý cao vút và cung điện lộng lẫy, tưởng chừng như đã tìm lại được vẻ bình yên vốn có. Giữa trưa, ánh dương rực rỡ đổ tràn xuống những con đường lát đá xanh ngắt, soi chiếu cả những pháp trận bảo vệ cổ kính ẩn mình dưới lòng đất. Tiếng người nói chuyện ồn ào hòa cùng tiếng xe ngựa lộc cộc, tiếng rao hàng của các tiểu thương, tiếng pháp khí va chạm lanh canh từ các lò rèn, và cả những giai điệu du dương từ các tửu lầu sang trọng. Mùi thức ăn thơm lừng từ các quán ăn ven đường quyện lẫn hương liệu quý hiếm, mùi kim loại từ xưởng đúc và mùi linh dược thoang thoảng từ các tiệm thuốc. Tất cả tạo nên một bức tranh sống động, nhộn nhịp, đầy năng lượng của một trung tâm tu hành lớn.

Lục Trường Sinh, trong bộ đạo bào vải thô màu xám quen thuộc, đang đi dạo trong một khu chợ nhỏ, đôi mắt đen láy trầm tư quan sát dòng người hối hả. Hắn không mua bán gì, chỉ lặng lẽ cảm nhận nhịp sống nơi đây, cảm nhận sự thay đổi nhỏ bé trong tâm thái của các tu sĩ và phàm nhân. Sau những biến cố, dù chưa thực sự hồi phục hoàn toàn, nhưng ít nhất sự hoang mang đã vơi bớt, thay vào đó là một niềm tin âm ỉ, một sự kiên cường thầm lặng. Hắn khẽ thở dài, trong tâm không hề cảm thấy thoải mái hay an tâm. Sự bình yên này, hắn biết, chỉ là một cái vỏ bọc mỏng manh. Ma Quân Huyết Ảnh sẽ không để yên.

Đột nhiên, một luồng khí lạnh lẽo, tanh tưởi xộc thẳng vào khứu giác, làm Lục Trường Sinh cau mày. Hắn ngẩng đầu lên, đôi mắt đen láy xuyên qua tầng không. Trên bầu trời xanh trong vắt, một chấm đen nhỏ xuất hiện, rồi nhanh chóng khuếch tán, lan rộng như một vết mực loang trên giấy. Chấm đen ấy không phải là mây, cũng không phải là khói, mà là một khối tà khí nồng đặc, mang theo sức mạnh đủ để bóp nghẹt mọi linh khí xung quanh. Nó nuốt chửng ánh sáng mặt trời, biến bầu trời Thiên Đô Thành từ màu lam ngọc thành một màn đêm u tối, đặc quánh.

Một áp lực vô hình nhưng nặng nề đè xuống toàn bộ thành phố, khiến mọi âm thanh huyên náo bỗng chốc tắt lịm, chỉ còn lại tiếng gió rít gào thê lương. Dân chúng và tu sĩ trên đường đều ngẩng đầu nhìn lên, nét mặt từ ngạc nhiên chuyển sang hoảng sợ. Các pháp trận phòng ngự của Thiên Đô Thành lập tức bùng sáng, những đường vân linh quang chạy khắp các tòa nhà, tạo thành một mạng lưới bảo vệ khổng lồ, nhưng ánh sáng của chúng lại trở nên yếu ớt, nhợt nhạt dưới sức ép của màn tà khí đen kịt.

"Không thể nào! Ma Quân… hắn ta dám làm điều này ngay giữa Thiên Đô Thành! Thông tin tình báo của ta…" Tiêu Hạo, với vẻ mặt tròn trịa thường ngày nay tái mét đi vì kinh hãi, bất ngờ xuất hiện bên cạnh Lục Trường Sinh, giọng nói lắp bắp, đầy sự tự trách. Hắn ta vừa nhận được tin tức từ mạng lưới của mình, nhưng mọi thứ diễn ra quá nhanh, quá đột ngột. Vẻ hoạt bát, dí dỏm thường ngày đã biến mất, thay vào đó là sự hoảng loạn tột độ. Hắn vốn dĩ nhanh nhẹn và thông minh, nhưng trước cảnh tượng này, sự nhanh nhẹn ấy cũng trở nên vô dụng.

Lục Trường Sinh không đáp lời, đôi mắt vẫn chăm chú nhìn lên bầu trời đang biến đổi. Hắn đã dự cảm được điều này, nhưng không ngờ Ma Quân Huyết Ảnh lại trắng trợn và liều lĩnh đến vậy. Hắn không nói gì, chỉ khẽ lắc đầu, biểu lộ sự thất vọng về sự yếu kém của mạng lưới phòng ngự tinh thần của Liên Minh, chứ không phải sự chỉ trích đối với Tiêu Hạo.

Từ trong màn đêm nhân tạo ấy, những dòng tà khí cuộn xoáy, hội tụ, rồi bỗng chốc bùng nổ thành vô số điểm sáng đỏ sẫm. Những điểm sáng ấy nhanh chóng biến hóa, từ từ hình thành những cảnh tượng kinh hoàng, những huyễn ảnh khổng lồ như được chiếu lên một màn hình vô tận. Chúng không phải là những ảo ảnh mơ hồ, mà là những hình ảnh sắc nét, sống động đến rợn người, phản chiếu thẳng vào tâm trí của mỗi người trong thành.

Ma Quân Huyết Ảnh, với dáng người cao lớn, vạm vỡ, ẩn mình trong bộ áo choàng đen rộng thùng thình, chỉ để lộ đôi mắt đỏ ngầu như máu và nụ cười ghê rợn. Hắn ta đứng lơ lửng giữa không trung, trên đỉnh Huyết Ảnh Cung, nơi vừa phóng ra trận pháp khổng lồ bao phủ Thiên Đô Thành. Giọng nói trầm thấp, khàn khàn của hắn vọng khắp không gian, như tiếng sấm rền từ địa ngục, mang theo sự hả hê và tự mãn: "Hỡi những kẻ tự xưng là chính đạo! Các ngươi tưởng rằng chỉ cần củng cố cái gọi là 'đạo tâm' hèn mọn của mình là có thể chống lại bản tọa sao? Vô tri! Hôm nay, bản tọa sẽ cho các ngươi thấy, cái gọi là 'đạo tâm' ấy, chẳng qua cũng chỉ là một trò đùa rẻ tiền!"

Tà khí nồng nặc lan tỏa khắp thành phố, mang theo mùi tanh tưởi của máu và sự mục nát, khiến không khí trở nên đặc quánh, khó thở. Dân chúng bắt đầu la hét, hoảng loạn chạy trốn, nhưng không biết trốn đi đâu. Những tu sĩ cấp thấp thì ôm đầu quằn quại, thân thể run rẩy, đôi mắt đầy vẻ sợ hãi và tuyệt vọng. Cả Thiên Đô Thành như một con thuyền nhỏ bị nhấn chìm giữa cơn sóng thần huyễn ảnh, linh khí trong không khí trở nên hỗn loạn, không thể nào ngưng tụ.

Thanh Liên Nữ Đế, với vẻ mặt thanh tú nhưng giờ đây ẩn chứa sự lo lắng sâu sắc, bay vút lên, uy nghi như một vị tiên tử. Nàng mặc y phục xanh ngọc, tay cầm phất trần, cố gắng trấn áp không khí hỗn loạn. Nhưng khi nhìn thấy trận pháp trên bầu trời, ánh mắt nàng chợt lóe lên vẻ kinh hoàng. "Trận pháp này… không phải là công kích vật chất, mà là trực tiếp vào tinh thần!" Giọng nàng lạnh lẽo, nhưng sự bất ngờ và lo lắng vẫn không giấu được. Nàng hiểu rằng, đây chính là đòn chí mạng mà Ma Quân Huyết Ảnh đã chuẩn bị để phá vỡ mọi nỗ lực đoàn kết của Liên Minh.

Các cường giả của Liên Minh cũng đã xuất hiện, đứng trên các tháp canh cao nhất của Thiên Đô Thành, cố gắng duy trì trật tự và bảo vệ dân chúng. Nhưng chính họ cũng đang phải chống chịu với áp lực kinh khủng từ trận pháp huyễn ảnh này, cảm nhận được sự lạnh lẽo và bất an đang len lỏi vào từng tế bào. Lục Trường Sinh vẫn đứng đó, đôi mắt trầm tĩnh, như một tảng đá giữa dòng nước lũ. Hắn cảm nhận được sự hỗn loạn của linh khí, sự dao động của tâm trí chúng sinh, và đặc biệt là luồng tà khí đang không ngừng công kích vào đạo tâm của mỗi cá thể. Hắn không có vẻ gì là hoảng sợ, chỉ là sự quan sát sâu sắc, thấu hiểu.

***

Bầu trời Thiên Đô Thành giờ đây đã hoàn toàn bị nuốt chửng bởi màn tà khí đen kịt, biến thành một tấm màn khổng lồ, trên đó những huyễn ảnh kinh hoàng không ngừng hiện lên, biến hóa. Không còn ánh sáng mặt trời, chỉ còn những tia sáng đỏ sẫm, xanh lục quỷ dị phản chiếu từ những cảnh tượng giả dối được tạo ra bởi Ma Quân Huyết Ảnh. Khí tức u ám, lạnh lẽo bao trùm khắp nơi, khiến cả thành phố chìm trong một bầu không khí rờn rợn. Tiếng ma âm thì thầm, như hàng vạn con quỷ đang nói chuyện cùng lúc, len lỏi vào từng ngóc ngách, gieo rắc sự nghi ngờ, nỗi sợ hãi và tuyệt vọng vào tâm trí mỗi người.

Những huyễn ảnh bắt đầu chiếu rọi những bí mật đen tối nhất của các tông môn chính đạo – những cuộc tranh giành quyền lực huynh đệ tương tàn, những vụ tham ô, những hành động bất nhân mà bấy lâu nay vẫn được che đậy dưới lớp vỏ bọc chính nghĩa. Những sai lầm trong quá khứ của các lãnh đạo Liên Minh cũng được phơi bày một cách trần trụi, bị phóng đại và bóp méo, khiến hình ảnh uy nghiêm của họ trong mắt dân chúng và tu sĩ cấp thấp sụp đổ.

Nhưng đáng sợ nhất là một màn kịch được dàn dựng công phu, chiếu thẳng vào Long Tộc Thái Tử. Huyễn ảnh hiện lên cảnh Long Tộc Thái Tử, trong hình dáng rồng vàng kim uy nghi, lại đang liên minh với Ma Quân Huyết Ảnh, cùng nhau tàn sát vô số sinh linh, phản bội Liên Minh. Hình ảnh ấy được khắc họa sắc nét đến kinh hoàng, với máu đổ thành sông, tiếng la hét thảm thiết của những người vô tội, và nụ cười ghê rợn của "Long Tộc Thái Tử" giả mạo khi hắn ta đứng bên cạnh Ma Quân Huyết Ảnh. Ma âm thì thầm lặp đi lặp lại những lời cáo buộc: "Long Tộc Thái Tử phản bội! Hắn là nội gián của Ma Quân! Đừng tin vào lời hắn! Đừng tin vào Liên Minh!"

"Đây là... Thập Nhị U Minh Huyễn Cảnh! Hắn ta đào đâu ra được trận pháp cổ xưa này?" Vạn Pháp Tông Chủ, với khuôn mặt uy nghiêm thường ngày, giờ đây cau mày chặt, đôi mắt sáng rực lên vẻ kinh ngạc và hoài nghi. Hắn ta từng đọc được ghi chép về trận pháp này trong những thư tịch cổ, một loại ma trận chuyên công kích vào tâm trí, sử dụng những nỗi sợ hãi và bí mật sâu kín nhất của con người để tạo ra ảo ảnh chân thực đến mức khó phân biệt thật giả.

Long Tộc Thái Tử, vốn đang cố gắng trấn định tâm thần, nhìn thấy huyễn ảnh kia, cả người run rẩy dữ dội. Khuôn mặt tuấn tú của hắn biến sắc, đôi mắt vàng kim long lên những tia máu. Mặc dù hắn đã được Lục Trường Sinh chỉ dẫn để củng cố đạo tâm, nhưng những hình ảnh phản chiếu lỗi lầm và sự phản bội được Ma Quân Huyết Ảnh dàn dựng quá chân thực, quá độc ác. Hắn cảm thấy một cơn đau đớn tột cùng xé toạc nội tâm, những lời thì thầm đầy rẫy sự dối trá như những mũi kim độc đâm thẳng vào tâm trí hắn, cố gắng lung lay niềm tin mới được xây dựng.

"Không! Ta không phản bội! Đó là giả dối!" Hắn gầm lên một tiếng đau đớn, mang theo sự giằng xé nội tâm đến tột cùng. Hắn cố gắng hóa thành nguyên hình rồng, nhưng sức mạnh của trận pháp huyễn ảnh đè nặng lên tâm thần, khiến linh lực của hắn bị kìm hãm. Từng ký ức, từng nỗi sợ hãi sâu kín nhất trong hắn bị khơi dậy, bị bóp méo, bị biến thành vũ khí chống lại chính hắn. Tuy nhiên, đạo tâm mà hắn đã củng cố, dù còn non nớt, vẫn là một điểm tựa. Hắn không hoàn toàn gục ngã, mà vẫn nghiến răng chịu đựng, đôi mắt đầy vẻ kiên cường chống đỡ. "Long Tộc ta, không bao giờ cúi đầu trước tà ác!" Hắn gào lên, lời thề ấy như một lưỡi dao sắc bén xé toạc ma âm, nhưng chỉ trong chốc lát, ma âm lại ập đến, dữ dội hơn.

Dưới đất, giữa sự hỗn loạn của dân chúng, từng tốp Ma Binh mặc giáp đen gỉ sét bắt đầu xuất hiện. Chúng không tấn công vật lý, mà chỉ đứng đó, đôi mắt đỏ ngầu lóe lên vẻ hưng phấn tàn bạo, nụ cười ghê rợn phô ra hàm răng nhọn hoắt. Chúng lặp đi lặp lại những lời lẽ chia rẽ, những lời cáo buộc được khuếch đại bởi ma âm: "Liên Minh là lừa dối! Lãnh đạo là kẻ tham lam! Chúng ta bị phản bội! Sức mạnh của các ngươi là giả dối!" Tiếng la hét, khóc than của dân chúng tị nạn, những người vốn đã mệt mỏi và rách rưới, giờ đây lại càng tuyệt vọng và sợ hãi. Họ chỉ vào nhau, chỉ vào các tu sĩ, chỉ vào huyễn ảnh trên trời, rồi bắt đầu la mắng, chỉ trích, thậm chí xô đẩy nhau. Mùi sợ hãi và hoảng loạn lan tỏa khắp nơi, trộn lẫn với mùi tà khí nồng nặc.

Các tu sĩ cấp thấp và trung bình, dù đã cố gắng tu dưỡng đạo tâm theo kế hoạch "Minh Tâm Luyện Ý", nhưng đối mặt với đòn tấn công trực diện và tinh vi như thế này, tâm trí họ vẫn không thể giữ vững. Những hình ảnh về sự sụp đổ, về người thân bị tàn sát, về những lý tưởng bị chà đạp hiện lên trong đầu họ, khiến họ nghi ngờ mọi thứ. Họ nhìn các lãnh đạo Liên Minh với ánh mắt đầy hoài nghi, nhìn những người đồng tu với vẻ ngờ vực. Sự đoàn kết mà Liên Minh vừa nỗ lực xây dựng đang tan rã từng chút một, bị bào mòn bởi những ảo ảnh và ma âm độc ác. Ngay cả Bạch Hổ Tướng Quân, với thân hình cường tráng và khuôn mặt dữ tợn nhưng chính trực, cũng cảm thấy bối rối và tức giận tột độ. Hắn muốn lao ra chém giết kẻ thù, nhưng lại không biết chém ai, tấn công vào đâu giữa biển ảo ảnh và ma âm này. "Kẻ dám xâm phạm lãnh thổ của ta, chết không toàn thây!" Hắn gầm lên, nhưng lời nói ấy lạc lõng giữa tiếng hỗn loạn, không thể truyền đi sự kiên định như mọi khi.

Lục Trường Sinh vẫn đứng giữa dòng người hỗn loạn, nhưng xung quanh hắn lại như có một vòng không gian yên tĩnh, không một hạt bụi, không một âm thanh nào có thể xuyên qua. Hắn không bị bất kỳ huyễn ảnh hay ma âm nào lay chuyển. Đôi mắt đen láy của hắn vẫn điềm tĩnh, sâu thẳm như hồ nước mùa thu, nhưng giờ đây có thêm một tia sáng thấu hiểu. Hắn không chỉ nhìn thấy những hình ảnh giả dối, mà còn nhìn thấy luồng năng lượng nguyên bản của trận pháp, nhìn thấy những sợi dây vô hình đang thao túng tâm trí chúng sinh. Đạo tâm của hắn vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm, là một ngọn núi đá sừng sững giữa cơn bão táp. Hắn thấu rõ bản chất của "vở kịch" này, hiểu được ý đồ sâu xa của Ma Quân Huyết Ảnh – không phải là hủy diệt bằng vũ lực, mà là hủy diệt từ bên trong, phá nát niềm tin và ý chí của Liên Minh.

***

Trên tháp canh cao nhất của Thiên Đô Thành, nơi linh khí hội tụ mạnh mẽ nhất và tầm nhìn bao quát toàn bộ thành phố, không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Gió lạnh buốt lùa qua các khe cửa sổ, mang theo những âm thanh hỗn loạn, gào thét từ bên dưới, như tiếng vọng từ địa ngục. Các lãnh đạo Liên Minh, những người đã quen với những trận chiến long trời lở đất, giờ đây lại cảm thấy bất lực đến cùng cực trước loại hình tấn công tinh thần này.

Lục Trường Sinh đứng lặng ở một góc tháp canh, thân hình thanh tú, hơi gầy nhưng ẩn chứa một sức mạnh nội tại phi thường. Đôi mắt trầm tư của hắn dõi theo từng huyễn ảnh, từng luồng tà khí đang hoành hành khắp Thiên Đô Thành. Hắn không nói một lời, không có bất kỳ biểu cảm nào trên khuôn mặt thanh tú, nhưng sự điềm tĩnh tuyệt đối của hắn lại tạo thành một điểm tựa kỳ lạ giữa biển hỗn loạn. Đạo tâm của hắn như một bức tường thành vô hình, không bị bất kỳ ảo ảnh hay ma âm nào xuyên thủng. Hắn thấu rõ bản chất của 'vở kịch' này, hiểu được ý đồ sâu xa của Ma Quân Huyết Ảnh. Hắn như một người quan sát đứng ngoài cuộc, thấu hiểu mọi chân tướng, nhưng lại chưa hành động, như đang chờ đợi một thời cơ chín muồi.

Bên cạnh hắn, Mộc Thanh Y, với dáng người thanh thoát và đôi mắt phượng sáng ngời, đang cố gắng duy trì một kết giới linh lực màu xanh ngọc, bảo vệ nhóm lãnh đạo khỏi những làn sóng ma âm mạnh nhất. Tuy nhiên, trên khuôn mặt nàng vẫn không giấu được vẻ lo lắng tột độ. Nàng nhìn ra ngoài, nơi Long Tộc Thái Tử đang quằn quại chống đỡ, nhìn xuống dân chúng đang hoảng loạn tột cùng.

"Trường Sinh, chúng ta phải làm gì? Mọi người đang mất bình tĩnh!" Giọng Mộc Thanh Y vang lên, sắc sảo và dứt khoát như thường lệ, nhưng cũng ẩn chứa một sự bất lực hiếm thấy. Nàng quay sang nhìn Lục Trường Sinh, ánh mắt đầy mong chờ, như tìm kiếm một tia sáng trong màn đêm vô tận. Nàng đã chứng kiến sức mạnh đạo tâm của hắn, đã tin tưởng vào con đường của hắn, nhưng trước tình cảnh này, nàng cũng không khỏi cảm thấy hoang mang.

Bạch Ngưng Sương, trong bộ bạch y tinh khiết, tay cầm thanh kiếm băng giá, cũng đang dồn hết linh lực để hỗ trợ kết giới của Mộc Thanh Y. Nàng không nói nhiều, nhưng đôi mắt long lanh như sương mai của nàng chứa đựng nỗi buồn sâu thẳm. Nàng cảm nhận được nỗi đau, sự tuyệt vọng của chúng sinh bên dưới, và điều đó khiến nàng đau lòng. Nàng biết, những lời lẽ nhân ái, khuyến thiện của nàng vào lúc này cũng không thể lay chuyển được nỗi sợ hãi đang bao trùm. Nàng nhìn Lục Trường Sinh, ánh mắt cũng đầy vẻ cầu cứu, mong chờ một giải pháp.

Bạch Hổ Tướng Quân, thân hình cường tráng, giáp sắt trắng ánh lên những tia sáng yếu ớt, đang đi đi lại lại trong tháp canh. Khuôn mặt dữ tợn của hắn giờ đây lộ rõ vẻ bối rối và tức giận. Hắn cố gắng gầm lên những mệnh lệnh, nhưng giọng nói của hắn lạc lõng giữa tiếng hỗn loạn, không thể trấn an được ai. Hắn muốn cầm đại đao lao ra chiến trường, nhưng chiến trường này lại nằm trong tâm trí của mỗi người, vô hình và vô ảnh. "Khốn kiếp! Ma Quân Huyết Ảnh, ngươi có giỏi thì ra đây mà đánh một trận công bằng!" Hắn đấm mạnh vào vách đá, một vết nứt nhỏ hiện ra, nhưng điều đó chẳng giải quyết được gì. Sự nóng nảy của hắn chỉ càng làm nổi bật sự bất lực của mình trước đòn tấn công tâm lý này.

Các cường giả khác của Liên Minh cũng đều có mặt, mỗi người một vẻ. Thanh Liên Nữ Đế và Vạn Pháp Tông Chủ đang cố gắng điều động linh lực, tìm cách phá giải trận pháp từ bên ngoài, nhưng luồng tà khí của Thập Nhị U Minh Huyễn Cảnh quá mạnh mẽ, và bản chất của nó là công kích tinh thần, khiến mọi nỗ lực của họ trở nên vô vọng. Họ chỉ có thể duy trì các kết giới phòng ngự, bảo vệ bản thân và những người gần kề khỏi sự tấn công trực diện nhất.

Lục Trường Sinh vẫn đứng yên, đôi mắt hắn khẽ nhắm lại, như đang lắng nghe một bản nhạc vô hình, một dòng chảy vô tận của ý niệm và cảm xúc. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng, nỗi sợ hãi, sự nghi ngờ đang lan tràn khắp Thiên Đô Thành. Hắn cảm nhận được sự giằng xé trong nội tâm Long Tộc Thái Tử, sự bất lực của Mộc Thanh Y và Bạch Ngưng Sương, sự tức giận của Bạch Hổ Tướng Quân. Tất cả đều là những mảnh ghép của một bức tranh hỗn loạn, một vở kịch do Ma Quân Huyết Ảnh dàn dựng để phá vỡ Liên Minh.

Hắn không nói, chỉ quan sát, như đang chờ đợi một thời cơ. Đạo của hắn không phải là xông lên chiến đấu, mà là thấu hiểu và hóa giải. Sự bình yên kỳ lạ tỏa ra từ hắn, là một sự đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn bên ngoài. Các lãnh đạo khác cố gắng trấn an nhau, cố gắng tìm kiếm một phương án, nhưng càng cố gắng, họ lại càng cảm thấy sự bất lực của mình trước đòn tấn công tinh thần này. Ma Quân Huyết Ảnh đã thành công trong việc gieo rắc tuyệt vọng, đã thành công trong việc phá vỡ sự đoàn kết. Liên Minh, trong khoảnh khắc này, dường như đang đứng trên bờ vực sụp đổ, và chỉ có một ngọn hải đăng duy nhất, đó là đạo tâm vững như bàn thạch của Lục Trường Sinh, đang âm thầm tỏa sáng giữa màn đêm đen tối. Lời tiên tri về 'người phá vỡ cục diện' chưa bao giờ trở nên rõ ràng và cấp thiết đến thế.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free