Cửu thiên linh giới - Chương 666: Huyết Ảnh Tráo Tâm: Nghi Kỵ Giữa Liên Minh
Tiếng reo hò, tiếng cười nói vang vọng khắp các con phố, xua tan đi mọi dấu vết của sự sợ hãi và hỗn loạn. Người dân, những thôn dân tị nạn đã trải qua những giây phút kinh hoàng, giờ đây từ hoảng sợ đã chuyển sang nhẹ nhõm, và rồi kinh ngạc. Họ đã chứng kiến sức mạnh của Liên Minh, và hơn thế nữa, họ đã chứng kiến sự điềm tĩnh phi thường của Lục Trường Sinh.
Trên tòa tháp cao nhất, nơi Lục Trường Sinh vẫn đứng đó, các lãnh đạo Liên Minh đã tụ họp lại. Ánh mắt mỗi người đều chất chứa sự kính phục sâu sắc, không chỉ đối với Lục Trường Sinh, mà còn đối với con đường mà hắn đã chọn, con đường của đạo tâm kiên cố và sự thấu hiểu sâu sắc vạn vật. Mùi khói, bụi, và máu tanh đã dần phai nhạt, thay vào đó là mùi hương thoang thoảng của những vườn hoa trong thành, và cảm giác mát lạnh của làn gió chiều.
Thanh Liên Nữ Đế, với khí chất trang nghiêm nhưng giờ đây ánh mắt lại mềm mại hơn, tiến đến gần Lục Trường Sinh. Nàng khẽ thở dài, giọng nói thanh thoát nhưng chất chứa sự biết ơn sâu sắc: “Lục Trường Sinh đạo hữu, lần này nếu không nhờ huynh, Liên Minh chúng ta đã không thể vượt qua được. Huyết Ảnh Ma Quân quá xảo quyệt, hắn không chỉ muốn phá vỡ tinh thần chúng ta, mà còn muốn hủy diệt Thiên Đô Thành này. Huynh đã cứu rỗi cả Liên Minh.”
Long Tộc Thái Tử, vẻ ngoài uy phong đã được gột rửa bởi trận chiến, đôi mắt vàng kim của hắn ánh lên sự chân thành tuyệt đối. Hắn cúi đầu một cách trang trọng trước Lục Trường Sinh, không chút ngần ngại. “Đạo tâm của Lục huynh, đúng là trụ cột của Liên Minh! Ta đã từng hoài nghi, từng chạy theo sức mạnh bề ngoài, nhưng hôm nay, ta đã hiểu ra rồi. Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Con đường của huynh, dẫu chậm rãi, nhưng lại là con đường chân chính, vững chắc nhất. Long Tộc ta sẽ noi theo.”
Vạn Pháp Tông Chủ, khuôn mặt uy nghiêm giờ đây cũng nở một nụ cười hiền hậu. Ông vuốt bộ râu dài, trầm ngâm nói: “Đạo lý không nằm ở nhanh hay chậm, mà ở bền vững và phù hợp. Trường Sinh đạo hữu đã chứng minh điều đó một cách hùng hồn nhất. Lời tiên tri của Thiên Cơ Lão Nhân về ‘người phá vỡ cục diện’ đã ứng nghiệm một phần, nhưng trận chiến lớn nhất vẫn còn ở phía trước. Ta tin rằng, với Lục Trường Sinh đạo hữu dẫn lối, Liên Minh chúng ta sẽ vững vàng.”
Lục Trường Sinh khẽ mỉm cười, nụ cười nhẹ như gió, không chút kiêu ngạo hay tự mãn. Hắn nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đang dần lặn, nhuộm đỏ cả một vùng không gian, và cũng là hướng Ma Quân Huyết Ảnh đã rút lui. Hắn nói, giọng điệu trầm lắng nhưng lại mang sức nặng của ngàn cân, khiến mỗi người đều phải suy ngẫm: “Không có gì, chỉ là đạo lý vạn vật tương sinh tương khắc. Quan trọng là chư vị đã tin tưởng và đoàn kết hành động. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Ma Quân Huyết Ảnh sẽ không dễ dàng từ bỏ. Hắn đã thất bại trong việc thao túng tâm lý, nhưng hắn sẽ chuyển sang những phương pháp tàn bạo và trực diện hơn, không còn dùng mưu kế nhiều nữa. Những trận chiến đẫm máu hơn đang chờ đợi chúng ta.”
Mộc Thanh Y và Bạch Ngưng Sương đứng bên cạnh Lục Trường Sinh, ánh mắt họ đầy sự tin tưởng và ngưỡng mộ. Tiêu Hạo, sau khi điều phối hậu cần xong xuôi, cũng quay lại, lắng nghe những lời Lục Trường Sinh nói, ánh mắt tò mò và thấu hiểu. Hắn đã chứng kiến Lục Trường Sinh biến nguy thành an, và giờ đây, hắn hiểu rằng, không cần sức mạnh kinh thiên động địa, chỉ cần một đạo tâm kiên cố, một trí tuệ thấu suốt, cũng có thể thay đổi cả cục diện.
Các lãnh đạo Liên Minh vây quanh Lục Trường Sinh, bày tỏ lòng kính trọng. Lục Trường Sinh chỉ khẽ cười, ánh mắt nhìn về phía chân trời, như đang suy tư về những thử thách sắp tới, về con đường tu hành vẫn tiếp diễn, và về đạo của hắn, một đạo đang dần ảnh hưởng sâu sắc đến toàn bộ thế giới tu hành. Người dân Thiên Đô Thành vẫn đang reo hò, hình ảnh các thành viên Liên Minh cùng nhau đứng vững trở thành biểu tượng mới, một lời hứa về sự đoàn kết và niềm hy vọng. Trận chiến đầu tiên đã thắng, nhưng cuộc chiến lớn hơn, cuộc chiến định đoạt số phận Cửu Thiên Linh Giới, giờ đây mới thực sự bắt đầu.
***
Trong đại điện u ám của Huyết Ảnh Cung, tiếng gió rít gào như những linh hồn oan khuất đang than khóc, hòa cùng tiếng sấm chớp dữ dội xé toạc màn đêm. Ngoài kia, một trận mưa máu đang trút xuống, nhuộm đỏ cả vùng đất hoang vu, tạo nên một khung cảnh kinh hoàng, ghê rợn. Huyết Ảnh Cung, với những tòa tháp nhọn hoắt chọc thẳng trời cao, tường đá đen sẫm phủ đầy rêu phong và những họa tiết đầu lâu, xương chéo rùng rợn, càng thêm phần u ám, tà dị. Mùi máu tanh nồng, mùi tử khí khó ngửi, mùi lưu huỳnh khét lẹt và mùi thảo dược tà ác quyện vào nhau, tạo thành một luồng khí tức nặng nề, khiến bất kỳ ai đặt chân đến cũng phải rùng mình ghê tởm.
Trên ngai vàng làm từ vô số xương cốt trắng hếu, Ma Quân Huyết Ảnh ngồi sừng sững, thân hình cao lớn vạm vỡ của hắn ẩn mình trong bộ áo choàng đen rộng thùng thình, chỉ để lộ đôi mắt đỏ ngầu như hai đốm lửa ma quái và khuôn mặt gầy gò, xương xẩu, đầy những vết sẹo hoặc hoa văn xăm trổ kỳ dị. Khí tức u ám, lạnh lẽo cuồn cuộn tỏa ra từ hắn, khiến không gian xung quanh như đóng băng. Hắn nghiến răng kèn kẹt, những âm thanh khô khốc vang vọng khắp đại điện, phá vỡ sự tĩnh mịch đáng sợ. Sự phẫn nộ sau thất bại ê chề ở Thiên Đô Thành đang thiêu đốt tâm can hắn, biến hắn thành một khối lửa hận thù.
“Lục Trường Sinh! Lục Trường Sinh!” Hắn gằn từng tiếng, giọng nói trầm thấp, khàn khàn, mang theo sự lạnh lẽo và uy hiếp tột cùng. Hắn đã tính toán mọi thứ, đã gieo rắc ma âm, huyễn ảnh để phá vỡ đạo tâm của Liên Minh, thậm chí còn kích hoạt trận pháp hủy diệt, vậy mà tất cả đều bị kẻ phàm nhân mang linh căn tạp kia hóa giải. Điều đó không chỉ làm tổn thương thực lực của hắn, mà còn làm rách nát lòng kiêu hãnh của một Ma Quân. Hắn thề sẽ khiến Lục Trường Sinh và toàn bộ Liên Minh phải trả giá đắt.
Ma Quân Huyết Ảnh vung tay, chiếc Huyết Ma Đao bên cạnh hắn rung lên bần bật, phát ra tiếng rên rỉ như tiếng quỷ khóc. Hắn đứng dậy, bước xuống ngai vàng, mỗi bước chân đều mang theo một luồng tà khí cuồn cuộn. Hắn nhận ra, đòn tấn công vật lý trực diện sẽ không hiệu quả ngay lập tức khi đối mặt với một đối thủ có thể hóa giải trận pháp hủy diệt của mình. Sự đoàn kết của Liên Minh, dù mới hình thành, lại là một khối cứng rắn hơn hắn nghĩ, đặc biệt là khi có Lục Trường Sinh đứng ra làm trụ cột tinh thần. Nhưng hắn cũng nhìn thấy sự mong manh ẩn sâu bên trong khối cứng rắn ấy. Liên Minh này được tạo thành từ vô số tông môn, chủng tộc, mỗi bên đều có lịch sử, lợi ích và những mối hiềm khích riêng. Sức mạnh của họ là tổng hòa, nhưng điểm yếu của họ cũng nằm ở chính sự phức tạp đó.
Ma Quân Huyết Ảnh nhếch mép, nụ cười ghê rợn kéo căng khuôn mặt xương xẩu. “Lục Trường Sinh! Ngươi phá hủy trận pháp của ta, nhưng ngươi không thể phá hủy ma tâm trong lòng bọn chúng! Liên Minh đoàn kết? Hừ, chỉ là một đám ô hợp!” Hắn thầm nghĩ, nếu không thể đánh bại chúng từ bên ngoài, thì hãy phá hủy chúng từ bên trong. Một cuộc chiến tâm lý, một cuộc chiến không máu tanh, nhưng lại tàn bạo hơn bất kỳ cuộc chiến vũ lực nào, vì nó sẽ gặm nhấm niềm tin, xé nát tình đồng minh.
Hắn vung tay lên, một đạo ma quang màu đỏ sẫm bắn thẳng lên không trung, rạch một đường kinh hoàng xuyên qua màn mưa máu. Ngay lập tức, ba bóng đen lao đến, quỳ phục dưới chân hắn. Đó là ba Ma Sứ thân cận nhất của Ma Quân, thân hình gầy gò, thấp lùn, được bao phủ bởi những lớp da khô héo và đôi mắt lờ đờ không có thần thái, chỉ có sự phục tùng tuyệt đối. Khí tức từ chúng tỏa ra lạnh lẽo, mang theo mùi của sự chết chóc và những ma thuật hắc ám.
“Các ngươi nghe đây,” Ma Quân Huyết Ảnh cất giọng, lời nói như những lưỡi dao sắc lạnh xuyên thấu không khí, “Liên Minh đó vừa mới trải qua một chiến thắng, niềm tin của chúng đang ở mức cao. Nhưng đó cũng là lúc sự chủ quan, kiêu ngạo bắt đầu nảy sinh. Và quan trọng hơn, những vết nứt cũ chưa bao giờ biến mất.” Hắn chậm rãi nói, mỗi chữ đều chứa đựng một âm mưu thâm độc. “Ta muốn các ngươi gieo rắc những tin đồn. Không phải những tin đồn vô căn cứ, mà là những lời thì thầm, những câu chuyện cũ đã bị lãng quên, những mối hiềm khích đã được chôn vùi. Hãy khơi gợi chúng lên, khiến chúng sống dậy trong tâm trí những kẻ yếu ớt.”
Một Ma Sứ khẽ khàng hỏi, giọng nói the thé như tiếng quỷ gọi hồn: “Tôn chủ, chúng ta nên bắt đầu từ đâu?”
Ma Quân Huyết Ảnh nhếch môi cười gằn, đôi mắt đỏ ngầu lóe lên một tia sáng tàn độc. “Hãy tập trung vào những tông môn lớn, những kẻ có quyền lực và ảnh hưởng. Chẳng hạn như Long Tộc và Bạch Hổ. Ngàn năm trước, chúng đã từng tranh chấp một Linh Mạch cực phẩm. Mặc dù đã được hòa giải, nhưng mối hiềm khích vẫn còn đó, chỉ chờ được khơi gợi. Hay Vạn Pháp Tông và Thanh Liên Cung, những kẻ luôn tranh giành quyền lực tối cao trong giới chính đạo. Đừng quên các tông môn nhỏ hơn, những kẻ luôn cảm thấy bị chèn ép, bị đối xử bất công. Hãy gieo rắc sự ngờ vực rằng những kẻ đứng đầu đang lợi dụng chiến tranh để mưu cầu lợi ích riêng.”
Hắn tiếp tục ra lệnh, giọng nói ngày càng trở nên phấn khích: “Hãy vu khống chúng, rằng có kẻ đã âm thầm cấu kết với Ma Tông để buôn bán linh tài, bán đứng đồng minh. Rằng có kẻ đã cố tình trì hoãn viện trợ trong trận chiến vừa rồi, chỉ để chờ đối phương suy yếu. Hãy biến những chiến công của Lục Trường Sinh thành một con dao hai lưỡi, gieo rắc ý nghĩ rằng hắn quá mạnh, quá khác biệt, sẽ trở thành mối đe dọa cho trật tự hiện tại. Hãy để sự ngờ vực gặm nhấm chúng từ bên trong, khiến chúng tự hủy diệt lẫn nhau. Khi niềm tin bị phá vỡ, khi sự đoàn kết tan rã, Liên Minh này sẽ không còn là gì cả. Đó sẽ là một cuộc tấn công trực diện nhất, tàn bạo nhất vào chính cốt lõi của chúng!”
Ba Ma Sứ cúi đầu, nhận lệnh và nhanh chóng biến mất vào màn đêm bão tố, hòa mình vào không khí lạnh lẽo và tà khí cuồn cuộn của Huyết Ảnh Cung. Ma Quân Huyết Ảnh đứng đó, ánh mắt đỏ ngầu dõi theo hướng Thiên Đô Thành, trong lòng tràn ngập sự hả hê và một niềm tin mãnh liệt vào kế hoạch mới của mình. Hắn tin rằng, lần này, dù Lục Trường Sinh có đạo tâm kiên cố đến mấy, cũng không thể cứu vãn được một Liên Minh đang tự xé nát lẫn nhau từ bên trong.
***
Chiều tà, những đám mây đen bất thường kéo đến, mang theo một luồng gió lạnh thấu xương, khiến Thiên Đô Thành vốn vừa trải qua một chiến thắng vang dội, bỗng chốc trở nên ảm đạm lạ thường. Trong phòng họp chiến lược của Liên Minh, nơi lẽ ra phải tràn ngập tiếng cười nói và những kế hoạch hân hoan, giờ đây lại bao trùm một bầu không khí căng thẳng, ngột ngạt đến khó thở. Mùi hương trầm nhẹ nhàng từ lư hương vẫn còn vương vấn, mùi mực và giấy vẫn thoang thoảng, nhưng tất cả đều bị át đi bởi mùi vị của sự hoài nghi và khó chịu đang lan tỏa trong căn phòng.
Thanh Liên Nữ Đế, với vẻ mặt thanh tú thường ngày tràn đầy uy nghiêm, nay lại hiện rõ nét lo lắng. Nàng ngồi thẳng lưng trên ghế chủ tọa, đôi mắt phượng quét một lượt qua các lãnh đạo đang có mặt. Vạn Pháp Tông Chủ vuốt bộ râu dài, ánh mắt ông lộ rõ vẻ trầm tư, khó hiểu. Long Tộc Thái Tử, vẻ ngoài tuấn tú vẫn giữ được khí chất vương giả, nhưng đôi mắt vàng kim của hắn lại ánh lên sự bực dọc và khó chịu. Bạch Hổ Tướng Quân, thân hình cường tráng, đôi tay siết chặt lấy tay ghế, gân xanh nổi lên trên cánh tay rắn chắc.
Sau chiến thắng trước Ma Quân Huyết Ảnh, Thiên Đô Thành lẽ ra phải tràn ngập niềm vui và sự tự tin. Nhưng chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, những tin đồn độc địa đã bắt đầu lan truyền như một dịch bệnh không có thuốc chữa. Ban đầu chỉ là những lời thì thầm, những câu chuyện phiếm không đáng kể. Nhưng dần dần, chúng trở nên cụ thể hơn, nhắm vào từng tông môn, từng cá nhân. Những cuộc tranh cãi nhỏ về việc phân chia chiến lợi phẩm, quyền hạn chỉ huy, hay trách nhiệm trong quá khứ bỗng chốc trở thành tâm điểm của mọi cuộc bàn tán.
“Chư vị, chúng ta vừa mới đoàn kết để đẩy lùi Huyết Ảnh Ma Quân,” Thanh Liên Nữ Đế cất giọng, cố gắng giữ sự bình tĩnh trong lời nói, “Vậy mà giờ đây, những lời đồn thổi vô căn cứ lại đang gieo rắc sự chia rẽ trong nội bộ Liên Minh. Ta e rằng, đây chính là âm mưu mới của Ma Quân Huyết Ảnh.”
Vạn Pháp Tông Chủ khẽ gật đầu, khuôn mặt uy nghiêm của ông thoáng hiện vẻ bất lực. “Đúng vậy. Hắn đã thất bại trong việc phá hủy chúng ta bằng vũ lực và trận pháp. Giờ đây, hắn chuyển sang một chiến thuật xảo quyệt hơn, tấn công vào điểm yếu nhất của chúng ta: niềm tin và sự đoàn kết.”
“Niềm tin?” Bạch Hổ Tướng Quân gằn giọng, đôi mắt dữ tợn quét qua Long Tộc Thái Tử, “Vậy ai sẽ tin ai đây? Ta nghe nói Long Tộc đã âm thầm liên lạc với Ma Tông để buôn bán linh tài, đổi lấy sự an toàn cho tộc mình. Chẳng lẽ đó cũng là tin đồn vô căn cứ sao? Ai dám đảm bảo Long Tộc không phải là nội ứng của Ma Quân Huyết Ảnh?”
Long Tộc Thái Tử lập tức đứng bật dậy, khí chất vương giả của hắn bùng nổ, đôi mắt vàng kim tóe lửa. “Ngươi nói gì? Bạch Hổ Tướng Quân, ngươi dám vu khống Long Tộc ta sao?! Long Tộc ta, không bao giờ cúi đầu trước tà ác! Ngươi cho rằng Long Tộc sẽ vì chút lợi ích nhỏ nhoi mà bán đứng Liên Minh sao? Hay chính ngươi mới là kẻ muốn chia rẽ, khơi gợi chiến tranh để đoạt lấy quyền lợi từ cuộc chiến này?”
Không khí trong phòng họp càng thêm căng thẳng. Những lời qua tiếng lại, những ánh mắt nghi ngờ bắn thẳng vào nhau. Một số tông chủ nhỏ hơn, vốn đã chịu nhiều thiệt thòi trong quá khứ, bắt đầu thì thầm bàn tán. Một tu sĩ trẻ tuổi từ một môn phái nhỏ, bị ảnh hưởng bởi những lời đồn, lắp bắp hỏi: “Thanh Liên Nữ Đế, Vạn Pháp Tông Chủ, có phải... có phải các ngài đang giấu giếm điều gì không? Có tin đồn rằng trận chiến vừa rồi, một số tông môn đã cố tình không xuất toàn lực, để bảo toàn thực lực của mình, trong khi các tông môn nhỏ hơn phải chịu hy sinh?”
Những lời này như đổ thêm dầu vào lửa. Thanh Liên Nữ Đế siết chặt phất trần, cố gắng trấn áp sự hỗn loạn đang bùng nổ. “Đại nghĩa đặt lên hàng đầu, nhưng không quên nhân tâm. Chư vị, xin hãy giữ bình tĩnh! Đừng để những lời lẽ xảo trá của Ma Quân Huyết Ảnh phá hoại chúng ta từ bên trong!”
Vạn Pháp Tông Chủ thở dài, ánh mắt ông nhìn về phía Lục Trường Sinh, người vẫn đang đứng im lặng ở một góc phòng, đôi mắt trầm tư nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi gió lạnh đang rít gào. Ông biết, đạo lý không nằm ở nhanh hay chậm, mà ở bền vững và phù hợp. Nhưng sự bền vững của Liên Minh đang bị đe dọa nghiêm trọng bởi chính những thành viên của nó.
Những cuộc tranh cãi cứ thế tiếp diễn, kéo dài đến tận đêm khuya. Tiếng bàn tán xôn xao, thỉnh thoảng có tiếng pháp khí va chạm từ bên ngoài vọng vào, càng làm tăng thêm sự lo lắng. Những lời buộc tội, những ánh mắt nghi kỵ cứ thế xoáy sâu vào tâm trí mỗi người, biến Thiên Đô Thành, từ biểu tượng của sự đoàn kết, thành một nồi lẩu của sự ngờ vực và chia rẽ.
***
Ban đêm, mây đen kịt kéo đến, che kín vầng trăng, chỉ còn lại những ánh sao lấp lánh yếu ớt cố gắng xuyên qua màn đêm u tối. Từ xa, tiếng sấm chớp đã bắt đầu rền vang, báo hiệu một cơn bão lớn sắp ập đến. Tại quảng trường chính của Thiên Đô Thành, nơi vốn là trung tâm giao thương sầm uất và tụ họp của tu sĩ các tông môn, giờ đây lại là một chiến trường của lời nói và sự hỗn loạn.
Tiếng ồn ào của đám đông từ ban ngày đã dần chuyển thành tiếng la ó, tranh cãi lớn tiếng. Những lời thì thầm ban đầu đã biến thành những lời buộc tội công khai, những ánh mắt nghi ngờ giờ đây tràn ngập sự thù địch. Ma Quân Huyết Ảnh đã kích hoạt những ma âm và huyễn ảnh nhỏ, khuếch đại những lời đồn thổi, biến chúng thành hiện thực sống động trong tâm trí những tu sĩ yếu kém về đạo tâm. Khí tức tà ác vô hình len lỏi khắp nơi, khiến lòng người thêm bất an, dễ bị kích động. Mùi thức ăn nguội lạnh, mùi linh dược, mùi bụi đường, giờ đây còn thêm mùi căng thẳng và sự hỗn loạn đến nghẹt thở.
Một cuộc tranh cãi lớn bùng nổ ngay giữa quảng trường. Một đệ tử Long Tộc, với vảy rồng lấp lánh trên trán và đôi mắt đầy kiêu hãnh, đang đối đầu với một tu sĩ Bạch Hổ Tướng Quân, thân hình vạm vỡ, mặc giáp sắt trắng, tay nắm chặt chuôi đại đao.
“Ngươi nói Long Tộc ta tham lam, cấu kết với Ma Tông sao?” Đệ tử Long Tộc gầm lên, giọng nói vang vọng khắp quảng trường. “Chính các ngươi mới là kẻ hèn nhát, dám để mặc Thôn Vân Tông bị Ma Tông tàn sát chỉ vì chúng có Linh Mạch quý hiếm! Chẳng phải Bạch Hổ Tướng Quân các ngươi luôn miệng nói ‘Kẻ dám xâm phạm lãnh thổ của ta, chết không toàn thây!’ sao? Vậy mà khi Thôn Vân Tông bị diệt, các ngươi ở đâu?”
Tu sĩ Bạch Hổ Tướng Quân cười khẩy, ánh mắt khinh bỉ. “Ha! Thôn Vân Tông bị diệt là do chúng ngu ngốc, dám giấu giếm Linh Mạch, lại còn vọng tưởng xưng bá. Hơn nữa, đó là chuyện của hàng trăm năm trước, không liên quan đến cuộc chiến này! Ngươi dám khơi gợi lại những chuyện cũ rích đó chỉ để bao che cho tội lỗi hiện tại của Long Tộc các ngươi sao? Ta nghe nói, chính Long Tộc các ngươi đã bán một lượng lớn Huyền Băng Thiết cho Ma Tông để đổi lấy sự an toàn cho Long Tộc Bí Cảnh!”
Những lời buộc tội liên tục được tung ra, mỗi lời đều như một mũi kim đâm thẳng vào nỗi đau và sự nghi ngờ đã được gieo rắc. Đám đông xung quanh bắt đầu chia phe, những tiếng la ó, tiếng tranh cãi, tiếng chửi rủa vang lên. Một vài tu sĩ nóng nảy đã bắt đầu rút pháp khí, những tia linh lực nhỏ bắt đầu va chạm, tạo ra những âm thanh chói tai. Sự hỗn loạn leo thang đến mức không thể kiểm soát.
Mộc Thanh Y, dáng người thanh thoát, khoác lên mình bộ đạo bào màu xanh ngọc, đôi mắt phượng sắc sảo lộ rõ vẻ lo lắng. Nàng cùng Tiêu Hạo, người đang cố gắng thu thập thông tin và trấn an mọi người, lao vào đám đông.
“Chư vị, xin hãy dừng lại!” Mộc Thanh Y cất tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng đầy uy lực. “Đây là âm mưu của Ma Quân Huyết Ảnh! Hắn muốn chúng ta tự diệt lẫn nhau!”
Tiêu Hạo nhanh nhẹn, linh hoạt luồn lách qua đám đông, cố gắng giải thích. “Mọi người, hãy bình tĩnh! Những tin đồn này đều là giả dối! Ma Quân Huyết Ảnh đang lợi dụng tâm lý của chúng ta!”
Nhưng những lời lẽ của họ như muối bỏ biển. Đám đông đã bị những ma âm và huyễn ảnh của Ma Quân Huyết Ảnh thao túng, lòng hoài nghi đã ăn sâu bén rễ. Một tu sĩ trẻ tuổi bị kích động, ánh mắt đỏ ngầu, chỉ thẳng vào Mộc Thanh Y. “Ngươi nói là giả dối? Vậy thì tại sao Thanh Liên Cung các ngươi lại không cứu viện khi tông môn ta bị Ma Tông tấn công? Chẳng phải là vì các ngươi muốn bảo toàn thực lực, muốn Liên Minh phải nghe theo mệnh lệnh của mình sao?”
Mộc Thanh Y cau mày, nàng cảm nhận được một luồng tà khí vô hình đang khuếch đại sự giận dữ và ngờ vực trong tâm trí đám đông. Nàng siết chặt thanh kiếm cổ bên hông, biết rằng lời nói của mình không còn tác dụng. Tiêu Hạo thở dài, ánh mắt bối rối và lo lắng. Hắn nhìn Lục Trường Sinh, người đang đứng trên ban công của tòa nhà gần đó, đôi mắt trầm tư dõi theo khung cảnh hỗn loạn bên dưới, như đang chiêm nghiệm một điều gì đó sâu xa.
Mây đen vần vũ trên bầu trời, tiếng sấm chớp từ xa ngày càng gần. Cơn bão lớn đã đến, không chỉ là cơn bão của thiên nhiên, mà còn là cơn bão của lòng người, đang xé nát niềm tin và sự đoàn kết của Liên Minh.
***
Đêm khuya, cơn bão tố ập đến Thiên Đô Thành như một sự phẫn nộ của trời đất. Mưa lớn như trút nước, tiếng gió rít gào, tiếng sấm chớp liên hồi, tất cả hòa thành một bản giao hưởng kinh hoàng, như đang phản ánh sự hỗn loạn trong lòng người. Trong Đại sảnh Liên Minh, nơi lẽ ra phải là trái tim của sự đoàn kết, giờ đây cũng là tâm điểm của cơn bão nội bộ.
Không khí trong đại sảnh đặc quánh lại, nặng nề đến mức khó thở. Mùi hương trầm đã hoàn toàn tan biến, thay vào đó là mùi mồ hôi, mùi linh lực hỗn loạn và sự căm phẫn đang bốc lên ngùn ngụt. Tiếng tranh cãi nảy lửa, tiếng đập bàn, tiếng thở hổn hển vì tức giận vang vọng khắp không gian, như muốn xé toạc căn phòng. Ánh sáng từ các pháp trận chiếu sáng lấp lánh như đang nhấp nháy, phản chiếu sự hỗn loạn trong tâm trí mỗi người.
Long Tộc Thái Tử, với đôi mắt vàng kim tóe lửa, đứng đối diện với Bạch Hổ Tướng Quân, thân hình cường tráng tỏa ra khí thế như mãnh hổ. Linh lực của cả hai đều dao động mạnh mẽ, như sắp bùng nổ thành một trận chiến kinh thiên động địa ngay tại đây.
“Ngươi nói Long Tộc ta tham lam? Ngươi quên ai đã cướp đoạt Linh Sơn của ta năm đó sao, Bạch Hổ Tướng Quân?!” Long Tộc Thái Tử gầm lên, giọng nói chứa đầy sự phẫn nộ và kiêu hãnh bị tổn thương. “Chính các ngươi đã lợi dụng lúc Ma Tông tấn công, ra tay chiếm đoạt Linh Sơn Long Mạch của Long Tộc ta! Đừng hòng che giấu những tội lỗi cũ rích của mình!”
Bạch Hổ Tướng Quân cười khẩy, vẻ mặt dữ tợn càng thêm phần hung ác. Hắn siết chặt đại đao trong tay, ánh mắt bắn ra tia căm ghét tột cùng. “Vô sỉ! Chính các ngươi mới là kẻ lợi dụng cơ hội để chiếm đoạt! Ngươi cho rằng ta không biết các ngươi âm thầm liên lạc với Ma Tông để mua bán linh tài sao?! Ngươi nghĩ ta không biết những giao dịch bí mật của Long Tộc các ngươi với Ma Sứ Hắc Phong sao? Đừng tưởng Ma Tông không có tai mắt trong Liên Minh này!”
Những lời buộc tội liên tục được tung ra, mỗi lời đều như một nhát dao đâm thẳng vào sự tin tưởng mỏng manh còn sót lại. Vạn Pháp Tông Chủ, khuôn mặt uy nghiêm giờ đây lộ rõ vẻ bất lực, cố gắng hòa giải, nhưng những lời buộc tội qua lại quá gay gắt, không ai chịu lắng nghe. “Chư vị, xin hãy giữ bình tĩnh! Đây là điều mà Ma Quân Huyết Ảnh muốn! Hắn muốn chúng ta tự tàn sát lẫn nhau!”
Thanh Liên Nữ Đế, dù uy nghiêm đến mấy, cũng không thể trấn áp được sự bùng nổ của những mâu thuẫn đã được Ma Quân Huyết Ảnh khéo léo khơi gợi. Nàng giận dữ gầm lên, giọng nói thanh thoát thường ngày giờ đây chứa đầy sự bất lực và phẫn nộ: “Dừng lại! Chẳng lẽ các ngươi muốn tự hủy hoại Liên Minh này sao?! Chẳng lẽ các ngươi muốn để Ma Quân Huyết Ảnh ngồi ngoài cười nhạo chúng ta, sau khi hắn đã thất bại trong việc đánh bại chúng ta bằng vũ lực ư?!”
Nhưng những lời lẽ của nàng cũng không thể lay chuyển được những tâm hồn đã bị sự ngờ vực và thù hận che mờ. Long Tộc Thái Tử và Bạch Hổ Tướng Quân vẫn đối đầu nhau, linh lực cuồn cuộn tỏa ra, chuẩn bị cho một cuộc chiến không thể tránh khỏi. Các tông chủ khác cũng bắt đầu chia phe, những tiếng tranh cãi, những lời buộc tội vang lên khắp đại sảnh.
Lục Trường Sinh đứng ở một góc khuất, đôi mắt hắn vẫn điềm tĩnh, không chút dao động giữa cơn bão táp của sự phẫn nộ. Dáng người hắn không cao lớn, hơi gầy nhưng ẩn chứa một sự dẻo dai khó tin. Khuôn mặt thanh tú, đường nét hài hòa, đôi mắt đen láy thường mang vẻ trầm tư, điềm tĩnh, ít biểu lộ cảm xúc, giờ đây lại càng sâu thẳm, như nhìn thấu vạn vật. Hắn mặc bộ đạo bào vải thô màu xám đơn giản, không hoa văn, nhưng luôn sạch sẽ, chỉnh tề, toát lên vẻ giản dị, khiêm nhường.
Hắn cảm nhận được luồng khí tức vô hình của Ma Quân đang thao túng, biến những nghi ngờ nhỏ nhặt thành ngọn lửa thiêu rụi niềm tin. Không phải sức mạnh, mà là phá vỡ tâm can, Lục Trường Sinh thầm nghĩ. Ma Quân Huyết Ảnh đã không còn kiên nhẫn với các mưu kế gián tiếp, nhưng hắn cũng không đơn thuần là tấn công vũ lực. Hắn tấn công trực diện vào lòng người, vào đạo tâm của từng tu sĩ, vào sợi dây liên kết mỏng manh của Liên Minh.
Lục Trường Sinh hít một hơi thật sâu, luồng linh khí trong cơ thể hắn vận chuyển chậm rãi, ổn định, không chút gấp gáp. Hắn đã thấy đủ, đã nghe đủ. Con đường tu hành của hắn là con đường của đạo tâm kiên cố, vạn pháp bất xâm. Hắn không thể để một Liên Minh vừa mới được tạo dựng, một niềm hy vọng vừa mới nhen nhóm, lại bị hủy hoại bởi chính những hoài nghi và thù hận này.
Ánh mắt hắn quét qua từng gương mặt đang tràn ngập sự giận dữ và hoài nghi. Hắn nhẹ nhàng bước ra khỏi góc khuất, không một tiếng động. Bước chân hắn chậm rãi, vững vàng, như thể đang bước trên một con đường vô hình giữa cơn bão. Hắn không mang theo pháp khí, không tỏa ra linh lực cường đại, nhưng sự hiện diện của hắn lại mang một sức nặng vô hình, khiến tất cả ánh mắt trong đại sảnh đều vô thức đổ dồn về phía hắn. Lục Trường Sinh, với đạo tâm kiên cố và trí tuệ thấu suốt của mình, đã sẵn sàng để đối mặt với thử thách mới này, không phải bằng vũ lực, mà bằng chính con đường của hắn, con đường của sự thấu hiểu và hóa giải. Con đường của hắn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận.
Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.