Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 670: Trụ Cột Trong Bão Tố: Đạo Tâm Chống Ma Quân

Cuộc chiến thật sự, đã bắt đầu.

***

Hắc Phong Thành, một thành trì biên ải quanh năm chìm trong sương gió và bụi cát, giờ đây đã biến thành một lò lửa khổng lồ, một biển máu và tiếng gào thét. Đêm khuya, gần sáng, gió lớn từ những rặng núi khô cằn gào thét từng cơn, không ngừng thổi bùng ngọn lửa từ những công trình đã bị phá hủy, mang theo tro bụi và mùi khét lẹt nồng nặc. Từng làn sóng Ma Binh, đông như kiến cỏ, giáp đen gỉ sét, mắt đỏ ngầu, tay cầm những vũ khí thô sơ nhưng đầy sát khí, cứ thế ào ạt xông lên, như thủy triều dâng nuốt chửng mọi thứ trên đường đi. Tiếng gầm rú man rợ của chúng hòa lẫn tiếng vũ khí va chạm chan chát, tiếng pháp thuật nổ tung rền trời, tiếng la hét tuyệt vọng của những binh sĩ Liên Minh đã ngã xuống. Khói bụi mịt mù che phủ cả vầng trăng mờ nhạt, khiến không khí càng thêm ngột ngạt, lạnh lẽo đến thấu xương.

Trên đỉnh tường thành phía Tây, nơi chịu áp lực tấn công mạnh mẽ nhất, Mộc Thanh Y dáng người thanh thoát trong bộ đạo bào xanh ngọc, điểm xuyết hoa văn mây trắng tinh xảo, đang cố gắng chống đỡ. Thanh kiếm cổ trong tay nàng vung lên như một dải lụa mềm mại nhưng ẩn chứa sức mạnh vô song, mỗi nhát chém lại hóa giải một đợt tấn công của Ma Binh, tiễn đưa vài tên ma vật về hư vô. Đôi mắt phượng sáng ngời của nàng giờ đây đã hằn lên vẻ mệt mỏi cùng cực, mái tóc đen nhánh búi cao gọn gàng đã có vài lọn rũ xuống, dính đầy mồ hôi và bụi bặm. Nàng đã chiến đấu không ngừng nghỉ suốt mấy canh giờ, linh lực trong đan điền đã cạn kiệt phân nửa, nhưng ý chí vẫn kiên định đến cùng.

“Không thể giữ được nữa! Quá nhiều!” Một Tiểu Binh bên cạnh nàng, khuôn mặt non nớt lấm lem bùn đất và máu, run rẩy thốt lên khi chứng kiến một khe hở nhỏ trên tường thành bị Ma Binh phá vỡ, từng đợt ma vật tràn vào như thác lũ. Hắn chỉ là một phàm nhân vừa mới bước vào con đường tu hành, chưa từng trải qua chiến trường khốc liệt đến vậy. Nỗi sợ hãi đã chiếm trọn tâm trí hắn, khiến tay cầm thương cũng không còn vững.

Mộc Thanh Y xoay người, một chưởng đẩy lùi hai tên Ma Binh định đánh lén, giọng nói dứt khoát nhưng đã thấm mệt: “Giữ vững! Đừng lùi bước! Hắc Phong Thành là tuyến phòng ngự cuối cùng, chúng ta không được phép để chúng xuyên qua!” Nàng biết lời nói của mình không đủ để xua tan nỗi sợ hãi đang lan truyền như bệnh dịch, nhưng nàng không thể làm gì khác. Từng trận pháp phòng ngự đã bị phá, từng đạo phù lục đã hóa thành tro tàn, Hắc Phong Thành đã trở thành một chiến trường đẫm máu mà sự sống và cái chết chỉ cách nhau trong gang tấc. Mùi máu tanh nồng nặc, mùi lưu huỳnh từ pháp thuật ma đạo, mùi tử khí từ những thi thể chồng chất lên nhau quyện vào không khí, gây ra một cảm giác buồn nôn và tuyệt vọng. Từng bước chân của quân Liên Minh đều nặng trĩu, mỗi ánh mắt đều ánh lên sự kiên cường xen lẫn nỗi sợ hãi tột cùng. Các Ma Sát Tiểu Đội Trưởng, những kẻ hung hãn hơn cả Ma Binh bình thường, với khuôn mặt độc ác và vũ khí hình răng nanh sắc nhọn, không ngừng gào thét, thúc ép ma quân tấn công, tàn sát không tha một ai. Ánh sáng yếu ớt từ đèn lồng và linh đăng giờ đây đã bị nuốt chửng bởi biển lửa và ánh sáng xanh lục ma quái từ ma pháp. Hắc Phong Thành đang cận kề bờ vực sụp đổ.

***

Trong tòa tháp chỉ huy trung tâm, công trình kiên cố nhất của Hắc Phong Thành, ánh sáng từ pháp trận chiếu rọi lên tấm bản đồ chiến sự được bày giữa đại sảnh. Bầu không khí nơi đây ngột ngạt đến khó thở, dù bên ngoài những cơn bão cát nhẹ vẫn không ngừng thổi, và gió lớn vẫn rít từng hồi qua kẽ hở của những cửa sổ đã được phong bế. Vạn Pháp Tông Chủ, với khuôn mặt uy nghiêm và đôi mắt sáng quắc, đang trầm tư nhìn vào bản đồ, đạo bào xanh thẫm của ông giờ đây cũng nhuốm màu bụi bặm và lo lắng. Các báo cáo liên tục từ các tiền tuyến được truyền về, mỗi một con số thương vong, mỗi một tuyến phòng ngự bị phá vỡ đều như một nhát dao đâm thẳng vào tim các vị lãnh đạo.

“Tình hình nguy cấp.” Vạn Pháp Tông Chủ thở dài, giọng nói trầm thấp mang theo sự nặng nề không thể che giấu. “Nếu cứ thế này, Hắc Phong Thành sẽ thất thủ trước bình minh. Chúng ta đã cố gắng làm hết sức mình, nhưng Ma Quân Huyết Ảnh đã chuẩn bị quá kỹ lưỡng, và số lượng Ma Binh của hắn… vượt ngoài sức tưởng tượng.”

Bạch Hổ Tướng Quân, thân hình cường tráng, giáp sắt trắng đã nhuốm đầy vết máu và bùn đất, gân xanh nổi lên trên cánh tay khi hắn đấm mạnh xuống mặt bàn đá, tạo ra một tiếng động trầm đục, vang vọng trong không gian tĩnh lặng. Khuôn mặt hắn dữ tợn, ánh mắt đỏ ngầu vì căm phẫn và bất lực. “Chúng ta đã làm hết sức! Ta đã dẫn quân chiến đấu ba ngày ba đêm không ngừng nghỉ! Nhưng chúng quá đông, quá hung tàn! Dường như chúng không biết sợ hãi, không biết mệt mỏi! Linh lực của binh sĩ đã cạn kiệt, tinh thần cũng đã lung lay đến cực điểm!” Hắn gầm lên, giọng nói khàn đặc, biểu lộ sự mệt mỏi đến tột cùng.

Thanh Liên Nữ Đế, vẻ mặt thanh tú nhưng đầy quyết đoán, giờ đây cũng không khỏi thở dài một tiếng, phất phất phất trần trong tay. Y phục xanh ngọc bích của nàng vẫn giữ được vẻ thanh tao, nhưng đôi mắt nàng lại lộ rõ sự mệt mỏi và ưu tư. “Mưu kế của Ma Quân Huyết Ảnh quá xảo quyệt, hắn đã tính toán mọi thứ… Hắn không chỉ muốn phá hủy Hắc Phong Thành, mà còn muốn nghiền nát ý chí chiến đấu và đạo tâm của Liên Minh chúng ta. Những đòn tấn công tinh thần mà hắn giáng xuống còn đáng sợ hơn cả binh đao.” Nàng nói, đôi mắt quét qua những khuôn mặt đang chìm trong tuyệt vọng của các tướng lĩnh khác.

Long Tộc Thái Tử, với khí chất vương giả uy phong, đôi mắt vàng kim thường ngày tràn đầy kiêu hãnh, giờ đây cũng ánh lên vẻ lo lắng sâu sắc. Hắn ngập ngừng, ánh mắt lướt qua Vạn Pháp Tông Chủ và Thanh Liên Nữ Đế, rồi dừng lại ở một góc khuất trong đại sảnh. Nơi đó, Lục Trường Sinh đang lặng lẽ đứng tựa vào một cột đá, đạo bào vải thô màu xám của hắn gần như hòa vào bóng tối, nhưng khí chất điềm tĩnh, an nhiên như một ngọn núi cao lại nổi bật đến lạ thường giữa sự hỗn loạn và căng thẳng bao trùm. Hắn không nói một lời nào, chỉ trầm tư quan sát, đôi mắt đen láy sâu thẳm như hồ nước mùa thu, dường như thấu hiểu mọi nỗi niềm đang giằng xé trong lòng mỗi người. Sự hiện diện của hắn, dù không có một hành động cụ thể, lại mang đến một cảm giác an định đến kỳ lạ, như một trụ cột vững chãi giữa cơn bão tố đang gào thét bên ngoài. Long Tộc Thái Tử chợt nhớ lại lời Lục Trường Sinh đã nói tại Thiên Đô Thành về đạo tâm và sự đoàn kết, về việc Ma Quân Huyết Ảnh sẽ không ngừng chia rẽ nội bộ, và một cảm giác hy vọng mong manh chợt le lói trong lòng hắn.

***

Lục Trường Sinh cảm nhận được ánh mắt của Long Tộc Thái Tử, nhưng hắn không đáp lại, chỉ khẽ gật đầu, sau đó xoay người, bước ra khỏi tòa tháp chỉ huy. Hắn không vung kiếm, không thi triển pháp thuật, chỉ đơn thuần bước đi, điềm tĩnh và vững vàng, tiến vào những tuyến đầu ác liệt nhất của Hắc Phong Thành. Mỗi bước chân của hắn đều nhẹ nhàng, nhưng lại như dẫm lên nhịp đập của chính chiến trường, hòa vào tiếng gầm thét của Ma Binh, tiếng vũ khí va chạm chan chát, tiếng pháp thuật nổ tung rền trời. Khói bụi dày đặc từ những tòa nhà cháy dở, từ những trận pháp bị phá hủy vẫn không ngừng che phủ tầm nhìn, gió rít từng cơn mang theo mùi máu tanh và khói lửa.

Hắn đi qua những binh sĩ đang kiệt sức chống đỡ, thân thể run rẩy vì mệt mỏi và sợ hãi. Đôi mắt đen láy của hắn quét qua từng khuôn mặt lấm lem bùn đất, từng ánh mắt tuyệt vọng, và từ hắn toát ra một thứ khí chất bình yên đến lạ thường. Khí tức của hắn không hùng hồn như Long Tộc Thái Tử, không dữ dội như Bạch Hổ Tướng Quân, nhưng nó lại như một dòng suối mát lành, chảy qua những tâm hồn đang khô cạn, xoa dịu những vết thương vô hình trong lòng các tu sĩ. Hắn dừng lại bên cạnh một nhóm binh sĩ đang co cụm lại, cố gắng chống đỡ một đợt tấn công mới của Ma Binh. Trong số đó có Mộc Thanh Y, nàng đang chống kiếm xuống đất, thở hổn hển, đôi mắt phượng nhìn chằm chằm vào làn sóng ma vật đang ào ạt tới, gương mặt nàng lộ rõ vẻ mệt mỏi và lo lắng tột độ.

“Trường Sinh…” Mộc Thanh Y ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt nàng bỗng sáng lên một tia hy vọng mong manh. Nàng không hiểu vì sao, nhưng sự xuất hiện của Lục Trường Sinh, dù hắn không làm gì cả, lại khiến nàng cảm thấy an tâm đến lạ.

Lục Trường Sinh khẽ gật đầu với nàng, rồi nhẹ nhàng đặt tay lên vai một binh sĩ đang run rẩy đến nỗi không thể nhấc nổi thanh thương. Binh sĩ kia giật mình, quay lại nhìn hắn với ánh mắt hoảng loạn, nhưng khi bắt gặp đôi mắt sâu thẳm, điềm tĩnh của Lục Trường Sinh, nỗi sợ hãi trong hắn dường như tan biến đi phần nào.

“Sức mạnh không nằm ở việc vung kiếm mạnh đến đâu, mà ở việc trái tim có kiên định hay không.” Giọng nói của Lục Trường Sinh từ tốn, chậm rãi, nhưng lại rõ ràng như tiếng chuông chùa giữa đêm khuya, xuyên thấu qua mọi âm thanh hỗn tạp của chiến trường. Hắn không cần dùng linh lực để khuếch đại, nhưng mỗi chữ hắn nói ra đều mang theo một trọng lượng khó tả, một chân lý giản dị nhưng sâu sắc. “Ma Quân muốn làm tan rã chúng ta từ bên trong. Hắn muốn chúng ta sợ hãi, muốn chúng ta nghi ngờ, muốn chúng ta từ bỏ. Đừng để hắn đạt được điều đó. Giữ vững đạo tâm, ta sẽ ở đây. Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Nhưng khi tâm ta kiên định, dù vạn pháp cũng bất xâm.”

Lời nói của Lục Trường Sinh không phải là một mệnh lệnh chiến đấu, cũng không phải một lời hứa hẹn về chiến thắng, nhưng nó lại có sức mạnh hơn bất kỳ thần thông nào. Nó chạm đến tận sâu thẳm đạo tâm của những tu sĩ đang tuyệt vọng. Cái khái niệm "đạo tâm" mà hắn vẫn thường nhắc đến, giờ đây, giữa biển lửa và máu tanh này, bỗng trở nên sống động và chân thực hơn bao giờ hết.

“Đạo tâm…” Một binh sĩ khác khẽ thì thầm, ánh mắt hắn từ hoảng loạn dần chuyển sang suy tư, rồi bừng lên một tia kiên định. Những lời của Lục Trường Sinh, những chiêm nghiệm về "Tàn Pháp Cổ Đạo" mà hắn từng chia sẻ trong đại sảnh Thiên Đô Thành, giờ đây như được tái hiện lại trong tâm trí mỗi người. Hắn không ra tay, không tham chiến, nhưng sự hiện diện và những lời nói mang tính triết lý của hắn lại có sức mạnh xoa dịu và củng cố tinh thần còn hơn vạn đạo linh đan.

Lục Trường Sinh tiếp tục di chuyển, lời nói của hắn như một dòng suối mát chảy qua những tâm hồn đang khô cạn. Khí chất điềm tĩnh của hắn lan tỏa, hóa giải từng chút sợ hãi, từng chút dao động trong lòng các tu sĩ. Các tướng lĩnh, những người đã từng nghe hắn nói trong đại sảnh, giờ đây lại càng thấu hiểu hơn cái giá trị của sự kiên định nội tâm. Họ nhớ lại lời hắn nói về sự đoàn kết, về việc không chỉ là sức mạnh vật chất mà còn là sự đồng lòng, thấu hiểu lẫn nhau. Ánh mắt họ từ tuyệt vọng dần tìm lại được sự kiên định. Cơn gió lạnh buốt từ bên ngoài như mang theo cả sự mệt mỏi, nhưng giờ đây, một nguồn nhiệt lượng vô hình lại bùng cháy trong lòng mỗi chiến binh.

***

Rạng sáng, những tia bình minh đầu tiên le lói phía chân trời, cố gắng xuyên qua lớp mây đen kịt và khói bụi dày đặc đang bao phủ Hắc Phong Thành. Nhưng dưới ảnh hưởng của Lục Trường Sinh, binh sĩ Liên Minh đã như được tiếp thêm sức mạnh tinh thần. Không có một phép thuật thần kỳ nào được thi triển, không có một linh đan diệu dược nào được phân phát, nhưng nỗi sợ hãi đã tan biến, thay vào đó là sự kiên định và ý chí bảo vệ Hắc Phong Thành, bảo vệ đạo nghĩa mà họ theo đuổi. Các tuyến phòng thủ tưởng chừng đã tan vỡ giờ đây được củng cố lại một cách kỳ diệu. Các đợt phản công của Liên Minh trở nên sắc bén, dứt khoát và hiệu quả hơn rất nhiều.

Long Tộc Thái Tử, với mái tóc đen dài được gió thổi tung bay, đôi mắt vàng kim rực sáng, gầm lên một tiếng long ngâm trấn động cả chiến trường: “Long Tộc ta, không bao giờ cúi đầu trước tà ác! Tiến lên!” Hắn dẫn đầu quân Long Tộc, thân thể hóa thành một con rồng vàng khổng lồ, lao thẳng vào giữa đội hình Ma Binh, thổi ra ngọn lửa rồng rực cháy, thiêu rụi hàng trăm ma vật.

Bạch Hổ Tướng Quân, thân hình cường tráng như thiết tháp, tay cầm đại đao sắc bén, gầm vang trời: “Vì Liên Minh! Vì chính đạo! Giết!” Hắn như một con mãnh hổ dũng mãnh, xông pha vào trận địa địch, mỗi nhát đao chém xuống đều mang theo sức mạnh khai sơn phá thạch, khiến Ma Binh phải khiếp sợ.

Mộc Thanh Y, nay đã tìm lại được sự kiên cường trong đôi mắt, thanh kiếm cổ trong tay nàng vung lên không ngừng, tạo thành những vòng tròn kiếm khí thanh tịnh, đẩy lùi từng đợt Ma Binh. Nàng không còn vẻ mệt mỏi như trước, thay vào đó là sự quyết tâm sắt đá. Dù Ma Binh vẫn đông đảo như cũ, nhưng chúng đã không còn có thể tiến lên một cách dễ dàng như trước nữa. Mỗi bước chân của chúng đều phải đổi lấy bằng máu và mạng sống. Sự kháng cự dữ dội và bất ngờ này khiến Ma Binh bắt đầu rối loạn, không còn giữ được đội hình hung hãn ban đầu.

Từ xa, trên một đỉnh núi đá đen ngòm, Ma Quân Huyết Ảnh đang quan sát toàn bộ cục diện chiến trường. Dáng người cao lớn, vạm vỡ của hắn ẩn mình trong bộ áo choàng đen rộng thùng thình, chỉ để lộ đôi mắt đỏ ngầu như máu và nụ cười ghê rợn. Hắn đã chắc mẩm Hắc Phong Thành sẽ thất thủ trước bình minh, nhưng cảnh tượng trước mắt lại khiến hắn không khỏi nhíu mày, khó hiểu. Hắn cảm nhận được một luồng ý chí kiên cường, một đạo tâm vững chắc đang chống lại tà khí của hắn, một thứ sức mạnh vô hình mà hắn chưa từng đối mặt.

“Kẻ đó… lại là hắn.” Ma Quân Huyết Ảnh thì thầm, giọng nói trầm thấp, khàn khàn, mang theo sự lạnh lẽo và uy hiếp của hắn giờ đây lại pha lẫn một chút bực bội. “Hắn không chiến đấu, nhưng lại làm lung lay quân tâm của ta… Hắn lại dùng những lời lẽ huyễn hoặc đó để củng cố đạo tâm của chúng sao? Thật nực cười! Sức mạnh của ta là vô địch, lẽ nào không thể nghiền nát được chút ý chí yếu ớt đó?” Đôi mắt đỏ ngầu của hắn khóa chặt vào Lục Trường Sinh, người vẫn đang đứng lặng lẽ trên chiến trường, như một phần của bức tường thành kiên cố, một trụ cột vững chãi giữa cơn bão táp. Ma Quân Huyết Ảnh không thể tin được rằng một phàm nhân với đạo tâm "chậm mà chắc" lại có thể gây ảnh hưởng sâu sắc đến thế. Hắn đã chuẩn bị một trận pháp hủy diệt lớn, dự định sẽ kích hoạt để tiêu diệt toàn bộ Liên Minh khi chúng đã hoàn toàn tuyệt vọng. Nhưng giờ đây, đạo tâm của Liên Minh đã được củng cố. Kế hoạch của hắn đã bị phá vỡ một phần.

Liên Minh chính đạo, sau một đêm dài đẫm máu và tuyệt vọng, cuối cùng đã đẩy lùi được đợt tấn công cuối cùng của Ma Binh, giữ vững được Hắc Phong Thành, ít nhất là trong thời điểm hiện tại. Mặc dù cái giá phải trả là vô cùng đắt, và những vết thương thể xác cùng tinh thần vẫn còn đó, nhưng sự kiên cường đã trở lại trong ánh mắt mỗi chiến binh. Lục Trường Sinh vẫn đứng đó, lặng lẽ quan sát, như một ngọn hải đăng giữa biển khơi giông bão. Hắn biết, trận chiến tại Hắc Phong Thành chỉ là khởi đầu, Ma Quân Huyết Ảnh còn nhiều mưu kế tàn độc hơn để hủy diệt Liên Minh. Cái giá của việc giữ vững Hắc Phong Thành sẽ rất đắt, và sự kiên cường này chỉ là tạm thời, cần một giải pháp lâu dài hơn. Lời tiên tri của Thiên Cơ Lão Nhân về "người phá vỡ cục diện" lại một lần nữa được khẳng định, nhưng lần này, nó không chỉ là sức mạnh vật chất, mà còn là sức mạnh của một đạo tâm vững như bàn thạch, có khả năng hóa giải mọi âm mưu. Ma Quân Huyết Ảnh sẽ không bao giờ để yên, và hắn sẽ tìm cách đối phó trực tiếp hơn với ảnh hưởng tinh thần của Lục Trường Sinh, không chỉ là sức mạnh vật chất. Con đường phía trước còn gian nan gấp bội, nhưng ít nhất, đạo tâm của Liên Minh đã không bị nghiền nát.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free