Cửu thiên linh giới - Chương 676: Tổng Công Kích: Nanh Vuốt Huyết Ảnh Phủ Trùm Thiên Đô
Gió đêm vẫn rít qua khe cửa, mang theo hơi lạnh của màn đêm, nhưng trong đại điện Thiên Đô Thành, ngọn lửa quyết tâm vừa được thắp lên dường như đã bị một cơn bão táp vô hình đe dọa thổi tắt. Không khí chưa kịp ấm lên, đã bị một luồng khí tức tử vong và cuồng bạo ập tới, báo hiệu tai ương giáng xuống.
***
Tại Thâm Uyên Chi Địa, nơi địa mạch vặn vẹo như rồng rắn quằn quại, đất đai khô cằn nứt nẻ, tỏa ra mùi lưu huỳnh nồng nặc trộn lẫn với mùi máu tanh và tử khí. Cây cối quanh vùng từ lâu đã biến thành những hình thù quái dị, cành lá khô quắt như những cánh tay xương xẩu vươn ra trong màn sương đen kịt. Từng tàn tích của các pháo đài cổ xưa, những bia mộ đá phong ấn đã bị phá hủy, giờ đây chỉ còn trơ trọi những khối đá vô tri, bị nhuộm đen bởi ma khí. Bầu trời nơi đây luôn u ám, như một vết bầm tím khổng lồ trên thiên không, thi thoảng lại có những hạt mưa axit nhẹ rơi lất phất, ăn mòn cả đá tảng, khiến cho mặt đất càng thêm hoang tàn, thê lương.
Đêm đó, khi rạng sáng còn chưa kịp hé, không gian vốn đã nặng nề bỗng trở nên ngột ngạt đến cực điểm. Một luồng tà khí cuồn cuộn từ sâu thẳm Thâm Uyên phun trào, hóa thành những dòng xoáy đen kịt, nuốt chửng mọi ánh sáng và âm thanh. Từ trong lòng đất, hàng vạn Ma Binh như thủy triều đen, đồng loạt trỗi dậy, tiếng gầm rú ghê rợn vang vọng khắp không gian, hòa lẫn với tiếng xương cốt va chạm lạch cạch và những tiếng la hét khản đặc của những linh hồn bị mắc kẹt, tạo nên một bản giao hưởng chết chóc.
Chúng không chỉ đơn thuần là những chiến binh khát máu. Chúng là hiện thân của sự tha hóa, với toàn thân mặc giáp đen gỉ sét, đôi mắt đỏ ngầu như máu tăm tối, và những vũ khí thô sơ nhưng đầy sát khí. Dưới sự bảo hộ của ma thuật cổ xưa và 'Trận Pháp Hủy Diệt Thiên Địa' đang dần hình thành ở trung tâm Thâm Uyên, Ma Binh lao lên tiền tuyến của Liên Minh với một sự hung hãn điên cuồng. Tà khí cuồn cuộn không ngừng khuếch tán, không chỉ ăn mòn linh lực mà còn len lỏi vào từng lỗ chân lông, gieo rắc sự hỗn loạn và hoảng loạn vào sâu trong tâm trí của các tu sĩ chính đạo. Mỗi bước chân của Ma Binh đều như giẫm lên một khúc ca bi thương của sự hủy diệt, và mỗi luồng tà khí chúng tỏa ra đều là một lời nguyền rủa cho sự sống.
Tại tiền tuyến, Mộc Thanh Y, khoác lên mình bộ đạo bào màu xanh ngọc, dáng người thanh thoát nhưng ánh mắt phượng sáng ngời, kiên định tựa hồ thu, múa kiếm như rồng lượn phượng bay. Thanh kiếm cổ trong tay nàng phát ra ánh sáng lam nhạt, mỗi nhát chém đều mang theo linh khí thuần khiết, xua tan một phần tà khí, nhưng chỉ như muối bỏ bể trước làn sóng Ma Binh vô tận. Nàng dồn hết linh lực vào từng đường kiếm, cảm nhận rõ rệt sự ăn mòn của tà khí lên linh lực hộ thân, lên cả ý chí kiên định của mình.
"Kẻ địch quá đông!" Giọng Mộc Thanh Y vang lên giữa tiếng gầm rú, sắc bén nhưng ẩn chứa sự lo lắng. "Trận pháp của chúng có khả năng ăn mòn linh khí, các đệ tử cẩn thận giữ vững đạo tâm!" Nàng vừa dứt lời, một luồng tà khí đen kịt khác lại ập tới, đẩy lùi vài tu sĩ đang cố gắng chống đỡ, khiến họ ho ra máu, ánh mắt bắt đầu xuất hiện sự dao động.
Bên cạnh nàng, Long Tộc Thái Tử, với vẻ ngoài uy phong, tuấn tú, đôi mắt vàng kim rực sáng, không chút do dự mà hóa thân thành một con rồng xanh khổng lồ, vảy rồng lấp lánh dưới ánh sáng ma quái. Hắn gầm lên một tiếng long ngâm kinh thiên động địa, phun ra những luồng long viêm nóng bỏng, thiêu rụi hàng trăm Ma Binh. Từng đợt long uy cuồn cuộn lan tỏa, khiến Ma Binh gần đó phải chùn bước. Hắn biết rằng đây là một trận chiến không thể lùi, danh dự của Long Tộc không cho phép hắn chùn bước.
"Long Tộc ta không lùi bước!" Giọng Long Tộc Thái Tử vang vọng khắp chiến trường, đầy kiêu hãnh và dũng mãnh, át cả tiếng gầm của Ma Binh. "Cùng ta xông lên, diệt trừ lũ tà ma!" Hắn vung vẩy móng vuốt sắc nhọn, xé toạc đội hình địch, nhưng cứ một Ma Binh ngã xuống, lại có mười Ma Binh khác xông lên, như những con thiêu thân bị tà khí điều khiển. Ánh mắt hắn thoáng qua một tia nghiêm trọng, nhận ra sự đáng sợ của Ma Quân Huyết Ảnh không chỉ nằm ở binh lực.
Ở một tuyến phòng ngự khác, Bạch Hổ Tướng Quân, thân hình cường tráng, mặc giáp sắt trắng, tay cầm đại đao, như một mãnh hổ hạ sơn. Hắn gầm lên một tiếng dữ dội, đại đao vung lên, những luồng đao khí sắc bén xé tan màn đêm, chém bay hàng loạt Ma Binh. Mùi máu tanh nồng nặc và tử khí bao trùm hắn, nhưng không thể làm suy giảm ý chí chiến đấu. Hắn chiến đấu theo bản năng, theo sự trung thành, không suy nghĩ nhiều về những đạo lý sâu xa. Tuy nhiên, sự ăn mòn của tà khí đã khiến hắn cảm thấy lực lượng đang dần hao mòn, và các pháp trận phòng ngự quanh hắn cũng đang rung chuyển dữ dội.
"Thanh Liên Nữ Đế, cần hỗ trợ pháp trận!" Giọng Bạch Hổ Tướng Quân vang dội, thô ráp nhưng đầy cấp bách. "Tà khí đang làm suy yếu phòng ngự!" Hắn cảm nhận được sự bất lực, khi mỗi đòn tấn công của Ma Binh đều mang theo một luồng tà khí độc hại, không chỉ làm thương tổn thể xác mà còn đầu độc linh hồn. Các tu sĩ xung quanh hắn, dù kiên cường, cũng dần lộ ra sự mệt mỏi, ánh mắt bắt đầu mất đi sự sắc bén. Làn sóng Ma Binh vẫn ồ ạt tấn công, các pháp trận phòng ngự của Liên Minh rung chuyển dữ dội, những tia sáng bảo vệ dần trở nên mờ nhạt, như ngọn đèn dầu trước cơn gió bão. Mỗi phút trôi qua, áp lực lại càng chồng chất, đẩy họ vào một tình thế cực kỳ nguy hiểm.
***
Cách tiền tuyến hàng ngàn dặm, tại Thiên Đô Thành, không khí cũng trở nên ngột ngạt và căng thẳng tột độ, dù tiếng gầm rú của Ma Binh chưa thể vọng tới. Thành phố này vốn là một tuyệt tác kiến trúc, với những tòa tháp cao vút bằng đá quý chạm khắc tinh xảo, những cung điện lộng lẫy của các gia tộc lớn, và những con phố rộng lớn lát đá xanh, được bảo vệ bởi vô số trận pháp. Thường ngày, nơi đây sầm uất, nhộn nhịp với tiếng người nói chuyện ồn ào, tiếng xe ngựa, tiếng rao hàng, và tiếng pháp khí va chạm từ các lò rèn. Nhưng giờ đây, tất cả những âm thanh ấy đều lắng xuống, chỉ còn lại sự tĩnh lặng đáng sợ, bao trùm bởi một bầu không khí ngột ngạt. Ánh sáng rực rỡ từ các cửa hàng và pháp trận chiếu sáng giờ đây mang một vẻ ảm đạm, như những ngọn nến lay lắt trong đêm tối vô tận.
Trong một căn phòng chỉ huy bí mật nằm sâu dưới lòng Thiên Đô Thành, Vạn Pháp Tông Chủ và Thanh Liên Nữ Đế đang đứng trước một pháp trận chiếu ảnh khổng lồ, theo dõi từng khoảnh khắc hỗn loạn trên tiền tuyến. Hình ảnh trên pháp trận liên tục nhấp nháy, hiển thị những cảnh tượng chiến đấu khốc liệt, những tu sĩ ngã xuống, và những đợt sóng Ma Binh đen kịt không ngừng nghỉ. Nét mặt Vạn Pháp Tông Chủ uy nghiêm, đôi mắt sáng ngời giờ đây hằn lên vẻ lo âu, nhưng vẫn cố gắng giữ vững sự bình tĩnh và khí chất lãnh đạo. Thanh Liên Nữ Đế, với vẻ mặt thanh tú và khí chất trang nghiêm, ánh mắt nàng sắc bén quét qua từng chi tiết, tay khẽ siết chặt phất trần.
Tiêu Hạo, dáng người nhanh nhẹn, linh hoạt, khuôn mặt tròn trịa thường trực nụ cười tươi tắn giờ đây cũng căng thẳng tột độ. Hắn liên tục nhận và truyền đi những tin tức khẩn cấp, từng lời nói đều mang theo sự gấp gáp và lo âu.
"Tình hình không ổn, Tông Chủ!" Tiêu Hạo thốt lên, giọng nói nhanh và hoạt bát thường ngày giờ đây đầy vẻ căng thẳng. "Lực lượng Ma Quân mạnh hơn dự kiến, và 'Trận Pháp Hủy Diệt Thiên Địa' đang gây ra sự hoảng loạn trong hàng ngũ chúng ta! Các tuyến phòng thủ đang bị đẩy lùi, và một số tu sĩ đã bị tà khí xâm nhập, bắt đầu mất đi lý trí!"
Vạn Pháp Tông Chủ khẽ nhíu mày, nhìn chằm chằm vào pháp trận chiếu ảnh, nơi hình ảnh Long Tộc Thái Tử đang vật lộn trong hình dạng rồng, cùng Bạch Hổ Tướng Quân càn quét giữa biển Ma Binh. Hắn cảm nhận được sự nguy hiểm cận kề, không chỉ là sự mất mát về binh lực, mà còn là sự suy sụp về tinh thần.
"Thanh Liên, chuẩn bị kích hoạt trận pháp hậu cần," Vạn Pháp Tông Chủ nói, giọng trầm ổn nhưng dứt khoát. "Chúng ta phải rút lui chiến lược để bảo toàn lực lượng!" Quyết định này không hề dễ dàng, nhưng hắn biết rằng giữ lại hạt giống hy vọng là điều quan trọng nhất. "Mộc Thanh Y và các tướng lĩnh tiền tuyến cần yểm trợ tối đa."
Thanh Liên Nữ Đế gật đầu, ánh mắt không rời pháp trận. "Đã rõ, Tông Chủ. Nhưng tà khí đang lan rộng, việc rút lui sẽ khó khăn. Các trận pháp phòng ngự đã bắt đầu bị ăn mòn, và việc di chuyển quân đội dưới áp lực này sẽ gây ra tổn thất không nhỏ." Nàng dừng lại một chút, ánh mắt chuyển sang một góc khuất trong phòng. "Lục Trường Sinh, huynh cảm thấy thế nào?"
Ở một góc phòng, Lục Trường Sinh ngồi tĩnh lặng trên một chiếc bồ đoàn đơn giản, đôi mắt đen láy khép hờ, tựa như đang nhập định. Dáng người hắn không cao lớn, hơi gầy nhưng ẩn chứa sự dẻo dai khó lường. Hắn không nói gì, chỉ im lặng cảm nhận. Hắn không trực tiếp nhìn vào pháp trận chiếu ảnh, nhưng mọi diễn biến trên chiến trường, mọi sự hỗn loạn của linh khí và sự dao động trong đạo tâm của các tu sĩ, đều như hiện rõ trong tâm trí hắn. Hắn cảm thấy từng luồng tà khí từ 'Trận Pháp Hủy Diệt Thiên Địa' không chỉ đơn thuần là sức mạnh hủy diệt vật chất, mà còn như những sợi tơ vô hình, đang len lỏi vào sâu trong tâm trí những người lính, gieo rắc sự tuyệt vọng, sợ hãi, và phá hoại ý chí chiến đấu. Hắn nhận ra đây không chỉ là một cuộc chiến thể chất, mà còn là một cuộc chiến tinh thần, một sự đối đầu giữa đạo và ma, giữa chính niệm và tà niệm.
Nghe lời Thanh Liên Nữ Đế, Lục Trường Sinh từ từ mở mắt. Đôi mắt đen láy của hắn vẫn điềm tĩnh như mặt hồ mùa thu, nhưng ẩn sâu bên trong là một sự cảnh giác cao độ. Hắn đứng dậy, bước chậm rãi về phía pháp trận chiếu ảnh, dáng vẻ thanh tú, trầm tư, áo đạo bào vải thô màu xám không một nếp nhăn.
"Tà khí không chỉ ăn mòn linh lực," giọng Lục Trường Sinh trầm ấm, từ tốn, vang vọng trong căn phòng căng thẳng, "nó đang tìm cách phá vỡ đạo tâm. Kế sách 'Phá Tâm Chi Kế' của chúng ta là đúng đắn, nhưng chúng ta đã đánh giá thấp sự tinh vi của Ma Quân. Hắn không chỉ muốn hủy diệt thân thể, mà còn muốn tha hóa linh hồn. Đây là một cuộc chiến của ý chí."
Lời hắn nói không chứa đựng sự hoảng loạn hay tuyệt vọng, chỉ là một sự thật trần trụi, lạnh lùng được đưa ra. Vạn Pháp Tông Chủ và Thanh Liên Nữ Đế nhìn Lục Trường Sinh, ánh mắt họ vừa ngạc nhiên vừa sâu sắc chiêm nghiệm. Họ biết Lục Trường Sinh luôn nhìn nhận vấn đề từ một góc độ khác, một góc độ mà họ, những người lãnh đạo mạnh mẽ, thường bỏ qua trong sự vội vã của chiến tranh. Sự điềm tĩnh của Lục Trường Sinh trong thời khắc hỗn loạn này, như một ngọn hải đăng giữa biển cả bão tố, khiến tâm trí của những người trong phòng cũng bình ổn lại phần nào. Hắn không nói nhiều, nhưng mỗi lời hắn thốt ra đều mang theo một trọng lượng và chiều sâu triết lý, nhắc nhở họ về bản chất thực sự của cuộc chiến này. Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Nhưng con đường này, có lẽ, còn khó khăn hơn họ tưởng tượng.
***
Rạng sáng, màn sương đen kịt vẫn dày đặc bao trùm Thâm Uyên Chi Địa, dù mưa axit đã giảm bớt, nhường chỗ cho một cảm giác lạnh lẽo tột cùng. Các tu sĩ Liên Minh, dù kiên cường đến mấy, cũng bắt đầu rút lui trong trật tự nhưng đầy khó khăn. Tiếng pháp khí nổ vang, tiếng la hét của tu sĩ xen lẫn tiếng gầm rú của Ma Binh vẫn không ngừng vang vọng, tạo nên một bản nhạc hỗn loạn của sự sống và cái chết. Mùi máu tanh nồng nặc, tử khí và mùi lưu huỳnh từ tà khí cháy khét hòa quyện vào không khí, khiến mỗi hơi thở đều trở nên nặng nề, khó khăn.
Mộc Thanh Y, mái tóc đen dài mượt giờ đây bết lại bởi mồ hôi và bụi bẩn, đôi mắt phượng vẫn ánh lên sự kiên định, nhưng đôi môi mỏng đã mím chặt lại vì mệt mỏi. Nàng cùng Long Tộc Thái Tử và Bạch Hổ Tướng Quân bọc hậu, chống đỡ những đợt tấn công điên cuồng của Ma Binh. Mỗi bước lùi của họ đều phải trả giá bằng máu và linh lực. Nàng cảm nhận rõ ràng sự tha hóa của linh khí xung quanh, nó không còn thuần khiết mà trở nên hung bạo, khó kiểm soát đối với tu sĩ chính đạo, như thể cả thiên địa đang quay lưng lại với họ.
'Trận Pháp Hủy Diệt Thiên Địa' của Ma Quân Huyết Ảnh đã tạo ra một vùng không gian bị biến chất, nơi linh khí không còn là nguồn sống mà trở thành một chất độc hại, ăn mòn từng chút sinh lực và ý chí của Liên Minh. Cảm giác lạnh lẽo từ tà khí xâm nhập vào từng tế bào, áp lực nặng nề trên chiến trường đè nén lên mọi người, khiến sự mệt mỏi và đau đớn trở thành một phần không thể tránh khỏi của cuộc chiến này.
Bỗng nhiên, một luồng tà khí đen kịt bùng nổ giữa không trung, quét sạch một khoảng không gian rộng lớn, đẩy lùi hàng ngàn Ma Binh lẫn tu sĩ Liên Minh. Trên bầu trời u ám, một bóng dáng cao lớn, vạm vỡ, dần hiện rõ. Ma Quân Huyết Ảnh xuất hiện, ẩn mình trong bộ áo choàng đen rộng thùng thình, chỉ để lộ đôi mắt đỏ ngầu như máu và nụ cười ghê rợn, in hằn trên khuôn mặt gầy gò, xương xẩu đầy sẹo. Hắn đứng đó, như một vị thần hủy diệt đang ban phát tai ương, khí tức u ám, lạnh lẽo bao trùm, khiến cả không gian như ngưng đọng. Huyết Ma Đao trong tay hắn phát ra ánh sáng đỏ rực, như một lưỡi dao được tôi luyện từ máu và oán hận, tỏa ra một luồng sát khí kinh hoàng.
"Vô dụng thôi!" Giọng Ma Quân Huyết Ảnh khàn khàn, trầm thấp, mang theo sự lạnh lẽo và uy hiếp, vang vọng khắp chiến trường, xuyên thấu vào từng màng nhĩ của tu sĩ Liên Minh, như một lời nguyền rủa. "Đạo của các ngươi yếu ớt, không thể chống lại ý chí thống trị của ta! Linh khí sẽ thuộc về ta, và tất cả sẽ chìm trong Huyết Ảnh!" Hắn cười ghê rợn, nụ cười ấy như một lời tiên tri về sự diệt vong.
Mộc Thanh Y thở dốc, cảm nhận một luồng tà khí cực lớn ập đến, nhưng nàng vẫn cố gắng giữ vững sự tỉnh táo. "Hắn đang cố làm lung lay ý chí của chúng ta! Đừng dao động!" Nàng hét lên, giọng nói khản đặc, cố gắng trấn an những tu sĩ đang dần mất đi niềm tin.
Ma Quân Huyết Ảnh không nói thêm, chỉ vung Huyết Ma Đao một cách tùy ý. Một đợt sóng tà khí khổng lồ, hình thành từ vô số linh hồn oán hận và ma lực cổ xưa, lao thẳng về phía Liên Minh. Đợt sóng này không chỉ mang theo sức mạnh vật lý hủy diệt, mà còn chứa đựng vô số tà niệm, những lời thì thầm của tuyệt vọng và sợ hãi, như muốn xé nát tâm hồn của bất kỳ ai chạm phải.
Các tu sĩ Liên Minh chật vật chống đỡ. Những pháp trận phòng ngự cuối cùng cũng vỡ tan tành dưới sức ép của đòn tấn công này. Một số người bị tà khí xâm nhập, ánh mắt trở nên hỗn loạn, dao động, và thậm chí có người bắt đầu tự vung vũ khí vào đồng đội. Khí tức của họ trở nên yếu ớt, đạo tâm lung lay, như những con thuyền nhỏ giữa cơn bão táp. Long Tộc Thái Tử và Bạch Hổ Tướng Quân, dù cố gắng hết sức, cũng bị đẩy lùi một cách tàn bạo, Long Tộc Thái Tử khạc ra một ngụm máu rồng vàng, còn Bạch Hổ Tướng Quân thì quỳ một gối, đại đao cắm sâu xuống đất.
Giữa lúc hỗn loạn tột độ ấy, từ phương xa, từ Thiên Đô Thành, một luồng khí tức điềm tĩnh, vững chãi, như một ngọn núi cao chọc trời, không hề giao động bởi phong ba bão táp, lặng lẽ lan tỏa. Đó là khí tức của Lục Trường Sinh. Hắn không trực tiếp giao chiến, không vận dụng pháp thuật hay thần thông, nhưng sự tồn tại của hắn, đạo tâm vững như bàn thạch của hắn, như một làn sóng vô hình, giúp ổn định phần nào đạo tâm của những tu sĩ đang dao động. Những người bị tà khí xâm nhập, trong khoảnh khắc đó, như được kéo về từ vực sâu vô vọng, ánh mắt họ lóe lên một tia sáng, một tia hy vọng mờ nhạt, nhưng đủ để họ tạm thời giữ vững ý chí.
Ma Quân Huyết Ảnh nhìn xuống cảnh tượng hỗn loạn, ánh mắt đỏ ngầu lóe lên vẻ khinh bỉ. Hắn biết rõ rằng, cuộc chiến này chỉ mới bắt đầu. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Lời của Lục Trường Sinh vọng về trong tâm trí của những người còn giữ được chút lý trí, nhắc nhở họ về con đường họ đã chọn. Con đường phía trước còn rất dài và đầy chông gai, nhưng ít nhất, họ đã cùng nhau bước đi trên một con đường mới, một con đường mà hy vọng và niềm tin sẽ là vũ khí mạnh nhất. Tiền tuyến của Liên Minh, dù đã bị đẩy lùi đến sát Thiên Đô Thành, vẫn chưa hoàn toàn sụp đổ. Một trận đại chiến mới, không chỉ là sức mạnh vật chất mà còn là ý chí và niềm tin, đang mở ra. Ma Quân Huyết Ảnh đã giáng một đòn tổng lực, nhưng Liên Minh vẫn chưa gục ngã, dù họ đã đứng trên bờ vực thẳm.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.