Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 698: Bóng Tối Phủ Giăng: Trí Tuệ Trường Sinh Soi Đường

Đêm tàn, bình minh ló dạng, xua đi những bóng ma của Hắc Ám Ma Tông, nhưng không thể xua đi nỗi ám ảnh trong tâm trí những người đứng đầu Liên Minh chính đạo. Sau lời cảnh báo đầy bí ẩn của Thiên Cơ Lão Nhân về "trận pháp hủy diệt" và sự tự tin đến đáng sợ của Ma Quân Huyết Ảnh, một làn sóng bất an đã len lỏi vào từng ngóc ngách của Thiên Đô Thành, đặc biệt là trong Đại Điện Chiến Lược.

Ánh nắng ban ngày vàng óng trải dài qua những ô cửa sổ chạm khắc tinh xảo, rọi xuống tấm bản đồ chiến lược khổng lồ đang trải trên bàn đá cẩm thạch. Từng đường nét, từng ký hiệu trên bản đồ đều là tâm huyết, là công sức của vô số tu sĩ chính đạo, nhưng giờ đây, chúng dường như bị bao phủ bởi một lớp sương mờ của hoài nghi. Bầu không khí trong đại điện không hề sáng sủa như ánh mặt trời ngoài kia, mà ngược lại, nặng nề và u ám như đêm trước cơn giông. Hương trầm thoang thoảng từ lư hương bằng đồng cổ vẫn quyện trong không khí, nhưng không đủ để làm dịu đi sự căng thẳng đang bao trùm. Các vị lãnh đạo Liên Minh, những nhân vật uy danh lẫy lừng khắp Cửu Thiên Linh Giới, giờ đây đều lộ rõ vẻ lo lắng trên gương mặt. Họ đã vạch ra một kế hoạch tỉ mỉ, đã chuẩn bị kỹ lưỡng đến từng chi tiết nhỏ nhất, nhưng lời nói của Thiên Cơ Lão Nhân, cùng với thái độ khinh miệt của Ma Quân Huyết Ảnh, đã gieo rắc một hạt giống nghi ngờ sâu sắc.

Bạch Hổ Tướng Quân, với thân hình cường tráng và khuôn mặt dữ dằn nhưng đầy chính trực, là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng nặng nề. Hắn đứng thẳng tắp, hai tay chống lên bàn đá, ánh mắt sắc bén quét qua bản đồ, rồi dừng lại ở những điểm trọng yếu mà họ đã bố trí phòng thủ. "Trận pháp hủy diệt... rốt cuộc là loại sức mạnh gì?" Giọng hắn trầm đục, mang theo một sự bộc trực vốn có, nhưng lần này lại pha lẫn sự lo ngại không che giấu. "Ma Quân Huyết Ảnh có thể còn ẩn giấu những thủ đoạn nào khác mà chúng ta chưa lường tới? Hắn ta tự tin đến vậy, liệu có phải chúng ta đã quá chủ quan?" Những lời của hắn vang vọng trong đại điện, như một tiếng sét đánh thẳng vào nỗi sợ hãi đang ẩn sâu trong lòng mỗi người. Bạch Hổ Tướng Quân, kẻ không bao giờ biết sợ hãi trước bất kỳ kẻ địch nào, giờ đây lại cảm thấy một sự bất an khó tả trước cái tên "trận pháp hủy diệt" mà Thiên Cơ Lão Nhân đã thốt ra. Hắn đã đối mặt với vô số trận chiến sinh tử, đã chém giết vô số ma đầu, nhưng cảm giác về một mối đe dọa vô hình, một thứ sức mạnh có thể vượt quá giới hạn hiểu biết của mình, khiến hắn cảm thấy bứt rứt.

Long Tộc Thái Tử, với vẻ ngoài uy phong và đôi mắt vàng kim sắc lạnh, khẽ nhíu mày. Hắn không nói nhiều, nhưng ánh mắt của hắn lướt qua từng gương mặt trong đại điện, dừng lại ở vẻ mặt căng thẳng của Bạch Hổ Tướng Quân, rồi chậm rãi lên tiếng. "Sự tự tin của hắn ta không phải vô căn cứ. E rằng, chúng ta đã đánh giá thấp Ma Quân Huyết Ảnh." Giọng hắn trầm tĩnh, nhưng ẩn chứa một sự bất an rõ rệt. Long Tộc luôn là biểu tượng của sức mạnh và kiêu hãnh, nhưng ngay cả vị Thái Tử oai hùng này cũng không thể không cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng. Hắn đã chứng kiến Ma Quân Huyết Ảnh tàn sát bao nhiêu sinh linh, đã cảm nhận được luồng khí tức tử vong nồng nặc từ hắn ta, và giờ đây, cái tên "trận pháp hủy diệt" lại gợi lên một viễn cảnh tồi tệ hơn cả những gì hắn từng tưởng tượng. Sự kiêu hãnh của Long Tộc không cho phép hắn cúi đầu, nhưng sự thận trọng của một người lãnh đạo lại khiến hắn phải đối mặt với khả năng tồi tệ nhất.

Vạn Pháp Tông Chủ, với khuôn mặt uy nghiêm và đôi mắt sáng rực trí tuệ, thở dài một tiếng nặng nề. Ông khoác trên mình bộ đạo bào màu xanh thẫm, tay vuốt chòm râu bạc. "Dù đã chuẩn bị kỹ lưỡng, nhưng đối với một kẻ xảo quyệt như Ma Quân, mọi sự đều có thể thay đổi." Ánh mắt ông đăm chiêu nhìn về phía cửa sổ, nơi ánh nắng vẫn đang rọi vào, nhưng không thể xua đi cái lạnh lẽo trong lòng. Ông là người đứng đầu một tông môn lớn, đã trải qua bao thăng trầm của thời đại, hiểu rõ rằng sự chuẩn bị tốt nhất cũng không thể đảm bảo một chiến thắng tuyệt đối khi đối thủ là một Ma Quân xảo quyệt và tàn bạo như Huyết Ảnh. Cái gọi là "trận pháp hủy diệt" của hắn ta, liệu có phải là một cái bẫy tâm lý, hay là một vũ khí thực sự có thể san bằng tất cả? Ông không dám nghĩ đến viễn cảnh đó, nhưng nỗi lo lắng vẫn đè nặng trong tâm trí.

Thanh Liên Nữ Đế, với khí chất trang nghiêm và vẻ đẹp thanh tú, tay cầm phất trần, im lặng lắng nghe. Nàng không nói gì, nhưng đôi mắt phượng của nàng cũng ánh lên sự suy tư sâu sắc. Tiêu Hạo, người của Thiên Cơ Các, vẫn đứng ở một góc, vẻ mặt nghiêm túc, nhưng đôi mắt láu lỉnh thường ngày giờ đây cũng ẩn chứa một nỗi lo lắng khó tả. Hắn là người đã mang đến thông tin về Ma Quân, và hơn ai hết, hắn hiểu rõ mức độ nguy hiểm của kẻ địch.

Mộc Thanh Y, đứng cạnh Lục Trường Sinh, cũng cảm nhận rõ rệt sự căng thẳng trong không khí. Nàng lo lắng, đôi mắt phượng thường ngày kiên định giờ đây cũng thoáng chút bất an. Nàng khẽ quay sang nhìn Lục Trường Sinh. Hắn vẫn ngồi yên lặng ở một góc, dáng người hơi gầy, khuôn mặt thanh tú, đôi mắt đen láy thường mang vẻ trầm tư, điềm tĩnh. Hắn khoác trên mình bộ đạo bào vải thô màu xám đơn giản, không hoa văn, nhưng lại toát lên một vẻ giản dị, khiêm nhường. Từ đầu cuộc họp, hắn chỉ lắng nghe, không hề bày tỏ ý kiến, nhưng sự hiện diện của hắn, dù thầm lặng, lại mang đến một cảm giác an định đến lạ thường cho Mộc Thanh Y. Nàng biết, hắn đang quan sát, đang suy ngẫm, và có lẽ, hắn đã nhìn thấu được điều gì đó mà những người khác chưa thấy. Nỗi bất an trong lòng nàng, dù vẫn còn đó, nhưng đã được xoa dịu phần nào bởi sự điềm tĩnh không đổi của Lục Trường Sinh.

***

Khi sự lo lắng lên đến đỉnh điểm, tạo thành một làn sóng bất an lan tỏa khắp đại điện, khiến những cuộc thảo luận trở nên rời rạc và thiếu trọng tâm, Lục Trường Sinh nhẹ nhàng cất lời. Giọng hắn không cao, không hùng hồn, nhưng lại có một sức hút kỳ lạ, như một dòng suối mát lành chảy qua sa mạc khô cằn, khiến mọi ánh mắt, mọi sự chú ý đều đổ dồn về phía hắn. Bầu không khí căng thẳng đột ngột chùng xuống, chỉ còn tiếng gió nhẹ lùa qua các khe cửa, tiếng vải áo sột soạt khi các vị lãnh đạo lặng lẽ điều chỉnh tư thế, và tiếng trầm hương thoang thoảng quyện cùng mùi mực và giấy cũ của các bản đồ. Mọi người đều cảm nhận được sự thay đổi, một sự thay đổi tinh tế nhưng sâu sắc.

Lục Trường Sinh chậm rãi nhấp một ngụm trà linh thảo đã nguội, đôi mắt trầm tư quét qua từng gương mặt đang tràn đầy sự mong đợi và nỗi niềm. Hắn không trực tiếp bác bỏ nỗi sợ hãi, mà bắt đầu bằng việc thừa nhận sự nguy hiểm, nhưng sau đó, hắn dẫn dắt họ đến một góc nhìn khác, sâu sắc hơn về đối thủ, về bản chất của chiến tranh và về chính bản thân mình.

"Nỗi sợ hãi là một phần của chiến tranh, nhưng nó cũng là vũ khí lợi hại nhất của kẻ địch." Giọng hắn điềm tĩnh, chậm rãi, từng từ một vang lên rõ ràng trong đại điện tĩnh lặng. Ánh mắt hắn sâu thẳm, như nhìn thấu vạn vật, xuyên qua lớp màn ảo ảnh mà Ma Quân Huyết Ảnh đã giăng ra. "Ma Quân Huyết Ảnh không chỉ mạnh về vũ lực, mà còn là bậc thầy thao túng tâm lý. Hắn gieo rắc sự sợ hãi, chia rẽ, khiến chúng ta tự nghi ngờ chính mình." Lời nói của Lục Trường Sinh ngắn gọn, súc tích, nhưng lại mang một sức nặng ngàn cân, chạm đến tận sâu thẳm tâm can của mỗi người. Hắn không dùng những lời lẽ hoa mỹ, không phô trương thanh thế, nhưng mỗi câu chữ đều là sự tổng hòa của trí tuệ và kinh nghiệm, là sự chiêm nghiệm sâu sắc về bản chất của tu hành và nhân thế.

Mộc Thanh Y, đứng cạnh hắn, nhìn Lục Trường Sinh với ánh mắt thấu hiểu, gật đầu nhẹ. Nàng đã quá quen thuộc với phong thái này của hắn, với cách hắn nhìn nhận vấn đề từ một góc độ mà ít ai có thể đạt tới. Nàng biết, Lục Trường Sinh không chỉ là một tu sĩ với đạo tâm kiên cố, mà còn là một người có khả năng soi rọi những điều khuất lấp, tìm ra bản chất của mọi vấn đề. Lời nói của hắn, dù chỉ là vài câu đơn giản, lại có sức mạnh xoa dịu những tâm hồn đang bất an, giống như một tia nắng đầu tiên xuyên qua màn đêm, mang theo hy vọng và sự định hướng.

Long Tộc Thái Tử, vốn luôn tự hào về sự kiên cường của Long Tộc, giờ đây trầm tư hơn bao giờ hết. Hắn nhận ra, sự lo lắng của mình không chỉ đến từ việc đánh giá thấp sức mạnh vật chất của Ma Quân Huyết Ảnh, mà còn đến từ việc hắn đã vô thức rơi vào cái bẫy tâm lý mà Lục Trường Sinh vừa đề cập. Sự tự tin của Ma Quân, lời cảnh báo của Thiên Cơ Lão Nhân, tất cả đều là những công cụ để gieo rắc nghi ngờ, để phá vỡ sự đoàn kết từ bên trong.

Bạch Hổ Tướng Quân cũng khẽ gật đầu. Hắn là một chiến tướng dũng mãnh, nhưng cũng là một người có kinh nghiệm chiến trường dày dặn. Hắn hiểu rằng, một đạo quân dù mạnh đến đâu, nếu lòng người ly tán, ý chí lung lay, thì cũng khó lòng giành chiến thắng. Lời của Lục Trường Sinh đã khiến hắn nhìn nhận lại nỗi sợ hãi của mình dưới một góc độ khác: nó không phải là điểm yếu, mà là một thử thách, một vũ khí mà Ma Quân đang sử dụng.

Vạn Pháp Tông Chủ và Thanh Liên Nữ Đế, những người đứng đầu hai trong số những tông môn lớn nhất, cũng không khỏi ngỡ ngàng trước sự sâu sắc trong lời nói của Lục Trường Sinh. Họ đã quen với việc chiến đấu bằng sức mạnh pháp thuật, bằng những trận pháp hùng vĩ, nhưng lại ít khi tập trung vào cuộc chiến thầm lặng bên trong mỗi con người. Lời của Lục Trường Sinh như một lời cảnh tỉnh, nhắc nhở họ về một khía cạnh quan trọng mà họ đã vô tình bỏ qua. Sự điềm tĩnh của Lục Trường Sinh, kết hợp với trí tuệ sâu sắc của hắn, đã dần dần xua đi lớp sương mù hoài nghi trong lòng các vị lãnh đạo, thay vào đó là một sự tập trung cao độ, một sự sẵn sàng tiếp nhận những chân lý mới mẻ.

***

Bầu không khí trong Đại Điện Chiến Lược dần thay đổi, từ căng thẳng sang tập trung và đầy suy tư. Ánh sáng mặt trời vẫn rọi vào, nhưng giờ đây dường như mang một ý nghĩa khác, soi rọi sự thật và những điều ẩn sâu. Lục Trường Sinh tiếp tục phân tích, lời nói của hắn không còn chỉ là sự xoa dịu, mà đã trở thành một ngọn đèn soi đường, dẫn lối.

"Sức mạnh của 'trận pháp hủy diệt' có thể không nằm ở việc nó mạnh đến mức nào, mà ở cách nó khuếch đại nỗi sợ hãi trong lòng chúng ta." Giọng hắn vẫn trầm lắng, nhưng mỗi câu chữ đều mang tính triết lý sâu sắc, vang vọng khắp đại điện. "Khi tâm ý dao động, dù có pháp bảo ngàn vạn, dù có tu vi ngút trời, cũng khó lòng chống đỡ. Ma Quân Huyết Ảnh hiểu rõ điều này. Hắn không chỉ muốn hủy diệt thân thể, mà còn muốn nghiền nát ý chí, làm tan rã đạo tâm của chúng ta. Khi đó, sự hủy diệt vật chất chỉ là hệ quả tất yếu."

Lục Trường Sinh dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua từng gương mặt đang lắng nghe chăm chú. Hắn thấy sự bừng tỉnh trong mắt Thanh Liên Nữ Đế, sự suy tư sâu sắc trên gương mặt Vạn Pháp Tông Chủ, và sự kiên định dần trở lại trong đôi mắt của Long Tộc Thái Tử và Bạch Hổ Tướng Quân.

"Con đường để vượt qua không phải là tìm kiếm một sức mạnh lớn hơn để đối chọi, mà là giữ vững bản tâm, không để ngoại cảnh lay chuyển." Hắn nói tiếp, giọng nói vững vàng, truyền cảm hứng. "Đoàn kết không chỉ là hợp lực của nhiều người, mà là sự đồng lòng, sự kiên định không rời của từng cá nhân. Khi mỗi người chúng ta đều có đạo tâm vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm, thì dù Ma Quân có giáng xuống bao nhiêu tai ương, dù 'trận pháp hủy diệt' có hùng mạnh đến đâu, cũng không thể lay chuyển được căn cơ của Liên Minh."

Lời của Lục Trường Sinh như một luồng điện xẹt qua tâm trí các vị lãnh đạo. Thanh Liên Nữ Đế khẽ siết chặt phất trần trong tay, đôi mắt phượng bừng sáng. "Đạo tâm... Đúng vậy, Ma Quân luôn tìm cách gieo rắc nghi ngờ và chia rẽ!" Nàng chợt hiểu ra, trận chiến này không chỉ là một cuộc đối đầu vật chất, mà còn là một cuộc chiến của niềm tin, của ý chí. "Đại nghĩa đặt lên hàng đầu, nhưng không quên nhân tâm." Lời nói của nàng, vốn là phương châm của mình, giờ đây lại mang một ý nghĩa sâu sắc hơn bao giờ hết.

Vạn Pháp Tông Chủ gật gù, vẻ mặt từ lo lắng chuyển sang kiên định. "Trường Sinh đạo hữu nói chí phải. Kế hoạch đã vạch ra là khung xương, nhưng ý chí và niềm tin mới là linh hồn. Chúng ta đã quá tập trung vào 'bên ngoài', mà quên mất sức mạnh thực sự nằm ở 'bên trong'." Ông nhìn Lục Trường Sinh với ánh mắt đầy sự tôn trọng và thấu hiểu. "Đạo lý không nằm ở nhanh hay chậm, mà ở bền vững và phù hợp. Con đường Trường Sinh đạo hữu đã chọn, chậm rãi nhưng vững chắc, giờ đây mới thấy được sự sâu xa của nó."

Long Tộc Thái Tử từ từ đứng thẳng dậy, khí thế vương giả lại cuộn trào. Hắn nhận ra rằng, sự kiêu hãnh của Long Tộc không phải là khoe khoang sức mạnh, mà là sự kiên định trong đạo tâm, không bao giờ cúi đầu trước tà ác. Lời của Lục Trường Sinh đã nhắc nhở hắn về giá trị cốt lõi đó. Bạch Hổ Tướng Quân cũng nắm chặt đại đao bên hông, đôi mắt dữ tợn nhưng đầy chính trực ánh lên sự quyết tâm. Hắn đã hiểu, kẻ dám xâm phạm lãnh thổ của mình, kẻ muốn phá hoại đạo tâm của chính đạo, sẽ phải đối mặt với một ý chí không thể lay chuyển.

Tiêu Hạo, người đứng ở góc, cũng không khỏi thán phục. Hắn đã chứng kiến Lục Trường Sinh nhiều lần, nhưng mỗi lần đều cảm thấy hắn lại sâu sắc hơn, lại khó lường hơn. Lời nói của hắn không chỉ là triết lý suông, mà là một kim chỉ nam thực tiễn, giúp Liên Minh tìm thấy con đường thoát khỏi mê trận tâm lý của Ma Quân. Mùi trầm hương trong đại điện dường như trở nên tươi mới hơn, tràn đầy sinh khí, xua tan đi sự u ám ban đầu. Các vị lãnh đạo, sau khi nghe Lục Trường Sinh phân tích, cảm thấy như một gánh nặng vô hình đã được gỡ bỏ. Họ đã tìm thấy câu trả lời, không phải bằng cách chống lại Ma Quân bằng một sức mạnh lớn hơn, mà bằng cách củng cố chính bản thân mình.

***

Sau những lời của Lục Trường Sinh, ánh mắt của các lãnh đạo Liên Minh không còn sự hoài nghi hay bất an, mà thay vào đó là sự kiên định và quyết tâm sắt đá. Bầu không khí trong Đại Điện Chiến Lược hoàn toàn thay đổi. Sự lo lắng ban đầu đã bị thay thế bằng một tinh thần quyết tâm và niềm tin vững chắc. Ánh nắng chiều tà dịu nhẹ rọi qua những ô cửa sổ, nhuộm vàng cả đại điện, mang theo một cảm giác bình yên và thanh thản lạ thường. Tiếng bàn luận sôi nổi nhưng đầy hứng khởi bắt đầu vang lên, không còn là những lời than vãn hay hoài nghi, mà là những lời bàn bạc về cách củng cố đạo tâm, về cách truyền đạt tinh thần này đến toàn bộ Liên Minh.

Bạch Hổ Tướng Quân nắm chặt tay, khí thế như mãnh hổ bùng nổ. "Ta đã hiểu! Không sợ hãi, không dao động, đó mới là cách đối phó với Ma Quân Huyết Ảnh!" Giọng hắn đầy khí phách, vang vọng khắp đại điện. Sự bộc trực của hắn giờ đây không còn pha lẫn lo ngại, mà là sự quả cảm thuần túy, là ý chí chiến đấu không lùi bước. Hắn đã sẵn sàng đối mặt với bất kỳ thứ 'trận pháp hủy diệt' nào, bởi hắn biết, sức mạnh thực sự nằm ở ý chí của chính mình và của Liên Minh.

Mộc Thanh Y khẽ bước đến gần Lục Trường Sinh hơn, đôi mắt phượng của nàng ánh lên sự ngưỡng mộ và tin tưởng sâu sắc. "Trường Sinh, huynh luôn nhìn thấy những điều mà người khác bỏ qua." Nàng nói nhỏ, giọng điệu mềm mỏng, chỉ đủ để hắn nghe thấy. Với nàng, Lục Trường Sinh không chỉ là một bằng hữu, mà còn là một ngọn hải đăng, soi sáng con đường giữa biển cả giông tố. Hắn không cần phải hành động trực tiếp, không cần phải phô trương sức mạnh, nhưng lời nói và sự hiện diện của hắn lại có sức mạnh thay đổi cả cục diện.

Long Tộc Thái Tử đứng thẳng người, đôi mắt vàng kim rực sáng. "Long Tộc ta thề sẽ không bao giờ cúi đầu trước tà ác, đạo tâm kiên cố như bàn thạch!" Lời nói của hắn mạnh mẽ, đầy tự tin, không chỉ là một lời tuyên bố, mà còn là một lời thề son sắt. Hắn đã tìm lại được niềm kiêu hãnh thực sự của Long Tộc, không phải là sức mạnh thể chất đơn thuần, mà là ý chí bất khuất.

Thanh Liên Nữ Đế và Vạn Pháp Tông Chủ cũng đứng dậy, vẻ mặt trang nghiêm nhưng đầy quyết đoán. Họ đã nhận ra rằng, trận chiến sắp tới sẽ không chỉ là cuộc đối đầu giữa sức mạnh vật chất, mà còn là cuộc chiến của ý chí và đạo tâm. Lục Trường Sinh đã không trực tiếp ban bố mệnh lệnh, nhưng lời nói của hắn đã trở thành ngọn hải đăng soi sáng con đường, củng cố niềm tin cho toàn bộ Liên Minh. Họ hiểu rằng, Ma Quân Huyết Ảnh muốn dùng "trận pháp hủy diệt" để đánh vào tinh thần, gieo rắc sự tuyệt vọng, nhưng chính sự chuẩn bị về đạo tâm này sẽ là tấm khiên vững chắc nhất.

Các lãnh đạo Liên Minh lần lượt bày tỏ sự thấu hiểu và quyết tâm, đứng dậy, cúi đầu cảm tạ Lục Trường Sinh. Sự tôn trọng của họ dành cho hắn không phải vì tu vi hay quyền thế, mà vì trí tuệ và sự điềm tĩnh phi thường. Lục Trường Sinh chỉ gật đầu nhẹ, ánh mắt vẫn điềm tĩnh, nhìn họ rời đi với niềm tin được củng cố. Hắn biết, con đường phía trước vẫn còn nhiều chông gai, nhưng ít nhất, hạt giống của sự kiên định đã được gieo trồng sâu sắc trong lòng mỗi người.

Bóng tối dần buông xuống ngoài cửa sổ, nhưng trong Đại Điện Chiến Lược, một ngọn lửa hy vọng và quyết tâm đã được thắp lên, rực sáng hơn bao giờ hết. Lời giải thích của Lục Trường Sinh về "trận pháp hủy diệt" như một chiêu bài tâm lý báo hiệu rằng cuộc đối đầu sắp tới sẽ không chỉ là trận chiến sức mạnh mà còn là cuộc chiến ý chí. Sự củng cố đạo tâm của Liên Minh dưới ảnh hưởng của Lục Trường Sinh sẽ là yếu tố then chốt giúp họ đứng vững trước những thử thách bất ngờ từ Ma Quân. Việc các lãnh đạo Liên Minh hoàn toàn tin tưởng vào Lục Trường Sinh và lời nói của hắn cho thấy họ đã sẵn sàng chấp nhận con đường 'chậm mà chắc' và 'đạo tâm kiên định' như một phần của chiến lược.

Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Con đường tu hành vẫn tiếp diễn, nhưng giờ đây, với một ý chí kiên cố hơn, một niềm tin vững chắc hơn vào con đường đã chọn.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free