Cửu thiên linh giới - Chương 703: Bão Tố Tiếp Diễn: Sức Mạnh Tuyệt Vọng Và Con Đường Thanh Tịnh
Cơn bão hủy diệt vẫn chưa ngơi, mà chỉ càng thêm dữ dội, cuốn phăng những hy vọng mong manh cuối cùng. Từ tận cùng của Cổ Hoang Sơn Mạch, nơi những tiếng kêu cứu thảm thiết của người phàm trần bị nuốt chửng bởi tiếng gào thét ma quái, đến những ngọn linh sơn cao vợi từng được cho là bất khả xâm phạm, tất cả đều chìm trong màn sương tà khí đỏ thẫm. Cửu Thiên Linh Giới đang run rẩy, không phải chỉ vì những đòn tấn công vật lý, mà còn vì một thứ độc dược vô hình đang ăn mòn tận sâu trong tâm khảm mỗi sinh linh: sự tuyệt vọng.
Thiên Đô Thành, trái tim của Liên Minh chính đạo, nơi từng là biểu tượng của sự phồn vinh và linh khí dồi dào, nay cũng chìm trong bầu không khí ảm đạm. Dù lớp phòng ngự kiên cố vẫn đứng vững, nhưng những mảng tà khí thỉnh thoảng vẫn lọt qua khe hở, gieo rắc sự bất an và nỗi sợ hãi. Trong một đại điện uy nghiêm, nơi từng diễn ra vô số buổi thiết triều và hội nghị long trọng, ánh sáng từ những viên dạ minh châu rực rỡ nay cũng trở nên mờ nhạt, không đủ sức xua tan bóng tối u ám đang bao trùm.
Trên chiếc bàn ngọc bích khổng lồ giữa điện, một tấm bản đồ linh mạch của Cửu Thiên Linh Giới được trải ra, sáng rực những điểm quang linh khí. Nhưng giờ đây, từng điểm sáng một đang dần mờ đi, bị thay thế bởi những vệt đỏ sẫm như máu, lan rộng như một căn bệnh nan y không thuốc chữa. Những vệt đỏ ấy không chỉ là biểu hiện của sự hủy hoại linh mạch, mà còn là vết thương lòng của cả thế giới, là dấu hiệu của sự sụp đổ đang cận kề.
Mộc Thanh Y, vị lãnh đạo trẻ tuổi nhưng gánh vác trọng trách của toàn Liên Minh, ngồi ở vị trí chủ tọa. Nàng khoác trên mình bộ đạo bào màu xanh ngọc, điểm xuyết hoa văn mây trắng tinh xảo, toát lên vẻ tiên khí thoát tục. Thế nhưng, đôi mắt phượng sáng ngời, sâu thẳm như hồ nước mùa thu của nàng nay ẩn chứa một sự mệt mỏi khó tả, một nỗi lo lắng hằn sâu trên khuôn mặt trái xoan thanh tú. Đôi môi mỏng thường mím chặt thể hiện sự kiên quyết, giờ đây cũng hơi hé mở, tựa hồ muốn thở dài nhưng lại kiềm nén. Nàng siết chặt thanh kiếm cổ bên hông, cảm nhận được sự lạnh lẽo từ chuôi kiếm, như một lời nhắc nhở về trách nhiệm nặng nề đang đè nén.
“Tình hình vượt quá dự liệu của chúng ta.” Mộc Thanh Y cất lời, giọng nói dứt khoát nhưng lại mang theo một chút khàn khàn, như thể đã phải nói đi nói lại câu này vô số lần trong mấy ngày qua. “Ma Quân đang nhắm vào gốc rễ của Cửu Thiên Linh Giới. Các báo cáo từ Tây Vực, Bắc Hải, Đông Hoang… tất cả đều chỉ ra cùng một phương thức tấn công. Hắn không chỉ muốn chiếm đoạt, mà là muốn hủy diệt triệt để.” Nàng đưa tay chỉ vào một vệt đỏ sẫm đang lan rộng trên bản đồ, bao trùm cả một vùng linh mạch trọng yếu của Tây Vực.
Bên cạnh nàng, Thanh Liên Nữ Đế, với khí chất trang nghiêm và đôi mắt tĩnh lặng như nước hồ thu, khẽ gật đầu. Nàng mặc y phục màu xanh ngọc bích, tay cầm phất trần, vẻ ngoài uy nghi nhưng không kém phần thanh thoát. “Đúng vậy. Tà khí này có một sức ăn mòn khủng khiếp, không chỉ làm cạn kiệt linh khí, mà còn biến chất cả bản nguyên của linh mạch. Đạo lý không nằm ở nhanh hay chậm, mà ở bền vững và phù hợp. Nhưng Ma Quân Huyết Ảnh lại đang phá hoại chính cái ‘bền vững’ của thế giới này.” Giọng nàng trầm ấm, vang vọng trong đại điện, mang theo một sự ưu tư sâu sắc.
Long Tộc Thái Tử, vẻ ngoài uy phong, tuấn tú với đôi mắt vàng kim rực rỡ, khoác long bào lấp lánh, đứng thẳng tắp. Khí chất vương giả của hắn vẫn hiện hữu, nhưng sự kiêu hãnh thường thấy đã được thay bằng một vẻ mặt nặng trĩu. “Long Tộc ta đã dốc toàn lực trấn áp tà khí tại những khu vực linh mạch trọng yếu dưới biển sâu. Tuy nhiên, tà khí này không chỉ ăn mòn linh mạch, nó còn ăn mòn cả ý chí sinh linh. Nhiều thủy tộc đã bị tà hóa, trở thành Ma Thú không còn nhận ra bản thân. Chúng ta, Long Tộc ta, không bao giờ cúi đầu trước tà ác! Nhưng Ma Quân Huyết Ảnh không chỉ muốn khuất phục chúng ta bằng vũ lực, hắn còn muốn nghiền nát ý chí của chúng ta.” Hắn nắm chặt tay, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay.
Vạn Pháp Tông Chủ, với khuôn mặt uy nghiêm và đôi mắt sáng, mặc đạo bào màu xanh thẫm, khẽ vuốt chòm râu bạc. Ông trầm ngâm một lát, rồi ánh mắt lão luyện của ông bất chợt lướt qua một bóng người đang đứng lặng lẽ ở một góc khuất của đại điện. Đó là Lục Trường Sinh. “Lão phu cảm thấy, nguồn gốc của nó nằm ở một thứ gì đó cổ xưa và tà ác hơn cả pháp trận Ma Quân vừa kích hoạt. Nó không phải là một loại pháp thuật thông thường, mà như một thứ cổ vật bị nguyền rủa, đang được hắn dùng để khuấy động toàn bộ linh giới.” Lời nói của ông chứa đựng sự phân tích sắc bén, nhưng cũng đầy vẻ bất lực.
Những lời báo cáo bi quan liên tục đổ về từ các Giám Sát Sứ, mỗi câu chữ như một nhát dao đâm vào trái tim của những người đang gánh vác vận mệnh Cửu Thiên Linh Giới. Các tông môn lớn nhỏ đang gặp nguy, dân chúng chạy tán loạn, không nơi nương tựa. Nỗi sợ hãi và tuyệt vọng, như một làn sóng thủy triều đen tối, đang nhấn chìm tất cả.
Lục Trường Sinh vẫn đứng lặng lẽ ở một góc, tựa lưng vào một cây cột đá được chạm khắc tinh xảo. Dáng người hắn không cao lớn, hơi gầy nhưng ẩn chứa sự dẻo dai. Khuôn mặt thanh tú, đường nét hài hòa, đôi mắt đen láy thường mang vẻ trầm tư, điềm tĩnh, ít biểu lộ cảm xúc. Tóc đen dài được buộc gọn gàng. Hắn khoác bộ đạo bào vải thô màu xám đơn giản, không hoa văn, nhưng luôn sạch sẽ, chỉnh tề, toát lên vẻ giản dị, khiêm nhường. Hắn không nói một lời nào, chỉ lắng nghe những lời bàn luận xôn xao, những tiếng thở dài, những ánh mắt tuyệt vọng đang giao nhau trong đại điện.
Từng câu nói, từng báo cáo, từng ánh mắt ấy không hề làm xao động đạo tâm của hắn. Trái lại, chúng như những mảnh ghép, dần hoàn thiện bức tranh về đại kiếp này trong tâm trí hắn. Hắn cảm nhận được, không chỉ qua thính giác hay thị giác, mà bằng toàn bộ đạo tâm của mình, rằng tà khí này không đơn thuần là sức mạnh vật lý. Nó là một loại năng lượng có ý thức, một ý chí tà ác cổ xưa đang tìm cách phá hủy không chỉ thể xác mà còn linh hồn, không chỉ linh mạch mà còn đạo tâm.
“Đối kháng bằng sức mạnh chỉ là trị ngọn.” Lục Trường Sinh thầm nhủ trong lòng, lời nói của hắn trong tâm trí vẫn ngắn gọn, súc tích. “Phải tìm cách thanh tẩy từ gốc rễ, bảo vệ đạo tâm của thế giới. Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận.” Hắn nhắm hờ mắt, hít một hơi thật sâu, cảm nhận làn linh khí mỏng manh còn sót lại trong Thiên Đô Thành, và cả những luồng tà khí vô hình đang len lỏi. Hắn cảm thấy một sự thôi thúc, một tiếng gọi từ sâu thẳm trong đạo tâm, rằng đã đến lúc phải hành động, nhưng không phải theo cách mà Liên Minh chính đạo đang làm.
Cuộc họp vẫn tiếp tục, các lãnh đạo vẫn đang đưa ra những mệnh lệnh điều động quân đội, những pháp trận phòng ngự được củng cố. Nhưng trong ánh mắt Lục Trường Sinh, hắn thấy rõ sự bất lực và mệt mỏi. Hắn hiểu rằng, họ đang chiến đấu một trận chiến mà họ không thể thắng bằng phương pháp truyền thống. Khi cuộc họp tạm thời kết thúc, các vị cường giả lần lượt rời đi với vẻ mặt nặng trĩu. Lục Trường Sinh lặng lẽ quay người, bước ra khỏi đại điện uy nghiêm, hòa vào dòng người đang hối hả trong Thiên Đô Thành. Tâm trí hắn đã có một hướng đi riêng, một con đường mà hắn tin rằng, mới là chìa khóa để hóa giải đại kiếp này. Hắn không cần được chấp thuận, không cần được hiểu. Hắn chỉ cần làm điều mà đạo tâm mách bảo. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến.
***
Trong khi Thiên Đô Thành vẫn đang căng mình chống chọi và các lãnh đạo chính đạo đau đáu tìm phương án đối phó, thì tại một góc xa xôi của Cửu Thiên Linh Giới, nơi tà khí đã len lỏi đến từng ngóc ngách, một cảnh tượng hoang tàn đang diễn ra. An Bình Thôn, một ngôi làng nhỏ bé nằm khuất trong thung lũng, từng là biểu tượng của sự yên bình và trù phú, nay chỉ còn là đống đổ nát. Nhà cửa xiêu vẹo, mái ngói vỡ nát, những ruộng đồng xanh tươi giờ đây chỉ còn là đất khô cằn, nứt nẻ. Tà khí lượn lờ như những sợi khói độc hại, màu đỏ sẫm, đặc quánh, khiến không khí trở nên nặng nề và ngột ngạt. Bầu trời chiều tà vốn mang màu vàng cam dịu mát, nay cũng bị nhuộm một màu xám xịt, u ám, như một tấm màn tang bao phủ lên sự sống.
Mùi đất ẩm, mùi khói bếp, mùi hoa dại từng là đặc trưng của nơi đây, nay đã bị thay thế hoàn toàn bởi mùi tử khí tanh tưởi, mùi ẩm mốc của sự mục ruỗng và mùi hôi thối đặc trưng của tà khí. Nó len lỏi vào từng hơi thở, từng tế bào, khiến con người cảm thấy lạnh lẽo thấu xương, không chỉ về thể xác mà còn về tâm hồn. Tiếng gà gáy, chó sủa, tiếng trẻ con nô đùa đã biến mất, chỉ còn lại tiếng gió rít qua những khe cửa mục nát, tiếng lá cây khô xào xạc và những tiếng ho sù sụ của những người dân còn sống sót.
Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo xuất hiện tại An Bình Thôn. Tiêu Hạo, vốn là một người hoạt bát, nhanh nhẹn, đôi mắt láu lỉnh luôn ánh lên vẻ thông minh và hiếu kỳ, giờ đây khuôn mặt tròn của hắn cũng tái mét. Hắn mặc bộ y phục màu sắc tươi sáng, năng động thường ngày, nhưng trên đó đã lấm lem bùn đất và vết bẩn. Hắn cảm thấy một sự rợn người không thể tả. Tà khí nơi đây không giống như những Ma Khí mà hắn từng đối mặt. Nó không chỉ lạnh lẽo, mà còn mang theo một cảm giác nặng nề, trì trệ, như thể đang bóp nghẹt mọi hy vọng.
“Trường Sinh huynh, tà khí này… nó còn đáng sợ hơn cả quỷ vật bình thường.” Tiêu Hạo cất lời, giọng nói run rẩy, đôi mắt quét một vòng quanh cảnh tượng hoang tàn. Hắn ôm chặt lấy một bao linh dược trên tay, như để tìm kiếm sự an ủi. “Nó hút đi sinh khí và cả hy vọng của con người. Ta cảm thấy như có một bàn tay vô hình đang bóp nghẹt trái tim mình.”
Lục Trường Sinh, ngược lại, vẫn giữ vẻ trầm tĩnh lạ thường. Hắn nhắm mắt lại, hít sâu một hơi, để làn tà khí lạnh lẽo len lỏi vào cơ thể, rồi lại thở ra chậm rãi. Đạo tâm của hắn, vốn đã vững như bàn thạch, không hề bị lay chuyển. Hắn cảm nhận được sự đối kháng mạnh mẽ từ tà khí, như có một ý chí tà ác cổ xưa đang chống lại, đang cố gắng xâm nhập vào tâm trí hắn, gieo rắc sự tuyệt vọng và hoài nghi. Nhưng tất cả đều tan biến khi gặp phải đạo tâm kiên cố của hắn.
“Đúng vậy.” Lục Trường Sinh mở mắt, đôi mắt đen láy nhìn về phía những người dân đang co ro trong những ngôi nhà đổ nát. Vẻ mặt họ mệt mỏi, quần áo rách rưới, dính đầy bùn đất. Đôi mắt họ trống rỗng, chứa đựng sự hoảng loạn và tuyệt vọng tột cùng, như những ngọn nến sắp tàn trong gió. “Đây là sự tuyệt vọng mà Ma Quân muốn gieo rắc. Hắn không chỉ muốn phá hủy thể xác, mà còn muốn nghiền nát linh hồn. Nhưng đạo tâm của ta, sẽ không bao giờ lung lay. Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Chúng ta phải giữ vững tâm mình.”
Hắn bước chậm rãi về phía trung tâm làng, nơi có một cây đa cổ thụ đã héo úa, cành lá rụng trụi, thân cây nứt nẻ. Những người dân thấy hắn đến gần, ánh mắt họ lóe lên một tia sáng yếu ớt, nhưng rồi lại nhanh chóng tắt lịm, nhường chỗ cho sự vô cảm. Họ đã quá mệt mỏi, quá tuyệt vọng để có thể tin vào bất kỳ sự giúp đỡ nào.
Lục Trường Sinh không nói nhiều. Hắn hiểu rằng, trong tình cảnh này, lời nói suông không có ý nghĩa. Hắn ngồi xuống đất, khoanh chân, đặt tay lên đầu gối. Một luồng ánh sáng thanh tịnh màu trắng nhạt bắt đầu tỏa ra từ cơ thể hắn, nhẹ nhàng, ấm áp, như ánh nắng ban mai xua tan màn đêm lạnh lẽo. Đây chính là năng lượng từ Tàn Pháp Cổ Đạo, không hùng vĩ, không rực rỡ, nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh thanh tẩy và bền bỉ vô biên.
Ánh sáng lan tỏa, chậm rãi nhưng kiên định, như một dòng suối trong vắt len lỏi qua lớp bùn đất. Tà khí màu đỏ sẫm cuồn cuộn xung quanh, như một sinh vật sống, dường như cảm nhận được mối đe dọa, bắt đầu rít gào, co rúm lại, rồi dần tan biến. Không khí trở nên trong lành hơn, mùi tử khí dần bị đẩy lùi, nhường chỗ cho một làn hương đất ẩm và cây cỏ non đang hồi sinh. Những cây cối héo úa, cành lá trơ trụi, bỗng nhiên rung rinh nhẹ, những nụ xanh yếu ớt bắt đầu nhú ra từ những cành cây tưởng chừng đã chết.
Những người dân làng đang nằm co ro, mắt họ từ từ mở ra. Ban đầu là sự hoài nghi, rồi đến ngạc nhiên, và cuối cùng là một tia hy vọng mong manh. Họ cảm thấy một sự ấm áp lan tỏa trong lồng ngực, một cảm giác bình yên đã mất từ lâu. Nỗi sợ hãi, sự tuyệt vọng đang dần bị xua đi, như những đám mây đen bị gió cuốn.
Tiêu Hạo, đứng cách đó không xa, chứng kiến toàn bộ quá trình. Hắn đã từng thấy Lục Trường Sinh tu luyện, nhưng đây là lần đầu tiên hắn thấy Tàn Pháp Cổ Đạo được sử dụng để thanh tẩy tà khí quy mô lớn như vậy. Hắn cảm nhận được sức mạnh thanh tịnh ấy, một sức mạnh không hề hung hãn, không hề áp đảo, nhưng lại có thể hóa giải mọi ô uế. Hắn nhanh chóng sực tỉnh, bắt đầu trấn an những người dân đang bàng hoàng, giúp đỡ những người bị thương, phân phát linh dược.
“Các vị hãy tin tưởng.” Lục Trường Sinh cất lời, giọng nói trầm ấm, vang vọng giữa không gian đã dần được thanh tẩy. “Vẫn còn hy vọng. Đạo tâm của các vị, chính là ngọn lửa sẽ xua tan bóng tối.”
Hắn biết, việc thanh tẩy tà khí ở một ngôi làng nhỏ bé này chỉ là một giọt nước giữa đại dương. Nhưng hắn tin rằng, những giọt nước ấy, nếu được nhân rộng, sẽ tạo thành dòng chảy, rồi thành biển cả, dần dần rửa sạch ô uế của toàn bộ Cửu Thiên Linh Giới. Con đường tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Và đây, chính là con đường của hắn.
***
Đêm tối buông xuống Huyết Ảnh Cung, nhưng nơi đây không hề có sự tĩnh mịch. Ngược lại, tiếng gió rít ghê rợn hòa cùng tiếng cười khẩy của các tà tu, tiếng kêu than yếu ớt từ những ngục tù sâu thẳm, tạo nên một bản giao hưởng của sự tàn độc. Kiến trúc gothic u ám của Huyết Ảnh Cung, với những tòa tháp nhọn hoắt đâm thẳng vào bầu trời đen kịt, những bức tường đá đen sẫm được chạm khắc hình đầu lâu và xương chéo, càng làm tăng thêm vẻ ma mị, rùng rợn. Tà khí cuồn cuộn như những dải lụa đen, lan tỏa khắp mọi ngóc ngách, khiến không khí trở nên nặng nề, lạnh lẽo, mang theo mùi máu tanh, mùi tử khí và cả mùi lưu huỳnh nồng nặc. Ánh sáng duy nhất đến từ những ngọn đuốc xanh lục ma quái và những viên dạ minh châu đỏ máu, hắt lên những bóng hình quỷ dị trên tường đá.
Tại trung tâm đại điện, Ma Quân Huyết Ảnh đứng sừng sững trước một quả cầu pha lê khổng lồ, đường kính hơn ba trượng, bên trong phản chiếu một cách chân thực hình ảnh Cửu Thiên Linh Giới đang chìm trong biển tà khí. Đôi mắt đỏ ngầu như máu của hắn nheo lại, quan sát từng chi tiết nhỏ nhất. Dáng người hắn cao lớn, vạm vỡ, thường ẩn mình trong bộ áo choàng đen rộng thùng thình, chỉ để lộ khuôn mặt gầy gò, xương xẩu, đầy những vết sẹo hoặc hoa văn xăm trổ kỳ dị. Khí tức u ám, lạnh lẽo bao trùm, khiến ngay cả những tà tu mạnh mẽ nhất cũng phải rùng mình.
Hắc Phong Lão Tổ, dáng người gầy gò, cao lêu nghêu, khuôn mặt hốc hác, đôi mắt lõm sâu, sắc lạnh, quỳ gối dưới chân Ma Quân. Mái tóc dài bạc phơ nhưng lộn xộn, dường như không bao giờ được chải chuốt, rủ xuống che gần hết khuôn mặt. Bộ hắc bào cũ nát, rách rưới của hắn ẩn chứa ma khí nồng đậm. Tay hắn cầm một cây quyền trượng xương xẩu, run rẩy báo cáo. Giọng nói của hắn khàn đặc, the thé, mang theo sự hăm dọa và coi thường, nhưng trước Ma Quân, nó lại trở nên cung kính đến tột độ.
“Bẩm Ma Quân, các linh mạch trọng yếu trên khắp Cửu Thiên Linh Giới đã bị hủy hoại hơn ba phần. Sự tuyệt vọng đang lan rộng như ngài dự liệu. Các Liên Minh chính đạo đang cố gắng chống trả một cách yếu ớt, nhưng chúng đã quá mệt mỏi và hoang mang. Chẳng bao lâu nữa, toàn bộ sẽ chìm trong bể máu và sự tuyệt vọng vô tận!” Hắc Phong Lão Tổ nở một nụ cười man rợ, lộ ra hàm răng đen kịt. “Tuy nhiên, có một kẻ dị thường đang cố gắng thanh tẩy tà khí ở vùng ngoại ô Thiên Đô. Hắn chỉ là một con kiến nhỏ bé, nhưng lại có vẻ phiền phức.”
Ma Quân Huyết Ảnh không hề quay đầu lại, đôi mắt đỏ ngầu vẫn dán chặt vào quả cầu pha lê. Hắn nhìn thấy một điểm sáng nhỏ bé vừa xuất hiện ở An Bình Thôn, nơi Lục Trường Sinh đang ngồi thiền, tỏa ra ánh sáng thanh tịnh, hóa giải làn tà khí đỏ sẫm. Khóe môi hắn khẽ nhếch lên, tạo thành một nụ cười ghê rợn. “Ồ? Một con kiến nhỏ bé muốn chống lại hồng thủy?” Giọng nói của hắn trầm thấp, khàn khàn, mang theo sự lạnh lẽo và uy hiếp. “Hắn tưởng rằng chút ánh sáng yếu ớt đó có thể xua tan bóng tối mà bản tọa đã dày công tạo ra sao? Hắn không hiểu rằng, đây không chỉ là tà khí, mà còn là ý chí của một thứ tồn tại cổ xưa, đã ngủ yên hàng vạn năm, giờ đang được bản tọa thức tỉnh.”
Hắn nhấc tay lên, vuốt nhẹ lên mặt quả cầu pha lê, nơi hình ảnh Lục Trường Sinh đang hiện rõ. Một luồng tà khí đen kịt từ ngón tay hắn bắn ra, xuyên qua quả cầu, hướng thẳng về phía An Bình Thôn. Hắc Phong Lão Tổ run rẩy, hắn biết đó là một đòn thăm dò, nhưng cũng là một lời cảnh cáo. “Hãy cho hắn biết, sức mạnh chân chính của tuyệt vọng là gì. Những kẻ yếu ớt, những kẻ cố gắng đi ngược lại đại thế, đều sẽ phải trả giá. Chuẩn bị đi.” Ma Quân Huyết Ảnh quay người lại, đôi mắt đỏ ngầu quét qua Hắc Phong Lão Tổ, mang theo một áp lực khủng khiếp khiến tà tu kia phải cúi đầu sâu hơn.
“Vào ngày mai, ta sẽ đích thân kích hoạt Cửu Thiên Linh Châu bị tà hóa, cho chúng thấy thế nào là sự tận thế thực sự!”
Hắn vung tay, một luồng tà khí cuồn cuộn, đen đặc hơn bất kỳ thứ gì từng xuất hiện, tuôn ra từ sâu trong Huyết Ảnh Cung, từ một hang động âm u phía sau đại điện. Luồng tà khí ấy mang theo một sự nặng nề, một ý chí hủy diệt cổ xưa, hướng thẳng về phía Bắc – nơi ẩn giấu Cửu Thiên Linh Châu bị tà hóa. Tiếng rít gào của tà khí vang vọng khắp Huyết Ảnh Cung, như tiếng gầm của hàng ngàn Ma Thú. Ma Quân Huyết Ảnh mỉm cười độc địa, tràn đầy tự tin vào kế hoạch của mình. Hắn biết, khi Cửu Thiên Linh Châu bị tà hóa hoàn toàn được kích hoạt, không một sinh linh nào trong Cửu Thiên Linh Giới có thể thoát khỏi số phận bị nghiền nát, không một đạo tâm nào có thể đứng vững trước sức mạnh của tuyệt vọng.
Trong khi đó, ở An Bình Thôn, Lục Trường Sinh, đang thanh tẩy tà khí, chợt cảm thấy một luồng áp lực vô hình cực kỳ lớn ập đến, như một ngọn núi đè nặng lên đạo tâm của hắn. Đó là một ý chí tà ác cổ xưa, mạnh mẽ gấp vạn lần những gì hắn từng cảm nhận. Hắn biết, Ma Quân Huyết Ảnh đã chú ý đến hắn. Nhưng hắn không hề nao núng. Đạo tâm của hắn vẫn vững như bàn thạch, tiếp tục phát ra ánh sáng thanh tịnh. Hắn ngẩng đầu nhìn về phía Bắc, nơi có một luồng tà khí đen kịt đang cuồn cuộn dâng lên, cao hơn cả đỉnh núi. Hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu.
Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Con đường của hắn, dẫu cô độc và gian nan đến mấy, hắn vẫn sẽ đi đến cùng. Hắn sẽ bảo vệ hy vọng mong manh này, cho đến hơi thở cuối cùng, cho đến khi Cửu Thiên Linh Giới tìm lại được sự thanh tịnh vốn có.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.