Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 731: Huyết Ảnh Thâm Uyên: Tiếng Kêu Của Kẻ Đánh Lạc Hướng

Lục Trường Sinh lách mình qua khe nứt xanh nhạt, cảm giác thân thể như được tắm gội trong một dòng suối thanh khiết, xua đi sự lạnh lẽo và ô trọc của tà khí bên ngoài. Ngay khi hắn vừa đặt chân vào, lối đi tạm thời do Tàn Pháp Cổ Đạo mở ra bắt đầu co rút dữ dội, những tia linh khí xanh nhạt lóe lên rồi vụt tắt, nhanh chóng khép kín hoàn toàn, không để lại bất kỳ dấu vết nào về sự tồn tại của nó. Chỉ còn lại những làn sóng tà khí cuồng loạn và tiếng gầm rú điên cuồng của đám Huyết Ảnh Thủ Vệ bị đánh lạc hướng phía sau, như một bản nhạc bi tráng cho một cuộc chiến vừa kết thúc, và một cuộc chiến khác đang bắt đầu.

Không gian bên trong khe nứt không hề yên bình như khoảnh khắc đầu tiên Lục Trường Sinh bước vào. Thay vào đó, một luồng tà khí đen đặc, nặng nề hơn gấp bội, không ngừng cuồn cuộn thành sương mù dày đặc, che khuất tầm nhìn, khiến ánh sáng yếu ớt của Tàn Pháp Cổ Đạo chỉ có thể rọi được một khoảng nhỏ trước mắt. Tiếng gió rít ghê rợn như tiếng oan hồn ai oán, cùng với những tiếng kêu quái dị vọng lại từ sâu thẳm, tạo nên một bản giao hưởng chết chóc. Mùi máu tanh, mùi tử khí, và mùi lưu huỳnh nồng nặc hòa quyện vào nhau, xộc thẳng vào khứu giác, khiến người ta cảm thấy buồn nôn. Bầu không khí u ám, lạnh lẽo đến thấu xương, tà khí đậm đặc như có thể chạm vào được, không ngừng cố gắng ăn mòn linh lực của những kẻ xâm nhập.

Tiêu Hạo, với đôi mắt láu lỉnh thường ngày, giờ đây ánh lên vẻ căng thẳng nhưng không kém phần quyết đoán. Hắn nhanh chóng đưa ra cho Lục Trường Sinh và Bách Lý Trần mỗi người một viên linh dược hồi phục, rồi thì thầm, giọng nói nhanh và dứt khoát: "Ma Binh! Mạnh hơn nhiều so với đám Huyết Ảnh Thủ Vệ bên ngoài. Trường Sinh huynh, cứ theo kế hoạch mà đi! Để ta lo!" Hắn đã cảm nhận được luồng khí tức hung hãn, tàn bạo đang lao tới, không hề che giấu ý định hủy diệt. Những thực thể tà hóa này không còn là những hình thù mơ hồ, mà đã mang hình dạng rõ ràng của những chiến binh mặc giáp đen gỉ sét, đôi mắt đỏ ngầu như hai đốm lửa ma quái trong màn sương mù tà khí. Chúng cầm những vũ khí thô sơ nhưng đầy uy lực, phát ra tiếng rít ghê rợn khi di chuyển.

Bách Lý Trần, tay đã đặt lên chuôi kiếm, đôi mắt sắc lạnh quét qua không gian u ám, kiếm ý của hắn như một thanh đoản kiếm vô hình, cắt xuyên qua làn sương mù tà khí. Hắn gật đầu, giọng nói trầm và sắc lạnh, mang theo chút thách thức nhưng cũng đầy lo lắng: "Cẩn thận, Tiêu Hạo. Kiếm của ta sẽ mở đường cho ngươi." Hắn không cần nói nhiều, chỉ cần một câu nói cũng đủ để thể hiện sự tin tưởng tuyệt đối vào khả năng của Tiêu Hạo, và sẵn sàng yểm trợ bất cứ lúc nào. Hắn biết, nhiệm vụ của Tiêu Hạo là vô cùng nguy hiểm, một mình đối mặt với một binh đoàn Ma Binh trong không gian chật hẹp này là điều không tưởng, nhưng hắn cũng tin vào sự linh hoạt và mưu mẹo của Tiêu Hạo.

Lục Trường Sinh không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, ánh mắt trầm tư nhìn sâu vào bóng tối phía trước. Hắn tin tưởng vào Tiêu Hạo và Bách Lý Trần, tin vào sự phối hợp ăn ý của họ. Trong thời khắc sinh tử này, sự tin tưởng là sợi dây duy nhất kết nối họ, là nền tảng cho mọi hành động. Hắn biết, bản thân mình phải toàn tâm toàn ý tập trung vào nhiệm vụ chính yếu: mở rộng và ổn định lối đi. Mỗi giây phút kéo dài ở đây đều là một hiểm nguy rình rập. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn vận chuyển nhanh hơn, linh khí xanh nhạt bao quanh hắn cũng tỏa ra mạnh mẽ hơn, cố gắng đẩy lùi sự ăn mòn của tà khí xung quanh. Áp lực vô hình từ ý chí của Ma Quân Huyết Ảnh lại một lần nữa đè nặng lên tâm trí hắn, như một lời cảnh báo, một sự thách thức trực tiếp. Hắn cảm nhận được sự giận dữ và bất mãn của Ma Quân vì sự xâm nhập này, nhưng đạo tâm hắn vẫn vững như bàn thạch, không hề lay chuyển.

Khi những Ma Binh đầu tiên lao tới, không gian chật hẹp bỗng trở nên sống động với những tiếng gầm gừ khát máu. Chúng không có lý trí, chỉ có bản năng hủy diệt và tuân lệnh. Tiêu Hạo không chút chậm trễ, hắn biết đây là lúc để phát huy sở trường của mình. Hắn nhanh chóng rút ra một loạt bùa chú đủ màu sắc, ném ra xung quanh. "Huyễn ảnh khởi!" Hắn quát lên, bàn tay nhanh nhẹn vẽ ra những ấn quyết phức tạp. Lập tức, hàng chục phân thân của hắn xuất hiện, mỗi phân thân đều mang theo khí tức chân thực, lao vào đám Ma Binh. Cùng lúc đó, hắn ném ra những viên linh dược gây ảo giác, chúng vỡ tan trong không khí, tạo ra một làn khói màu tím nhạt.

Đám Ma Binh lập tức rơi vào hỗn loạn. Chúng gầm gừ, vung vũ khí thô sơ lên tấn công những phân thân của Tiêu Hạo, nhưng chỉ chém trúng hư không. Tiêu Hạo linh hoạt di chuyển giữa các phân thân, ném ra những lá bùa nổ, tạo ra những tiếng "bùm, bùm" chói tai trong không gian u ám. Ánh sáng lập lòe từ các bùa chú và tiếng nổ vang vọng khắp nơi, khiến đám Ma Binh càng trở nên điên cuồng. "Lũ quỷ nhãi nhép! Ông nội ngươi ở đây! Xem chiêu!" Tiêu Hạo vừa hét lớn, giọng điệu khoa trương nhưng đầy quyết tâm, vừa nhanh chóng kích hoạt một trận pháp huyễn ảnh khác, tạo ra hàng loạt ảo ảnh linh khí bùng nổ, thu hút toàn bộ sự chú ý của Ma Binh. Hắn liên tục di chuyển, thân hình nhanh nhẹn như một con thoi trong màn sương tà khí, tránh né những đòn tấn công thô bạo của Ma Binh.

Bách Lý Trần, kiếm trong tay, đứng vững như một ngọn núi nhỏ. Ánh mắt hắn sắc bén, không rời khỏi Tiêu Hạo một khắc. Kiếm quang của hắn như tia chớp, chém tan những Ma Binh nào cố gắng vượt qua hàng phòng thủ của Tiêu Hạo, hoặc những kẻ vô tình thoát khỏi vòng vây ảo ảnh. "Đừng để chúng vượt qua. Ngươi có thể làm tốt hơn, Tiêu Hạo." Giọng hắn lạnh lùng, nhưng ẩn chứa sự khích lệ. Kiếm của hắn không hoa mỹ, nhưng mỗi nhát chém đều chính xác và đầy uy lực, mang theo kiếm ý cương mãnh, xé tan tà khí, khiến những Ma Binh bị trúng chiêu phải gầm rú đau đớn, tan biến thành những luồng tà khí đen đặc. Hắn vừa bảo vệ sườn cho Tiêu Hạo, vừa tăng thêm áp lực giả cho trận chiến, khiến đám Ma Binh càng tin rằng đây là một cuộc chiến thực sự.

Trận chiến giữa Tiêu Hạo, Bách Lý Trần và binh đoàn Ma Binh diễn ra vô cùng kịch liệt trong không gian hẹp. Tiếng gầm rú của Ma Binh, tiếng pháp khí va chạm loảng xoảng, tiếng bùa chú nổ tung, tiếng kiếm quang xé gió liên tục vang vọng, tạo nên một âm thanh hỗn loạn đến điếc tai. Ánh sáng lập lòe từ các bùa chú và kiếm quang của Bách Lý Trần chiếu sáng những bóng hình ma quái của Ma Binh, rồi lại nhanh chóng chìm vào bóng tối. Mùi lưu huỳnh và máu tanh càng nồng nặc hơn, hòa quyện với mùi tử khí và ẩm ướt của không gian kín.

Tiêu Hạo, mặc dù miệng vẫn không ngừng trêu chọc, nhưng nội tâm hắn lại căng thẳng đến tột độ. Mỗi cú né tránh, mỗi lá bùa ném ra đều tiêu hao không ít linh lực và tinh thần. Hắn phải duy trì liên tục các huyễn ảnh, phải tính toán đường đi nước bước để không bị bao vây. Nỗi sợ hãi và áp lực khi phải đối mặt với các Ma Binh mạnh mẽ một mình là rất lớn, nhưng lòng trung thành và ý chí bảo vệ bạn bè đã chiến thắng tất cả. Hắn biết Lục Trường Sinh đang ở phía trước, đang tin tưởng vào hắn. Chính niềm tin đó đã tiếp thêm sức mạnh cho Tiêu Hạo, khiến hắn trở nên linh hoạt và mưu trí hơn bao giờ hết. Hắn là một đạo sĩ, không phải một chiến binh, nhưng trong thời khắc này, hắn đã hóa thân thành một chiến sĩ dũng mãnh, sẵn sàng hy sinh để mở đường cho đồng đội.

Bách Lý Trần cũng không hề dễ chịu. Hắn phải giữ sự cân bằng giữa hỗ trợ Tiêu Hạo và đảm bảo an toàn cho Lục Trường Sinh. Kiếm của hắn liên tục vung lên, tạo thành một hàng rào thép vô hình, ngăn chặn những Ma Binh cố gắng đột phá. Hắn phải duy trì sự tập trung cao độ trong môi trường tà khí nồng nặc, không ngừng cảnh giác mọi hướng. Mặc dù không nói nhiều, nhưng ánh mắt hắn đã nói lên tất cả sự căng thẳng và quyết tâm. Hắn nhìn Tiêu Hạo đang chiến đấu giữa bầy Ma Binh, đôi khi cũng phải cau mày trước những pha mạo hiểm của hắn, nhưng trong lòng lại dâng lên một sự thán phục. Con đường tu hành, không chỉ là mạnh yếu, mà còn là sự tin tưởng và đồng hành. Hắn tin vào Lục Trường Sinh, tin vào Tiêu Hạo, và tin vào chính mình.

Cùng lúc đó, Lục Trường Sinh, không bị phân tâm bởi tiếng ồn và sự hỗn loạn phía sau, tập trung toàn bộ tinh thần và linh lực vào việc mở rộng con đường. Hắn nhắm mắt, đạo tâm vững như bàn thạch, Tàn Pháp Cổ Đạo vận chuyển không ngừng nghỉ. Từng luồng linh khí thanh khiết từ cơ thể hắn tỏa ra, không chỉ để duy trì lối đi, mà còn để đối chọi trực tiếp với tà khí hung bạo đang cố gắng phá hủy khe nứt từ bên trong. Hắn cảm nhận được ý chí của Ma Quân Huyết Ảnh đang cố gắng kháng cự mạnh mẽ hơn bao giờ hết, một luồng ý niệm lạnh lẽo, tàn độc, như một lưỡi dao vô hình, cố gắng xuyên thủng đạo tâm hắn.

Đây không còn là một cuộc đối đầu vật lý đơn thuần, mà là một trận chiến giữa hai ý chí, hai đạo pháp. Một bên là tà khí hủy diệt, một bên là linh khí thanh lọc. Một bên là ý chí thống trị, một bên là đạo tâm kiên cố. Lục Trường Sinh không hề lùi bước. Hắn tự nhủ trong tâm trí, từng lời như khắc vào xương tủy: "Đạo không lay chuyển. Tà khí không thể khuất phục." Những lời này không chỉ là một sự khẳng định, mà còn là một lời thề, một lời nhắc nhở về con đường hắn đã chọn.

Tàn Pháp Cổ Đạo không phải là một công pháp mạnh mẽ về sức tấn công, nhưng nó lại có khả năng định hướng và chuyển hóa tà khí, biến hung thành lành, biến độc thành dược. Chính khả năng này đã giúp Lục Trường Sinh tạo ra một khe nứt an toàn trong biển tà khí cuồng nộ. Hắn cảm nhận được từng mạch tà khí, từng dòng chảy năng lượng trong lòng đất, và dùng linh khí của mình để điều chỉnh, để uốn nắn chúng theo ý muốn. Cảm giác áp lực từ Ma Quân Huyết Ảnh đè nặng lên tâm trí hắn, nhưng đồng thời, Lục Trường Sinh cũng cảm nhận được sự "sống" của tà khí, một dạng năng lượng nguyên thủy, bị biến chất bởi ý chí tà ác. Nếu có thể thanh lọc hoàn toàn, nó sẽ trở lại thành linh khí thuần túy.

Dưới sự tập trung cao độ và ý chí kiên định của Lục Trường Sinh, khe nứt dần ổn định và mở rộng hơn. Bức tường tà khí hai bên từ từ lùi xa, không còn áp sát như trước. Ánh sáng xanh nhạt của Tàn Pháp Cổ Đạo chiếu rọi sâu hơn vào bóng tối, hé lộ một hành lang tối tăm và sâu thẳm, dẫn thẳng vào lòng đất. Hành lang này không phải do hắn tạo ra, mà là một lối đi tự nhiên, bị tà khí phong tỏa và che giấu. Giờ đây, nó đã được khai thông. Mùi tử khí và lưu huỳnh càng nồng nặc hơn trong hành lang mới này, nhưng điều đó cũng báo hiệu rằng họ đang tiến vào sâu hơn, gần hơn với cứ điểm của Ma Quân Huyết Ảnh.

Lục Trường Sinh biết, hành trình này mới chỉ là khởi đầu. Sức mạnh và sự kiểm soát của Ma Quân Huyết Ảnh đối với tà khí sâu bên trong cứ điểm của hắn chắc chắn sẽ còn khủng khiếp hơn nhiều. Con đường phía trước có thể ẩn chứa những bí mật về Cửu Thiên Linh Châu bị tà hóa, hoặc thậm chí là bản chất thực sự của loại tà khí mà Ma Quân đang sử dụng. Mỗi bước chân của hắn đều là một thử thách, không chỉ đối với sức mạnh, mà còn đối với đạo tâm. Tuy nhiên, hắn không hề nao núng. "Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến," Lục Trường Sinh khẽ niệm trong lòng, cảm nhận được sự kiên định trong đạo tâm của mình. Hắn biết, khả năng của Tàn Pháp Cổ Đạo không chỉ là thanh lọc mà còn là định hướng và kiểm soát tà khí ở một mức độ nào đó, sẽ là chìa khóa cho việc vô hiệu hóa Cửu Thiên Linh Châu bị tà hóa sau này.

Khi hành lang đã đủ rộng, Lục Trường Sinh thu lại ấn pháp. Ánh sáng xanh nhạt bao quanh hắn cũng dần tan biến. Hắn quay đầu nhìn lại, xuyên qua làn sương mù tà khí dày đặc, hắn vẫn có thể cảm nhận được trận chiến khốc liệt đang diễn ra phía sau. Tiếng gầm rú của Ma Binh, tiếng bùa chú nổ, tiếng kiếm quang xé gió vẫn không ngừng vang vọng. Sự phối hợp ăn ý của bộ ba Lục Trường Sinh, Tiêu Hạo, Bách Lý Trần sẽ là yếu tố sống còn cho các nhiệm vụ tiếp theo, đặc biệt khi họ phải tách ra hoặc đối mặt với nhiều kẻ thù cùng lúc. Hắn biết, Tiêu Hạo và Bách Lý Trần đang chiến đấu hết mình để mua thời gian cho hắn. Niềm tin này khiến trái tim Lục Trường Sinh càng thêm kiên định.

Hắn hít một hơi sâu, mùi tử khí nồng nặc xộc vào lồng ngực, nhưng không thể làm lay chuyển ý chí của hắn. Lục Trường Sinh bước đi, chậm rãi nhưng vững chắc, tiến vào hành lang tối tăm và sâu thẳm. Phía trước hắn, chỉ có bóng tối và những điều chưa biết, nhưng trong lòng hắn, ngọn lửa đạo tâm vẫn rực cháy, soi sáng con đường mình đã chọn. Con đường tu hành, như một dòng sông, vẫn cứ chảy, và đạo của hắn cũng chưa hề kết thúc.

Tác phẩm này là sáng tác độc quyền của Long thiếu trên nền tảng truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free