Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 735: Địa Mạch Giao Hòa: Kiếm Ý Trấn Tà, Đạo Tâm Vững Bền

Màn đêm nơi Huyết Ảnh Cung vốn đã u ám, giờ đây lại càng thêm phần hỗn loạn. Tiếng gầm thét trầm đục của linh mạch tà hóa, xen lẫn tiếng rít ghê rợn của tà khí cuồn cuộn, xé toạc không gian, tạo thành một bản giao hưởng chết chóc. Con mắt đỏ máu khổng lồ trên đỉnh linh mạch, sau khi bị điểm tinh khiết nhỏ nhoi của Lục Trường Sinh chạm đến, đã mở to hết cỡ, đồng tử giãn nở đến mức cực đại, như một hố đen thăm thẳm nuốt chửng mọi ánh sáng và hy vọng. Từ đó, những tia sáng đen kịt mang theo áp lực và ý chí tàn bạo, cực đoan bùng phát, không còn là những xúc tu đơn lẻ hay gương mặt quỷ dị vô tri, mà là một cơn thủy triều đen kịt, một bức tường tà khí khổng lồ, mang theo ý thức căm phẫn tột cùng, lao thẳng vào hai thân ảnh đang kiên cường trấn giữ.

Huyết Ảnh Cung rung chuyển dữ dội, những bức tường đá đen sẫm mang kiến trúc gothic u ám nứt toác, từng phiến đá vỡ vụn rơi xuống như mưa, hòa cùng tiếng gió rít qua những khe hở, tạo nên âm thanh rợn người. Mùi máu tanh nồng nặc, mùi tử khí mục nát và lưu huỳnh khét lẹt xộc thẳng vào khứu giác, khiến người ta phải nôn nao. Bầu không khí vốn đã lạnh lẽo giờ đây càng thêm thấu xương, áp lực đè nặng lên từng tấc da, thớ thịt, từng hơi thở, như thể một ngọn núi khổng lồ vô hình đang đè ép xuống.

Bách Lý Trần đứng thẳng tắp, kiếm bào trắng muốt giờ đã lấm lem tro bụi, nhưng khí chất ngạo nghễ của hắn vẫn sừng sững như một ngọn núi. Thanh kiếm cổ xưa trong tay hắn vang lên tiếng "keng" chói tai, kiếm quang trắng bạc rực sáng, hóa thành một vòng xoáy kiếm khí khổng lồ, sắc bén và kiên cố, bao bọc lấy Lục Trường Sinh. Hắn dồn toàn bộ kiếm ý vào lá chắn này, cố gắng đẩy lùi bức tường tà khí đang hung hãn lao tới. Mỗi lần tà khí va chạm, kiếm quang lại rung lên dữ dội, như một ngọn nến trước bão tố, lung lay nhưng không hề tắt.

"Sức mạnh này... Ma Quân đã dung hợp ý chí của hắn vào linh mạch!" Bách Lý Trần gằn giọng, hàm răng nghiến chặt. Hắn cảm nhận được không chỉ là năng lượng tà ác thuần túy, mà còn là một ý chí căm phẫn, hung tàn, một khao khát hủy diệt và đồng hóa, đang cố gắng xuyên qua kiếm ý của hắn, trực tiếp công kích vào đạo tâm. Ánh mắt hắn vẫn lạnh lùng, tự tin, nhưng sâu thẳm bên trong, một sự cảnh giác cao độ đang trỗi dậy. Đây không còn là cuộc chiến với tà khí vô tri, mà là cuộc đối đầu với ý chí của một Ma Quân đích thực.

Lục Trường Sinh ngồi xếp bằng giữa vòng bảo hộ của Bách Lý Trần, đôi mắt nhắm nghiền, toàn thân tỏa ra vầng sáng vàng nhạt từ Tàn Pháp Cổ Đạo. Hắn cảm nhận rõ từng đợt áp lực kinh thiên động địa từ bên ngoài, từng rung chấn khiến linh hồn hắn cũng muốn rời khỏi thể xác. Mặc dù căng thẳng tột độ, nhưng đạo tâm của hắn vẫn vững như bàn thạch, không một gợn sóng. Tàn Pháp Cổ Đạo vận chuyển không ngừng, thanh lọc những tạp niệm, những oán khí cố gắng xâm nhập vào tâm trí hắn, giữ cho hắn một sự tĩnh lặng tuyệt đối.

Hắn dùng thần niệm truyền âm, giọng nói trầm ổn, dường như không chút mảy may lo lắng: "Đừng để tâm trí bị ảnh hưởng, Bách Lý Trần. Cứ giữ vững... Ta sẽ tìm cách..." Lục Trường Sinh biết, Bách Lý Trần đang phải chịu áp lực lớn đến nhường nào. Kiếm ý của hắn sắc bén, nhưng vẫn là sức mạnh bên ngoài. Còn hắn, Lục Trường Sinh, đang làm một công việc tinh tế hơn nhiều: thẩm thấu và chuyển hóa từ bên trong. Con đường hắn chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận.

Hắn cố gắng xuyên thấu vào sâu bên trong linh mạch tà hóa, nơi con mắt đỏ máu kia đang rực cháy. Hắn cảm nhận được đó không chỉ là sự tập hợp của oán niệm và tà khí, mà còn là một mạng lưới phức tạp của ý chí, được Ma Quân Huyết Ảnh khéo léo gieo cấy và bẻ cong. Nó giống như một bộ não khổng lồ, đang điều khiển toàn bộ linh mạch, và chính điểm tinh khiết nhỏ bé mà hắn vừa tạo ra đã chạm đến dây thần kinh nhạy cảm nhất của nó.

Tà khí không ngừng biến hóa, từ những xúc tu đen kịt trở thành những gương mặt quỷ dị dữ tợn, gào thét không thành tiếng, cố gắng xuyên qua kiếm quang trắng bạc của Bách Lý Trần. Tiếng xì xèo khi kiếm ý và tà khí va chạm vang vọng khắp không gian, như tiếng nước sôi trào. Bách Lý Trần vung kiếm, mỗi nhát chém đều mang theo khí thế ngàn quân, xé toạc những hình thái tà ác, nhưng chúng lại nhanh chóng tái tạo, dường như vô cùng vô tận. Hắn biết, đây chỉ là giải pháp tạm thời. Nếu cứ tiếp tục như vậy, linh lực của hắn sẽ cạn kiệt, và khi đó, không gì có thể ngăn cản được cơn thủy triều tà ác này.

Bách Lý Trần hít sâu một hơi, ánh mắt lóe lên sự quyết đoán. Hắn không thể chỉ phòng thủ. Hắn phải tìm một cách khác, một cách để giảm bớt áp lực lên Lục Trường Sinh, để tạo ra một khoảng trống, một cơ hội. Hắn nhìn xuống nền đá dưới chân, nơi Huyết Ảnh Cung được xây dựng trên một địa mạch cổ xưa, vốn dĩ là nơi tụ họp linh khí, nhưng giờ đây đã hoàn toàn bị tà hóa. Một ý nghĩ táo bạo lóe lên trong đầu hắn.

"Ta sẽ giữ vững địa mạch. Ngươi... hãy chuyên tâm!" Bách Lý Trần thì thào, giọng nói khàn đặc nhưng không hề suy yếu. Hắn cắm phập thanh kiếm cổ xưa của mình sâu xuống nền đá đen sẫm, nơi vết nứt vừa nãy do chấn động tạo thành. Một luồng kiếm ý hùng hậu, tinh thuần, mang theo sức mạnh của Kim Thạch Chi Đạo và sự kiên cố của Vô Cực Kiếm Tâm, bùng nổ từ thân kiếm, không ngừng thẩm thấu vào sâu trong địa mạch của Huyết Ảnh Cung.

Từng thớ đất, từng phiến đá xung quanh Lục Trường Sinh như được tiếp thêm sức sống. Những vết nứt toác trên mặt đất, vốn đang rỉ ra tà khí đen kịt, giờ đây được bao bọc bởi ánh sáng vàng-bạc của kiếm ý, dần dần khép lại, hoặc ít nhất là bị phong tỏa. Kiếm ý của Bách Lý Trần không chỉ là một lá chắn, mà còn là một cây cầu, một sợi dây liên kết, hòa vào cấu trúc nền tảng của Huyết Ảnh Cung. Hắn đang cố gắng lấy địa mạch làm căn cơ, để trấn áp sự phản phệ của tà khí từ sâu dưới lòng đất, duy trì một sự cân bằng mong manh, không cho phép địa mạch hoàn toàn sụp đổ và tà khí bùng nổ mất kiểm soát.

Mồ hôi vã ra trên trán Bách Lý Trần, từng thớ cơ bắp trên cơ thể hắn căng cứng. Toàn thân hắn run rẩy vì dồn hết sức lực, nhưng đôi mắt hắn vẫn kiên định, nhìn thẳng vào điểm tận cùng của linh mạch tà hóa, nơi Lục Trường Sinh đang nỗ lực. Hắn là một chiến binh, một kiếm tu, và hắn sẽ bảo vệ đồng đội của mình bằng mọi giá. Thanh kiếm cắm sâu vào lòng đất, phát ra tiếng ngân vang trầm đục, như một trái tim thứ hai của Huyết Ảnh Cung, giờ đang đập theo nhịp điệu của kiếm ý.

Lục Trường Sinh cảm nhận được sự thay đổi rõ rệt. Những rung động dữ dội từ địa mạch đã dịu đi đáng kể. Áp lực từ những đợt tà khí tấn công cũng giảm bớt phần nào, không còn là những cơn sóng thần hung hãn mà chỉ còn là những con sóng dữ dội nhưng có giới hạn. Vùng không gian xung quanh hắn, nơi được kiếm ý của Bách Lý Trần bao bọc, dần trở nên vững chãi hơn, tạo thành một 'ốc đảo' thanh tịnh giữa biển tà khí cuồn cuộn. Đó là một sự hỗ trợ không lời, một lời thề nguyền vô thanh, cho thấy sự tin tưởng tuyệt đối giữa hai người.

"Huynh đệ... ta không phụ lòng!" Lục Trường Sinh thầm nhủ trong tâm, một cảm giác ấm áp lan tỏa trong lồng ngực. Sự ổn định này vô cùng quý giá. Nó cho phép hắn dốc toàn lực, đẩy Tàn Pháp Cổ Đạo vào sâu hơn trong linh mạch tà hóa, không còn phải phân tâm chống đỡ những đợt rung chấn hay áp lực ngoại cảnh. Hắn biết, Bách Lý Trần đang chịu đựng một gánh nặng khổng lồ, và hắn không thể lãng phí dù chỉ một giây.

Trong 'ốc đảo' an toàn được Bách Lý Trần tạo ra, Lục Trường Sinh chìm sâu vào trạng thái nhập định. Vầng sáng vàng nhạt từ Tàn Pháp Cổ Đạo bao bọc hắn, lan tỏa ra xung quanh, đẩy lùi những mảnh tà khí nhỏ bé cố gắng len lỏi vào. Linh lực tinh thuần, mang theo ý chí thanh tịnh của hắn, như những dòng suối mát lành, từng chút, từng chút thẩm thấu vào sâu bên trong linh mạch tà hóa.

Hắn cảm nhận được linh mạch như một dòng sông đen ngòm, cuồn cuộn chảy xiết, mang theo vô số oán niệm, chấp niệm và ý chí bị bẻ cong của chúng sinh đã bị Ma Quân Huyết Ảnh đồng hóa. Màu đỏ máu và xanh lục ma quái của tà khí vẫn còn đó, nhưng giờ đây, dưới sự tác động của linh lực thanh khiết, những tia sáng bạc-trắng mờ ảo bắt đầu xuất hiện, từ từ đẩy lùi bóng tối. Đó là một quá trình chậm rãi, vô cùng gian nan, đòi hỏi sự kiên trì phi thường và một đạo tâm không thể lay chuyển. Lục Trường Sinh biết, đây không phải là một cuộc chiến sức mạnh, mà là một cuộc chiến của ý chí và tinh thần.

"Đây không chỉ là tà khí... đây là ý chí bị bẻ cong... Phải thanh tẩy từ gốc rễ." Lục Trường Sinh thầm nhủ trong tâm. Hắn nhận ra, sự ảnh hưởng của Ma Quân Huyết Ảnh đã ăn sâu vào cấu trúc của linh mạch, không chỉ biến đổi năng lượng, mà còn gieo cấy tư tưởng, khiến nó trở thành một phần mở rộng của chính Ma Quân. Để thanh tẩy nó, không thể chỉ dùng sức mạnh để loại bỏ tà khí, mà phải dùng ý chí để hóa giải, để chuyển hóa những chấp niệm, để đánh thức bản chất nguyên thủy của linh mạch. Điều này đòi hỏi hắn phải đối mặt với chính bản chất của Ma Quân Huyết Ảnh, dù chỉ là qua linh mạch này.

Tia sáng bạc-trắng từ linh lực của hắn ngày càng mở rộng, từ một điểm nhỏ ban đầu, giờ đã lan rộng thành một vầng sáng mờ nhạt, khiến màu đỏ máu và xanh lục ma quái của linh mạch tà hóa phải lùi bước. Tuy nhiên, Lục Trường Sinh cảm nhận được rằng, sâu thẳm bên trong, có một sức kháng cự vô hình nhưng cực kỳ dai dẳng, giống như một loại bệnh mãn tính đã ăn sâu vào cốt tủy, khó mà nhổ tận gốc. Mỗi khi hắn cố gắng đẩy linh lực vào sâu hơn, ý chí tà ác của Ma Quân Huyết Ảnh lại phản kháng, không bằng sự bùng nổ hung hãn, mà bằng sự co rút, che giấu, và cố gắng hấp thụ ngược lại linh lực của hắn.

Cùng lúc đó, Bách Lý Trần, với kiếm cắm sâu vào địa mạch, đang căng thẳng cảm nhận từng rung ��ộng nhỏ nhất từ lòng đất. Hắn không chỉ trấn áp sự bùng nổ của tà khí, mà còn cố gắng điều hòa địa mạch, giữ cho nó không bị Ma Quân Huyết Ảnh thao túng thêm. Đột nhiên, hắn nhíu mày. Một cảm giác khó chịu dấy lên trong lòng. Có một loại tà khí mới, mỏng manh hơn, nhưng lại vô cùng xảo quyệt, bắt đầu len lỏi qua những kẽ nứt nhỏ trên địa mạch mà hắn đang cố gắng trấn áp. Nó không hung hãn như tà khí trước đó, mà như một luồng sương mù đen đặc, không tiếng động, không chút áp lực, nhưng lại mang theo một sự lạnh lẽo âm ỉ, cố gắng lọt qua phòng tuyến kiếm ý của hắn.

Tiếng rít của loại tà khí mới này không phải là tiếng gầm thét dữ dội, mà là một âm thanh xì xèo rất nhỏ, gần như không thể nghe thấy, như tiếng rắn bò trên đá ẩm. Nó cố gắng tìm những điểm yếu nhất trong kiếm ý của Bách Lý Trần, len lỏi qua những khe hở vi tế nhất. Mùi ẩm mốc, khó chịu, pha lẫn chút gì đó hôi thối, bắt đầu thoang thoảng từ lòng đất, khác hẳn với mùi máu tanh nồng nặc của tà khí bên ngoài.

"Thứ này... nó đang tìm cách luồn lách. Không thể lơ là..." Bách Lý Trần thầm nhủ trong tâm, ánh mắt sắc bén quét qua mọi ngóc ngách, cảm nhận từng rung động dù là nhỏ nhất. Hắn biết, Ma Quân Huyết Ảnh sẽ không chỉ dùng sức mạnh vũ phu. Hắn sẽ có những chiêu trò tinh vi hơn, những đòn tấn công từ bên trong, để phá hoại sự ổn định mà hắn và Lục Trường Sinh đang cố gắng tạo ra. Đây là một mối đe dọa mới, âm thầm và nguy hiểm hơn nhiều so với những gì họ đã đối mặt.

Lục Trường Sinh, dù đang chìm sâu vào quá trình thanh tẩy, cũng cảm nhận được sự thay đổi vi tế đó. Một làn khí lạnh ẩm, mang theo một cảm giác thâm độc, cố gắng xuyên qua vầng sáng của Tàn Pháp Cổ Đạo. Hắn biết, cuộc chiến này sẽ không đơn giản chỉ là hóa giải tà khí. Nó sẽ là một cuộc đấu trí, một cuộc chiến về ý chí, và có thể, hắn sẽ phải đối mặt với Ma Quân Huyết Ảnh ở một tầng độ sâu sắc hơn nhiều so với tưởng tượng. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Con đường tu hành của hắn, chưa bao giờ có điểm dừng, và giờ đây, nó đang đi sâu vào tận cùng của tà niệm, để tìm kiếm sự chuyển hóa.

Nội dung truyện thuộc bản quyền sáng tác của Long thiếu, phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free