Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 737: Vực Thẳm Đạo Tâm: Khi Ý Chí Không Thể Lay Chuyển

Tà khí mới, đen đặc như mực, mang theo một mùi hôi thối kinh tởm và sự lạnh lẽo tựa hồ từ vực sâu địa ngục, đã xuyên qua những vết nứt nhỏ nhất mà kiếm ý của Bách Lý Trần không thể hoàn toàn che chắn. Nó không tấn công trực diện Bách Lý Trần, mà như một mũi tên tẩm độc được điều khiển bởi một ý chí vô cùng thâm độc, lao thẳng về phía Lục Trường Sinh. Cùng lúc đó, trong tâm trí Lục Trường Sinh, luồng tà niệm cuối cùng của ý chí cổ xưa đột nhiên bùng nổ, không phải là sự tuyệt vọng, mà là một tiếng gầm thét dữ dội, đầy phẫn nộ và căm ghét, hướng về một thứ khác, một kẻ thù chung, kẻ đã đẩy nó vào cảnh khốn cùng. Làn khí lạnh lẽo thâm độc từ bên ngoài lao tới, đâm thẳng vào vầng sáng bảo vệ của Tàn Pháp Cổ Đạo, cố gắng phá vỡ sự cân bằng mong manh mà Lục Trường Sinh đã dày công tạo dựng. Hắn cảm thấy một cơn đau nhói nơi thần hồn, một sự xâm nhập thô bạo và tàn độc đến tận cốt tủy.

Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Huyết Ảnh Cung dường như chìm vào một vực sâu hỗn loạn. Các cột đá gothic cao vút, vốn đã u ám và rêu phong, nay càng thêm phần quỷ dị dưới ánh sáng đỏ máu chập chờn từ những vết nứt địa mạch. Tường đá đen sẫm, khắc họa đầu lâu và xương chéo, như đang cười nhạo sự kháng cự vô vọng của hai phàm nhân nhỏ bé. Mùi máu tanh nồng nặc, mùi tử khí ngai ngái, mùi lưu huỳnh hắc ám và hương thảo dược tà ác quyện vào nhau, tạo thành một luồng khí tức đặc quánh, khiến người ta cảm thấy buồn nôn và nghẹt thở. Tiếng gió rít gào như oan hồn, tiếng kêu than yếu ớt từ đâu vọng lại, tiếng pháp khí tà ác va chạm chan chát và những tiếng cười khẩy ghê rợn của tà tu ẩn mình trong bóng tối, tất cả hòa quyện thành một bản nhạc địa ngục. Bầu không khí nặng nề, đầy áp lực, như một ngọn núi vô hình đang đè ép lên tất cả.

Lục Trường Sinh co rúm người lại. Vầng sáng vàng nhạt từ Tàn Pháp Cổ Đạo bao quanh hắn nhấp nháy liên hồi, như một ngọn nến đứng trước cuồng phong, có nguy cơ tắt lịm bất cứ lúc nào. Luồng tà khí đen đặc đã xuyên qua lớp bảo hộ mỏng manh, tựa như hàng vạn mũi kim tẩm độc đâm vào thần hồn hắn, mang theo những ảo ảnh kinh hoàng nhất. Trong đôi mắt đen láy của Lục Trường Sinh, vốn luôn trầm tư và điềm tĩnh, giờ đây dại đi, phản chiếu những hình ảnh về sự diệt vong, về những sinh linh vô tội bị tàn sát, về một thế giới chìm trong biển máu và lửa. Đó là những mảnh ký ức tàn bạo nhất của Cửu Thiên Linh Châu khi nó bị tà hóa, hay là những viễn cảnh mà Ma Quân Huyết Ảnh muốn gieo rắc vào tâm trí hắn? Hắn không phân biệt được. Một giọng nói trầm thấp, đầy mê hoặc và tuyệt vọng, vang vọng trong tâm hồn hắn, tựa hồ là tiếng nói của chính Ma Quân Huyết Ảnh: "Ngươi chống cự làm gì? Mọi thứ rồi sẽ trở về hư vô. Linh Giới này đã mục nát, hãy để nó chìm vào bóng tối vĩnh hằng!" Tiếng nói ấy như một dòng nước độc, len lỏi vào từng kẽ hở trong đạo tâm hắn, gieo rắc sự hoài nghi, sự mệt mỏi và khao khát buông xuôi. Lục Trường Sinh cảm thấy toàn thân mình đang bị xé toạc, giữa một bên là sự kiên định của Tàn Pháp Cổ Đạo, và một bên là vực thẳm của sự tuyệt vọng mà tà khí đang mời gọi. Hắn cắn chặt răng, cố gắng níu giữ một tia sáng mong manh trong tâm trí, thầm nhủ: "Không... Con đường của ta... không phải là hủy diệt..." Giọng nói ấy yếu ớt, run rẩy, như đang đối kháng với cả thế gian.

Bách Lý Trần, ngay lúc đó, như một bức tường thành cuối cùng, gồng mình đứng chắn giữa Lục Trường Sinh và cơn cuồng nộ của tà khí. Kiếm bào trắng của hắn đã nhuốm đỏ bởi những vết thương đang rỉ máu, hòa vào tà khí đen đặc dưới chân, tạo nên một mảng màu thê lương. Mỗi lần hắn vung kiếm, kiếm quang lại yếu ớt hơn một chút, nhưng vẫn kiên cường đến khó tin. Hắn đã đẩy bản thân đến giới hạn của giới hạn, từng thớ thịt, từng kinh mạch trong cơ thể đều đang bị bào mòn. Năng lượng trong đan điền đã cạn kiệt từ lâu, nhưng hắn vẫn nghiến răng, dùng ý chí sắt đá để chống đỡ. Những đợt tà khí mang hình thù quỷ dị, lúc là những bàn tay xương xẩu thô bạo, lúc là những cái bóng vật vờ cố gắng len lỏi, không ngừng xông tới. Bách Lý Trần vung kiếm, tạo ra một vòng xoáy kiếm khí cuối cùng, một chiêu thức mang tên "Kiếm Vực Trấn Tà" đã được đẩy đến mức tối hậu, đẩy lùi một đám tà khí đang định thâm nhập vào Lục Trường Sinh. Thế nhưng, bản thân anh ta cũng bị chấn động dữ dội, một tiếng rên đau đớn thoát ra khỏi cổ họng, và hắn ngã khuỵu một gối. Mùi máu tanh từ vết thương của hắn hòa lẫn với mùi hôi thối của tà khí, càng khiến hắn thêm choáng váng.

"Chết tiệt! Loại tà khí này… có thể xuyên phá thần thức…" Bách Lý Trần nghiến răng, một tiếng rên khẽ thoát ra khỏi cổ họng. Hắn dùng kiếm ý để cắt đứt mọi ảo ảnh, dùng thần niệm mạnh mẽ để bảo vệ tâm trí mình, nhưng sự mệt mỏi đang dần xâm chiếm. Mỗi lần hắn hóa giải một ảo ảnh, một ảo ảnh khác lại xuất hiện, tinh vi hơn, đáng sợ hơn. Mùi ẩm mốc, hôi thối của tà khí len lỏi vào từng hơi thở, khiến hắn cảm thấy buồn nôn. Cảm giác lạnh lẽo thấu xương từ địa mạch truyền lên, hòa lẫn với áp lực nặng nề từ trên trời giáng xuống, tạo thành một gánh nặng không thể tả. Hắn phải dùng đến những chiêu thức kiếm đạo tinh diệu nhất, thậm chí là tiêu hao bản nguyên, để duy trì sự bảo vệ. Những đường kiếm của hắn không còn chỉ đơn thuần là phòng ngự, mà là một vũ điệu của sự sống còn, mỗi chiêu mỗi thức đều mang theo ý chí kiên định, không chịu khuất phục. Mồ hôi lạnh chảy ròng trên khuôn mặt đầy vẻ mệt mỏi nhưng kiên quyết. Hắn biết mình không thể gục ngã. Lục Trường Sinh đang ở trong một cuộc chiến tinh thần, và hắn là phòng tuyến cuối cùng.

"Lục Trường Sinh, ta không thể cầm cự lâu hơn nữa! Ngươi phải nhanh lên!" Giọng nói của Bách Lý Trần khàn đặc, vang vọng giữa tiếng gào thét của bão tố tà khí. Đó không phải là lời than vãn, mà là một lời cảnh báo, một lời thúc giục, mang theo nỗi sợ hãi tột cùng nếu Lục Trường Sinh thất bại. Hắn cảm nhận được sức mạnh đang rời bỏ cơ thể mình, ý chí đang bị thử thách đến cực hạn. Hắn không chắc mình có thể duy trì được bao lâu nữa. Nếu hắn gục ngã, Lục Trường Sinh sẽ không chỉ phải đối mặt với ý chí cổ xưa bên trong, mà còn với toàn bộ tà khí cuồn cuộn bên ngoài, và điều đó sẽ là một thảm họa không thể tưởng tượng. "Trường Sinh! Mau tỉnh lại! Đừng để nó lôi kéo ngươi!" Tiếng hô của hắn như một lưỡi kiếm, cố gắng xuyên qua màn sương tà niệm đang bao phủ Lục Trường Sinh, cố gắng vực dậy ý chí của đạo hữu. Hắn biết, Ma Quân Huyết Ảnh không chỉ dựa vào sức mạnh vũ phu, hắn còn có những âm mưu sâu xa hơn, những cách thức tấn công tinh vi hơn mà họ chưa từng lường trước. Cuộc chiến này sẽ không đơn giản là đối đầu trực diện. Sự tiêu hao lớn của hắn cho thấy họ không thể duy trì trạng thái này mãi mãi và cần một giải pháp đột phá, hoặc một sự can thiệp khác để không bị nghiền nát. Hắn nhìn về phía Lục Trường Sinh, vẫn an tọa bất động giữa vòng xoáy tà khí, ánh sáng vàng nhạt vẫn bền bỉ tỏa ra, và trong lòng hắn, một tia hy vọng vẫn không tắt. Lục Trường Sinh, đạo tâm vững như bàn thạch, chính là niềm tin duy nhất của hắn lúc này.

***

Trong không gian tâm hồn của Lục Trường Sinh, một biển hư vô vô tận trải dài đến vô cùng. Không có ánh sáng, không có âm thanh, chỉ có sự trống rỗng lạnh lẽo bao trùm. Những mảnh vỡ ký ức, những ảo ảnh về sự diệt vong của thế giới trôi nổi lờ mờ như những bóng ma, mỗi mảnh vỡ đều mang theo một tiếng kêu than, một lời nguyền rủa, hay một hình ảnh kinh hoàng về sự hủy hoại. Hắn thấy những dòng sông linh khí cạn kiệt, những ngọn núi hùng vĩ sụp đổ, những thành trì cổ kính biến thành tro bụi, và vô số sinh linh giãy giụa trong đau khổ, bị tà khí biến thành những quái vật ghê tởm. Tất cả những hình ảnh đó không ngừng xoáy vào tâm trí hắn, cố gắng bóp nát niềm tin, bóp nát đạo tâm mà hắn đã dày công vun đắp.

Phía xa, một bóng đen khổng lồ, cao ngất trời, mờ ảo nhưng đầy áp lực, đang từ từ nuốt chửng những tia sáng yếu ớt của đạo tâm hắn. Đó là ý chí của Ma Quân Huyết Ảnh, một ý chí tà ác đã ăn sâu vào Cửu Thiên Linh Châu, biến nó thành một nguồn năng lượng hủy diệt. Giọng nói của Ma Quân Huyết Ảnh, trầm thấp nhưng vang vọng khắp không gian hư vô, đầy uy lực và sự khinh miệt, không ngừng công kích thẳng vào đạo tâm hắn: "Nhìn đi, Lục Trường Sinh. Tất cả những gì ngươi bảo vệ đều sẽ tan biến. Ngươi yếu đuối làm sao... con đường của ngươi chỉ là sự trì hoãn vô nghĩa." Hắn cảm nhận được sự đau đớn tột cùng của Cửu Thiên Linh Châu, như một sinh mệnh đang bị hành hạ, bị giam cầm trong xiềng xích của tà khí. Nỗi đau đó không chỉ là sự thống khổ thể xác, mà còn là sự tuyệt vọng của một thực thể từng hùng vĩ, nay bị tha hóa. Cảm giác ấy chân thực đến nỗi, chính đạo tâm hắn cũng muốn buông xuôi, muốn từ bỏ mọi sự kháng cự, để chìm vào bóng tối vĩnh hằng mà Ma Quân Huyết Ảnh đã vẽ ra. Hắn thấy một sự thật trần trụi: đôi khi, sự tồn tại lại chính là gánh nặng, và hủy diệt có lẽ là cách giải thoát duy nhất.

Lục Trường Sinh đứng giữa biển hư vô, thân hình gầy gò, nhỏ bé. Đôi mắt hắn nhắm nghiền, nhưng tâm trí hắn lại sáng tỏ hơn bao giờ hết. Hắn buông bỏ mọi sự chống cự bề ngoài, không cố gắng đẩy lùi những ảo ảnh hay tiếng nói của Ma Quân. Thay vào đó, hắn tập trung toàn bộ ý niệm vào Tàn Pháp Cổ Đạo đang vận chuyển trong huyết quản. Dòng linh khí thuần khiết chảy qua từng kinh mạch, không phải để đối chọi, mà để 'tịnh hóa' chính bản thân mình khỏi sự hỗn loạn, khỏi những ý niệm tà ác đang cố gắng xâm nhập. Hắn nhớ về những ngày tháng tu hành bình dị tại sơn thôn hẻo lánh, nhớ về những buổi sáng sớm ngồi thiền dưới tán cây cổ thụ, hít thở linh khí trời đất. Hắn nhớ về những lời chỉ dẫn của Kiếm Lão Nhân, người đã dạy hắn về ý nghĩa của sự kiên trì và bền bỉ. Hắn nhớ về Vạn Pháp Tông Chủ, người đã giảng giải về sự vững bền của đạo, rằng đạo không phải là tranh giành, mà là dung hòa, là tồn tại.

"Không... không phải vô nghĩa... Bình yên... không ph���i là tránh né... mà là kiên trì..." Lục Trường Sinh thầm nhủ trong tâm trí. Giọng nói của hắn, dù chỉ là ý niệm, nhưng lại mang theo một sự kiên định không thể lay chuyển. Hắn nhớ lại những lời mà Kiếm Lão Nhân từng nói: "Đạo tâm vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm." Hắn nhớ lại cảm giác khi Tàn Pháp Cổ Đạo lần đầu tiên hòa vào cơ thể, không mang lại sức mạnh bùng nổ, mà là sự ổn định, sự cân bằng. Con đường của hắn, ngay từ đầu, đã khác biệt. Nó không phải là con đường của tốc độ, của sức mạnh hủy diệt, mà là con đường của sự bền bỉ, của sự tịnh hóa, của sự chấp nhận và chuyển hóa. Hắn không thể phản bác những lời lẽ của Ma Quân Huyết Ảnh về sự mục nát của Linh Giới, bởi vì hắn cũng đã chứng kiến điều đó. Nhưng hắn tin, sự mục nát không phải là dấu chấm hết, mà là một chu kỳ, và nhiệm vụ của người tu hành không phải là đẩy nhanh sự hủy diệt, mà là tìm cách vượt qua nó, để tái sinh.

Trong sự tĩnh lặng tuyệt đối của tâm hồn, giữa biển hư vô và bóng tối của Ma Quân Huyết Ảnh, một tia sáng nhỏ, thuần khiết bùng lên. Tia sáng ấy không rực rỡ chói lòa, mà ấm áp, vững chãi, như ngọn lửa nhỏ nhoi giữa bão tố, nhưng lại mang trong mình sức sống mãnh liệt. Đó là đạo tâm của Lục Trường Sinh, được tịnh hóa, được củng cố sau cuộc chiến nội tâm khốc liệt. Hắn không còn cảm thấy tuyệt vọng, không còn cảm thấy dao động. Thay vào đó, một sự bình tĩnh sâu sắc bao trùm lấy hắn. Hắn nhận ra, Ma Quân Huyết Ảnh không thể xâm chiếm được đạo tâm hắn, bởi vì hắn không chiến đấu bằng sức mạnh đối kháng, mà bằng sự dung hòa, bằng sự kiên định của bản chất.

Trong khoảnh khắc giác ngộ đó, một tiếng rên rỉ yếu ớt, lẫn trong tuyệt vọng, nhưng giờ đây lại rõ ràng hơn bao giờ hết, vang lên trong tâm trí hắn: "Cứu... cứu ta..." Đó là tiếng nói của Ý Chí Cổ Xưa bị giam cầm trong Cửu Thiên Linh Châu. Trước đây, hắn chỉ cảm nhận được sự tuyệt vọng, sự phẫn nộ, nhưng giờ đây, hắn nghe thấy một khao khát được giải thoát, một lời cầu xin yếu ớt. Lục Trường Sinh hiểu rằng, Ý Chí Cổ Xưa này không hoàn toàn tà ác. Nó là một nạn nhân, bị Ma Quân Huyết Ảnh thao túng và giam cầm, ép buộc phải trở thành một công cụ hủy diệt. Hắn không còn cảm thấy cần phải đối kháng với nó, mà là cần phải cảm hóa, cần phải giải thoát. Con đường của hắn, chính là con đường của sự thanh tẩy, không phải bằng cách phá hủy, mà bằng cách chữa lành.

***

Sau khoảnh khắc im lặng đáng sợ, khi mà cả Bách Lý Trần và Lục Trường Sinh đều bị đẩy đến vực thẳm của sự tuyệt vọng, một sự thay đổi kỳ diệu bắt đầu diễn ra. Ánh sáng thuần khiết từ Lục Trường Sinh không còn nhấp nháy yếu ớt nữa. Thay vào đó, nó bùng nổ, không phải là ánh sáng chói lòa rực rỡ như phép thuật của tiên nhân, mà là một vầng hào quang ấm áp, vững chãi, lan tỏa chậm rãi nhưng kiên định. Nó mang theo một mùi hương thanh khiết thoang thoảng, xua tan đi mùi máu tanh, tử khí và lưu huỳnh đang bao trùm Huyết Ảnh Cung. Tà khí quỷ dị xung quanh Lục Trường Sinh, đen đặc như mực, rít lên đau đớn như bị lửa thiêu, rồi tan biến như tuyết gặp nắng. Những hình thù ghê rợn, những ảo ảnh kinh hoàng đều hóa thành hư vô, không để lại dấu vết.

Ngay cả những sợi tà khí đang tấn công Bách Lý Trần, đang quấn chặt lấy cơ thể kiệt quệ của hắn, cũng bị đẩy lùi, hoặc yếu đi một cách rõ rệt. Chúng co rút lại, như những con rắn độc bị bỏng, không dám lại gần vầng hào quang thuần khiết ấy. Bách Lý Trần, vốn đã gục xuống, thanh kiếm cắm sâu xuống đất để giữ mình không ngã hẳn, thân thể run rẩy vì kiệt sức, giờ đây cảm thấy một luồng khí ấm áp bao phủ lấy mình. Hắn ngước nhìn Lục Trường Sinh, người vẫn an tọa bất động, nhưng giờ đây đã khác.

Lục Trường Sinh mở mắt. Đôi mắt đen láy của hắn, vốn trầm tư, điềm tĩnh, giờ đây sâu thẳm và kiên định hơn bao giờ hết. Trong đó không còn sự dao động hay tuyệt vọng, mà là một sự bình thản đến lạ lùng, như một hồ nước sâu không gợn sóng. Ánh mắt đó xuyên qua mọi lớp tà khí, nhìn thẳng vào bản chất của vạn vật. Hắn cảm nhận được sự thay đổi trong Cửu Thiên Linh Châu, tiếng kêu cứu giờ đây không còn là tiếng rên rỉ yếu ớt, mà là một lời thỉnh cầu rõ ràng, đầy hy vọng. Hắn đã thực sự 'giao tiếp' được với ý chí bị giam cầm.

Giọng nói của Lục Trường Sinh vang vọng khắp Huyết Ảnh Cung, trầm ổn nhưng đầy sức mạnh, không phải là tiếng gầm thét, mà là một tuyên ngôn, một lời khẳng định đạo tâm đã được tôi luyện qua thử thách sinh tử: "Đạo của ta... không phải để chinh phạt... mà là để dung hòa... để thanh tẩy..." Mỗi từ ngữ hắn thốt ra đều mang theo một luồng linh khí thuần khiết, như những gợn sóng lan tỏa, đẩy lùi tà khí, làm trong sạch không gian. Hắn không nói lớn, nhưng lời nói của hắn lại có sức nặng ngàn cân, khiến cả không gian như ngưng đọng. Đây là sự kiên định của một phàm nhân, một đạo sĩ mang linh căn tạp, đã tìm thấy con đường của riêng mình, khác biệt hoàn toàn với xu thế chạy theo tốc độ và sức mạnh của thời đại. Hắn đã chứng minh, tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn.

Bách Lý Trần nhìn Lục Trường Sinh, ánh mắt kinh ngạc xen lẫn sự nể phục tột độ. Hắn đã chứng kiến Lục Trường Sinh bị tà khí xâm nhập, bị đẩy đến bờ vực của sự tuyệt vọng, nhưng rồi lại vươn lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Sự chuyển hóa này không phải là sức mạnh bùng nổ, mà là một sự giác ngộ sâu sắc từ bên trong. "Ngươi... đã làm được..." Hắn thều thào, giọng nói khàn đặc vì kiệt sức, nhưng đầy sự tôn kính. Hắn hiểu rằng, sự kiên cường của hắn chỉ là bảo vệ bên ngoài, còn Lục Trường Sinh đã chiến thắng một trận chiến không ai có thể can thiệp, một trận chiến trong tâm hồn, nơi đạo tâm được tôi luyện đến cực hạn.

Trong không gian hư vô, ý chí của Ma Quân Huyết Ảnh vốn đang hả hê, tự mãn khi thấy Lục Trường Sinh chìm sâu vào tuyệt vọng, đột nhiên run rẩy. Hắn không thể tin vào những gì đang diễn ra. "Không thể nào! Ý chí của một phàm nhân... làm sao có thể..." Âm thanh giận dữ, đầy bất ngờ, như một tiếng gầm gừ phát ra từ vực sâu. Hắn đã cố gắng gieo rắc sự tuyệt vọng, sự hoài nghi vào tâm trí Lục Trường Sinh, nhưng tất cả đều bị vô hiệu hóa. Đạo tâm của Lục Trường Sinh, không chỉ vững như bàn thạch, mà còn có khả năng tự thanh tẩy, tự chuyển hóa những điều tà ác thành cơ hội để phát triển. Sự kiên cố của đạo tâm Lục Trường Sinh đã vượt quá mọi dự đoán của hắn. Ma Quân Huyết Ảnh cảm thấy một mối đe dọa thực sự, một thứ mà sức mạnh tà ác của hắn không thể chạm tới. Hắn không muốn đối đầu trực diện với thứ đạo tâm thuần khiết và kiên định đến vậy. Sau một tiếng gầm gừ cuối cùng, ý chí của Ma Quân Huyết Ảnh rút đi, như một bóng ma tan vào màn đêm, để lại một sự tĩnh lặng đáng sợ.

Lục Trường Sinh nhẹ nhàng đưa tay ra, một luồng linh khí thuần khiết, ấm áp nhẹ nhàng bao bọc lấy Bách Lý Trần. Nó không chỉ giúp anh ta ổn định vết thương đang rỉ máu, mà còn xoa dịu sự mệt mỏi cùng cực trong cơ thể và thần thức. Bách Lý Trần cảm thấy một luồng sinh khí tràn vào, từng kinh mạch như được sống lại, dù chỉ là một phần nhỏ, nhưng cũng đủ để hắn cảm thấy đỡ hơn rất nhiều. Hắn biết, Lục Trường Sinh đã không chỉ tự cứu mình, mà còn cứu cả hắn.

Lục Trường Sinh nhìn vào Cửu Thiên Linh Châu đang nằm sâu dưới lòng đất, giờ đây, hắn cảm nhận sự thay đổi tinh tế bên trong nó rõ ràng hơn bao giờ hết. Tiếng kêu cứu giờ rõ ràng hơn, không còn lẫn trong tuyệt vọng nữa, mà là một khao khát mãnh liệt được giải thoát, được trở về bản nguyên thuần khiết của mình. Hắn biết mình đã đạt được một bước tiến quan trọng, một sự đột phá nội tâm không chỉ cứu vớt bản thân mà còn mở ra một con đường mới cho việc thanh tẩy Linh Châu. Nhưng hắn cũng hiểu rằng, đây mới chỉ là khởi đầu. Ma Quân Huyết Ảnh đã rút lui, nhưng tà khí và tư tưởng của hắn vẫn còn dai dẳng đâu đó. Thế giới cần thời gian để phục hồi, và những thách thức mới sẽ xuất hiện, tinh vi hơn, xảo quyệt hơn. Con đường tu hành không bao giờ có điểm dừng, và con đường của Lục Trường Sinh, đạo của hắn, cũng chưa hề kết thúc. Hắn đã chứng minh rằng, việc thanh tẩy Cửu Thiên Linh Châu không phải là phá hủy, mà là giải thoát, và con đường này, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free