Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 745: Căn Nguyên Huyết Tà: Mạch Ngầm Hủy Diệt

Sau khi pháp trận tà ác bị vô hiệu hóa phần nào, Mê Vụ Cổ Trấn vẫn chìm trong một bầu không khí quỷ dị, nơi màn sương tà khí đã loãng bớt nhưng vẫn còn vương vấn, như một tấm màn tang thương che phủ. Dù vậy, dưới ánh trăng mờ ảo, những ngôi nhà đổ nát và những con đường hoang tàn đã hiện rõ hơn, phơi bày sự tàn phá của thời gian và tà niệm. Những thôn dân đáng thương được giải thoát khỏi sự khống chế của pháp trận đã ngã vật xuống đất, cơ thể co quắp, ánh mắt trống rỗng và hoảng loạn, những âm thanh rên rỉ yếu ớt thoát ra từ cổ họng khô khốc. Họ không còn hung hãn như trước, nhưng cũng chưa hoàn toàn tỉnh táo, chỉ nằm đó, thở dốc, như những con búp bê bị đứt dây.

Lục Trường Sinh tiến lại gần, nhìn họ với ánh mắt đầy xót xa. Hắn biết, việc thanh tẩy pháp trận chỉ là bước đầu tiên. Việc chữa lành linh hồn bị tổn thương, khôi phục lại nhân tính cho những con người này, còn khó khăn hơn gấp vạn lần.

"Vậy là chúng ta mới chỉ giải quyết được phần nổi thôi sao?" Tiêu Hạo thở hổn hển, chạy đến bên cạnh Lục Trường Sinh. Y vừa đẩy lùi được đám Ma Binh, chúng gầm gừ rút lui, không còn quá hung hãn khi pháp trận đã yếu đi. Ma Sát Tiểu Đội Trưởng đứng cách đó không xa, hắn ta vẫn cười điên dại, nhưng nụ cười đó giờ đây mang theo vẻ u ám, đầy ẩn ý. Hắn ta không hề hoảng sợ, không hề tỏ ra bất ngờ trước hành động của Lục Trường Sinh, như thể mọi thứ đều nằm trong dự liệu.

Lục Trường Sinh gật đầu, ánh mắt hắn trở nên sâu thẳm hơn bao giờ hết. Hắn nhìn xuống lòng đất, tay siết chặt Cửu Thiên Linh Châu. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng tà ác sâu hơn, mạnh mẽ hơn, vẫn đang ẩn mình dưới lòng đất, như một trái tim đen tối của Mê Vụ Cổ Trấn. "Tà khí này... nó ăn mòn sâu hơn ta tưởng. Cần phải thức tỉnh ý chí của họ... và tìm ra nguồn gốc thật sự." Hắn trầm giọng nói. "Pháp trận này chỉ là một công cụ, một bộ phận của một cơ chế lớn hơn. Nguồn gốc của sự tha hóa này không phải ở đây, mà là ở sâu bên dưới."

Cửu Thiên Linh Châu trong tay Lục Trường Sinh rung động kịch liệt, ánh sáng xanh biếc từ nó càng lúc càng mạnh mẽ, như đang cố gắng xuyên phá lớp vỏ đất đá, hướng thẳng xuống lòng đất. Nó dường như đang "giao tiếp" với thứ gì đó ở bên dưới, một thứ mang theo bản chất tương tự, nhưng bị bóp méo đến cực điểm. Lục Trường Sinh cảm nhận được một sự liên kết kỳ lạ giữa Cửu Thiên Linh Châu của hắn và nguồn tà khí ẩn sâu kia. Không phải là sự đối đầu đơn thuần, mà là một sự "đồng nguyên" đã bị tha hóa.

Ma Sát Tiểu Đội Trưởng đứng đó, đôi mắt đỏ ngầu của hắn ta nhìn chằm chằm vào Lục Trường Sinh, trên môi vẫn nở nụ cười quỷ dị. "Ngươi nghĩ ngươi đã thắng sao, phàm nhân? Ngươi chỉ mới chạm được vào lớp vỏ ngoài thôi." Hắn ta gằn giọng, thanh âm khàn khàn nhưng mang theo một sự tự tin đáng sợ. "Ma Quân đại nhân đã gieo mầm tà ác vào tận xương tủy của thế giới này. Ngươi có thể thanh tẩy một hạt, hai hạt, nhưng ngươi không thể nhổ tận gốc cả một khu rừng đã mục nát!"

Lục Trường Sinh không đáp lời. Hắn chỉ lặng lẽ nhìn xuống lòng đất, nơi Cửu Thiên Linh Châu đang chỉ dẫn. Hắn biết, lời của Ma Sát Tiểu Đội Trưởng không phải là lời nói dối. Loại tà khí này, loại tha hóa này, không phải là thứ có thể dễ dàng bị diệt trừ bằng vũ lực. Nó đã ăn sâu vào linh mạch của thế giới, vào tâm trí của con người. Con đường phía trước sẽ còn gian nan gấp bội, không chỉ là chiến đấu, mà là sự kiên trì, là sự thấu hiểu, và là sự cảm hóa.

"Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến." Lục Trường Sinh thầm nhủ. Hắn tin vào con đường của mình, tin rằng dù tà khí có mạnh mẽ đến đâu, nó cũng không thể hoàn toàn tiêu diệt được bản nguyên của sự sống. Hắn sẽ tìm ra nguồn gốc thật sự, sẽ thanh tẩy nó, từng bước một, từng hạt một, cho đến khi ánh sáng thuần khiết có thể một lần nữa chiếu rọi khắp Mê Vụ Cổ Trấn, và xa hơn nữa là toàn bộ Cửu Thiên Linh Giới. Con đường tu hành của hắn, tại đây, tại Mê Vụ Cổ Trấn này, chỉ mới bắt đầu một chương mới, một chương đầy thử thách và chiêm nghiệm sâu sắc về bản chất của đạo và tà, của sự sống và sự tha hóa.

***

Đột nhiên, tiếng cười điên dại của Ma Sát Tiểu Đội Trưởng bỗng trở nên chói tai, kéo Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo trở về thực tại. Hắn ta không còn đứng yên nữa. Từ những vết thương do Tiêu Hạo gây ra, những luồng tà khí đen kịt tuôn ra như những dòng suối nhỏ, không ngừng bám víu vào không khí, vào đất đá xung quanh. Khắp cơ thể hắn, những đường gân xanh đen nổi lên chằng chịt, phình to ra như những sợi rễ cây bị vặn vẹo. Lớp áo giáp đen mà hắn mặc bắt đầu nứt vỡ, không phải vì lực tác động, mà là bởi một thứ gì đó đang bành trướng từ bên trong. Một tiếng gầm rú man rợ xé toang màn sương mù, không còn là giọng nói của Ma Sát Tiểu Đội Trưởng, mà là một âm thanh méo mó, hỗn tạp của hàng trăm linh hồn bị tra tấn.

"Ngươi không thể thanh tẩy! Ý chí của Huyết Ảnh Ma Quân sẽ nuốt chửng tất cả!" Giọng nói méo mó, đầy oán hận và cuồng tín vang vọng, làm rung chuyển cả không gian.

Cùng lúc đó, pháp trận tà ác đã bị Lục Trường Sinh vô hiệu hóa phần nào lại bắt đầu chớp nháy những luồng sáng đỏ thẫm yếu ớt. Nhưng thay vì bùng phát trở lại, nó lại trở thành một phần của Ma Sát Tiểu Đội Trưởng. Những phù văn đỏ máu không tan biến mà lại khắc sâu vào da thịt hắn, biến hắn thành một khối thịt bầy nhầy, gớm ghiếc. Từ lưng hắn, những xúc tu đen kịt, lởm chởm gai nhọn vươn ra, vặn vẹo trong không khí, mỗi xúc tu đều mang theo mùi tử khí và lưu huỳnh nồng nặc. Hắn ta, giờ đây, không còn là một Ma Sát Tiểu Đội Trưởng nữa, mà là một quái vật tà khí khổng lồ, một sự hợp nhất khủng khiếp giữa một sinh linh bị tha hóa và một pháp trận tà ác. Đôi mắt đỏ ngầu của hắn ta giờ đây đã biến thành hai hố sâu đen ngòm, từ đó tuôn ra những dòng tà khí đặc quánh, lạnh lẽo đến thấu xương. Áp lực nặng nề và lạnh lẽo tỏa ra từ quái vật khiến không khí xung quanh dường như đông đặc lại, ngay cả những linh hồn thôn dân đang rên rỉ trên mặt đất cũng run rẩy dữ dội hơn.

Quái vật gầm thét, vung vẩy những xúc tu tà khí đen kịt tấn công Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo. Mảnh đất dưới chân rung chuyển, những ngôi nhà đổ nát xung quanh càng thêm rệu rã.

"Trường Sinh, nhanh lên! Ta không cầm cự được bao lâu đâu!" Tiêu Hạo gào lên, giọng nói gấp gáp, đầy lo lắng nhưng vẫn kiên cường. Y không hề lùi bước, thân pháp linh hoạt như một con sóc, né tránh những xúc tu tà khí như những ngọn roi tử thần. Y liên tục tung ra một loạt phù lục bạo phá, những luồng hỏa diễm, lôi điện rực rỡ xé tan màn đêm tà khí, bám víu vào cơ thể quái vật. "Hỏa Long Phù! Lôi Hổ Phù!" Y niệm chú, hai lá bùa vàng rực hóa thành một con Hỏa Long rực lửa và một con Lôi Hổ hùng dũng, lao thẳng vào quái vật. Hỏa Long cắn xé, Lôi Hổ vồ vập, cố gắng câu giờ cho Lục Trường Sinh. Mỗi đòn đánh của Tiêu Hạo đều mang theo sức mạnh kinh người, nhưng dường như chỉ làm chậm lại chứ không thể gây tổn thương nghiêm trọng cho quái vật. Lớp tà khí bao phủ nó quá dày đặc, quá cuồng bạo. Y biết, sức mạnh đơn thuần khó có thể đối phó với loại tà khí đã ăn sâu vào cốt tủy này. Mùi khét lẹt của phù lục cháy dở hòa lẫn với mùi tanh nồng của tà khí, tạo nên một cảm giác ghê tởm tột cùng.

Trong khi Tiêu Hạo dốc toàn lực chiến đấu, Lục Trường Sinh vẫn đứng yên một chỗ, dáng người hơi gầy nhưng toát lên vẻ vững chãi đến lạ thường. Đôi mắt đen láy của hắn vẫn nhắm nghiền, khuôn mặt thanh tú, đường nét hài hòa, không hề lộ ra một chút sợ hãi hay nao núng nào. Mái tóc đen dài được buộc gọn gàng khẽ lay động trong luồng gió tà khí lạnh lẽo. Tay hắn, vẫn siết chặt Cửu Thiên Linh Châu, không một chút lỏng lẻo. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn vận chuyển không ngừng nghỉ, linh khí tinh thuần như dòng suối chảy qua các kinh mạch, không ngừng thanh tẩy mọi tạp chất. Hắn không nhìn bằng mắt thường, mà bằng đạo tâm, bằng sự cảm nhận sâu sắc nhất của linh hồn. Hắn không đánh giá quái vật bằng sức mạnh thể chất, mà bằng bản chất của tà khí cấu thành nên nó.

Trong tâm trí Lục Trường Sinh, hắn không còn thấy chiến trường hỗn loạn hay thân hình gớm ghiếc của quái vật. Thay vào đó, một khung cảnh hoàn toàn khác hiện ra. Dưới lòng đất Mê Vụ Cổ Trấn, hắn "nhìn" thấy một mạng lưới phức tạp, chằng chịt của những mạch ngầm. Đây vốn là nơi linh khí dồi dào, là huyết mạch nuôi dưỡng sự sống của vùng đất này. Nhưng giờ đây, tất cả đã biến chất hoàn toàn. Dòng chảy linh khí vốn trong xanh, nay đã trở thành những "huyết mạch tà khí" màu đỏ sẫm, cuồn cuộn chảy, tỏa ra một năng lượng hủy diệt kinh hoàng. Chúng như những con rắn khổng lồ, vặn vẹo, đan xen vào nhau, tạo thành một trái tim đen tối đang đập mạnh mẽ dưới lòng đất.

Hắn cảm nhận được sự cộng hưởng mạnh mẽ với Cửu Thiên Linh Châu trong tay mình. Ánh sáng xanh biếc từ viên châu không ngừng rung động, như đang cố gắng giao tiếp, cố gắng thâm nhập vào mạng lưới tà khí khổng lồ kia. Hắn nhận ra, chính Cửu Thiên Linh Châu tà hóa mà Ma Quân Huyết Ảnh đang sở hữu mới là nguyên nhân cốt lõi của sự biến chất này. Nó không chỉ đơn thuần là vũ khí, mà là một công cụ biến đổi căn nguyên thế giới. Mùi ẩm ướt và lạnh giá của lòng đất, cảm giác của một sự tĩnh lặng chết chóc bao trùm lấy tâm trí hắn.

*Bản chất của tà khí... không chỉ là lan truyền, mà là đồng hóa. Nó không chỉ phá hủy, mà còn biến đổi.* Lục Trường Sinh trầm tư, dòng suy nghĩ chảy xiết trong tâm trí hắn. *Nó biến đổi linh mạch, biến nó thành một phần của mình. Cửu Thiên Linh Châu tà hóa... đang sử dụng mạng lưới này để gieo rắc sự hủy diệt từ sâu bên trong, từ căn nguyên của thế giới.*

Hắn cảm thấy một sự nặng nề dâng lên trong lòng. Đây không phải là trận pháp đơn thuần có thể bị phá hủy bằng vài chiêu thần thông. Đây là sự can thiệp vào căn nguyên thế giới, một sự bẻ cong Đạo Lý của trời đất. Phá hủy nó có thể gây ra những hậu quả khôn lường, có thể khiến cả vùng đất này sụp đổ hoàn toàn. *Phải tìm cách... 'tái tạo' lại trật tự, chứ không phải phá hủy.* Hắn nhận ra mục tiêu của mình. Không phải là diệt trừ, mà là thanh tẩy và khôi phục. Đó là con đường của hắn, con đường của Tàn Pháp Cổ Đạo.

Hắn mở mắt, ánh nhìn tĩnh lặng nhưng sâu thẳm, như chứa đựng cả một vũ trụ triết lý. Khuôn mặt hắn vẫn điềm tĩnh, nhưng sâu trong đôi mắt, một ý chí kiên định như bàn thạch đang bừng sáng. Lục Trường Sinh từ từ giơ Cửu Thiên Linh Châu lên ngang tầm mắt. Một luồng linh khí tinh thuần, màu trắng dịu nhẹ, thuần khiết đến mức gần như vô hình, từ Tàn Pháp Cổ Đạo được dẫn truyền vào châu. Ánh sáng từ Cửu Thiên Linh Châu bỗng bừng lên, không chói lóa, không hùng tráng, nhưng lại mang một vẻ đẹp thanh thoát, đối lập hoàn toàn với tà khí đỏ sẫm và đen kịt đang bao trùm lấy Mê Vụ Cổ Trấn. Nó không phải là một loại ánh sáng tấn công, mà là một loại ánh sáng của sự sống, của sự thanh tẩy. Dòng linh khí thuần khiết từ Cửu Thiên Linh Châu không ngừng lan tỏa, như một lời thì thầm của Đạo, thẩm thấu vào từng ngóc ngách của không gian bị ô nhiễm.

***

Lục Trường Sinh bước về phía quái vật tà khí, mỗi bước đi đều chậm rãi, vững chắc, như thể hắn đang bước trên một con đường vô hình chỉ mình hắn nhìn thấy. Ánh sáng trắng dịu nhẹ từ Cửu Thiên Linh Châu trong tay hắn lan tỏa, tạo thành một vầng hào quang mỏng manh quanh thân. Tiêu Hạo, vẫn đang vất vả chống đỡ những đòn tấn công cuồng bạo của quái vật, nhìn thấy hành động của Lục Trường Sinh thì không khỏi ngạc nhiên. Y đã chuẩn bị tinh thần cho một cuộc đối đầu long trời lở đất, một thần thông kinh thiên động địa, nhưng Lục Trường Sinh lại không làm vậy. Hắn không hề tấn công, không hề niệm chú, chỉ đơn thuần giơ cao Cửu Thiên Linh Châu, nhẹ nhàng truyền một dòng linh khí thanh tẩy vào không gian, về phía quái vật tà khí.

Dòng linh khí này không hùng tráng, không bạo liệt, không có một chút sát ý nào. Nó như một làn gió mát lành, như một dòng suối trong vắt, từ từ thẩm thấu vào khối tà khí đen kịt của quái vật. Tiêu Hạo cảm nhận được một sự ấm áp, một sự thanh thản kỳ lạ lan tỏa từ luồng linh khí đó, đối lập hoàn toàn với cái lạnh lẽo, áp lực nặng nề của tà khí.

Ma Sát Tiểu Đội Trưởng, hay đúng hơn là khối quái vật tà khí, bỗng nhiên gầm lên một tiếng thảm thiết, không phải tiếng gầm gừ giận dữ, mà là một tiếng kêu đau đớn đến xé lòng. Những xúc tu đen kịt của nó co rút lại, run rẩy bần bật, như thể bị bỏng bởi thứ gì đó vô hình. Lớp tà khí bao phủ cơ thể nó bắt đầu dao động dữ dội, không còn đặc quánh như trước mà trở nên loãng hơn, như những làn khói đen đang bị gió thổi tan.

"Vạn vật đều có căn nguyên... Về đi nơi ngươi thuộc về." Lục Trường Sinh trầm tĩnh nói, giọng nói của hắn không lớn, nhưng lại mang theo một sự kiên định, một đạo lý sâu sắc, như một lời phán xét của Đạo. Hắn không nói chuyện với Ma Sát Tiểu Đội Trưởng, mà nói chuyện với bản nguyên tà khí đang cấu thành nên nó. Hắn không muốn tiêu diệt, mà muốn thanh tẩy, muốn trả lại bản chất vốn có của vạn vật. Mùi tử khí và lưu huỳnh nồng nặc trong không khí bắt đầu pha lẫn với một hương thơm thanh tẩy nhẹ nhàng, tinh khiết, như mùi của một đóa hoa sen trắng nở giữa đầm lầy.

"Trường Sinh, huynh đang làm gì vậy? Hắn đang bị... thanh tẩy?" Tiêu Hạo hỏi, giọng điệu vừa ngạc nhiên vừa khó hiểu. Y chưa từng chứng kiến một phương pháp nào như vậy. Các tu sĩ khác khi đối mặt với tà khí, đều dùng thần thông bạo liệt để tiêu diệt, hoặc dùng linh hỏa để thiêu đốt. Nhưng Lục Trường Sinh lại dùng một cách thức hoàn toàn khác, một cách thức dường như không có một chút bạo lực nào.

Dưới tác động của Lục Trường Sinh, quái vật tà khí co rút lại ngày càng mạnh mẽ. Tiếng kêu gào của Ma Sát Tiểu Đội Trưởng bên trong càng lúc càng thảm thiết, xen lẫn những tiếng nức nở, những lời cầu xin mơ hồ. Hình dạng quái vật bắt đầu dao động dữ dội, những xúc tu đen kịt teo tóp lại, lớp tà khí bên ngoài mỏng dần, để lộ ra những mảng thịt bầy nhầy, gớm ghiếc bên trong. Ánh sáng trắng dịu nhẹ từ Cửu Thiên Linh Châu không ngừng thẩm thấu, như những mũi kim vô hình, xuyên qua lớp vỏ tà khí, chạm đến tận sâu bên trong.

Nhưng ngay khi quái vật bắt đầu có dấu hiệu suy yếu rõ rệt, thì một sự kiện kinh hoàng khác lại xảy ra.

Từ mảnh đất dưới chân quái vật, nơi pháp trận tà ác vừa bị vô hiệu hóa, một vết nứt bỗng nhiên xuất hiện. Vết nứt không lớn, nhưng từ bên trong nó, một luồng tà khí đỏ thẫm, mạnh mẽ hơn gấp bội, phun trào lên như một dòng suối máu. Luồng tà khí này không hề đen kịt như tà khí của Ma Sát Tiểu Đội Trưởng, mà mang một màu đỏ rực như máu khô, tỏa ra một cảm giác cổ xưa, đáng sợ hơn rất nhiều, như thể nó đã ngủ yên hàng vạn năm và giờ đây mới được đánh thức.

Nó không phải là tà khí của oán niệm hay tham lam, mà là tà khí của sự hủy diệt nguyên thủy, của sự tha hóa căn nguyên. Luồng tà khí đỏ thẫm cuồn cuộn vọt lên, xoay tròn trong không trung, tạo thành một "cổng" tà khí mini, nhỏ gọn nhưng đầy uy lực. Tiếng gầm rú của Ma Sát Tiểu Đội Trưởng bỗng tắt ngấm, thay vào đó là một tiếng rít kinh hoàng từ "cổng" tà khí, như tiếng mở cửa địa ngục. Áp lực từ luồng tà khí mới này khủng khiếp hơn gấp ngàn lần, khiến cả Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo đều cảm thấy tim mình như bị bóp nghẹt.

Luồng tà khí đỏ thẫm này dường như phản ứng với sự thanh tẩy của Lục Trường Sinh, như một cơ chế phòng vệ của bản nguyên tà ác đang ẩn sâu dưới lòng đất. Nó cho thấy mối liên kết sâu rộng hơn, phức tạp hơn rất nhiều với thế lực Ma Quân. Mùi máu tanh và mục nát cổ xưa bỗng tràn ngập không gian, lấn át cả mùi tử khí và hương thơm thanh tẩy. Lục Trường Sinh nhìn vào "cổng" tà khí mini đó, ánh mắt trở nên vô cùng nghiêm trọng. Hắn biết, đây mới chính là căn nguyên của mọi tai ương, là huyết mạch đã bị tà hóa của Mê Vụ Cổ Trấn. Cuộc chiến thực sự, giờ đây, mới chính thức bắt đầu.

Con đường tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Hắn sẽ đối mặt với nó, dù có gian nan đến đâu.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free