Cửu thiên linh giới - Chương 748: Hồi Sinh Căn Nguyên: Tia Sáng Mong Manh Trong Tuyệt Vọng
Ánh sáng xanh lam từ Cửu Thiên Linh Châu trong tay Lục Trường Sinh và luồng tà khí đỏ thẫm cuồng loạn vẫn đối chọi kịch liệt, tạo nên một cảnh tượng huyền ảo đến rợn người giữa màn đêm Mê Vụ Sâm Lâm. Không gian xung quanh dường như bị bóp méo, khí tức tà ác và linh khí thanh tẩy giao tranh không ngừng, đẩy lùi nhau trong một cuộc chiến vô hình nhưng đầy dữ dội. Lục Trường Sinh vẫn kiên định ngồi đó, như một ngọn núi vững chãi giữa biển cả bão tố, tập trung toàn bộ tâm trí vào việc thanh lọc "huyết mạch tà khí" ẩn sâu dưới lòng đất. Tuy nhiên, sự tĩnh lặng đó đã bị phá vỡ.
Tiếng gầm thét dữ dội vang vọng khắp sâm lâm, xé toang sự yên tĩnh giả tạo của màn đêm. Một khối thân ảnh khổng lồ, méo mó, trồi lên từ "cổng" tà khí, lấp đầy tầm mắt, che khuất cả những vì sao đang ẩn mình sau làn sương mù dày đặc. Nó mang hình hài của một con thú cổ xưa bị biến dạng khủng khiếp, toàn thân là những khối thịt bầy nhầy, đôi mắt đỏ ngầu như hai vũng máu, và những chiếc vuốt sắc nhọn vươn ra như lưỡi hái tử thần. Hơi thở của nó mang theo mùi tử khí nồng nặc, mùi lưu huỳnh khó chịu và một thứ gì đó tanh tưởi, ghê rợn đến mức khiến lồng ngực người ta như bị bóp nghẹt. Áp lực kinh hoàng từ thực thể này tỏa ra, khiến không khí xung quanh như đông đặc lại, những tán cây cổ thụ hàng ngàn năm cũng phải run rẩy, lá cây xào xạc như đang than khóc.
Tiêu Hạo, người đã cố gắng chống đỡ đến tận cùng, cuối cùng cũng không thể trụ vững. Hắn gục xuống, toàn thân đầy vết thương loang lổ, máu tươi thấm đẫm đạo bào. Hơi thở yếu ớt, từng đợt đau nhói chạy dọc xương cốt. Nhưng dù vậy, trong đôi mắt láu lỉnh thường ngày, giờ đây nhuốm màu mệt mỏi và kiệt sức, vẫn ánh lên một tia kiên cường. Hắn dùng chút sức lực cuối cùng, xoay sở để tựa lưng vào một gốc cây cổ thụ, cố gắng chắn trước thân ảnh đang tĩnh tọa của Lục Trường Sinh, như một bức tường thịt che chắn cho người bạn. "Trường Sinh...", hắn thều thào gọi tên bạn, giọng nói yếu ớt đến mức gần như bị tiếng gầm của thực thể khổng lồ nuốt chửng. Sự tin tưởng tuyệt đối vào Lục Trường Sinh đã ăn sâu vào cốt tủy của hắn, ngay cả trong thời khắc sinh tử này, hắn vẫn tin rằng Lục Trường Sinh sẽ làm được điều phi thường.
Cùng lúc đó, một tia linh giác chợt xuyên qua màn đêm của tâm thức, Lục Trường Sinh cảm nhận được sự nguy hiểm mà Tiêu Hạo đang đối mặt bên ngoài, không chỉ là sự suy yếu về thể chất mà còn là mối đe dọa trực diện đến sinh mạng. Hắn cảm nhận được hơi thở lạnh lẽo của thực thể tà hóa đang phả vào không khí, cảm nhận được áp lực kinh hoàng của nó đè nặng lên mảnh đất này, và quan trọng hơn, hắn cảm nhận được một luồng ý chí cổ xưa, tàn độc, đang thức tỉnh bên trong thực thể đó, một ý chí không thuộc về Ma Quân Huyết Ảnh hiện tại, mà dường như đã ngủ say từ vạn cổ, giờ đây được tà khí làm mồi dẫn mà bừng tỉnh.
"Ý chí này... nó đang thức tỉnh!" Lục Trường Sinh thầm thốt lên trong tâm trí, một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc xương sống. Đây không còn là những ác niệm phàm trần thông thường, cũng không phải là tà khí vô tri. Nó là một thực thể, một ý thức cổ xưa, khát máu và hủy diệt. Đôi mắt đen láy của hắn, vốn dĩ luôn trầm tư và điềm tĩnh, giờ đây bỗng bừng lên một tia sáng xanh lam kỳ lạ, sâu thẳm như đáy biển, nhưng cũng sắc bén như lưỡi kiếm vừa ra khỏi vỏ. Đó là ánh sáng của Cửu Thiên Linh Châu đã được Tàn Pháp Cổ Đạo điều khiển, hòa quyện với linh hồn và đạo tâm của hắn.
Lục Trường Sinh mở mắt. Hắn không thể để Tiêu Hạo gục ngã, không thể để người bạn của mình chịu đựng thêm nữa. Đạo tâm vững như bàn thạch của hắn, vốn không dễ bị lay chuyển, giờ đây lại rung động mạnh mẽ bởi tình bằng hữu. Hắn gầm nhẹ một tiếng, không phải là tiếng gầm của sự giận dữ, mà là tiếng gầm của sự quyết đoán, của ý chí không thể lay chuyển: "Không thể để ngươi vượt qua!"
Ngay lập tức, một luồng linh khí thanh tẩy thuần khiết, mạnh mẽ đến mức gần như hữu hình, bùng phát từ cơ thể Lục Trường Sinh. Nguồn năng lượng này không còn là những gợn sóng nhẹ nhàng như trước, mà là một cơn sóng thần màu xanh lục bảo, dữ dội và cuồng bạo, đẩy lùi mọi tà khí đang vây quanh. Lá chắn ánh sáng xanh lục bảo lập tức hình thành, vững chắc như một bức tường thành cổ xưa, bao bọc lấy Tiêu Hạo đang hấp hối, ngăn chặn mọi công kích từ thực thể tà hóa. Tiếng linh khí bộc phát chói tai, như tiếng chuông ngân vang giữa đêm khuya, xé tan tiếng gầm rú của thực thể.
Lục Trường Sinh đứng dậy, dáng người tuy hơi gầy nhưng toát ra một khí thế không gì sánh bằng. Đôi mắt xanh lam của hắn khóa chặt vào thực thể khổng lồ. Hắn vung tay, những ấn quyết phức tạp của Tàn Pháp Cổ Đạo nhanh chóng hiện lên trong hư không, lấp lánh như những vì sao nhỏ. Mỗi ấn quyết đều mang theo một đạo lý uyên thâm, một sức mạnh thanh tẩy nguyên thủy. Chúng không tấn công trực diện, mà như những sợi tơ vô hình, len lỏi vào từng khối thịt bầy nhầy của thực thể, cố gắng hóa giải, làm suy yếu tà khí đang cấu thành nên nó. Thực thể khổng lồ rít lên một tiếng đau đớn dữ dội, không phải vì bị thương tổn vật lý, mà vì bản chất tà ác của nó đang bị xâm phạm, bị bào mòn từ bên trong.
Nó điên cuồng vung những chiếc vuốt sắc nhọn xuống, tạo ra những cơn gió lốc tà khí, những làn sóng xung kích đỏ thẫm muốn xé nát Lục Trường Sinh. Nhưng Lục Trường Sinh vẫn đứng vững, không hề nao núng. Hắn không tìm cách đối đầu trực diện với sức mạnh hủy diệt của thực thể. Thay vào đó, hắn dồn toàn bộ tâm lực và linh lực vào việc kiềm chế "huyết mạch tà khí" mà thực thể là một phần biểu hiện. Tàn Pháp Cổ Đạo vận chuyển đến cực điểm, năng lượng bản nguyên từ Cửu Thiên Linh Châu trong tay hắn không ngừng tuôn trào, được điều hướng một cách tinh vi, len lỏi sâu hơn vào lòng đất, hướng thẳng đến mạch ngầm bị tà hóa.
Hắn nhắm mắt lại một lần nữa, nhưng không phải để thiền định, mà là để tập trung toàn bộ giác quan vào "huyết mạch tà khí" bên dưới. Hắn cảm nhận được sự phản phệ dữ dội, như hàng ngàn mũi kim đâm vào tâm can, như hàng vạn tiếng gào thét của ác niệm vang vọng trong thức hải. Làn da của hắn tái đi, mồ hôi lạnh toát ra như tắm, thấm ướt cả đạo bào vải thô. Từng thớ thịt, từng mạch máu trong cơ thể hắn như đang bị xé toạc, bị kéo căng đến cực hạn. Cơn đau dữ dội, đau đến mức tận cùng, nhưng đạo tâm của Lục Trường Sinh vẫn kiên định như bàn thạch, không hề lay chuyển. Hắn biết, đây là cuộc chiến không chỉ của linh lực, mà còn là cuộc chiến của ý chí, của sự bền bỉ.
"Phản phệ mạnh đến vậy... Nhưng nếu không làm, tất cả sẽ bị nuốt chửng!" Hắn thầm nghĩ, nghiến chặt răng. Hắn cảm nhận được ý chí cổ xưa đang rít lên trong tâm trí hắn, một giọng nói khàn khàn, méo mó, đầy sự khinh miệt và tàn độc: "Ngươi... không thể... ngăn cản... Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán, nhưng ta... ta sẽ nuốt chửng tất cả... không gì có thể chống lại..."
Lục Trường Sinh không đáp lời. Hắn biết, đối thoại với ý chí tà ác chỉ làm hao phí tinh thần. Hắn dồn toàn bộ sức lực, thực hiện những ấn quyết phức tạp hơn, đòi hỏi sự tinh tế và chính xác tuyệt đối. Linh lực thanh tẩy từ Cửu Thiên Linh Châu và Tàn Pháp Cổ Đạo hòa quyện, tạo thành một lưới ánh sáng khổng lồ, một ma trận phức tạp, bắt đầu thu hẹp "cổng" tà khí. Từng chút một, vết nứt sâu hun hút đang phun trào tà khí đỏ thẫm kia dần dần co lại. Thực thể khổng lồ, vốn là một phần của "huyết mạch tà khí" đang bị kiềm chế, rít lên những tiếng gào thét kinh hoàng, giãy giụa điên cuồng, nhưng vô ích. Thân thể bầy nhầy của nó bắt đầu tan rã, biến thành những luồng tà khí nhỏ hơn, đỏ thẫm và u ám, rồi bị rút ngược vào bên trong "cổng" đang dần khép lại.
Quá trình này kéo dài qua suốt màn đêm u tối, mỗi giây phút đều là một sự giày vò tột độ đối với Lục Trường Sinh. Hắn không chỉ phải chống chọi với cơn đau thể xác và sự suy kiệt linh lực, mà còn phải đối mặt với sự công kích liên tục từ ý chí cổ xưa, những lời thì thầm đầy cám dỗ, những ảo ảnh tuyệt vọng muốn phá vỡ đạo tâm của hắn. Nhưng hắn vẫn kiên cường, vẫn vững vàng, như một tảng đá cô độc giữa dòng lũ xiết. Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Lục Trường Sinh tự nhủ, câu nói đó như một lời thề khắc sâu vào linh hồn hắn.
Dần dần, tiếng rít gào của tà khí yếu đi, và cuối cùng, một sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm lấy Mê Vụ Sâm Lâm. "Cổng" tà khí đã thu hẹp lại đáng kể, chỉ còn là một vết nứt nhỏ, từ đó tà khí không còn phun trào cuồn cuộn như trước, mà chỉ còn là những làn sương đỏ nhạt nhòa, mỏng manh. Lưới ánh sáng xanh lam vẫn bao phủ lấy vết nứt, như một lớp phong ấn tạm thời, ngăn chặn sự lan tràn của tà khí. Lục Trường Sinh thở dốc, toàn thân run rẩy bần bật. Hắn đã dốc cạn kiệt mọi thứ, từ linh lực đến tinh thần.
Bình minh le lói phía chân trời, những tia nắng đầu tiên xuyên qua màn sương mù còn sót lại, nhuộm vàng những tán lá cây cổ thụ. Ánh sáng dịu nhẹ đó như xua tan đi một phần bóng tối u ám đã bao trùm nơi đây suốt bao đêm. Mùi tử khí nồng nặc dần tan biến, nhường chỗ cho mùi đất ẩm, mùi rêu phong và hương cây cỏ thanh mát, mặc dù vẫn còn vương vấn chút mùi lưu huỳnh khó chịu.
Lục Trường Sinh quỵ xuống, đôi chân hắn không thể trụ vững được nữa. Hắn cố gắng chống tay xuống đất, dùng chút sức lực cuối cùng để đứng dậy. Dáng người hắn giờ đây gầy gò hơn bao giờ hết, tóc tai rối bù, đạo bào thấm đẫm mồ hôi và bụi bẩn. Đôi mắt xanh lam của hắn đã trở lại màu đen láy thường ngày, nhưng ánh nhìn vẫn sâu thẳm và đầy vẻ mệt mỏi. Hắn quay đầu nhìn về phía 'cổng' tà khí đã bị thu hẹp, khẽ thở dài.
Tiêu Hạo, dù bị thương nặng, nhưng nhờ lá chắn linh khí của Lục Trường Sinh bảo vệ, giờ đây đã dần hồi phục. Hắn cố gắng chống tay đứng dậy, bước loạng choạng về phía Lục Trường Sinh. "Ngươi... ngươi đã làm được... Trường Sinh," Tiêu Hạo thều thào, trong giọng nói pha lẫn sự khâm phục và biết ơn sâu sắc. Hắn chưa bao giờ nghi ngờ Lục Trường Sinh, nhưng chứng kiến cảnh tượng vừa rồi, hắn càng thêm tin tưởng vào con đường tu hành 'khác thường' của bạn mình.
Lục Trường Sinh lắc đầu, trong lòng nặng trĩu. Hắn biết rõ, đây chỉ là một sự trì hoãn, một thành công tạm thời. "Chỉ là tạm thời... nó vẫn còn đó," hắn thở dốc nói, giọng khàn đặc. Ý chí cổ xưa kia không bị tiêu diệt, chỉ bị kiềm chế. "Huyết mạch tà khí" vẫn còn ẩn sâu dưới lòng đất, như một con quái vật đang ngủ say, chờ ngày thức giấc. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến, nhưng sức mạnh của tà ác có vẻ như đã vượt ra ngoài sự tưởng tượng của hắn.
Từ xa, những cư dân còn sống sót của An Bình Thôn, những người đã trải qua nhiều đêm kinh hoàng trong sự tuyệt vọng, giờ đây cảm nhận được sự thay đổi tinh tế trong không khí. Nỗi sợ hãi vẫn còn, nhưng không còn là sự tuyệt vọng đến tột cùng như trước. Không khí trở nên dễ thở hơn, sự áp bức vô hình đã vơi đi. Họ ngẩng đầu nhìn về phía Mê Vụ Sâm Lâm, nơi ánh bình minh đang len lỏi, và thấy bóng dáng Lục Trường Sinh đứng đó, tuy mệt mỏi nhưng vẫn sừng sững.
"Linh khí... nó đã trở lại..." Một thôn dân thì thầm, giọng nói run rẩy vì kinh ngạc và một tia hy vọng mong manh vừa nhen nhóm. Những người khác cũng nhìn nhau, ánh mắt từ tuyệt vọng chuyển sang tò mò, rồi dần là sự biết ơn. Họ không hiểu chuyện gì đã xảy ra, nhưng họ cảm nhận được sự bình yên trở lại, dù chỉ là thoáng qua.
Lục Trường Sinh nhìn về phía chân trời, nơi bình minh đang ló dạng, rồi quay lại nhìn Tiêu Hạo và những người dân đang tụ tập ở xa. Hắn khẽ lắc đầu. Con đường phía trước còn gian nan gấp bội. Ý chí cổ xưa trong "huyết mạch tà khí" không bị tiêu diệt hoàn toàn mà chỉ bị kiềm chế, báo hiệu rằng Ma Quân Huyết Ảnh có thể không phải là kẻ cuối cùng đứng sau tất cả, hoặc tà khí có một nguồn gốc sâu xa và cổ xưa hơn. Sự tạm thời của thành công này cho thấy Lục Trường Sinh sẽ phải tìm kiếm một phương pháp triệt để hơn, một "chìa khóa" thực sự để vô hiệu hóa Cửu Thiên Linh Châu tà hóa và thanh tẩy căn nguyên tà ác.
Mối liên kết giữa hắn và Tiêu Hạo đã trở nên sâu sắc hơn sau hành động cứu mạng này, ám chỉ rằng họ sẽ tiếp tục đối mặt với nhiều nguy hiểm cùng nhau, và tình bạn sẽ là một yếu tố quan trọng trong cuộc chiến. Hắn cũng nhận ra rằng sự "học hỏi" và thích nghi của tà khí, cùng với sự thức tỉnh của ý chí cổ xưa, cho thấy mối nguy hiểm không chỉ là sức mạnh hủy diệt mà còn là một dạng "ý thức" đang phát triển, khiến cuộc chiến trở nên phức tạp hơn.
Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Lục Trường Sinh suy ngẫm, cảm thấy gánh nặng của trách nhiệm đè nặng lên vai. Hắn đã mang lại một tia hy vọng mong manh, nhưng đó chỉ là khởi đầu của một hành trình dài và đầy thử thách. Hắn biết mình không thể gục ngã, vì con đường của hắn, vì chúng sinh, và vì cả người bạn đang đứng bên cạnh mình. Hắn phải tìm ra phương pháp triệt để hơn, một con đường để thanh tẩy hoàn toàn Cửu Thiên Linh Giới khỏi nanh vuốt của tà khí.
Bản quyền sáng tác thuộc về Long thiếu, phát hành chính thức tại truyen.free.