Cửu thiên linh giới - Chương 758: Vọng Cổ Huyết Châu: Khởi Nguyên Của Tử Địa
Tiếng gầm gừ ghê rợn của thực thể tà hóa vang lên, một luồng tà khí đen đặc lại phun ra, lao thẳng về phía họ. Trận chiến sinh tử giữa ba con người và bóng tối tà ác vừa mới bắt đầu, và trong màn sương mù đen kịt của U Cốc, ánh sáng xanh ngọc từ Cửu Thiên Linh Châu vẫn kiên cường tỏa sáng, như một minh chứng cho sự tồn tại của hy vọng, dù mong manh đến đâu.
***
Tà khí cuồn cuộn như thủy triều dâng, nuốt chửng mọi ánh sáng, biến U Cốc thành một vực sâu thăm thẳm của sự tuyệt vọng. Thực thể tà hóa khổng lồ, với đôi mắt đỏ ngầu như hai ngọn đèn lồng ma quái, phả ra hơi thở tử vong, mang theo mùi tanh tưởi của máu và sắt gỉ. Nó vung cánh tay gồ ghề, những mảnh giáp sắt và xương cốt biến dạng va vào nhau ken két, tạo thành một âm thanh chói tai, tựa như khúc nhạc dạo đầu cho ngày tận thế. Một luồng tà lực hùng hậu như núi đổ ập xuống, khiến không khí quanh Tiêu Hạo và Bách Lý Trần trở nên đặc quánh, khó thở. Cả hai đều cảm thấy cơ thể nặng trĩu, linh lực trong đan điền như bị đóng băng, huyết mạch gần như ngừng chảy.
“Lão Bách, cố lên! Trường Sinh còn chưa xong!” Tiêu Hạo gầm lên, giọng nói khản đặc, cố gắng đẩy lùi sự sợ hãi đang dâng trào trong lòng. Hắn ném ra liên tiếp ba lá bùa chú cấp cao, hóa thành ba tấm chắn linh quang rực rỡ, tạm thời cản lại đòn tấn công của thực thể tà hóa. Nhưng những tấm chắn ấy chỉ tồn tại được trong khoảnh khắc, nhanh chóng bị tà lực ăn mòn, vỡ tan thành những mảnh vụn ánh sáng. Mặt Tiêu Hạo tái mét, mồ hôi lạnh túa ra như tắm, nhưng đôi mắt hắn vẫn kiên định nhìn về phía trước. Hắn biết, đây là trận chiến cuối cùng, trận chiến để bảo vệ hy vọng, bảo vệ người bằng hữu đang đặt cược tất cả. Linh lực trong cơ thể hắn đã cạn kiệt đến mức chỉ còn lại một sợi tơ mong manh, nhưng ý chí của hắn lại càng thêm kiên cường.
Bách Lý Trần, thân hình cao gầy, đứng sừng sững như một thanh kiếm cắm sâu vào đất, không hề lùi bước. Mái tóc đen dài của hắn rối bời, bám đầy bụi bẩn và những vệt máu khô. Thanh kiếm cổ trong tay hắn run rẩy, ánh sáng kiếm quang mờ nhạt, nhưng khí thế trên người hắn lại càng thêm sắc bén, ngạo nghễ. “Ta biết! Kiếm này không thể lùi!” Hắn gầm lên, tiếng gầm mang theo sự bất khuất và ý chí chiến đấu đến hơi thở cuối cùng. Bách Lý Trần nhắm mắt, dồn chút linh lực cuối cùng vào thanh kiếm cổ, dường như muốn hòa mình vào kiếm. Hắn không còn nghĩ đến sống chết, không còn nghĩ đến thắng thua, chỉ còn một ý niệm duy nhất: bảo vệ. Một tia kiếm quang màu bạc lóe lên, không hề chói mắt, nhưng lại mang theo một khí tức cổ xưa, kiên định, tựa như một ngôi sao băng vụt sáng trong màn đêm vô tận. Kiếm quang ấy không nhắm vào thực thể tà hóa, mà là một đòn phòng ngự tuyệt vọng, một bức tường vô hình được dựng lên từ ý chí của một kiếm tu. Nó chỉ đủ để làm chệch hướng một phần luồng tà lực đang lao tới, khiến nó lướt qua vai Bách Lý Trần, xé toạc một mảng y phục và để lại một vết thương sâu hoắm. Hắn lảo đảo, máu tươi tuôn ra nhuộm đỏ mảnh áo trắng, nhưng ánh mắt vẫn không rời Lục Trường Sinh.
Từ phía sau, Ma Sát Tiểu Đội Trưởng, một thực thể tà hóa khác với khuôn mặt độc ác và vũ khí hình răng nanh, cười khẩy, giọng nói khàn khàn như tiếng đá mài sắt. “Ha ha ha! Chống cự vô ích! Huyết Châu đã ban lệnh, toàn bộ linh khí sẽ thuộc về Ma Quân! Các ngươi chỉ là những con kiến hôi, làm sao có thể chống lại thiên uy của Huyết Ảnh Ma Quân?” Hắn vung vũ khí, một luồng tà khí khác bắn ra, nhắm thẳng vào Tiêu Hạo đang cố gắng đỡ lấy Bách Lý Trần.
Đúng lúc nguy nan nhất, khi Tiêu Hạo và Bách Lý Trần đã gần như cạn kiệt mọi sức lực, chuẩn bị đón nhận đòn tấn công chí mạng, một biến cố kinh thiên động địa đột ngột xảy ra. Ánh sáng từ Cửu Thiên Linh Châu bao quanh Lục Trường Sinh bỗng nhiên bùng nổ. Không còn là những gợn sóng linh lực dịu nhẹ, mà là một luồng sáng xanh ngọc rực rỡ, chói lòa, tựa như một ngọn hải đăng được thắp sáng giữa biển cả tăm tối. Luồng sáng ấy không chỉ đẩy lùi tà khí, mà còn mang theo một khí tức cổ xưa, thanh khiết đến cực điểm, như thể nó là tinh hoa của chính trời đất, là khởi nguyên của vạn vật. Nó lan tỏa ra bốn phương tám hướng, tạo thành một lá chắn linh khí vững chắc, đẩy văng tất cả Ma Binh và thực thể tà hóa khổng lồ ra xa. Những Ma Binh chạm vào luồng sáng đều rít lên đau đớn, thân thể chúng tan chảy như tuyết gặp nắng, biến thành những làn khói đen rồi hoàn toàn biến mất. Thực thể tà hóa khổng lồ cũng bị đẩy lùi hàng chục trượng, thân hình gồ ghề của nó run rẩy dữ dội, đôi mắt đỏ ngầu hiện lên vẻ sợ hãi và kinh hoàng.
Tiêu Hạo và Bách Lý Trần, đang chực ngã quỵ, cảm thấy một luồng ấm áp bao bọc lấy mình, linh lực trong cơ thể tuy không hồi phục, nhưng những vết thương đang rỉ máu lại ngừng lại, và cảm giác kiệt sức cũng được xoa dịu phần nào. Họ kinh ngạc nhìn Lục Trường Sinh, người vẫn đang bất động, nhưng luồng sáng xanh ngọc kia lại dường như phát ra từ chính tâm điểm của hắn. Ánh sáng ấy không chỉ bảo vệ họ, mà còn thanh tẩy cả không khí xung quanh, xua tan màn sương đen kịt của tà khí, trả lại cho U Cốc một phần sự thanh tịnh vốn có. Tuy nhiên, Lục Trường Sinh không còn ở đó. Ý thức của hắn, khi Cửu Thiên Linh Châu bùng nổ, đã bị cuốn vào một dòng xoáy thời không hỗn loạn, vượt qua những giới hạn của hiện thực, đi ngược dòng thời gian, trở về một kỷ nguyên đã bị lãng quên từ lâu.
***
Trong khoảnh khắc, Lục Trường Sinh cảm thấy mình như một hạt bụi nhỏ bé, trôi nổi giữa vô tận hư không. Sau đó, một lực hút mạnh mẽ kéo hắn xuống, và khi ý thức hắn định hình trở lại, một khung cảnh hùng vĩ, tráng lệ đến mức không thể tin nổi hiện ra trước mắt. Hắn không còn ở U Cốc nữa, mà đang đứng giữa một Cổ Hoang Sơn Mạch nguyên thủy, nơi thời gian dường như chưa từng chạm tới.
Linh khí ở đây dồi dào đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường, như những dải lụa màu ngọc bích, màu vàng kim lượn lờ trong không trung, hòa quyện vào nhau tạo thành một bức tranh sống động. Từng hơi thở của Lục Trường Sinh đều tràn ngập sự tinh thuần, thanh khiết, khiến linh hồn hắn như được gột rửa, được tái sinh. Cây cối cao lớn chọc trời, những thân cây cổ thụ sừng sững vươn mình lên tận mây xanh, tán lá rậm rạp che phủ cả một vùng trời, tựa như những cột trụ chống đỡ thiên địa. Rễ cây đan xen chằng chịt, tạo thành những hang động tự nhiên khổng lồ, nơi linh thú cổ đại tự do chạy nhảy, gầm gừ. Tiếng chim hót líu lo, tiếng suối chảy róc rách, tiếng gió thổi qua những tán lá xào xạc, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng của sự sống, mang đậm hơi thở của thời khai thiên lập địa. Mùi đất rừng ẩm ướt, mùi cây cỏ dại, mùi hoa dại thơm ngát lan tỏa khắp nơi, khiến Lục Trường Sinh cảm thấy như đang đắm chìm trong một giấc mơ.
Trên bầu trời, nắng vàng rực rỡ chiếu xuống, xuyên qua những tán lá xanh um, tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên mặt đất. Những đám mây trắng bồng bềnh trôi, tựa như những con thuyền buồm của chư thần, mang theo sự bình yên và vĩnh cửu. Không khí trong lành, tinh khiết, nhưng Lục Trường Sinh vẫn cảm nhận được một sự hoang dã, một sức mạnh nguyên thủy tiềm ẩn trong từng ngọn cây, từng phiến đá. Đây chính là Vạn Cổ Khai Thiên, thời kỳ bình minh của thế giới, nơi vạn vật còn đang trong trạng thái thuần khiết nhất, dồi dào sức sống nhất. Hắn hiểu rằng, đây là một viễn cảnh, một ký ức cổ xưa được Cửu Thiên Linh Châu dẫn dắt, để hắn chứng kiến một điều gì đó trọng đại.
Đột nhiên, bầu trời quang đãng bỗng tối sầm lại. Một luồng khí tức tà ác, hùng mạnh đến mức khiến toàn bộ Cổ Hoang Sơn Mạch phải run rẩy, từ từ xuất hiện. Đó là một thực thể khổng lồ, cao hơn cả những ngọn núi, thân hình gồ ghề, đen kịt, được tạo thành từ những khối đá và xương cốt khổng lồ, tựa như một ngọn núi di động của sự hủy diệt. Đôi mắt nó đỏ ngầu, không phải là sự cuồng nộ như Ma Quân Huyết Ảnh, mà là một sự lạnh lùng, tàn bạo và vô cảm đến đáng sợ. Đây chính là Cổ Thần, một thực thể của thời viễn cổ, mang trong mình ý chí hủy diệt nguyên thủy.
Trong tay Cổ Thần, một viên châu ngọc lớn, phát ra ánh sáng đỏ như máu, lấp lánh một cách quỷ dị. Viên châu này, tuy khác biệt về màu sắc và khí tức, nhưng lại có hình dạng và cảm giác quen thuộc đến lạ thường. Lục Trường Sinh nhận ra, nó giống hệt Cửu Thiên Linh Châu của mình, nhưng lại mang vẻ hoang dã và tàn bạo hơn nhiều. Đây không phải là Cửu Thiên Linh Châu mà hắn biết, mà là một nguyên bản của nó, một "Huyết Châu" của thời viễn cổ, một vật phẩm có khả năng thao túng linh mạch thiên địa.
Cổ Thần chậm rãi giương cao Huyết Châu. Ánh sáng đỏ từ viên châu bỗng bùng nổ, lan tỏa ra khắp Cổ Hoang Sơn Mạch như một cơn lũ quét. Nhưng đây không phải là ánh sáng của sự sống, mà là ánh sáng của sự hủy diệt. Nơi ánh sáng đỏ đi qua, mọi sự sống đều bị rút cạn. Những cây cổ thụ cao lớn chọc trời bỗng chốc khô héo, thân cây nứt nẻ, lá cây rụng tả tơi, hóa thành tro bụi trong gió. Những linh thú cổ đại đang tung tăng chạy nhảy, tiếng gầm gừ vui tươi bỗng biến thành tiếng rên rỉ đau đớn, thân thể chúng co rút lại, hóa thành những bộ xương trắng khô khốc chỉ trong nháy mắt. Dòng sông linh khí đang chảy xiết, trong vắt như ngọc bích, bỗng nhiên cạn khô, để lộ ra đáy sông đầy đá sỏi nứt nẻ. Những dải lụa linh khí lượn lờ trong không trung cũng tan biến, biến thành những làn khói xám xịt.
Cổ Hoang Sơn Mạch hùng vĩ, tráng lệ, chỉ trong chốc lát đã biến thành một vùng đất cằn cỗi, hoang tàn. Đá nứt nẻ, đất đai khô cằn, không còn một chút sinh cơ. Không khí trở nên nặng nề, mang theo mùi tử khí nồng nặc và sự tuyệt vọng tột cùng. Lục Trường Sinh đứng đó, chứng kiến tất cả, cảm nhận được nỗi đau đớn của vạn vật, sự sụp đổ của một thế giới. Hắn cảm nhận được nguyên lý hủy diệt linh mạch đang vận hành, một sự t��n phá triệt để, không để lại dấu vết của sự sống. Đây chính là cách những "vùng đất chết" được hình thành, cách linh khí bị rút cạn hoàn toàn, biến cảnh quan thành hoang tàn. Hắn hiểu rằng, Ma Quân Huyết Ảnh hiện tại cũng đang làm điều tương tự, sử dụng Cửu Thiên Linh Châu bị tà hóa để biến thế giới thành những vùng đất chết, nhưng với quy mô và sự tàn bạo còn kinh hoàng hơn, vì Ma Quân còn muốn biến những sinh linh thành tà vật.
Cảm giác tuyệt vọng tột cùng, một sự lạnh lẽo thấu xương bao trùm lấy Lục Trường Sinh. Hắn không chỉ chứng kiến, mà còn cảm nhận được sự hủy diệt ấy như đang xảy ra với chính mình. Ý chí cổ xưa của sự tàn phá, của việc rút cạn linh khí, như một dòng chảy băng giá, xâm nhập vào tận sâu thẳm đạo tâm của hắn. Hắn nhận ra, Cửu Thiên Linh Châu không chỉ là một vật phẩm mang theo linh khí tinh thuần, mà còn là một chìa khóa, một công cụ có thể dẫn đến sự sống hoặc cái chết, sự kiến tạo hoặc hủy diệt, tùy thuộc vào người sử dụng và ý chí mà nó được hun đúc. Huyết Châu trong tay Cổ Thần chính là một phiên bản tà ác, một vật phẩm bị ý chí hủy diệt nguyên thủy hoàn toàn chi phối. Sự tàn khốc của cảnh tượng này hằn sâu vào tâm trí Lục Trường Sinh, như một vết sẹo vĩnh viễn.
***
Một tiếng thét thất thanh, đau đớn và đầy kinh hoàng bật ra từ cổ họng Lục Trường Sinh, cắt đứt dòng chảy của viễn cảnh cổ xưa. Hắn đột ngột giật mình, ý thức bị kéo phăng khỏi Cổ Hoang Sơn Mạch hoang tàn, trở về với thực tại nghiệt ngã của U Cốc. Cả cơ thể hắn run rẩy dữ dội, mồ hôi lạnh ướt đẫm từng thớ vải đạo bào, chảy dài xuống khuôn mặt tái nhợt. Đôi mắt hắn mở to, ánh lên vẻ kiệt sức tột độ, nhưng sâu thẳm trong đó là sự kinh hoàng và giác ngộ, một tri thức cổ xưa vừa được khai mở đã khắc sâu vào đạo tâm. Hắn thở hổn hển, lồng ngực phập phồng, từng hơi thở đều nặng nề như mang theo gánh nặng của cả một kỷ nguyên đã qua.
Thôn dân nằm bên cạnh Lục Trường Sinh, người đã chịu đựng tà khí suốt bao ngày qua, giờ đây đã hoàn toàn bình phục. Ánh sáng xanh ngọc từ Cửu Thiên Linh Châu, sau đợt bùng nổ, đã dịu đi, nhưng vẫn bao bọc lấy thôn dân, gột rửa những vết tích cuối cùng của tà khí. Ánh mắt của người thôn dân đã trong trẻo trở lại, không còn vẻ điên dại hay sợ hãi, mà thay vào đó là sự bình yên và một chút hoang mang nhẹ nhàng khi nhìn thấy Lục Trường Sinh đang thở dốc. Hắn cử động nhẹ nhàng, cố gắng ngồi dậy, nhưng cơ thể vẫn còn yếu ớt, dường như vừa trải qua một cơn ác mộng dài.
Tiêu Hạo và Bách Lý Trần, được lá chắn linh khí của Cửu Thiên Linh Châu bảo vệ, cũng đã hoàn hồn. Tuy vẫn còn kiệt sức và bàng hoàng trước sức mạnh đột ngột bùng nổ, nhưng họ đã thoát khỏi nguy hiểm cận kề. Ma Binh và thực thể tà hóa khổng lồ, sau khi bị luồng sáng đẩy lùi, đã tạm thời rút lui vào trong màn sương đen đặc, không dám tiếp cận nữa. Họ vội vàng tiến đến bên Lục Trường Sinh, vẻ mặt đầy lo lắng.
“Trường Sinh! Huynh sao rồi? Vừa rồi là chuyện gì?!” Tiêu Hạo vội vàng đỡ lấy Lục Trường Sinh, giọng nói vừa lo lắng vừa kinh ngạc. Hắn cảm nhận được sự kiệt sức tột cùng từ Lục Trường Sinh, nhưng cũng cảm nhận được một luồng khí tức cổ xưa, mạnh mẽ ẩn chứa sâu bên trong.
Bách Lý Trần nhìn Lục Trường Sinh bằng ánh mắt phức tạp, vừa có sự ngưỡng mộ, vừa có sự nghi ngờ. “Sức mạnh kia... không phải của huynh. Đó là... một sức mạnh cổ xưa nào đó?” Hắn không thể không thốt lên, bởi vì sức mạnh bùng nổ vừa rồi không giống với bất kỳ linh lực nào mà hắn từng biết, nó vượt xa cấp độ tu vi hiện tại của Lục Trường Sinh.
Lục Trường Sinh cố gắng ngẩng đầu lên, đôi môi khô khốc hé mở, khẽ thều thào, giọng nói yếu ớt như tiếng gió thoảng qua. “Không... không phải... đó là... khởi nguyên... của sự hủy diệt...” Hắn nhắm mắt lại, những hình ảnh về Cổ Hoang Sơn Mạch hoang tàn, về Huyết Châu trong tay Cổ Thần, về linh khí bị rút cạn vẫn còn hiện rõ mồn một trong tâm trí hắn. Một sự lạnh lẽo thấu xương lan tỏa khắp cơ thể hắn, không phải vì khí lạnh của U Cốc, mà vì sự lạnh lẽo của tri thức mà hắn vừa chiêm nghiệm.
Hắn cố gắng đứng dậy, nhưng cơ thể không còn chút sức lực nào, gần như ngã quỵ. Tiêu Hạo và Bách Lý Trần vội vàng đỡ lấy hắn, giúp hắn ngồi tựa vào một tảng đá. Lục Trường Sinh hít một hơi thật sâu, cố gắng trấn tĩnh lại tâm thần. Hắn nhìn người thôn dân đã bình phục hoàn toàn, một nụ cười nhẹ nhõm thoáng qua trên gương mặt tái nhợt. Phương pháp của hắn đã thành công. Tàn Pháp Cổ Đạo, kết hợp với Cửu Thiên Linh Châu, có thể thanh tẩy tà khí, khôi phục đạo tâm, thậm chí là chữa lành những vết thương do tà khí gây ra. Đó là một tia hy vọng.
Nhưng rồi, Lục Trường Sinh lại nhìn ra ngoài U Cốc, nơi màn sương đen của tà khí đang cuồn cuộn trở lại sau khi bị đẩy lùi tạm thời. Hắn cảm nhận được sự hiện diện của Ma Quân Huyết Ảnh, cảm nhận được ý chí tà ác đang lan rộng khắp Tam Giới, Lục Vực và Cửu Châu. Cảnh tượng Huyết Châu rút cạn linh khí của Cổ Hoang Sơn Mạch lại hiện về trong tâm trí hắn, và hắn hiểu rằng, Ma Quân đang làm điều tương tự với thế giới này. Tạo ra những vùng đất chết, rút cạn linh mạch, biến mọi thứ thành hoang tàn. Đây không chỉ là một cuộc chiến về sức mạnh, mà là một cuộc chiến để bảo vệ sự sống, bảo vệ linh mạch của cả thiên địa.
Gương mặt Lục Trường Sinh tuy tái nhợt vì kiệt sức, nhưng một tia quyết tâm lại lóe lên trong đôi mắt sâu thẳm của hắn. Đạo tâm của hắn, dù đã trải qua sự kinh hoàng tột độ, vẫn vững như bàn thạch. Hắn đã hiểu rõ hơn về bản chất của Cửu Thiên Linh Châu, về ý chí cổ xưa, về khởi nguồn của sự hủy diệt. Hắn biết rằng con đường phía trước còn vô cùng gian nan, và cái giá phải trả cho việc truy cầu tri thức và sức mạnh cổ xưa này là rất lớn. Nhưng hắn không thể lùi bước.
Viễn cảnh từ Vạn Cổ Khai Thiên đã cho hắn thấy Ma Quân Huyết Ảnh không phải là kẻ đầu tiên sử dụng một vật phẩm tương tự Cửu Thiên Linh Châu để hủy diệt. Điều này gợi ý về một chu kỳ hoặc một 'ý chí' tà ác cổ xưa hơn đang ảnh hưởng đến thế giới, và Ma Quân có thể chỉ là một kẻ thừa kế hoặc bị thao túng. Sức mạnh bùng nổ của Cửu Thiên Linh Châu trong tay hắn, dù không do hắn chủ động, đã báo hiệu tiềm năng thực sự của nó khi được thanh tẩy và sử dụng đúng cách. Thôn dân được thanh tẩy hoàn toàn là minh chứng cho hiệu quả của phương pháp này, nhưng để mở rộng quy mô, để đối đầu với một kẻ thù có thể rút cạn linh mạch của cả thiên địa, Lục Trường Sinh cần phải làm nhiều hơn thế.
Hắn ngước nhìn bầu trời đêm, nơi những vì sao lấp lánh như những con mắt của vũ trụ đang dõi theo. “Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn.” Lục Trường Sinh thầm nhủ. Hắn đã chọn con đường này, con đường chậm rãi, vững chắc, con đường đi ngược lại xu thế của thời đại. Và giờ đây, hắn hiểu rằng, con đường ấy không chỉ là của riêng hắn, mà còn là con đường của tất cả những sinh linh đang bị tà khí đe dọa. Cái giá của sự giác ngộ, của tri thức cổ xưa là sự kiệt sức đến tận cùng. Nhưng hắn tin rằng, chỉ khi đối mặt với khởi nguyên của sự hủy diệt, hắn mới có thể tìm thấy con đường dẫn đến sự tái sinh. Con đường còn dài, nhưng tia hy vọng đã được thắp lên, và hắn sẽ không bao giờ buông bỏ.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.