Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 775: Hồi Ức Nguyên Khởi: Tà Khí Cuồng Bạo

Tiếng rít gào chói tai của tà khí vẫn còn văng vẳng trong không gian cổ kính của Cổ Thần Di Tích, hòa lẫn với âm thanh cọt kẹt của đá vụn dưới chân Lục Trường Sinh, như khúc nhạc báo hiệu sự sụp đổ. Pháp trận thanh tẩy sơ bộ, vốn được hắn dốc hết tâm lực bố trí, giờ đây chao đảo như con thuyền độc mộc giữa cuồng phong bão táp. Những đường vân phù chú khắc trên nền đá cổ xưa bắt đầu nứt toác, từng tia linh quang màu bạc thoát ra, yếu ớt như hơi thở cuối cùng.

Cơ thể Tiêu Hạo nằm giữa pháp trận, không còn co giật dữ dội nữa, nhưng luồng khói đen đặc quánh vẫn không ngừng bốc lên từ khắp châu thân, không ngừng cuộn xoáy, cố gắng thoát ly khỏi sự ràng buộc của pháp trận và linh lực thanh tẩy. Chúng không còn là những xúc tu đơn lẻ mà đã kết tụ thành một khối hình thù quỷ dị, như một sinh vật có ý thức, không ngừng va đập vào bức tường linh lực vô hình mà Lục Trường Sinh đang cố gắng duy trì. Mùi lưu huỳnh tanh tưởi, hòa với mùi ozon nồng nặc từ linh khí thuần khiết, tạo nên một hỗn hợp khó chịu, len lỏi vào từng tế bào, khiến không khí trở nên đặc quánh và ngột ngạt.

“Trường Sinh, không được! Pháp trận sắp vỡ rồi!” Bách Lý Trần thốt lên, giọng nói trầm tĩnh thường ngày giờ đã nhuốm đầy vẻ lo lắng. Kiếm của hắn vẫn rút ra khỏi vỏ, mũi kiếm chỉ thẳng vào khối tà khí cuồng loạn, ánh bạc sáng chói của kiếm khí không ngừng chém tan những luồng khói đen liều lĩnh vươn ra. Hắn cảm nhận được áp lực vô hình từ sự va chạm của hai luồng năng lượng đối lập, nó không chỉ tác động lên thân thể mà còn dao động cả thần hồn, khiến hắn phải dồn hết linh lực để chống đỡ. Vết nứt trên phiến đá dưới chân Lục Trường Sinh lan rộng, như một mạng nhện khổng lồ, báo hiệu sự tan vỡ sắp đến.

Lục Trường Sinh không đáp lời. Hắn đã hoàn toàn đắm chìm vào thế giới nội tâm, vào từng sợi tơ linh lực mà hắn đang dệt nên để giữ vững pháp trận. Mồ hôi lạnh vã ra như tắm, khuôn mặt hắn trắng bệch như tờ giấy, nhưng đôi mắt đen láy vẫn kiên định, sâu thẳm như vực thẳm. Từng thớ thịt, từng kinh mạch trên người hắn căng cứng, dồn nén toàn bộ ý chí và linh lực vào Tàn Pháp Cổ Đạo. Luồng năng lượng cuồng bạo không ngừng phản phệ, cố gắng xé toạc mọi phòng ngự, nhưng hắn không lùi bước. Hắn biết, đây là thời khắc mấu chốt, chỉ một chút lơ là cũng có thể khiến mọi nỗ lực đổ sông đổ bể, và thậm chí còn gây ra hậu quả khôn lường cho Tiêu Hạo.

Trong khoảnh khắc ấy, khi linh lực gần như cạn kiệt và ý chí sắp sửa lung lay, Lục Trường Sinh cảm nhận được một luồng năng lượng cổ xưa, uyên nguyên từ sâu thẳm lòng đất của Cổ Thần Di Tích, tuôn chảy mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Đó không chỉ là 'Thái Sơ Linh Nguyên' mà hắn đã khơi dậy, mà còn là một luồng ý chí, một ý niệm cổ xưa, thuần khiết nhưng mãnh liệt, không phải tà khí, mà là sự phản kháng của bản nguyên bị 'làm phiền'.

“Không… đây không phải là tà khí… là bản nguyên của nó… phản kháng!” Lục Trường Sinh thì thầm, giọng khàn đặc, nhưng đôi mắt hắn bỗng sáng bừng lên một tia giác ngộ. Hắn nhận ra, sự cuồng loạn này không phải là sự giãy giụa của tà khí đơn thuần, mà là sự phản ứng của chính Cửu Thiên Linh Châu, của cái gốc rễ mà tà khí đã bám vào, khi bị một thế lực ngoại lai – chính là linh lực thanh tẩy của hắn – cố gắng thay đổi. Nó giống như một sinh mệnh cổ xưa bị đánh thức khỏi giấc ngủ vạn năm, cảm thấy bị xâm phạm, nên phản kháng lại theo bản năng.

Tàn Pháp Cổ Đạo trong tâm hải của Lục Trường Sinh bỗng nhiên bùng lên một thứ ánh sáng huyền diệu, không phải là ánh sáng rực rỡ chói mắt, mà là một thứ ánh sáng nội tại, sâu thẳm, kết nối hắn với luồng ý chí cổ xưa kia. Hắn không cố gắng trấn áp hay bài trừ nữa, mà thay vào đó, hắn mở rộng tâm thức, dùng ý chí của mình để 'giao cảm', để 'dẫn dắt' luồng năng lượng phản phệ. Hắn hình dung ra một sợi dây vô hình kết nối giữa tâm trí hắn, Tiêu Hạo, và bản nguyên của thế giới, cố gắng kéo tà khí trở về trạng thái nguyên thủy, hòa nhập vào 'Thái Sơ Linh Nguyên', chứ không phải đối kháng hay hủy diệt.

Dưới sự dẫn dắt của Lục Trường Sinh, linh lực thanh tẩy không còn va đập trực diện với tà khí nữa, mà nhẹ nhàng bao bọc lấy nó, như một dòng sông uốn lượn ôm lấy một khối đá. Tà khí cuồng loạn trong cơ thể Tiêu Hạo dần dần bị dẫn dắt, không còn gầm gừ dữ tợn mà bắt đầu xoay chuyển theo một quỹ đạo mới, chậm rãi hơn, có trật tự hơn. Vết nứt trên phiến đá dưới chân hắn cũng ngừng lan rộng, rồi từ từ khép lại, như thể Cổ Thần Di Tích cũng đang đáp lại ý chí của hắn, đang tự hàn gắn vết thương của mình.

Tiêu Hạo khẽ rên một tiếng yếu ớt, thân thể hắn dần ngừng co giật. Luồng khói đen cuồn cuộn từ từ thu lại, không biến mất hoàn toàn, nhưng đã dịu đi rất nhiều, chỉ còn là một lớp sương mỏng lượn lờ quanh người hắn. Hắn vẫn bất tỉnh, nhưng khuôn mặt đã bớt đi vẻ đau đớn, thay vào đó là một sự bình yên mong manh. Lục Trường Sinh thở hắt ra một hơi, linh lực trong cơ thể hắn gần như cạn kiệt, thân thể như bị rút cạn sức sống, nhưng đôi mắt hắn vẫn ánh lên vẻ mãn nguyện. Hắn đã thành công, ít nhất là ở bước sơ bộ này. Hắn đã không chỉ thanh tẩy, mà còn 'thấu hiểu' một phần bản chất của tà khí, của Cửu Thiên Linh Châu. Hắn đã cảm nhận được một ý chí cổ xưa, một sự sống động tiềm ẩn mà Ma Quân Huyết Ảnh đã lợi dụng để tà hóa. Hắn biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một cuộc chiến cam go hơn rất nhiều.

***

Cùng lúc đó, tại Phong Lâm Trấn, một bức màn sương mù đen kịt không biết từ đâu đột nhiên ập xuống, nuốt chửng cả thị trấn đang yên bình trong ánh nắng ban mai. Mùi lưu huỳnh nồng nặc, mùi tử khí tanh tưởi bốc lên, khiến không khí trở nên lạnh lẽo thấu xương, như thể cả thị trấn vừa bị kéo xuống Cửu U Địa Phủ.

“Cứu mạng! Tà khí... tà khí lại bùng phát rồi!” Một tiếng la hét hoảng loạn vang lên, xé tan sự tĩnh lặng đột ngột. Tiếp theo đó là hàng loạt tiếng kêu gào thảm thiết, tiếng đổ vỡ của nhà cửa, tiếng bước chân chạy tán loạn. Các pháp trận phòng ngự yếu ớt của Phong Lâm Trấn, vốn được dựng lên một cách tạm bợ sau những đợt tấn công trước, giờ đây vỡ vụn như những mảnh thủy tinh dưới áp lực khủng khiếp của luồng tà khí cuồn cuộn.

Sương mù đen không chỉ che phủ tầm nhìn mà còn mang theo một sự ăn mòn khủng khiếp. Cây cối trong trấn nhanh chóng héo úa, biến thành những thân cây khô cằn chỉ trong chớp mắt. Những linh thú nhỏ bé, vốn quen sống trong sự hài hòa của linh khí, giờ đây bị tà khí xâm thực, chúng gầm gừ điên loạn, đôi mắt đỏ ngầu, thân thể biến dạng thành những quái vật ghê tởm, quay sang tấn công chính những người dân vô tội.

Giữa sự hỗn loạn đó, một bóng dáng cao gầy, khoác áo choàng đen với những phù văn ma quái, từ từ hiện ra. Đó chính là Ma Sứ Âm Phong, thủ hạ thân cận của Ma Quân Huyết Ảnh, kẻ đã từng gieo rắc kinh hoàng ở những vùng đất khác. Khuôn mặt xanh xao, đôi mắt trũng sâu của hắn lóe lên một tia hưng phấn tàn bạo. Hắn đưa tay lên, hít một hơi thật sâu mùi tử khí tanh tưởi, như thể đó là hương hoa quý giá nhất.

“Hắc hắc, đúng lúc lắm! Ma Quân có lệnh, tàn sát tất cả!” Giọng nói khàn đục của Ma Sứ Âm Phong vang lên giữa tiếng hỗn loạn, mang theo sự tàn độc đến rợn người. Hắn cảm nhận được một luồng năng lượng bất thường đang kích thích tà khí, khiến nó bùng phát mạnh mẽ hơn bao giờ hết, như một con sông lớn vừa được tháo đập. Đây chính là cơ hội trời cho để hắn hoàn thành nhiệm vụ của Ma Quân, để đẩy Cửu Thiên Linh Giới vào vực sâu của tuyệt vọng.

Đằng sau hắn, một đội ma binh thân hình cao lớn, da xanh lè, đôi mắt đỏ rực như máu, gầm gừ tiến vào. Chúng không nói một lời nào, chỉ lao vào đám đông dân làng đang hoảng loạn tháo chạy, vung những thanh vũ khí gớm ghiếc, tàn sát không chút thương xót. Máu tươi bắn tung tóe, hòa vào làn sương mù đen kịt, tạo nên một cảnh tượng địa ngục trần gian.

“Chúng tôi không còn nơi nào để đi! Xin hãy tha cho chúng tôi!” Một nhóm thôn dân tị nạn, những người đã may mắn thoát khỏi những thị trấn khác bị tà khí xâm chiếm, giờ đây lại một lần nữa đối mặt với ác mộng. Vẻ mặt họ mệt mỏi, quần áo rách rưới, ôm chặt những đứa trẻ sợ hãi. Họ cố gắng chạy về phía những pháp trận cuối cùng còn sót lại của Phong Lâm Trấn, nhưng chúng đã sụp đổ.

Ma Sứ Âm Phong chỉ huy ma binh tấn công không ngừng nghỉ. Hắn không quan tâm đến sự phản kháng yếu ớt của vài tu sĩ cấp thấp trong trấn, bởi vì đối với hắn, đây chỉ là một trò chơi. Hắn thưởng thức cảnh tượng hỗn loạn, tiếng la hét của những sinh linh vô tội, và sự tuyệt vọng hiện rõ trên từng khuôn mặt. Hắn nhếch mép cười khẩy, đôi mắt trũng sâu nhìn về phía xa, nơi hắn cảm nhận được luồng năng lượng kích thích tà khí đang dao động. Hắn biết, đó không phải là công việc của Ma Quân, mà là một sự kiện bất ngờ, một sự kiện đã vô tình mở ra cánh cửa cho sự bùng nổ của tà khí, tạo điều kiện thuận lợi cho kế hoạch thống trị Cửu Thiên Linh Giới của Ma Quân Huyết Ảnh. Hắn như say mê trong điệu vũ của hủy diệt, cảm thấy mình đang là một phần của một cơn sóng thần hắc ám, cuốn trôi tất cả.

***

Trong Cổ Thần Di Tích, sau khi ổn định pháp trận và tình trạng của Tiêu Hạo, Lục Trường Sinh không lập tức đứng dậy. Hắn ngồi xuống trên nền đá lạnh lẽo, hít thở sâu, cố gắng phục hồi linh lực và điều hòa lại đạo tâm đang chấn động. Cơ thể hắn rã rời, nhưng tinh thần lại vô cùng minh mẫn. Hắn nhắm mắt, cảm nhận sự biến động mãnh liệt của linh khí và tà khí trên toàn bộ Cửu Thiên Linh Giới.

Những gì hắn vừa trải qua không chỉ là một cuộc đối đầu với tà khí trong cơ thể Tiêu Hạo. Nó là một sự 'giao cảm' sâu sắc với bản nguyên của thế giới. Hắn cảm nhận được một luồng sóng tà khí khổng lồ, như một cơn thủy triều đen, đang trỗi dậy mạnh mẽ ở nhiều nơi. Đặc biệt, hắn cảm nhận được sự bùng phát dữ dội tại Phong Lâm Trấn, nơi mà hắn đã đi qua cách đây không lâu. Sự bùng phát này không phải là ngẫu nhiên, mà là phản ứng dây chuyền từ sự 'xâm phạm' của hắn vào bản nguyên Cửu Thiên Linh Châu trong Vạn Cổ Khai Thiên.

Lục Trường Sinh mở mắt, ánh nhìn xuyên thấu qua những bức tường đá đổ nát, như thể hắn có thể nhìn thấy toàn cảnh Cửu Thiên Linh Giới đang chìm trong hỗn loạn. Một sự thật khắc nghiệt hiện rõ trong tâm trí hắn: tà khí này không chỉ là một dạng năng lượng bị ô nhiễm, mà nó đã trở thành một phần của bản nguyên, và nó có ý chí phản kháng. Nó không phải là một vật chất vô tri vô giác để có thể thanh tẩy đơn thuần. Nó đã bị Ma Quân Huyết Ảnh đồng hóa, biến đổi, trở thành một thực thể sống, một ý chí hắc ám có khả năng cảm nhận và phản ứng.

“Ta đã lầm…” Lục Trường Sinh thì thầm, giọng nói trầm lắng, mang theo chút suy tư sâu sắc. Hắn đã luôn tin vào con đường tu hành chậm rãi, vững chắc, vào việc thanh tẩy từng chút một, vào việc giữ vững đạo tâm để tránh bị cuốn trôi. Nhưng giờ đây, hắn nhận ra, con đường đó có thể không còn đủ. “Tà khí này không phải là thứ có thể thanh tẩy đơn thuần. Nó đã trở thành một phần của bản nguyên, và nó có ý chí phản kháng.”

Bách Lý Trần bước đến gần, lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh Lục Trường Sinh. Hắn không hỏi về tình trạng của Tiêu Hạo, bởi vì hắn biết Lục Trường Sinh đã làm hết sức mình. Điều hắn quan tâm hơn là sự thay đổi trong ánh mắt của Lục Trường Sinh, sự trầm tư sâu sắc hơn thường lệ.

“Vậy chúng ta phải làm gì?” Bách Lý Trần hỏi, giọng nói khẽ khàng, như sợ phá vỡ dòng suy nghĩ của Lục Trường Sinh. Hắn không thể không cảm thấy lo lắng. “Ngươi đã chọc giận một thứ cổ xưa hơn cả Ma Quân sao?” Lời nói của hắn mang một chút châm biếm nhẹ nhàng, nhưng ẩn chứa sự thật đáng sợ.

Lục Trường Sinh quay đầu nhìn Bách Lý Trần, đôi mắt đen láy như chứa đựng cả tinh tú vũ trụ. “Không phải chọc giận, mà là chạm vào. Ta đã chạm vào một vết thương cổ xưa, một vết thương mà Ma Quân Huyết Ảnh đã lợi dụng để biến đổi Cửu Thiên Linh Châu.” Hắn đứng dậy, thân hình hơi gầy nhưng ẩn chứa một ý chí kiên cường không gì lay chuyển. Ánh mắt hắn hướng về sâu thẳm Cổ Thần Di Tích, nơi mà hắn cảm nhận được sự kết nối với Cửu Thiên Linh Châu nguyên thủy, với 'Thái Sơ Linh Nguyên' thuần khiết.

“Thanh tẩy chỉ là chữa trị triệu chứng. Để vô hiệu hóa nó, ta phải hiểu rõ nó, phải tìm cách 'dẫn dắt' nó, thậm chí là 'thức tỉnh' bản nguyên nguyên thủy của nó, để nó tự phục hồi.” Lục Trường Sinh nói, giọng nói của hắn giờ đây đã vang dội hơn, tràn đầy quyết tâm. Con đường tu hành của hắn đã rẽ sang một hướng mới, một hướng đi đầy rủi ro và khó khăn, nhưng cũng đầy hy vọng. Hắn không còn chỉ là một tu sĩ muốn cứu vớt sinh linh, mà là một người muốn hiểu rõ bản chất của vạn vật, để tái lập trật tự.

Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Câu nói đó lại vang vọng trong tâm hải Lục Trường Sinh. Con đường hắn chọn không phải là đối kháng, mà là hòa hợp. Không phải là hủy diệt, mà là tái sinh. Sự bùng phát tà khí ở các khu vực yếu ớt sẽ khiến tình hình chung của Cửu Thiên Linh Giới trở nên nguy cấp hơn bao giờ hết, buộc Liên Minh phải hành động quyết liệt hơn. Nhưng Lục Trường Sinh biết, giải pháp thật sự không nằm ở những trận chiến trực diện, mà nằm ở sự thấu hiểu, ở việc tìm ra sợi dây liên kết giữa quá khứ và hiện tại, giữa tà khí và bản nguyên. Hắn đã chạm đến một bí mật cổ xưa, và nó đang đòi hỏi hắn phải dấn thân sâu hơn nữa vào hành trình chiêm nghiệm đạo pháp của mình. Con đường tu hành của hắn vẫn tiếp diễn, và đạo của hắn cũng chưa hề kết thúc.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free