Cửu thiên linh giới - Chương 799: Đại Phản Công: Ánh Sáng Thanh Tẩy Dồn Ma Quân Vào Tuyệt Lộ
Ánh sáng trắng thuần khiết từ Cửu Thiên Linh Châu không ngừng khuếch tán, như một mặt trời nhỏ vừa mới khai sinh, chậm rãi xua đi màn đêm tà mị đã bao trùm Huyết Ảnh Cung suốt bao năm tháng. Mùi tử khí, máu tanh và lưu huỳnh nồng nặc vốn là bản chất của nơi đây, giờ đây đang bị dòng linh khí thanh khiết từng chút một rửa trôi, thay thế bằng một hương vị trong lành, mát mẻ, dù vẫn còn vương vấn chút cay nồng của tàn dư tà uế vừa bị thiêu đốt. Âm thanh rên rỉ yếu ớt của tà khí đang tan rã hòa lẫn với tiếng nứt vỡ lách tách của những pháp trận hắc ám, như những khúc ca đưa tiễn một thời đại tăm tối. Nhiệt độ trong cung điện từ âm u lạnh lẽo dần ấm lên, mang theo hơi thở của sự sống mới.
Lục Trường Sinh vẫn ngồi yên tại trung tâm, đôi mắt khép hờ, toàn thân bao bọc bởi một quầng sáng mờ ảo. Hắn kiệt sức, tựa như một cây cổ thụ đã dốc cạn sinh mệnh để nuôi dưỡng một mầm non mới. Từng thớ thịt, từng sợi gân, từng linh mạch trong cơ thể hắn đều rã rời, đau nhức. Tuy nhiên, trên khuôn mặt thanh tú, gầy gò của hắn, nụ cười nhẹ thảnh thơi vẫn ngự trị. Hắn đã hoàn thành sứ mệnh của mình, ít nhất là ở đây. Cửu Thiên Linh Châu lơ lửng ngay phía trên đầu hắn, không còn là một vật thể chết chóc mà là một viên ngọc phát sáng rực rỡ, tỏa ra vầng linh quang ấm áp, không ngừng lan tỏa sự sống khắp nơi. Nó như một trái tim mới của Cửu Thiên Linh Giới, đang đập những nhịp đập đầu tiên sau cơn bạo bệnh.
Tiêu Hạo, với khuôn mặt tròn trĩnh vẫn còn lấm lem bụi bẩn và máu khô, đôi mắt láu lỉnh thường ngày giờ đây tràn đầy vẻ kinh ngạc xen lẫn sự ngưỡng mộ sâu sắc. Hắn nhanh nhẹn đỡ lấy Lục Trường Sinh khi hắn chầm chậm mở mắt, đôi tay run run đưa cho hắn một viên linh đan phục hồi cực phẩm. “Trường Sinh huynh, huynh làm được rồi! Huynh thật sự làm được rồi! Tà khí... nó đang rút đi! Chúng ta thắng rồi!” Giọng hắn khàn đặc vì đã hét quá nhiều, nhưng chứa đựng sự vui mừng khôn xiết. Hắn cảm nhận được sự thay đổi rõ rệt của không gian xung quanh, thứ áp lực nặng nề của tà khí đã tan biến, thay vào đó là sự nhẹ nhàng, dễ chịu của linh khí thanh thuần. Hắn liên tục quét mắt cảnh giác xung quanh, không để sót bất cứ tà vật còn sót lại nào có thể bén mảng tới gần Lục Trường Sinh. Mùi ozon từ linh khí thanh khiết đang tỏa ra từ Cửu Thiên Linh Châu giờ đây đã hoàn toàn lấn át mùi máu tanh và tử khí, mang đến một cảm giác trong lành, dù vẫn còn chút cay nồng của tàn dư tà khí vừa bị tiêu diệt. Hắn biết, dù đã thắng trận này, nhưng hiểm nguy vẫn còn đó.
Bách Lý Trần đứng vững vàng cách đó không xa, dáng người cao ráo, thanh mảnh của hắn giờ đây như một thanh kiếm vừa được rút khỏi vỏ, tỏa ra kiếm ý sắc bén nhưng tĩnh lặng. Thanh kiếm cổ trong tay hắn vẫn còn reo vang khẽ khàng, như đang tán thưởng chiến công vĩ đại vừa diễn ra. Hắn nhìn chằm chằm vào Cửu Thiên Linh Châu, ánh mắt lóe lên sự khâm phục khó tả. “Linh Châu đã được thanh tẩy đến mức này... Quả nhiên, đạo của ngươi không gì sánh bằng.” Giọng hắn trầm tĩnh, nhưng nội tâm lại dậy sóng. Hắn chưa từng thấy một cường giả nào, dù là Tiên Vương hay Đại Đế, có thể làm được điều Lục Trường Sinh vừa làm – không phải bằng sức mạnh đối chọi trực tiếp, mà bằng sự thấu hiểu, kiên định và thanh tẩy từ bên trong. Con đường tu hành này, vượt xa mọi lý giải về kiếm đạo, về đạo pháp mà hắn từng biết. Hắn cảm nhận được một sự thay đổi lớn lao đang diễn ra, không chỉ trong Huyết Ảnh Cung này, mà còn trong toàn bộ Cửu Thiên Linh Giới.
Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, nhận lấy linh đan từ Tiêu Hạo, chậm rãi nuốt xuống. Khí tức trong cơ thể hắn dần dần được điều hòa, nhưng sự kiệt sức vẫn còn rất nặng. Hắn chầm chậm mở mắt, đôi mắt đen láy nhìn xuyên qua Cửu Thiên Linh Châu đang lấp lánh, rồi hướng về phía chân trời xa xăm, nơi hắn cảm nhận được sự hỗn loạn của một chiến trường rộng lớn hơn. Hắn khẽ thều thào, giọng nói yếu ớt nhưng đầy kiên định: “Chưa... chưa kết thúc. Huyết Ảnh... hắn vẫn còn đó... Tà khí không dễ dàng bị tiêu diệt hoàn toàn. Con đường tu hành, vốn dĩ không bao giờ có điểm dừng.” Lời nói của hắn mang theo một nỗi lo lắng mơ hồ, một sự cảnh giác bẩm sinh của kẻ đã thấu hiểu bản chất của vạn vật. Hắn biết, dù Ma Quân Huyết Ảnh đã bị đánh bại, nhưng tàn dư của hắn, cũng như hạt giống của tà niệm và dục vọng, vẫn còn ẩn mình đâu đó, chờ đợi cơ hội trỗi dậy. Thế giới sẽ cần thời gian để phục hồi, và những thách thức mới sẽ xuất hiện. Nhưng hiện tại, điều quan trọng nhất là phải ngăn chặn nỗ lực cuối cùng của kẻ thù.
***
Cùng lúc đó, tại Liên Minh Chỉ Huy Trận Địa, một khu vực cao và an toàn được thiết lập không xa Huyết Ảnh Cung, bầu không khí căng thẳng bao trùm. Tuy nhiên, sự căng thẳng đó đang dần tan biến, nhường chỗ cho một làn sóng hy vọng và sự phấn khích khó tả. Mây đen tà khí vốn bao phủ khu vực này suốt nhiều ngày qua đã bắt đầu tan đi, để lộ bầu trời dần trong xanh trở lại, và những tia nắng ban mai đầu tiên bắt đầu rọi xuống, xua tan đi sự âm u, lạnh lẽo. Mùi trầm hương và linh dược thoang thoảng khắp lều chỉ huy, xua đi sự mệt mỏi và trấn an tinh thần của các tướng sĩ.
Mộc Thanh Y, với bộ đạo bào xanh ngọc thanh thoát, đứng trước một bản đồ chiến lược khổng lồ hiện ra giữa không trung bằng pháp thuật. Đôi mắt phượng sáng ngời của nàng chăm chú theo dõi từng biến động. Các pháp khí truyền tin không ngừng chớp nháy, liên tục gửi về những thông tin quan trọng. Nàng nhận thấy rõ ràng: các tuyến phòng ngự của tà vật đang hỗn loạn, sức mạnh của chúng suy yếu đột ngột, và từ sâu bên trong Huyết Ảnh Cung, một luồng tà khí cực kỳ mạnh mẽ vừa tan rã, để lại một khoảng trống lớn.
“Tà khí từ Huyết Ảnh Cung đã suy yếu hơn một nửa! Thậm chí, ta cảm nhận được một luồng tà niệm cốt lõi đã bị đánh tan!” Mộc Thanh Y khẽ thốt lên, giọng nói đầy sự ngạc nhiên và phấn khích, nhưng vẫn giữ được sự bình tĩnh và lý trí. Nàng quay sang nhìn Thanh Liên Nữ Đế và Long Tộc Thái Tử, ánh mắt lóe lên tia quyết đoán. “Đây là cơ hội trời cho! Lục Trường Sinh... hắn đã làm được!” Nàng biết, chỉ có Lục Trường Sinh mới có thể tạo ra kỳ tích này. Con đường tu hành chậm rãi, vững chắc của hắn, thứ mà ban đầu bị nhiều người xem thường, giờ đây đã chứng minh được giá trị không thể thay thế.
Thanh Liên Nữ Đế, khí chất trang nghiêm, thanh thoát trong bộ y phục xanh ngọc bích, tay cầm phất trần, khẽ gật đầu đồng thuận. “Chắc chắn là do Lục Trường Sinh đã hành động. Huyết Ảnh chắc chắn đã bị trọng thương, thậm chí là bản thể tinh thần đã bị phá hủy. Sự hỗn loạn trong quân đoàn tà vật là minh chứng rõ ràng nhất.” Nàng nói, giọng điệu bình tĩnh nhưng ẩn chứa sự sắc bén, thông tuệ. “Đại nghĩa đặt lên hàng đầu, nhưng không quên nhân tâm. Lục Trường Sinh đã thấu hiểu được điều đó, và con đường của hắn đã mang lại quả ngọt.” Nàng cảm thấy một sự kính trọng sâu sắc đối với Lục Trường Sinh, không chỉ vì sức mạnh mà còn vì đạo tâm kiên cố của hắn.
Long Tộc Thái Tử, vẻ ngoài uy phong, tuấn tú, đôi mắt vàng kim rực lửa. Hắn đã kiên nhẫn chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu. “Long Tộc ta đã sẵn sàng! Chúng ta sẽ không bỏ lỡ thời cơ này! Long Tộc ta, không bao giờ cúi đầu trước tà ác!” Hắn gầm lên một tiếng nhỏ, khí thế vương giả bùng nổ, khiến những tướng sĩ xung quanh cũng cảm thấy tinh thần phấn chấn. Hắn đã sẵn sàng dẫn dắt Long Tộc lao vào trận chiến cuối cùng, giành lại sự bình yên cho Cửu Thiên Linh Giới.
Bạch Hổ Tướng Quân, thân hình cường tráng, vẻ mặt dữ tợn nhưng chính trực, tay nắm chặt đại đao, bước tới. “Quân đoàn chính đạo đã dồn nén quá lâu. Lệnh tổng tấn công sẽ khiến chúng tan rã! Giờ là lúc chúng ta cho Ma Quân Huyết Ảnh thấy, sự phẫn nộ của Cửu Thiên Linh Giới không thể bị coi thường!” Giọng hắn vang dội, đầy uy lực, mang theo sát khí đã tích tụ bấy lâu.
Mộc Thanh Y không chần chừ thêm nữa. Nàng vung tay áo, bản đồ chiến lược trên không trung bỗng chốc được mở rộng, các tuyến tấn công chính được đánh dấu rõ ràng. “Tất cả các binh đoàn nghe lệnh! Tổng tấn công! Dồn ép Ma Quân Huyết Ảnh vào tuyệt lộ! Không một con tà vật nào được phép thoát khỏi lưới trời lồng lộng!” Lệnh tổng tấn công được phát ra, thông qua các pháp trận truyền tin, vang vọng khắp các chiến trường đang giằng co. Hàng vạn tướng sĩ chính đạo, đã mệt mỏi sau những ngày đêm chiến đấu, nhưng khi nghe được mệnh lệnh này, cùng với cảm nhận sự suy yếu của tà khí, tinh thần họ như được tiếp thêm sức mạnh. Tiếng reo hò vang trời, át đi mọi âm thanh hỗn loạn khác, báo hiệu một cuộc phản công toàn diện đã bắt đầu.
***
Trong tích tắc, chiến trường bên ngoài Huyết Ảnh Cung bỗng chốc bùng nổ. Âm thanh của hàng vạn tiếng hô xung trận vang vọng, hòa lẫn với tiếng pháp khí va chạm chói tai, tiếng gầm rú hùng vĩ của Long Tộc, tiếng kiếm reo sắc lạnh của các kiếm tu, tạo thành một bản giao hưởng chiến tranh sôi động. Mùi thuốc súng, máu tươi và linh khí hỗn loạn tràn ngập không gian, nhưng giờ đây, mùi linh khí thanh thuần đã bắt đầu chiếm ưu thế. Bầu không khí sôi sục, cuồng nhiệt đến cực điểm. Ánh sáng rực rỡ từ pháp thuật chính đạo, những đạo quang ngũ sắc, những luồng sét vàng, những ngọn lửa hùng vĩ, đối chọi với tà quang yếu ớt, đen tối của quân đoàn tà vật, khiến cả vùng trời sáng bừng lên như ban ngày.
Mộc Thanh Y dẫn đầu một mũi tấn công chủ lực, thân pháp nàng thanh thoát như tiên tử hạ phàm, nhưng pháp quyết lại mạnh mẽ như bão tố. Từng chưởng ấn, từng đạo phù văn được nàng phóng ra đều mang theo uy lực kinh người, càn quét hàng trăm con tà vật cùng lúc. "Tiến lên! Không để chúng có cơ hội phản kháng!" Giọng nàng trong trẻo nhưng đầy uy lực, tiếp thêm sĩ khí cho các tướng sĩ. Những trận pháp do nàng bố trí, vốn chỉ dùng để phòng ngự, giờ đây được chuyển hóa thành những cỗ máy nghiền nát, đẩy lùi quân đoàn tà vật từng bước.
Thanh Liên Nữ Đế, tay cầm phất trần, đứng giữa không trung, kiếm khí sắc bén từ thanh kiếm bên hông nàng không ngừng phóng ra. Mỗi nhát kiếm của nàng đều hóa thành một dải lụa trắng tinh khiết, xuyên phá hàng ngũ tà vật như chẻ tre. Kiếm ý của nàng mang theo sự thanh tẩy, khiến những con tà vật bị trúng chiêu không chỉ tan biến về thể xác mà cả tà niệm cũng bị gột rửa. Nàng không nói nhiều, chỉ tập trung vào mỗi nhát kiếm, mỗi động tác đều hoàn hảo, uyển chuyển mà chết chóc.
Long Tộc Thái Tử không ngần ngại, ngay lập tức hóa thành chân thân. Một con rồng vàng kim khổng lồ, uy phong lẫm liệt, vẫy đuôi giữa không trung, tạo ra những cơn sóng xung kích mạnh mẽ. Long ngâm vang dội, chấn động cả linh hồn của tà vật. "Long Tộc ta quét sạch tà ma!" Hắn gầm lên, đôi mắt vàng kim rực lửa, phun ra những luồng Long Viêm thiêu đốt, thiêu rụi hàng ngàn tà vật thành tro bụi. Long Tộc và các binh đoàn dũng mãnh khác theo sát phía sau, như một mũi nhọn sắc bén xuyên thẳng vào đội hình địch.
Quân đoàn tà vật, vốn đã hỗn loạn và suy yếu sau sự kiện ở Huyết Ảnh Cung, giờ đây càng thêm hoảng loạn trước sức tấn công như vũ bão của Liên Minh chính đạo. Chúng không còn sự chỉ huy thống nhất, không còn ý chí chiến đấu, chỉ còn biết kêu gào thảm thiết và bỏ chạy tán loạn. Nhiều con tà vật yếu ớt thậm chí tự tan rã thành khói đen khi bị áp lực của linh khí thanh khiết và ý chí chiến đấu của chính đạo bao phủ.
Bách Lý Trần, dẫn đầu một đội kiếm tu tinh nhuệ, như một mũi tên xuyên phá tuyến phòng ngự kiên cố nhất của Ma Quân. Kiếm ý của hắn sắc bén như dao cạo, mỗi bước chân đều mang theo sát khí ngút trời. Thanh kiếm cổ trong tay hắn rực sáng, hóa thành hàng vạn tia kiếm quang, không ngừng xé nát đội hình tà vật. "Kiếm khí phá vạn pháp!" Hắn lạnh lùng thốt lên, ánh mắt tập trung cao độ, không một chút biểu cảm thừa thãi. Đội kiếm tu của hắn di chuyển nhanh như chớp, không cho tà vật có bất cứ cơ hội nào để phản kháng. Họ là những chiến binh lạnh lùng, hiệu quả, mở đường cho quân chính đạo tiến sâu hơn vào Huyết Ảnh Cung.
Các thủ lĩnh liên tục tung ra những chiêu thức mạnh mẽ, tạo ra những vụ nổ lớn, san phẳng các cứ điểm tà vật. Quân chính đạo tràn ngập chiến trường, mỗi bước tiến đều dồn ép Ma Quân Huyết Ảnh sâu hơn vào Huyết Ảnh Cung, đánh dấu sự khởi đầu của một chiến thắng vang dội. Bầu trời dần trong xanh trở lại, nhưng phía Huyết Ảnh Cung vẫn còn vương vấn những đám mây đen tà khí cuối cùng, như một lời nhắc nhở về hiểm họa chưa hoàn toàn chấm dứt.
***
Sâu thẳm bên trong Huyết Ảnh Cung, nơi ánh sáng từ Cửu Thiên Linh Châu chỉ có thể len lỏi đến một cách yếu ớt, Ma Quân Huyết Ảnh đang co cụm lại. Hắn giờ đây không còn hình dạng rõ ràng, chỉ là một khối tà khí đen kịt, không ngừng biến đổi, co rút và phình to, như một trái tim đang đập những nhịp đập cuối cùng trong tuyệt vọng. Âm thanh ầm ĩ từ chiến trường bên ngoài, tiếng hô xung trận, tiếng Long Ngâm, tiếng kiếm reo, tiếng nổ vang vọng như sấm rền, xuyên qua tầng tầng lớp lớp pháp trận, vọng đến tai hắn, càng khiến hắn thêm căm phẫn và điên cuồng. Mùi tà khí trong không gian vẫn đậm đặc, nhưng yếu hơn rất nhiều so với trước kia, không còn sự hùng vĩ, bao trùm mà chỉ còn sự bám víu, mục nát. Bầu không khí ở đây tràn ngập sự tuyệt vọng, sự điên cuồng và một cái lạnh lẽo thấu xương, không phải của băng giá mà của sự hủy diệt.
Ma Quân Huyết Ảnh cảm nhận rõ ràng sự suy yếu của bản thân, sự tan rã của quân đoàn tà vật, và sự tiến công như thủy triều của Liên Minh chính đạo. Hắn cũng cảm nhận được ánh sáng thanh tẩy từ Cửu Thiên Linh Châu, không ngừng ăn mòn hắn từ bên trong, khiến bản thể tà khí của hắn không ngừng bị thiêu đốt, đau đớn tột cùng. Hắn đã thua, thua một cách thảm hại, không phải vì sức mạnh đối kháng, mà vì sự kiên định của một phàm nhân, vì một đạo lý mà hắn chưa bao giờ thấu hiểu. Sự căm hận và tuyệt vọng dâng lên tột độ, như một dòng dung nham sôi sục trong tâm trí hắn. Hắn gầm lên một tiếng không ra tiếng, âm thanh đó chỉ là một luồng sóng tà niệm hỗn loạn, chấn động cả không gian xung quanh.
“Lục Trường Sinh... Liên Minh... Các ngươi nghĩ có thể thắng ta sao? Các ngươi nghĩ có thể tiêu diệt ta sao? Ta là bản nguyên của tà niệm, là bóng tối sâu thẳm nhất trong tâm hồn vạn vật! Các ngươi không thể tiêu diệt ta!” Giọng hắn khàn đặc, đầy sự căm hận và điên cuồng, không còn sự tự mãn hay kiêu ngạo của kẻ mạnh. “Ta sẽ cho các ngươi thấy... cái giá của sự chiến thắng! Cái giá của sự cứu rỗi giả tạo!”
Khối tà khí của Ma Quân Huyết Ảnh co rút kịch liệt, sau đó bắt đầu phình to một cách bất thường, tỏa ra những luồng tà quang đỏ rực, không còn mang tính phòng thủ mà mang ý chí hủy diệt. Hắn biết mình không thể trốn thoát, không thể chống cự. Nhưng hắn sẽ không chấp nhận thất bại một cách dễ dàng. Hắn sẽ kéo tất cả xuống địa ngục cùng mình. Hắn bắt đầu thi triển một cấm thuật cổ xưa, một chiêu thức mà ngay cả chính hắn cũng chưa từng muốn sử dụng. Đó là một cấm thuật lấy chính bản nguyên tà niệm của hắn để kích hoạt những pháp trận hủy diệt ẩn sâu trong Huyết Ảnh Cung, những pháp trận được tạo ra để biến nơi đây thành một ngục tù vĩnh cửu, hoặc một ngọn núi lửa tà khí khổng lồ, đủ sức hủy diệt bất cứ ai còn tồn tại trong phạm vi của nó.
Từng sợi tà khí từ bản thể của Ma Quân Huyết Ảnh như những xúc tu đen tối, vươn dài, xuyên qua lòng đất, kết nối với những pháp trận ẩn sâu trong cấu trúc Huyết Ảnh Cung. Những pháp trận cổ xưa này, vốn đã bị phong ấn, giờ đây như được tưới máu, bắt đầu phát sáng đỏ rực, rung chuyển dữ dội. Toàn bộ Huyết Ảnh Cung bắt đầu run rẩy, những vết nứt xuất hiện trên các bức tường, trần nhà, và từ những vết nứt đó, những luồng tà khí đỏ sẫm bốc lên, mang theo hơi thở của sự hủy diệt. Đây là nỗ lực cuối cùng của Ma Quân Huyết Ảnh, một sự trả thù điên cuồng, một lời nguyền rủa vĩnh viễn dành cho những kẻ dám chống lại hắn. Hắn không thể thắng, nhưng hắn có thể đảm bảo rằng, chiến thắng của Liên Minh chính đạo sẽ phải trả bằng cái giá đắt nhất, một vết sẹo không thể xóa nhòa trên Cửu Thiên Linh Giới.
Bên ngoài, các thủ lĩnh Liên Minh chính đạo đang đẩy mạnh tấn công, nhưng họ không hề hay biết, một mối hiểm họa còn lớn hơn đang hình thành ngay dưới chân họ, bên trong pháo đài cuối cùng của Ma Quân Huyết Ảnh. Lục Trường Sinh, dù kiệt sức, nhưng đôi mắt hắn vẫn nhìn về phía Huyết Ảnh Cung, linh giác của hắn cảm nhận được một sự biến động mạnh mẽ, một luồng tà niệm điên cuồng, không còn mang ý chí kiểm soát mà là sự hủy diệt thuần túy. Hắn biết, trận chiến vẫn chưa thực sự kết thúc, mà chỉ đang chuyển sang một giai đoạn tàn khốc hơn. Con đường tu hành, quả nhiên không bao giờ có điểm dừng.
Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.