Cửu thiên linh giới - Chương 807: Bí Mật Khởi Nguyên: Lời Thề Thanh Tẩy
Sương mù ma khí mờ mịt vẫn còn lảng vảng trên phế tích Huyết Ảnh Cung, tựa như hơi thở cuối cùng của một quái vật khổng lồ vừa gục ngã. Ánh bình minh le lói, yếu ớt xuyên qua những kẽ nứt của những tòa tháp nhọn hoắt, đổ vỡ, chỉ đủ để lộ ra vẻ hoang tàn, đổ nát của một nơi từng là tổng bộ của Ma Quân Huyết Ảnh. Mùi máu tanh nồng, mùi tử khí khó chịu và cả mùi lưu huỳnh khét lẹt vẫn còn vương vấn trong không khí, trộn lẫn với hương đất ẩm ướt, tạo nên một bản giao hưởng của sự hủy diệt. Tiếng gió rít qua những khe đá, nghe như tiếng khóc than của vô vàn linh hồn bị giam cầm, còn vương vấn chút tà niệm yếu ớt, khiến cho không gian càng thêm phần u ám, nặng nề.
Trong một góc đổ nát, Lục Trường Sinh khẽ cựa mình. Y phục đạo bào màu xám của hắn đã nhuốm đầy bụi bẩn và vài vết máu khô, nhưng gương mặt thanh tú vẫn giữ được vẻ điềm tĩnh thường ngày, dù đôi mắt đen láy còn thoáng chút mệt mỏi và mơ hồ. Hắn cảm thấy toàn thân đau nhức, linh lực gần như cạn kiệt, nhưng điều đó không đáng kể. Thứ đang hành hạ hắn, đang xoáy sâu trong tâm trí hắn, là những hình ảnh hỗn loạn và hùng vĩ từ tầm nhìn Vạn Cổ Khai Thiên.
"Trường Sinh huynh, huynh tỉnh rồi! Huynh không sao chứ? Huynh làm ta sợ muốn chết!" Tiêu Hạo, với khuôn mặt tròn và đôi mắt láu lỉnh thường ngày giờ đây đầy vẻ lo lắng, vội vàng cúi xuống. Hắn đã ngồi bên cạnh Lục Trường Sinh suốt thời gian qua, không rời nửa bước, ánh mắt luôn dõi theo từng cử động nhỏ nhất của bạn mình. Mái tóc đen cắt ngắn của Tiêu Hạo rối bời, y phục cũng lấm lem không kém, nhưng sự quan tâm trong giọng nói của hắn là thật lòng. "Huynh ngất đi lâu lắm rồi đó! Ta tưởng huynh bị tẩu hỏa nhập ma chứ!"
Lục Trường Sinh khẽ lắc đầu, chậm rãi ngồi dậy, cảm giác choáng váng ập đến nhưng nhanh chóng bị hắn trấn áp. Hắn đặt bàn tay lên ngực, cảm nhận nhịp đập yếu ớt của trái tim, và một luồng sáng rõ ràng đang bùng lên trong đạo tâm của mình. Hắn đã kiệt quệ, nhưng đạo tâm thì chưa bao giờ kiên cố đến vậy. Những gì đã chứng kiến trong tầm nhìn ấy đã khắc sâu vào linh hồn hắn, thay đổi hoàn toàn nhận thức của hắn về tà niệm và bản chất của vũ trụ.
"Ta đã thấy... khởi nguyên của tà niệm. Nó không chỉ là Ma Quân." Giọng nói của Lục Trường Sinh trầm khàn, mang theo một vẻ mệt mỏi nhưng cũng đầy sự thâm thúy, như thể vừa trải qua ngàn vạn kiếp luân hồi. Hắn nhìn về phía xa, nơi những mảnh vỡ của Huyết Ảnh Cung vươn lên như những ngón tay quỷ dị chỉ thẳng lên bầu trời xám xịt. Ánh mắt hắn lướt qua những tàn tích, nhưng tâm trí lại đang nhìn vào sâu thẳm của sự tồn tại. Hắn nhớ lại hình ảnh Cửu Thiên Linh Châu, trái tim của Linh Giới, được sinh ra từ linh khí nguyên thủy, thuần khiết vô ngần. Và rồi, cái "hạt mầm tà niệm" li ti, đen tối, xuất hiện từ chính trong bản nguyên ấy, không phải là một sự xâm nhập từ bên ngoài, mà là một khuyết điểm cố hữu, một sự mất cân bằng bẩm sinh.
Tiêu Hạo ngẩn người. "Khởi nguyên của tà niệm? Ý huynh là sao? Không phải Ma Quân Huyết Ảnh tạo ra tà niệm sao?" Hắn không thể hiểu được những lời lẽ khó hiểu của Lục Trường Sinh. Đối với hắn, Ma Quân là hiện thân của tà ác, là nguồn gốc của mọi tai ương.
Lục Trường Sinh khẽ thở dài, đứng thẳng dậy. Dáng người hắn không cao lớn, hơi gầy nhưng ẩn chứa một sự dẻo dai khó tin. Đôi mắt trầm tư của hắn hướng về phía trung tâm Huyết Ảnh Cung, nơi Cửu Thiên Linh Châu đang nằm im lìm, phát ra một luồng khí tức u ám, nặng nề mà chỉ hắn mới có thể cảm nhận rõ ràng. Nó không còn là vẻ hung tợn, điên loạn như khi Ma Quân Huyết Ảnh điều khiển, mà là một sự tĩnh lặng chết chóc, một sự tha hóa đến tận cùng bản nguyên.
"Ma Quân... chỉ là kẻ đã kích hoạt nó, đã lợi dụng nó để khuếch đại sức mạnh. Nhưng hắn không phải là nguồn gốc," Lục Trường Sinh nói, giọng điệu chắc nịch. "Hạt mầm tà niệm ấy đã tồn tại từ thuở ban sơ, ẩn mình ngay trong trái tim của Cửu Thiên Linh Giới. Nó là một sự mất cân bằng nguyên thủy, một vết nứt trong sự hoàn mỹ của khởi nguyên." Hắn chậm rãi bước đi, không khí lạnh lẽo của Huyết Ảnh Cung dường như không ảnh hưởng đến hắn. Mỗi bước chân của hắn đều vững vàng, dù cơ thể còn yếu ớt, nhưng đạo tâm đã kiên định như bàn thạch.
"Vậy thì... chúng ta phải làm sao bây giờ?" Tiêu Hạo vội vã chạy theo, lòng đầy lo lắng. "Nếu tà niệm còn tồn tại, nếu nó là một phần của thế giới này, thì chẳng phải mọi nỗ lực của chúng ta đều vô ích sao? Chẳng phải Cửu Thiên Linh Giới sẽ mãi mãi bị đe dọa sao?"
Lục Trường Sinh dừng lại, quay đầu nhìn Tiêu Hạo, đôi mắt đen láy ánh lên một tia sáng quyết tâm. "Không. Không phải vô ích. Chúng ta đã đánh bại Ma Quân. Nhưng đó chỉ là một phần của cuộc chiến. Cuộc chiến thật sự... là đối mặt với bản chất của tà niệm, là thanh tẩy nó từ tận gốc rễ." Hắn vươn tay, khẽ chạm vào một khối đá đổ nát, cảm nhận sự lạnh lẽo và tàn lụi của nó. "Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Nhưng tà niệm nguyên thủy này... nó không phải là tâm người, nó là một khuyết điểm của Đạo."
Hắn nhắm mắt lại, một làn linh lực thuần khiết, dịu dàng từ Tàn Pháp Cổ Đạo bắt đầu lưu chuyển trong cơ thể, nhẹ nhàng xoa dịu những vết thương vật lý và tinh thần. Hắn cảm nhận được sự liên kết giữa Tàn Pháp Cổ Đạo và cái "hạt mầm tà niệm" kia. Công pháp của hắn, không tăng cường tu vi nhanh chóng, mà lại giúp ổn định đạo tâm và chống lại phản phệ, dường như là chìa khóa để tiếp cận bản chất của sự mất cân bằng này. Nó không phải là một công pháp chiến đấu, mà là một công pháp chiêm nghiệm, thấu hiểu và chuyển hóa.
"Ta cảm nhận được sự liên kết giữa 'hạt mầm tà niệm' đó và Cửu Thiên Linh Châu," Lục Trường Sinh nói, mở mắt ra. Ánh mắt hắn giờ đây không còn vẻ mệt mỏi, mà thay vào đó là sự sâu thẳm của một người đã nhìn thấu bản chất của vấn đề. "Nó không phải là một tạo vật bị tà hóa. Nó là một phần của khởi nguyên, và hạt mầm tà niệm đó... cũng là một phần của nó. Chúng ta không thể hủy diệt nó, vì nếu hủy diệt Cửu Thiên Linh Châu, toàn bộ Cửu Thiên Linh Giới sẽ sụp đổ. Chúng ta phải... thanh tẩy nó. Chuyển hóa nó."
Tiêu Hạo vẫn còn mơ hồ, nhưng hắn cảm nhận được sự nghiêm trọng trong lời nói của Lục Trường Sinh, và một gánh nặng vô hình đang đè lên vai bạn mình. Hắn biết Lục Trường Sinh không phải là người nói suông, càng không phải là người đưa ra những quyết định liều lĩnh. Nếu Lục Trường Sinh đã nói như vậy, thì chắc chắn có lý do sâu xa. "Vậy... làm sao chúng ta có thể thanh tẩy nó? Bằng cách nào?"
Lục Trường Sinh nhìn về phía trung tâm Huyết Ảnh Cung một lần nữa. Cửu Thiên Linh Châu, mặc dù không còn sức mạnh điên cuồng như trước, nhưng vẫn tỏa ra một luồng khí tức nặng nề, u ám. Hắn biết, chỉ mình hắn, với Tàn Pháp Cổ Đạo độc đáo của mình, mới có cơ hội thực hiện được điều đó. Đây không phải là một cuộc chiến bằng sức mạnh, mà là một hành trình chiêm nghiệm và tái tạo. Gánh nặng khổng lồ từ tầm nhìn Vạn Cổ Khai Thiên đã đặt lên vai hắn một sứ mệnh mà không ai khác có thể gánh vác.
* * *
Vài giờ sau, tại khu vực đại điện của Huyết Ảnh Cung, nơi từng là trái tim của Ma Tông, giờ đây chỉ còn là một đống đổ nát hoang tàn. Những cột đá cao lớn đã gãy vụn, mái vòm nguy nga đã sụp đổ, chỉ còn trơ lại những bức tường đá đen sẫm mang đầy dấu vết của trận chiến khốc liệt. Tuy nhiên, một số khu vực tương đối an toàn đã được dọn dẹp tạm thời, đủ để các cường giả Liên Minh chính đạo tề tựu, đánh giá thiệt hại và bàn bạc về tương lai. Mùi máu khô, tử khí vẫn còn nồng nặc, nhưng đã bớt đi phần nào nhờ những đợt gió lạnh thổi qua. Ánh sáng mặt trời đã lên cao hơn, nhưng vẫn không thể xua tan hoàn toàn bầu không khí u ám, nặng nề bao trùm nơi đây.
Mộc Thanh Y, với dáng người thanh thoát, khoác lên mình bộ đạo bào màu xanh ngọc điểm xuyết hoa văn mây trắng, vẫn giữ vẻ thanh tú nhưng đôi mắt phượng đã lộ rõ sự mệt mỏi. Nàng đang chỉ đạo các tu sĩ dọn dẹp, gương mặt nghiêm nghị, từng lời nói sắc sảo, dứt khoát. Bên cạnh nàng, Thanh Liên Nữ Đế, khí chất trang nghiêm, uy nghi, dù cũng có vẻ kiệt sức nhưng vẫn giữ được phong thái ung dung, trầm tĩnh, tay cầm phất trần, lắng nghe báo cáo từ các trưởng lão. Cả hai đều mang nặng trách nhiệm của một vị lãnh đạo, đối mặt với những hậu quả nặng nề của đại chiến.
Khi Lục Trường Sinh và Tiêu Hạo tiến vào, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía hắn. Tiêu Hạo đi bên cạnh, vẫn còn vẻ lo lắng hiện rõ trên khuôn mặt, trong khi Lục Trường Sinh bước đi chậm rãi, nhưng mỗi bước chân lại mang một sự kiên định lạ thường, dường như đã nhìn thấu mọi sự hỗn loạn xung quanh. Hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ quan sát Cửu Thiên Linh Châu đang nằm ở trung tâm đại điện. Viên châu khổng lồ giờ đây không còn phát ra ánh sáng lung linh hay sức mạnh đáng sợ, mà chỉ là một khối cầu đen kịt, tỏa ra một luồng khí tức u ám, nặng nề, tựa như một trái tim đã chết nhưng vẫn còn giữ lại những tàn dư của bệnh tật.
Mộc Thanh Y khẽ nhíu mày, nhìn Lục Trường Sinh. Nàng đã nghe Tiêu Hạo kể lại về việc hắn ngất đi sau khi tiếp xúc với Cửu Thiên Linh Châu, và cả những lời lẩm bẩm khó hiểu của hắn về "khởi nguyên của tà niệm". "Lục Trường Sinh đạo hữu, ngươi đã tỉnh rồi. Cảm thấy thế nào?" Giọng nàng có chút quan tâm, nhưng cũng không giấu được sự nghi ngại.
Lục Trường Sinh gật đầu nhẹ, ánh mắt vẫn không rời Cửu Thiên Linh Châu. "Ta ổn. Nhưng Cửu Thiên Linh Châu... nó không ổn." Hắn quay sang nhìn Mộc Thanh Y và Thanh Liên Nữ Đế, giọng nói trầm tĩnh, súc tích. "Cửu Thiên Linh Châu không chết, nó chỉ đang ngủ yên trong tà niệm. Và tà niệm đó... không phải từ Ma Quân."
Lời nói của hắn như một gáo nước lạnh tạt vào những người đang có mặt. Sự tĩnh lặng bao trùm đại điện. Các tu sĩ đang dọn dẹp cũng ngừng tay, quay đầu nhìn hắn với vẻ kinh ngạc.
Thanh Liên Nữ Đế khẽ nhíu mày, đôi mắt sâu thẳm ánh lên tia suy tư. Nàng là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng. "Ý của Lục đạo hữu là gì? Không phải từ Ma Quân, vậy thì từ đâu?" Giọng nàng vẫn uy nghiêm, nhưng đã pha lẫn một chút tò mò và nghiền ngẫm.
Lục Trường Sinh hít một hơi sâu, luồng linh lực từ Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn khẽ rung động, tựa như đang cộng hưởng với thứ tà niệm ẩn sâu trong Linh Châu. "Ta đã chứng kiến... khởi nguyên của nó. Khi Cửu Thiên Linh Giới hình thành, khi Cửu Thiên Linh Châu được sinh ra từ linh khí nguyên thủy, một 'hạt mầm tà niệm' đã xuất hiện. Nó không phải là một sự xâm nhập từ bên ngoài, mà là một khuyết điểm cố hữu, một sự mất cân bằng bẩm sinh trong chính bản nguyên của vũ trụ này."
Mộc Thanh Y hít một hơi lạnh. Nàng là một tu sĩ tinh thông kinh điển, nhưng khái niệm này hoàn toàn nằm ngoài sự hiểu biết của nàng. "Ngươi nói... tà niệm đã tồn tại từ thuở ban sơ? Một phần của chính Linh Giới?" Nàng cảm thấy một cơn rùng mình chạy dọc sống lưng. Nếu điều đó là thật, thì mọi cuộc chiến chống lại tà ác từ trước đến nay đều chỉ là chống lại những biểu hiện, những hậu quả, chứ không phải là gốc rễ.
Thanh Liên Nữ Đế trầm ngâm, tay cầm phất trần khẽ lay động. "Hóa ra, Ma Quân chỉ là một con rối... một kẻ đã bị 'hạt mầm' đó tha hóa và lợi dụng để khuếch đại sự mất cân bằng. Chúng ta luôn nghĩ tà ác là một thứ ngoại lai, nhưng nếu nó là một phần của chính Đạo... vậy thì làm sao có thể loại bỏ nó?" Nàng nhắm mắt lại, dường như đang cố gắng tiêu hóa thông tin chấn động này.
Lục Trường Sinh lắc đầu. "Không phải loại bỏ. Mà là thanh tẩy, chuyển hóa. Chúng ta không thể hủy diệt một phần của khởi nguyên mà không hủy diệt toàn bộ. Cửu Thiên Linh Châu là trái tim của Linh Giới. Nếu nó bị hủy diệt, Linh Giới cũng sẽ sụp đổ. Nó phải được cân bằng trở lại." Hắn tiến thêm vài bước về phía Cửu Thiên Linh Châu, ánh mắt kiên định quét qua từng người có mặt. "Chỉ có Tàn Pháp Cổ Đạo của ta mới có thể chạm đến gốc rễ của nó, thanh tẩy mà không hủy diệt."
Tiêu Hạo vội vàng kéo tay áo Lục Trường Sinh. "Trường Sinh huynh, huynh nói gì vậy? Chạm đến gốc rễ của nó? Thanh tẩy nó? Nguy hiểm lắm!"
Mộc Thanh Y nhìn Lục Trường Sinh với ánh mắt đầy kinh ngạc và một chút tôn trọng mới. Nàng đã từng xem thường con đường tu hành chậm rãi, không tranh giành của hắn. Nhưng giờ đây, khi các cường giả khác chỉ biết đến sức mạnh và đối đầu, Lục Trường Sinh lại mang đến một cái nhìn hoàn toàn khác, một phương pháp mà không ai trong số họ có thể nghĩ đến. "Tàn Pháp Cổ Đạo của ngươi... nó có thể làm được điều đó sao? Ngươi có thể kiểm soát được bản chất của tà niệm khởi nguyên?"
Lục Trường Sinh gật đầu. "Tàn Pháp Cổ Đạo không phải là công pháp dùng để chiến đấu, mà là để thấu hiểu bản chất của vạn vật, để ổn định đạo tâm, chống lại phản phệ. Nó không tạo ra sức mạnh hủy diệt, mà tạo ra sự cân bằng. Chính bởi vì nó không có lực lượng áp chế mạnh mẽ, nên nó mới có thể len lỏi vào tận sâu trong bản nguyên của tà niệm, chuyển hóa nó từ bên trong, mà không gây ra sự đối kháng hay hủy diệt."
Thanh Liên Nữ Đế mở mắt, nhìn Lục Trường Sinh với ánh mắt đầy phức tạp. Nàng đã chứng kiến vô số kỳ nhân dị sĩ, nhưng chưa từng thấy ai có con đường tu hành độc đáo đến vậy. "Đạo lý của ngươi... quả nhiên thâm sâu. Nhưng việc này... có lẽ là một sứ mệnh còn khó khăn hơn cả việc đối đầu với Ma Quân. Ngươi có chắc chắn?"
"Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến," Lục Trường Sinh đáp, giọng nói vang vọng trong đại điện đổ nát, mang theo một sức nặng không thể lay chuyển. "Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Đây là con đường ta phải đi. Nếu không, Cửu Thiên Linh Giới sẽ mãi mãi bị đe dọa bởi thứ tà niệm cố hữu này. Chúng ta không thể mãi mãi chiến đấu với những biểu hiện bên ngoài."
Lời tuyên bố của hắn như một lời khẳng định về đạo lý tu hành của chính mình, một lời thề được khắc sâu trong đạo tâm. Các cường giả khác im lặng, không ai còn dám nghi ngờ hay phản đối. Họ cảm nhận được sự kiên định, sự quyết tâm phi thường toát ra từ Lục Trường Sinh, và hơn hết, họ cảm nhận được sự thật trong lời nói của hắn.
* * *
Lục Trường Sinh tiến bước, vượt qua những mảnh vỡ của đại điện, tiến thẳng đến trung tâm nơi Cửu Thiên Linh Châu đang nằm im lìm. Không khí xung quanh nó đặc quánh một luồng tà khí u ám, nặng nề, khiến những tu sĩ cấp thấp đứng gần đó cảm thấy khó thở, linh lực trong cơ thể như bị đông cứng. Mùi máu khô và tử khí trở nên nồng nặc hơn, hòa quyện với một mùi vị kim loại tanh tưởi và một chút hương lưu huỳnh thoang thoảng, tạo nên một cảm giác ghê rợn, lạnh lẽo đến tận xương tủy.
Cửu Thiên Linh Châu, với kích thước khổng lồ, giờ đây như một khối cầu đen ngòm, không còn ánh sáng lấp lánh vốn có. Bề mặt của nó lồi lõm, như thể bị ăn mòn bởi một thứ lực lượng vô hình. Thỉnh thoảng, những luồng khí đen kịt lại trào ra từ những vết nứt nhỏ trên bề mặt, rít lên những âm thanh yếu ớt, ai oán, như tiếng rên rỉ của một linh hồn bị giam cầm. Dù đã bị đánh bại, nhưng sự hiện diện của nó vẫn mang một áp lực vô hình, một lời nhắc nhở về mối đe dọa tiềm tàng chưa hề biến mất.
Tiêu Hạo hoảng hốt, bước theo Lục Trường Sinh, gương mặt tròn xoe giờ đây đầy vẻ lo lắng đến cực độ. "Trường Sinh huynh, quá nguy hiểm! Chúng ta có thể tìm cách khác! Có lẽ có những cổ tịch nào đó ghi chép về cách thanh tẩy những vật phẩm bị tà hóa, hoặc chúng ta có thể tìm sự giúp đỡ từ các lão quái vật ẩn thế!" Hắn cố gắng nắm lấy tay áo Lục Trường Sinh, nhưng hắn chỉ cảm thấy sự kiên định cứng rắn từ người bạn.
Mộc Thanh Y, với vẻ mặt nghiêm nghị, cũng bước đến gần, đôi mắt phượng nhìn chằm chằm vào Cửu Thiên Linh Châu rồi lại nhìn Lục Trường Sinh. "Lục đạo hữu, ngươi đã kiệt sức. Nhiệm vụ này không chỉ đòi hỏi sự tinh thông về đạo, mà còn là một gánh nặng khổng lồ về linh lực và tinh thần. Nếu thất bại, toàn bộ Cửu Thiên Linh Giới sẽ bị hủy hoại. Ngươi có chắc chắn rằng đạo tâm của ngươi đủ sức chống đỡ?" Giọng nàng không còn vẻ nghi ngại, mà là sự lo lắng chân thành. Nàng hiểu rõ bản chất của mối đe dọa này không thể giải quyết bằng vũ lực, nhưng rủi ro quá lớn.
Thanh Liên Nữ Đế đứng đó, quan sát mọi thứ với vẻ trầm ngâm. Nàng không nói gì thêm, bởi nàng biết Lục Trường Sinh đã quyết định. Nàng chỉ khẽ gật đầu, một sự chấp thuận im lặng, một lời chúc phúc đầy gánh nặng.
Lục Trường Sinh quay lại nhìn những người bạn của mình, ánh mắt đen láy kiên định như mặt nước hồ sâu, không chút gợn sóng. Hắn cảm nhận được sự lo lắng của họ, sự quan tâm của họ, nhưng hắn cũng cảm nhận được rằng, không ai trong số họ có thể hiểu rõ gánh nặng mà hắn đang mang, cũng như con đường mà hắn buộc phải đi.
"Đạo của ta... là để tìm ra sự cân bằng. Đây là con đường duy nhất," Lục Trường Sinh nói, giọng nói vẫn trầm tĩnh, nhưng ẩn chứa một ý chí thép. "Và ta... không còn lựa chọn nào khác." Hắn không nói rằng hắn muốn làm anh hùng cứu thế, không nói rằng hắn sẽ xưng bá thiên hạ. Hắn chỉ nói về "đạo của ta", về "con đường duy nhất". Đó là một sự khẳng định về bản thân, về con đường tu hành mà hắn đã lựa chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận.
Hắn tiến thêm một bước về phía Cửu Thiên Linh Châu. Càng đến gần, luồng tà khí càng trở nên cuồn cuộn, lạnh lẽo, bao trùm lấy hắn. Da thịt hắn cảm thấy khô rát, như thể bị hút cạn sinh khí, nhưng đạo tâm hắn vẫn vững vàng. Bàn tay hắn khẽ đưa ra, chậm rãi, nhưng đầy quyết đoán.
Trong khoảnh khắc ấy, một làn linh lực thuần khiết, dịu dàng nhưng mạnh mẽ từ Tàn Pháp Cổ Đạo bùng nổ, bao quanh cơ thể Lục Trường Sinh. Nó không phải là một luồng sức mạnh hung hãn, mà là một vòng xoáy của sự hài hòa, của sự cân bằng. Linh lực này, không màu sắc, không hình thái, nhưng lại mang theo một ý chí kiên định đến khó tin, bắt đầu lan tỏa, đẩy lùi những luồng tà khí đang vây quanh.
"Ta sẽ không hủy diệt ngươi," Lục Trường Sinh thầm nhủ, ánh mắt xuyên qua những luồng tà khí, nhìn thẳng vào bản nguyên của Cửu Thiên Linh Châu. "Ta sẽ chuyển hóa ngươi. Ta sẽ cân bằng ngươi."
Bàn tay của Lục Trường Sinh khẽ chạm vào bề mặt đen kịt, lồi lõm của Cửu Thiên Linh Châu. Ngay lập tức, một luồng năng lượng khổng lồ, vừa lạnh lẽo, vừa mang theo sự hỗn loạn của tà niệm, như một dòng thác lũ đổ ập vào cơ thể hắn. Tiếng rên rỉ yếu ớt của tà niệm trở nên rõ ràng hơn, như hàng vạn linh hồn đang kêu gào trong đau khổ. Cả Huyết Ảnh Cung rung chuyển nhẹ.
Tiêu Hạo, Mộc Thanh Y và Thanh Liên Nữ Đế nín thở, nhìn Lục Trường Sinh bị nuốt chửng bởi luồng năng lượng hỗn loạn. Họ cảm nhận được sự nguy hiểm tột cùng, một loại nguy hiểm khác hẳn với những cuộc chiến thông thường. Đây không phải là nơi sức mạnh quyết định tất cả, mà là nơi ý chí, đạo tâm và sự thấu hiểu bản nguyên mới là yếu tố then chốt.
Lục Trường Sinh nhắm mắt lại. Tâm trí hắn hoàn toàn tập trung vào dòng chảy của Tàn Pháp Cổ Đạo, cảm nhận từng sợi tà niệm đang cố gắng xâm nhập, tha hóa đạo tâm hắn. Nhưng hắn không chống cự. Hắn thấu hiểu. Hắn đón nhận. Hắn để Tàn Pháp Cổ Đạo dần dần len lỏi vào sâu trong bản nguyên của Cửu Thiên Linh Châu, tìm đến tận cùng cái "hạt mầm tà niệm" đã tồn tại từ Vạn Cổ Khai Thiên.
Hành trình thanh tẩy Cửu Thiên Linh Châu, hành trình đối mặt với tiếng vọng của khởi nguyên và bản chất của tà niệm, chỉ mới vừa bắt đầu, và Lục Trường Sinh đã dấn thân vào đó, một mình, với đạo tâm vững như bàn thạch và Tàn Pháp Cổ Đạo làm kim chỉ nam.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.