Cửu thiên linh giới - Chương 827: Hội Nghị Hậu Chiến: Linh Khí Mới, Trật Tự Cũ?
Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến, con đường đã chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Lời chiêm nghiệm ấy của Lục Trường Sinh vẫn còn vương vấn trong không khí tĩnh mịch của sơn thôn, nơi linh khí 'Vạn Cổ Khai Thiên' đang len lỏi vào từng ngóc ngách của sự sống. Tuy nhiên, sự tĩnh lặng ấy không kéo dài. Ngay khi ánh nắng ban mai đầu tiên rọi qua các ngọn núi, mang theo hơi ấm của một ngày mới, Lục Trường Sinh đã cùng Mộc Thanh Y, Tiêu Hạo và Bách Lý Trần rời khỏi làng quê thanh bình, hướng về Thiên Đô Thành – trung tâm chính trị, kinh tế và tu hành của Cửu Thiên Linh Giới.
Thiên Đô Thành sừng sững như một biểu tượng của quyền lực và sự thịnh vượng, dù vừa trải qua một trận đại chiến kinh thiên động địa. Những tòa tháp cao vút bằng đá quý, chạm khắc tinh xảo, vươn mình chọc trời, phản chiếu ánh nắng chói chang. Cung điện lộng lẫy của các gia tộc lớn, được trùng tu vội vã, vẫn giữ nguyên vẻ uy nghiêm, nhưng đâu đó vẫn còn vương vấn những vết tích của khói lửa. Các khu chợ sầm uất, nhộn nhịp trở lại, nhà cửa san sát nhau, với những mái ngói cong vút và những lồng đèn rực rỡ sắc màu. Đường phố rộng lớn, lát đá xanh, được bảo vệ bởi vô số trận pháp ẩn mình dưới lòng đất, giờ đây chật kín người qua lại. Tiếng người nói chuyện ồn ào như sóng vỗ, tiếng xe ngựa lọc cọc, tiếng rao hàng the thé, tiếng pháp khí va chạm lanh canh từ các lò rèn, và cả tiếng nhạc du dương từ các tửu lầu cao sang hòa quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng phức tạp của sự sống đang hồi sinh. Mùi thức ăn đa dạng từ các quán hàng rong, hương liệu quý giá từ các tiệm buôn, mùi kim loại nung chảy từ lò rèn, mùi linh dược thoang thoảng và cả mùi bụi đường quen thuộc, tất cả trộn lẫn, kích thích khứu giác của mọi lữ khách. Bầu không khí sầm uất, nhộn nhịp, tràn đầy năng lượng, như một sinh thể khổng lồ vừa tỉnh giấc sau cơn mê. Ánh sáng rực rỡ từ các cửa hàng và pháp trận chiếu sáng khắp nơi, xua tan bóng tối của chiến tranh. Linh khí tại Thiên Đô Thành khá ổn định, nhưng không dồi dào và thuần khiết như ở các tông môn lớn hay những khu vực vừa được Cửu Thiên Linh Châu tẩm bổ. Nó mang một vẻ pha tạp, đã được con người sử dụng và điều chế qua hàng ngàn năm.
Đại sảnh hội nghị của Liên Minh chính đạo được thiết lập tại một công trình kiến trúc cổ kính, uy nghiêm nằm giữa lòng Thiên Đô Thành. Tòa kiến trúc này, với những cột đá khổng lồ chạm khắc hình rồng phượng, những mái vòm cao vút và những bức tường dày đặc phù văn cổ xưa, toát lên vẻ trang trọng đến nghẹt thở. Bên trong đại sảnh, không khí càng trở nên nặng nề hơn. Dù bên ngoài thành trì rộn ràng sức sống, nhưng nơi đây lại bao trùm bởi sự trầm mặc và căng thẳng. Các đại diện từ khắp Cửu Thiên Linh Giới, từ những tông môn lớn hùng mạnh, những gia tộc lâu đời đã ăn sâu bám rễ, cho đến các chủng tộc đặc biệt có tiếng nói, đều tề tựu đông đủ. Mỗi người một vẻ, nhưng ánh mắt ai nấy đều mang theo sự thận trọng, pha lẫn toan tính.
Trên vị trí chủ tọa, Mộc Thanh Y, với dáng người thanh thoát, cao ráo, khoác lên mình bộ đạo bào màu xanh ngọc điểm xuyết hoa văn mây trắng tinh xảo, toát lên vẻ tiên khí thoát tục. Khuôn mặt trái xoan thanh tú của nàng ánh lên sự mệt mỏi nhưng đôi mắt phượng sáng ngời, sâu thẳm như hồ nước mùa thu, ẩn chứa sự thông tuệ và kiên định. Nàng khẽ quét ánh mắt qua từng khuôn mặt dưới sảnh, nhận ra những toan tính ẩn giấu, những ý đồ không hoàn toàn trong sáng đằng sau vẻ ngoài cung kính. Ngồi bên cạnh nàng là Thanh Liên Nữ Đế, khí chất trang nghiêm, y phục màu xanh ngọc bích càng tôn lên vẻ thanh thoát nhưng không kém phần uy nghi. Nàng nhẹ nhàng cầm phất trần, đôi mắt như nhìn thấu mọi tâm can.
Mộc Thanh Y khẽ hắng giọng, tiếng nói trong trẻo nhưng đầy uy lực vang vọng khắp đại sảnh, át đi mọi tiếng xì xào: “Chư vị, đại chiến đã qua, Ma Quân Huyết Ảnh đã bị đánh bại, tà đạo đã phải rút lui. Đây là một chiến thắng vĩ đại, nhờ sự đồng lòng của toàn thể chính đạo. Tuy nhiên, công cuộc tái thiết và duy trì hòa bình còn gian nan hơn nhiều. Linh khí 'Vạn Cổ Khai Thiên' đã trở lại, mang đến cơ hội vàng son cho Cửu Thiên Linh Giới, nhưng cũng là một thử thách lớn lao cho lòng tham của chúng ta. Chúng ta tụ họp ở đây không phải để tranh giành, mà để cùng nhau xây dựng lại một trật tự mới, một tương lai tốt đẹp hơn cho vạn linh.” Giọng nàng dứt khoát, không chút do dự, nhưng ẩn chứa một nỗi lo lắng sâu sắc. Nàng biết, lời nói của mình chỉ có thể lay động phần nào những tâm hồn đã bị lợi ích che mờ.
Ngay sau lời của Mộc Thanh Y, Vạn Pháp Tông Chủ, với khuôn mặt uy nghiêm và đôi mắt sáng rực, trong bộ đạo bào màu xanh thẫm, đứng dậy. Khí chất của một người lãnh đạo kỳ cựu toát ra từ mỗi cử chỉ của ông. Ông chậm rãi nói, giọng điệu thận trọng nhưng đầy thực tế: “Thái Huyền Tông ta đã chịu tổn thất nặng nề trong cuộc chiến chống lại Ma Quân. Các linh mạch cũ quanh tông môn bị tà khí phá hủy nghiêm trọng, tài nguyên cạn kiệt. Việc phục hồi lực lượng, đặc biệt là bồi dưỡng đệ tử và tái thiết cơ sở vật chất, là vô cùng cấp bách. Chúng ta cần một sự phân bổ công bằng từ những khu vực linh khí mới dồi dào, những nơi mà linh khí 'Vạn Cổ Khai Thiên' đang trỗi dậy mạnh mẽ nhất, để có thể đứng vững và tiếp tục bảo vệ chính đạo.” Lời ông vừa dứt, đã có vài tiếng thì thầm tán đồng từ các tông môn khác cũng chịu thiệt hại nặng nề.
Lục Trường Sinh, trong bộ đạo bào vải thô màu xám đơn giản, ngồi ở một hàng ghế khá khuất, dành cho những người có công nhưng không thuộc phe phái chính thức nào. Hắn lặng lẽ quan sát. Đôi mắt đen láy của hắn, vốn dĩ đã trầm tư, giờ lại càng sâu thẳm hơn. Hắn cảm nhận được sự phức tạp của tình hình. Chiến tranh đã mang họ lại gần nhau, tạo nên một liên minh tạm thời. Nhưng khi kẻ thù chung không còn, những vết nứt cũ, những toan tính riêng tư lại nổi lên, như những bóng ma ẩn mình chờ đợi thời cơ. Linh khí 'Vạn Cổ Khai Thiên' là một món quà, nhưng cũng là một cái bẫy, kích thích lòng tham và khát vọng quyền lực của con người. Hắn nhớ lại lời nói của ông lão đánh cờ, rằng linh khí thuần khiết cũng có thể là một con dao hai lưỡi. Với tu sĩ, nó là cơ hội, nhưng cũng là nguyên nhân cho những tranh giành khốc liệt. "Đạo của thiên địa, cuối cùng vẫn là cân bằng. Nhưng tâm người, lại khó mà cân bằng được." Hắn khẽ thở dài trong lòng. Con đường 'tái tạo bản nguyên' mà hắn hằng chiêm nghiệm, không chỉ là việc phục hồi linh khí, mà còn là phục hồi đạo tâm của vạn vật, của cả chính con người. Đây e rằng sẽ là một hành trình dài hơn cả việc đánh bại Ma Quân.
***
Buổi chiều dần buông, ánh nắng vàng dịu len lỏi qua những ô cửa sổ lớn của đại sảnh, vẽ nên những vệt sáng lờ mờ trên nền đá cẩm thạch. Nhưng bên trong, không khí lại càng trở nên gay gắt. Cuộc tranh luận về việc phân chia tài nguyên và lãnh thổ đã lên đến đỉnh điểm. Mộc Thanh Y và Thanh Liên Nữ Đế đã phải kiên nhẫn lắng nghe hàng chục ý kiến, hàng trăm lời biện hộ, và hàng ngàn lời yêu cầu.
Bỗng, một thân ảnh cao lớn, uy phong đứng dậy. Đó chính là Long Tộc Thái Tử, với vẻ ngoài tuấn tú nhưng đôi mắt vàng kim sắc lạnh, khí chất vương giả toát ra từ bộ long bào lộng lẫy của hắn. Giọng nói của hắn vang dội khắp đại sảnh, mang theo sự kiêu hãnh cố hữu của Long Tộc: “Đông Hải Long Cung đã chịu đựng sức ép lớn nhất từ Ma Quân. Vô số thủy tộc bị tàn sát, các thủy mạch linh khí dưới biển bị tà khí ô nhiễm nặng nề. Giờ đây, linh khí 'Vạn Cổ Khai Thiên' đã hồi sinh, các thủy vực là huyết mạch của Long Tộc ta, là nơi sinh tồn của hàng vạn sinh linh. Những dòng chảy linh lực dưới biển sâu, những linh mạch thủy hệ vừa được thanh tẩy, phải thuộc về quyền quản lý và ưu tiên khai thác của Long Tộc chúng ta! Chúng ta cần nguồn lực để tái thiết, để phục hồi lại sự hùng mạnh của Long Tộc, và để tiếp tục giữ vững biển cả, bảo vệ Cửu Thiên Linh Giới khỏi những mối đe dọa tiềm tàng từ vực sâu!” Lời tuyên bố của Long Tộc Thái Tử không chỉ là yêu cầu, mà còn là một sự khẳng định quyền lực, một thách thức trực tiếp đối với các thế lực lục địa.
Ngay lập tức, một đại diện từ một tông môn nhỏ ở vùng biên giới, khuôn mặt còn hằn rõ vẻ mệt mỏi và sợ hãi sau chiến tranh, rụt rè đứng dậy, lắp bắp: “Nhưng vùng đất của chúng tôi, ở phía Tây Nam, đã bị tà khí tàn phá nặng nề nhất! Hàng ngàn đệ tử đã hy sinh, dân lành bị đồ sát. Chúng tôi không có biển cả, không có tài nguyên thiên phú. Chúng tôi cần nguồn linh thạch, linh dược và các khu vực linh khí mới để tái thiết tông môn, để an ủi linh hồn những người đã khuất và để bảo vệ những người còn lại! Nếu không có sự hỗ trợ, chúng tôi e rằng sẽ không thể tồn tại được nữa!” Tiếng nói yếu ớt của vị tông chủ nhỏ bé ấy nhanh chóng bị nhấn chìm trong làn sóng tranh luận ồn ào.
Các phe phái khác cũng không chịu kém cạnh, lần lượt đưa ra lý lẽ của mình, tranh giành quyết liệt về việc phân chia tài nguyên và lãnh thổ. Có người muốn những ngọn núi linh thiêng vừa được linh khí 'Vạn Cổ Khai Thiên' hồi sinh, nơi có thể khai thác linh thạch quý giá. Kẻ khác lại nhắm đến những khu rừng cổ thụ, nơi linh dược và linh thảo mọc lên tươi tốt hơn bao giờ hết. Rồi lại có những tông môn chỉ muốn một mảnh đất nhỏ, một suối linh tuyền để truyền thừa được tiếp nối. Mỗi phe đều có lý do chính đáng của riêng mình, nhưng chung quy lại, đều xoay quanh lợi ích và sự sống còn của bản thân.
Thanh Liên Nữ Đế khẽ phất phất phất trần, một làn linh quang dịu nhẹ lan tỏa, tạm thời xoa dịu không khí căng thẳng. Giọng nàng vẫn bình tĩnh, uy nghiêm, nhưng ẩn chứa sự sắc sảo và kiên nhẫn hiếm có: “Chư vị, ta hiểu những khó khăn và tổn thất mà mỗi tông môn, mỗi chủng tộc đã phải gánh chịu. Đại nghĩa đặt lên hàng đầu, nhưng không quên nhân tâm. Tuy nhiên, sự phân chia tài nguyên không thể chỉ dựa vào lời nói mà phải dựa trên một cơ cấu rõ ràng, công bằng và có tầm nhìn xa. Linh khí 'Vạn Cổ Khai Thiên' là của chung Cửu Thiên Linh Giới, không phải của riêng một ai. Chúng ta cần một Liên Minh vững chắc, có khả năng quản lý toàn cục, để tránh những xung đột không đáng có trong tương lai.”
Mộc Thanh Y gật đầu đồng tình, ánh mắt ki��n định nhìn thẳng vào Long Tộc Thái Tử và Vạn Pháp Tông Chủ: “Nữ Đế nói rất đúng. Nếu chúng ta chỉ chăm chăm vào lợi ích riêng, thì cái gọi là 'Liên Minh chính đạo' này sẽ tan rã ngay khi tà đạo vừa quay lưng. Chúng ta cần một hệ thống phân bổ minh bạch, một cơ chế giám sát hiệu quả, và quan trọng nhất, là sự tin tưởng lẫn nhau. Linh khí mới tuy dồi dào, nhưng việc thích nghi với nó cũng là một thách thức. Không phải ai cũng có thể hấp thụ và sử dụng nó một cách dễ dàng. Chúng ta cần hợp tác, chia sẻ kinh nghiệm, chứ không phải cạnh tranh và che giấu.” Giọng nàng tuy có chút lạnh lùng, nhưng lại vô cùng chân thành, chạm đến những suy nghĩ sâu xa nhất của các cường giả.
Giám Sát Sứ, một vị đạo nhân với khuôn mặt nghiêm nghị, mặc đạo bào màu xanh lam, tay cầm lệnh bài, vẫn im lặng nãy giờ, cuối cùng cũng cất lời, giọng điệu khô khan nhưng đầy trọng lượng: “Quy tắc của Tiên Môn, không thể phá vỡ! Một khi Liên Minh đã hình thành, các điều khoản phải được tuân thủ. Mọi sự tranh giành vô lý đều sẽ bị xử lý nghiêm khắc.” Lời cảnh báo của Giám Sát Sứ như một gáo nước lạnh tạt vào những cái đầu đang nóng bừng vì lợi ích.
Lục Trường Sinh vẫn ngồi yên, đôi mắt hắn lướt qua từng biểu cảm, từng cử chỉ nhỏ nhặt. Hắn thấy rõ sự tham lam, sự sợ hãi, sự thận trọng, và cả sự tuyệt vọng ẩn sau mỗi lời nói. Hắn chợt hiểu rằng, cuộc chiến với Ma Quân Huyết Ảnh chỉ là một thử thách bên ngoài. Thử thách thật sự, cuộc chiến thật sự, nằm ngay trong chính tâm trí con người, trong cái gọi là 'chính đạo' này. "Nội ma" quả thực còn khó diệt hơn "ngoại ma" vạn lần. Hắn cảm nhận được linh khí 'Vạn Cổ Khai Thiên' thuần khiết đang len lỏi khắp đại sảnh, nhưng nó dường như không thể thanh tẩy được những tà niệm, những toan tính đang ngự trị trong lòng người.
***
Hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một góc trời Thiên Đô Thành. Sau phiên họp căng thẳng và kéo dài, Lục Trường Sinh cùng Tiêu Hạo và Bách Lý Trần tìm đến Tụ Linh Các, một nơi có tiếng là thanh tĩnh và có phong cảnh đẹp. Tụ Linh Các là một kiến trúc nhiều tầng, trang trí tinh xảo, với những ban công chạm khắc hình mây và rồng, những cánh cửa gỗ lim bóng loáng. Nó có cả phòng riêng tư, đại sảnh chung rộng lớn, và những phòng VIP được bố trí những pháp trận tụ linh nhỏ để tăng cường linh khí, giúp khách nhân thư giãn và tu luyện. Âm thanh ở đây không ồn ào như chợ búa, mà là sự hòa quyện của tiếng người nói chuyện nhỏ nhẹ, tiếng chén đĩa va chạm tinh tế, tiếng nhạc cụ cổ điển du dương từ một góc nào đó, và đôi khi là tiếng pháp khí giao dịch lách cách từ các gian hàng bí mật. Mùi hương ở đây cũng dễ chịu hơn, là mùi thức ăn ngon lành từ bếp, mùi rượu mạnh nồng nàn, hương liệu cao cấp, đôi khi phảng phất mùi mồ hôi nhẹ nhàng của những tu sĩ vừa tu luyện xong và mùi bụi đường rất nhẹ từ những người mới vào. Bầu không khí nhộn nhịp, sôi động nhưng không hỗn loạn, mang lại cảm giác ấm cúng, dễ chịu hơn nhiều so với đại sảnh hội nghị. Ánh sáng ấm cúng từ những chiếc đèn lồng treo khắp nơi, từ những pháp trận chiếu sáng ẩn mình, tạo nên một vẻ đẹp lung linh, huyền ảo.
Họ tìm một góc khuất trên tầng cao nhất của Tụ Linh Các, nơi có thể nhìn bao quát toàn cảnh Thiên Đô Thành đang chìm dần vào bóng tối, với những ngọn đèn lồng bắt đầu thắp sáng khắp nơi, tạo thành một biển sao lung linh dưới mặt đất. Ba chén linh trà nóng hổi, tỏa hương thơm ngát, được đặt trên bàn đá cẩm thạch.
Tiêu Hạo, với khuôn mặt tròn và đôi mắt láu lỉnh, nhấp một ngụm trà, rồi lắc đầu thở dài. Hắn trông hoạt bát hơn nhiều so với khi ở trong đại sảnh. “Đấy huynh thấy chưa, Ma Quân vừa ngã xuống, là ‘chó nhà’ lại cắn nhau. Ai cũng muốn phần hơn, đâu ai nghĩ đến cái chung nữa đâu. Nào là Long Tộc đòi biển, nào là Thái Huyền Tông đòi núi, rồi mấy cái tông môn nhỏ thì tranh giành từng con suối, từng mảnh đất. Có khác gì đám phàm nhân tranh chấp của cải đâu cơ chứ? Linh khí 'Vạn Cổ Khai Thiên' vừa xuất hiện, tưởng chừng là cơ hội, ai ngờ lại là mồi lửa cho lòng tham. Phức tạp hơn cả mấy trận pháp cấp chín của Tiên Thiên Phái ấy chứ!” Giọng hắn nhanh, hoạt bát, dí dỏm như thường lệ, nhưng ẩn chứa sự thất vọng rõ rệt. Hắn lanh lợi điểm mặt từng thế lực, phân tích những toan tính, những mưu đồ, như thể đã đọc vị được tất cả.
Bách Lý Trần, dáng người cao ráo, thanh mảnh, ánh mắt lạnh lùng, đặt chén trà xuống, không nói nhiều nhưng lời nói lại sắc bén như kiếm. “Bản tính con người. Ma Quân là ngoại ma, dễ nhìn thấy, dễ diệt. Nhưng nội ma thì khó diệt hơn nhiều. Mỗi người đều có một con quỷ trong lòng, nhân danh chính đạo mà hành động vì tư lợi. Kiếm đạo của ta luôn hướng đến sự công bằng và trật tự, nhưng xem ra, trật tự này cần phải được xây dựng từ bên trong mỗi cá nhân, chứ không phải từ những lời nói suông trên bàn hội nghị. ‘Kiếm đạo’ của các tông môn có vẻ chưa đủ để dẹp bỏ ‘tâm ma’ của chính mình.” Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi những ánh đèn lung linh bắt đầu mờ dần trong sương đêm. Trong lòng hắn, ngọn kiếm của hắn không chỉ để chiến đấu, mà còn để hiểu, để bảo vệ một thứ gì đó lớn lao hơn những tranh chấp tầm thường này. Hắn cảm nhận được sự thay đổi trong chính bản thân mình, một sự trưởng thành không chỉ về tu vi mà còn về đạo tâm, thứ mà những người trong đại sảnh kia dường như vẫn chưa thể đạt tới.
Lục Trường Sinh trầm ngâm nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh hoàng hôn cuối cùng đã nhuộm đỏ cả một dải chân trời, trước khi nhường chỗ cho màn đêm đen thẳm. Hắn cảm nhận được sự phức tạp của thế giới này, nơi chiến tranh kết thúc không có nghĩa là hòa bình thực sự bắt đầu. Hắn khẽ nhấp một ngụm trà, hương thơm dịu nhẹ lan tỏa trong vòm miệng, nhưng không thể xua đi cái ưu tư đang đè nặng trong lòng. Hắn biết, linh khí 'Vạn Cổ Khai Thiên' đã trở lại, mang theo một làn sóng hy vọng và cơ hội chưa từng có. Nhưng đạo tâm con người thì chưa. Những mâu thuẫn, những tranh giành lợi ích, những cái tôi vị kỷ vẫn còn đó, như những mầm mống tà khí dai dẳng, chờ đợi thời cơ bùng phát.
“Linh khí 'Vạn Cổ Khai Thiên' đã trở lại, nhưng đạo tâm con người thì chưa. Con đường 'tái tạo bản nguyên' e là còn rất dài.” Giọng Lục Trường Sinh vang lên nhẹ nhàng, chậm rãi, nhưng lại mang sức nặng của ngàn cân. Hắn không giải thích nhiều, bởi hắn tin rằng những điều hắn nói, Tiêu Hạo và Bách Lý Trần đều có thể cảm nhận và chiêm nghiệm. Hắn hiểu rằng, sự khó khăn trong việc xây dựng một trật tự mới và duy trì hòa bình sẽ báo hiệu các mâu thuẫn nội bộ sẽ tiếp tục kéo dài và có thể bùng phát thành những xung đột nhỏ. Những khu vực linh khí 'Vạn Cổ Khai Thiên' đặc biệt, nơi linh khí thuần khiết nhất, chắc chắn sẽ trở thành trọng tâm của các cuộc tranh giành, dẫn đến những cơ duyên hay biến cố mới, mà không phải lúc nào cũng tốt đẹp. Lục Trường Sinh sẽ phải đối mặt với những thách thức không chỉ từ tàn dư tà đạo, mà còn từ chính sự thiếu đoàn kết và lòng tham của chính đạo. Hắn tin rằng, Tiên Quân Dao Quang, từ Cửu Trọng Thiên Cung, vẫn đang quan sát, và có thể sẽ can thiệp mạnh mẽ hơn nếu trật tự vũ trụ tiếp tục bị đe dọa bởi những tranh chấp này.
Đêm đã về khuya, những vì sao bắt đầu lấp lánh trên nền trời đen thẳm. Lục Trường Sinh vẫn ngồi đó, ánh mắt xa xăm, chiêm nghiệm về con đường tu hành của mình. Con đường của hắn, con đường của đạo tâm kiên cố, liệu có đủ sức để thay đổi được bản chất cố hữu của thế giới tu hành này, để dẫn dắt vạn vật đi đến một hòa bình thực sự, hay chỉ là một dòng nước nhỏ giữa đại dương đầy sóng gió? Hắn không biết, nhưng hắn tin vào con đường mình đã chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Bởi tu hành, không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn, với một đạo tâm vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm.
Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.