Cửu thiên linh giới - Chương 844: Hội Ngộ An Bình: Khởi Nguyên Kỷ Nguyên Mới
Bóng đêm đã bao trùm hoàn toàn An Bình Thôn. Lục Trường Sinh đã về nhà, ánh đèn từ khung cửa sổ nhỏ của hắn vẫn ấm áp, như một đốm lửa nhỏ giữa màn đêm bao la, soi rọi không chỉ căn nhà nhỏ bé mà còn cả những tâm hồn đang tìm kiếm ánh sáng. Các tu sĩ nán lại thiền định dưới gốc cây, hoặc bên bờ sông, vẫn kiên trì hấp thụ tinh hoa từ những lời dạy vô hình của hắn. Thế giới đang thay đổi, một kỷ nguyên mới đang hình thành. Lục Trường Sinh, từ một phàm nhân bị coi thường, đã vô tình trở thành biểu tượng cho một con đường tu hành mới, con đường của đạo tâm và sự cân bằng. Tuy nhiên, sự bình yên này chỉ là bề ngoài. Phía sau bức màn của sự phục hồi, những mối đe dọa cũ đang âm thầm biến đổi, chờ đợi thời cơ, và Cửu Thiên Linh Giới sẽ sớm phải đối mặt với những thử thách mới, không chỉ từ bên ngoài mà còn từ sâu thẳm trong chính bản ngã của mỗi tu sĩ. Con đường phía trước vẫn còn dài, và đạo của Lục Trường Sinh cũng chưa hề kết thúc.
***
Ánh chiều tà buông xuống An Bình Thôn, nhuộm vàng những mái ngói đơn sơ và những vạt ruộng bậc thang xanh mướt. Gió nhẹ lay động những rặng tre già ven đường, mang theo mùi khói bếp thoảng nhẹ, mùi rơm rạ khô và hương đất ẩm sau một ngày nắng. Tiếng gà gáy rải rác từ những sân nhà, xen lẫn tiếng chó sủa lanh lảnh từ xa, tạo nên một bản hòa tấu của sự sống bình dị. Đâu đó, tiếng trẻ con nô đùa, cười nói giòn tan hòa vào tiếng chim hót líu lo trên những cành cây cổ thụ, và xa hơn là tiếng nước chảy róc rách của dòng Thanh Thủy Giang hiền hòa. Bầu không khí trong lành, ấm áp bao trùm lấy thôn làng nhỏ, một vẻ yên bình tĩnh lặng mà dường như đã bị lãng quên từ lâu trong thế giới tu hành đầy biến động.
Giữa bức tranh an yên ấy, hai bóng người dần hiện rõ trên con đường đất dẫn vào thôn. Mộc Thanh Y, với dáng người thanh thoát trong bộ đạo bào màu xanh ngọc, dù vẫn giữ vẻ tiên khí thoát tục, nhưng nét mỏi mệt lại hiện rõ trên khuôn mặt trái xoan thanh tú. Đôi mắt phượng sáng ngời, sâu thẳm như hồ nước mùa thu, giờ đây ẩn chứa một tầng suy tư nặng trĩu. Nàng đã trải qua trận đại chiến khốc liệt, chứng kiến sự tàn phá của Ma Quân và sự hỗn loạn của linh khí, dù chiến thắng đã thuộc về chính đạo, nhưng gánh nặng của tương lai vẫn đè nặng lên vai nàng.
Đi bên cạnh nàng là Tiêu Hạo, dáng người nhanh nhẹn nhưng cũng không giấu được vẻ uể oải. Khuôn mặt tròn vốn luôn láu lỉnh, đầy vẻ hiếu kỳ giờ đây cũng trầm tĩnh hơn nhiều. Mái tóc đen cắt ngắn gọn gàng, bộ y phục màu sắc tươi sáng thường ngày cũng có vẻ nhạt nhòa đi dưới ánh chiều tà. Hắn vốn là người hoạt bát, ưa khám phá, nhưng những gì đã diễn ra trong đại chiến đã khiến hắn phải nhìn nhận lại nhiều điều, không chỉ về sức mạnh mà còn về bản chất của tu hành.
Cả hai cùng hướng về An Bình Thôn, một ốc đảo bình yên mà Lục Trường Sinh đã chọn làm nơi ẩn cư. Trong tâm trí họ, thôn làng này có thể sẽ tiêu điều, thưa thớt bóng người sau đại chiến. Nhưng khi dần tiến lại gần, cảnh tượng đập vào mắt họ lại hoàn toàn khác biệt.
“Ngươi thấy không?” Tiêu Hạo khẽ thốt lên, giọng nói mang theo vẻ kinh ngạc tột độ, xen lẫn chút thích thú. Hắn nheo mắt nhìn về phía những con đường nhỏ rải sỏi trong thôn, nơi từng nhóm tu sĩ đang ngồi xếp bằng dưới gốc cây cổ thụ, hoặc lặng lẽ đi bộ dọc bờ sông, khuôn mặt họ đều toát lên vẻ trầm tư, tĩnh tại. “An Bình Thôn này giờ còn náo nhiệt hơn Thiên Đô Thành!”
Mộc Thanh Y khẽ gật đầu, đôi môi mỏng thường mím chặt giờ đây cũng khẽ hé mở, thể hiện sự thán phục. “Quả nhiên... không ngờ đạo của hắn lại có sức ảnh hưởng đến vậy, không cần quyền lực, không cần tranh đoạt.” Giọng nàng trầm tư, ánh mắt quét qua từng góc thôn làng. Nàng thấy những tu sĩ, có cả những lão giả râu tóc bạc phơ, những trung niên tu vi thâm hậu, và cả những thanh niên trẻ tuổi đầy nhiệt huyết, tất cả đều đang tập trung vào việc lắng nghe, chiêm nghiệm, hoặc đơn giản là cảm nhận. Không có sự ồn ào, không có tranh chấp linh khí, không có tiếng đao kiếm va chạm. Chỉ có sự bình yên, sự tập trung vào nội tâm.
Họ bắt đầu đi bộ dọc theo con đường đất, hòa mình vào dòng người đang chậm rãi di chuyển trong thôn. Mỗi bước chân của Mộc Thanh Y và Tiêu Hạo đều nhẹ nhàng, như sợ làm xáo động sự tĩnh lặng thiêng liêng nơi đây. Những tu sĩ khác dường như không để ý đến sự hiện diện của họ, hoặc nếu có, cũng chỉ là một cái gật đầu nhẹ, một ánh mắt thoáng qua rồi lại quay về với thế giới nội tâm của mình. Dường như, mọi người đến đây đều có chung một mục đích: tìm kiếm sự bình yên, tìm kiếm một đạo lý nào đó mà họ đã đánh mất trong cơn lốc của thời đại.
Tiêu Hạo khẽ huých tay Mộc Thanh Y, chỉ về phía một nhóm tu sĩ đang ngồi quanh một lão nông phàm tục, lắng nghe lão kể chuyện về mùa màng, về đất đai. “Thật kỳ lạ. Những cường giả Tiên Vương, Đại La Kim Tiên ở Thiên Đô Thành có lẽ cũng chưa bao giờ tĩnh tâm như thế này.” Hắn lắc đầu, vẻ mặt nửa kinh ngạc nửa thấu hiểu. “Không có những lời giảng đạo cao siêu, không có những bài kinh văn phức tạp. Chỉ là những câu chuyện đời thường, nhưng lại khiến người ta cảm thấy như chạm vào bản nguyên của vạn vật.”
Mộc Thanh Y không nói, chỉ khẽ nhắm mắt, cảm nhận dòng linh khí trong thôn. Nó không cuồn cuộn mãnh liệt như ở các tông môn lớn, cũng không tinh thuần đến mức khó thích nghi như linh khí mới. Nó vừa phải, dịu nhẹ, nhưng lại vô cùng ổn định và có một sức sống mãnh liệt. Nàng hiểu, đây chính là "Đạo Của Cân Bằng" mà Lục Trường Sinh đã miệt mài theo đuổi. Một đạo không cầu nhanh, không cầu mạnh, chỉ cầu vững, cầu bền.
Họ tiếp tục đi sâu vào thôn, đi qua những căn nhà tranh vách đất đơn sơ nhưng sạch sẽ, chỉnh tề. Mỗi ngôi nhà đều có một khu vườn nhỏ, trồng đủ loại rau củ, hoa trái. Mùi hương của đất, của cây cỏ tươi tốt hòa quyện vào nhau, tạo nên một cảm giác an lành đến lạ. Thỉnh thoảng, họ lại bắt gặp những tu sĩ đang phụ giúp dân làng làm những công việc đồng áng, hay ngồi vá lưới bên bờ sông. Họ không hề sử dụng thần thông hay pháp thuật, mà chỉ dùng đôi tay trần, với một sự tập trung và chân thành đến lạ.
Mộc Thanh Y chợt nhớ lại lời Lục Trường Sinh từng nói: "Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán." Và giờ đây, nàng thấy những tu sĩ này đang dần tìm lại được cái "tâm" của mình, thông qua những hành động bình dị, chân thật nhất. Họ không còn chạy theo sức mạnh hư ảo, không còn mải miết truy cầu cảnh giới cao siêu, mà bắt đầu quay về với bản nguyên, với những giá trị cốt lõi của sự sống.
Ánh mắt nàng hướng về phía cuối thôn, nơi một căn nhà nhỏ nằm khuất sau rặng tre. Đó chính là nhà của Lục Trường Sinh. Từ xa, nàng có thể thấy ánh đèn ấm áp hắt ra từ khung cửa sổ nhỏ, như một ngọn hải đăng giữa biển đêm. Nàng biết, hắn đang ở đó, vẫn sống cuộc đời bình dị của mình, nhưng lại vô tình trở thành trung tâm của một sự thay đổi vĩ đại.
Tiêu Hạo cũng hướng mắt về phía ngôi nhà, nét bỡ ngỡ dần được thay thế bằng sự kiên định. “Đạo của Trường Sinh huynh… đã thực sự lan tỏa rồi.” Hắn thì thầm, giọng nói trầm hơn. “Ta từng nghĩ, sau đại chiến, chúng ta sẽ phải đối mặt với một cuộc chiến khác, giành giật tài nguyên, tranh đoạt quyền lực để phục hồi. Nhưng hắn lại chọn một con đường khác, một con đường mà chúng ta chưa từng nghĩ tới.”
Mộc Thanh Y khẽ gật đầu, đôi môi mỏng khẽ mím lại. “Con đường mà hắn chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Và giờ đây, con đường ấy đang mở ra một kỷ nguyên mới cho Cửu Thiên Linh Giới.” Nàng biết, sự thay đổi này không hề dễ dàng. Nó đòi hỏi sự từ bỏ những thói quen cũ, những tư tưởng đã ăn sâu vào tâm trí của giới tu luyện. Nhưng nhìn những tu sĩ đang tìm thấy sự bình yên và đạo lý ở An Bình Thôn, nàng lại có thêm niềm tin.
Họ tiếp tục đi, không vội vã. Những suy nghĩ hỗn độn dần lắng xuống, thay vào đó là một sự thanh tịnh, một cảm giác bình yên chưa từng có. Dù vẻ mỏi mệt trên gương mặt vẫn còn đó, nhưng trong ánh mắt của cả Mộc Thanh Y và Tiêu Hạo, đã ánh lên một tia hy vọng mới, một sự chờ đợi cho cuộc gặp gỡ với người đã thay đổi hoàn toàn cục diện của Cửu Thiên Linh Giới này.
***
Sau khi thăm dò khắp An Bình Thôn, khi ánh chiều tà đã hoàn toàn nhường chỗ cho màn đêm buông xuống, Mộc Thanh Y và Tiêu Hạo cuối cùng cũng tìm thấy Lục Trường Sinh. Hắn không ở trong căn nhà nhỏ của mình như họ dự đoán, mà đang ngồi tĩnh tọa dưới một gốc cây cổ thụ lớn ven bờ Thanh Thủy Giang. Cây cổ thụ với tán lá rộng lớn, cành lá sum suê như che chở cho cả một phần bờ sông, mang theo vẻ cổ kính, rêu phong của hàng ngàn năm tuổi.
Dòng Thanh Thủy Giang vẫn hiền hòa chảy trôi, tiếng nước róc rách nhẹ nhàng hòa vào tiếng côn trùng kêu đêm rả rích, tạo nên một bản nhạc ru êm đềm cho đêm tối. Linh khí nơi đây không quá nồng đậm, nhưng lại vô cùng ổn định và thuần khiết, khác hẳn với sự hỗn loạn của những vùng đất khác sau đại chiến. Mùi đất ẩm, hương hoa dại ven sông và cái lạnh se của sương đêm đan xen vào nhau, tạo nên một bầu không khí trong lành, mát mẻ, như gột rửa hết mọi phiền muộn trần thế.
Ánh trăng bạc vằng vặc trên cao, rọi chiếu xuống mặt sông trong vắt, tạo nên những vệt sáng lấp lánh như dát bạc. Lục Trường Sinh ngồi xếp bằng dưới gốc cây, dáng người không cao lớn, hơi gầy nhưng ẩn chứa sự dẻo dai. Khuôn mặt thanh tú, đường nét hài hòa, đôi mắt đen láy thường mang vẻ trầm tư, điềm tĩnh, giờ đây khép hờ, hòa mình hoàn toàn vào màn đêm. Tóc đen dài của hắn được buộc gọn gàng, vài sợi lòa xòa trước trán, phản chiếu ánh trăng bạc, tựa như một phần của bức tranh thiên nhiên tĩnh mịch. Bộ đạo bào vải thô màu xám đơn giản của hắn cũng chìm vào bóng tối, chỉ có một vầng sáng mờ ảo bao quanh, khiến hắn trông như một vị tiên nhân đang thoát tục.
Mộc Thanh Y và Tiêu Hạo lặng lẽ tiến đến, từng bước chân nhẹ như không. Họ không muốn quấy rầy khoảnh khắc tĩnh tại của hắn. Từ xa, họ đã cảm nhận được một luồng khí tức bình ổn, vững chãi thoát ra từ Lục Trường Sinh, không phải là sức mạnh bùng nổ, mà là sự kiên cố của một đạo tâm đã đạt đến cảnh giới phi phàm. Chính luồng khí tức ấy đã khiến những tu sĩ trong thôn cảm thấy an yên, và cũng là thứ thu hút họ đến đây.
Khi họ chỉ còn cách vài trượng, Lục Trường Sinh khẽ mở mắt. Đôi mắt đen láy của hắn không một chút gợn sóng, bình thản như mặt hồ không gợn gió dưới ánh trăng. Ánh nhìn của hắn lướt qua Mộc Thanh Y và Tiêu Hạo, không có vẻ ngạc nhiên, cũng không có sự vội vã, chỉ là một sự chấp nhận tự nhiên. Dường như, hắn đã cảm nhận được sự hiện diện của họ từ lâu, hoặc đã đoán trước được sự xuất hiện của hai người.
“Hai vị đã đến.” Giọng Lục Trường Sinh trầm ấm, bình thản, không nhanh không chậm, hòa vào tiếng sông chảy và tiếng côn trùng, như một phần không thể tách rời của cảnh đêm.
Mộc Thanh Y khẽ thở phào nhẹ nhõm, nàng tiến lên một bước, đôi mắt phượng nhìn thẳng vào Lục Trường Sinh. “Trường Sinh, thế cục đã định, nhưng lòng người vẫn còn nhiều hoang mang. Cửu Thiên Linh Giới đã thoát nạn khỏi mối họa Ma Quân, nhưng con đường phục hồi còn dài lắm.” Giọng nàng nghiêm túc, pha chút lo lắng, một sự lo lắng không chỉ cho thế giới bên ngoài mà còn cho chính những tu sĩ đang phải thích nghi với kỷ nguyên mới. Nàng biết, dù Thiên Quy đã được lập lại, linh khí đã tinh thuần hơn, nhưng sự thay đổi đột ngột này cũng tạo ra những thách thức không nhỏ.
Tiêu Hạo bước đến bên cạnh Mộc Thanh Y, gật đầu đồng tình. Hắn nhìn Lục Trường Sinh, trong ánh mắt có chút bối rối. “Đúng vậy, mọi thứ thay đổi quá nhanh. Linh khí tinh thuần là điều tốt, nhưng cũng khiến chúng ta không kịp thích nghi. Nhiều tu sĩ cũ cảm thấy khó khăn khi tu luyện, còn tu sĩ trẻ thì lại quá chú trọng vào đạo tâm mà thiếu đi sự rèn luyện thực chiến. Thật sự là một cục diện khó lường.” Hắn nói lên thực trạng mà hắn đã chứng kiến sau đại chiến, sự mất cân bằng mới đang dần hình thành trong giới tu luyện.
Lục Trường Sinh khẽ mỉm cười, một nụ cười nhạt nhòa trong ánh trăng, nhưng lại mang theo sự thấu hiểu sâu sắc. Hắn nhẹ nhàng đứng dậy, mời hai người ngồi xuống bên cạnh. “Mời hai vị ngồi.”
Mộc Thanh Y và Tiêu Hạo không chần chừ, họ ngồi xếp bằng trên bãi cỏ mềm mại ven sông, ngay cạnh Lục Trường Sinh. Cả ba cùng ngắm ánh trăng bạc vằng vặc, lắng nghe tiếng sông chảy thì thầm, và cảm nhận sự yên bình sâu thẳm của đêm. Trong khoảnh khắc ấy, mọi lo toan, mọi ồn ào của thế giới dường như tan biến, chỉ còn lại sự tĩnh lặng và sự kết nối vô hình giữa ba con người, những người đã cùng nhau trải qua bao thăng trầm của Cửu Thiên Linh Giới.
“Sự thay đổi không bao giờ dễ dàng.” Lục Trường Sinh bắt đầu, giọng hắn vẫn bình thản, nhưng mỗi câu chữ đều mang theo sức nặng của sự chiêm nghiệm. Hắn nhìn dòng sông đang chảy, ánh mắt xa xăm. “Dòng chảy của nước, dẫu hiền hòa nhưng cũng ẩn chứa sức mạnh, có thể bào mòn đá tảng, có thể mang phù sa bồi đắp. Linh khí cũng vậy, nó thay đổi, và chúng ta cũng phải thay đổi theo. Vấn đề không phải là nhanh hay chậm, mà là liệu chúng ta có giữ được bản nguyên của mình trong quá trình thay đổi đó hay không.”
Mộc Thanh Y khẽ gật đầu. Nàng đã từng lo lắng về tốc độ thay đổi, về việc liệu chính đạo có đủ nhanh để đối phó với tà đạo biến đổi. Nhưng lời của Lục Trường Sinh lại hướng nàng về một góc nhìn khác, sâu sắc hơn.
Tiêu Hạo lại hỏi, giọng hắn có chút suy tư. “Vậy theo Trường Sinh huynh, cái gọi là ‘bản nguyên’ đó là gì? Và làm sao để giữ vững nó trong cái thời đại mà mọi thứ đều biến hóa khôn lường này?”
Lục Trường Sinh không trả lời ngay, hắn đưa tay vốc một vốc nước từ Thanh Thủy Giang, để dòng nước mát lạnh chảy qua kẽ tay. “Bản nguyên… chính là đạo tâm. Chính là sự nhận thức về bản thân, về vị trí của mình trong vạn vật. Khi ta tu hành, ta không chỉ tu luyện linh khí, tu luyện công pháp, mà còn tu luyện chính bản thân mình. Đó là con đường mà ta đã chọn, và ta tin rằng, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận.” Hắn ngẩng đầu nhìn vầng trăng sáng, đôi mắt ẩn chứa sự kiên định không gì lay chuyển được. “Cửu Thiên Linh Giới đã trải qua quá nhiều biến cố. Đại chiến vừa qua đã chứng minh rằng, sức mạnh tuyệt đối đôi khi không phải là lời giải cuối cùng. Cái chúng ta cần, là một nền tảng vững chắc, một đạo tâm kiên cố, vạn pháp bất xâm.”
Lời của Lục Trường Sinh như một luồng gió mát lành thổi qua tâm hồn đang rối bời của Mộc Thanh Y và Tiêu Hạo. Họ ngồi đó, lắng nghe, chiêm nghiệm, và dần dần, những lo lắng, những bối rối trong lòng họ cũng tan biến như sương đêm dưới ánh trăng.
***
Cuộc đối thoại cứ thế kéo dài suốt đêm, dưới ánh trăng bạc và bên bờ Thanh Thủy Giang hiền hòa. Lục Trường Sinh không nói nhiều, nhưng mỗi lời hắn thốt ra đều mang theo sự thâm thúy, như những giọt sương đêm thấm đẫm vào lòng đất cằn cỗi. Hắn không giảng giải những đạo lý cao siêu, không trích dẫn những kinh văn phức tạp, mà dùng những ví dụ gần gũi từ thiên nhiên, từ dòng chảy của Thanh Thủy Giang, sự sinh diệt của vạn vật để minh họa cho "Đạo Của Cân Bằng".
“Cân bằng không phải là không có sóng gió, mà là biết cách thuận theo dòng chảy, giữ vững bản nguyên.” Lục Trường Sinh khẽ nói, ánh mắt vẫn dõi theo dòng nước trôi. Giọng hắn trầm tĩnh, nhưng ẩn chứa một sức mạnh khiến người nghe phải suy ngẫm. “Giống như dòng sông này, nó không ngừng chảy, không ngừng thay đổi hình dạng bờ bãi, nhưng bản chất của nước thì vẫn vẹn nguyên. Khi có bão tố, sông có thể cuộn chảy dữ dội, nhưng sau đó, nó lại trở về trạng thái yên bình. Tà khí cũng vậy, chúng không diệt, chúng chỉ biến đổi hình dạng. Nhưng đạo tâm của chúng ta, nếu đủ kiên cố, có thể hóa giải, thậm chí chuyển hóa chúng.”
Mộc Thanh Y lắng nghe, tâm tư nàng dần sáng tỏ. “Vậy thì, cái gọi là ‘kỷ nguyên mới’ này, thực chất là một cuộc thử thách về đạo tâm của toàn bộ giới tu luyện?” Nàng nói, giọng ngộ ra, nhưng cũng mang theo chút nghiêm trọng. Nàng hiểu rằng, sự thay đổi mà Lục Trường Sinh mang lại không chỉ là một phương pháp tu luyện mới, mà là một triết lý sống, một cuộc cách mạng trong tư tưởng.
“Đúng vậy. Mọi sự đều từ bản tâm mà ra.” Lục Trường Sinh gật đầu, ánh mắt kiên định. “Kỷ nguyên mới không còn là cuộc đua tranh về sức mạnh tuyệt đối, mà là cuộc chiến của ý chí, của sự thanh lọc nội tâm. Ai có đạo tâm vững như bàn thạch, người đó mới có thể đứng vững giữa đại thế biến thiên này. Vạn pháp bất xâm, không phải là không bị công kích, mà là không bị lay động từ bên trong.”
Tiêu Hạo trầm ngâm một lúc, rồi hắn vỗ nhẹ vào đầu gối. “Nói cách khác, chúng ta phải học cách tự mình đứng vững, không còn trông chờ vào ‘anh hùng cứu thế’ hay những phép màu nữa.” Hắn nhìn Lục Trường Sinh, ánh mắt đã kiên định hơn rất nhiều. Hắn vốn là người thực tế, nhưng cũng đầy bối rối trước những thay đổi. Giờ đây, hắn đã tìm thấy một hướng đi rõ ràng hơn. “Vậy những tông môn, những thế lực lớn đang cố gắng thay đổi phương pháp tu luyện, chú trọng đạo tâm, liệu có đủ nhanh để thích nghi không? Và những tàn dư tà đạo, liệu chúng có thể biến hình thành những hình thức khác, len lỏi vào làm suy yếu chính đạo từ bên trong không?”
Lục Trường Sinh khẽ thở dài, hắn nhìn về phía đông, nơi đường chân trời đang dần ửng hồng. Bình minh sắp lên. “Sự biến đổi của tà đạo chưa bao giờ ngừng nghỉ. Ma Quân Huyết Ảnh dù bị đánh bại, nhưng tư tưởng của hắn, những hạt giống tà khí đã gieo rắc, vẫn còn đó, chờ đợi thời cơ để trỗi dậy dưới những hình thức tinh vi hơn, khó lường hơn. Chúng sẽ không đối đầu trực diện bằng sức mạnh, mà có thể xói mòn từ bên trong, gặm nhấm đạo tâm của tu sĩ, khiến họ lạc lối mà không hay biết.”
Hắn tiếp tục. “Còn về các tông môn, họ đang đi đúng hướng. Nhưng quá trình này cần thời gian, cần sự kiên trì. Việc quá tập trung vào tu dưỡng nội tâm, vào ‘Đạo Của Cân Bằng’ mà lơ là những mối đe dọa bên ngoài, hoặc những âm mưu thâm hiểm từ tà đạo đã biến đổi, đó cũng là một nguy cơ. Cân bằng không chỉ là giữ vững bên trong, mà còn là biết cách ứng phó với bên ngoài.”
Mộc Thanh Y chợt nhớ lại những lời Lục Trường Sinh đã nói với nàng về bản chất của tà đạo, về sự dai dẳng của nó. Nàng chợt rùng mình. “Đúng vậy. Tà đạo chưa bao giờ bị tiêu diệt hoàn toàn. Chúng chỉ ẩn mình, biến đổi, chờ đợi thời cơ. Nếu chúng ta chỉ chăm chăm vào việc xây dựng đạo tâm mà quên đi cảnh giác, thì Cửu Thiên Linh Giới vẫn có thể rơi vào hiểm cảnh một lần nữa.” Nàng biết, cuộc chiến này không thể kết thúc chỉ bằng một trận đại chiến. Nó là một hành trình dài, liên tục và không ngừng nghỉ.
Ánh sáng vàng cam đầu tiên của bình minh bắt đầu nhuộm màu cả một góc trời phía đông. Những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, rọi xuống bờ sông, làm tan đi màn sương đêm lạnh giá. Tiếng chim hót rộn ràng hơn, không khí trong lành và mát mẻ bao trùm, mang theo mùi hương của cỏ cây và sương sớm.
Lục Trường Sinh đứng dậy, hắn đưa tay đón lấy ánh nắng ban mai. “Đúng vậy. Mọi sự đều từ bản tâm mà ra. Kỷ nguyên mới chỉ là một khởi đầu, con đường còn dài lắm.” Hắn quay lại nhìn Mộc Thanh Y và Tiêu Hạo, đôi mắt đen láy ẩn chứa sự bình thản nhưng cũng đầy kỳ vọng. “Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Con đường của Cửu Thiên Linh Giới, cũng như con đường của mỗi tu sĩ, vẫn còn rất dài. Và những thách thức phía trước, có thể còn lớn hơn cả những gì chúng ta đã trải qua.”
Mộc Thanh Y và Tiêu Hạo cũng đứng dậy. Họ nhìn về phía bình minh đang lên, nơi mặt trời đỏ rực dần nhô lên khỏi đường chân trời, nhuộm vàng cả một góc trời, biểu tượng của một khởi đầu mới. Trong lòng họ, những suy nghĩ đã trở nên rõ ràng hơn, những lo lắng đã vơi đi phần nào, thay vào đó là một sự kiên định mới, một ý chí sắt đá hơn. Họ đã sẵn sàng đối mặt với tương lai, không còn là những người bị động chạy theo thời cuộc, mà là những người có thể chủ động định hình nó.
Đạo của Lục Trường Sinh không phải là một phép màu, mà là một sự thức tỉnh. Nó không hứa hẹn sức mạnh tức thời, mà hứa hẹn một nền tảng vững chắc, một sự bền vững vĩnh cửu. Và trong khoảnh khắc bình minh ấy, cả ba người đều hiểu rằng, kỷ nguyên mới đã thực sự bắt đầu, với những hy vọng mới, nhưng cũng với những thách thức không tên đang chờ đợi. Con đường tu hành vẫn tiếp diễn, và đạo của Lục Trường Sinh cũng chưa hề kết thúc.
Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.