Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 846: Cổ Đạo Truyền Thừa: Khai Nguyên Phục Hồi Tâm Đạo

Lục Trường Sinh đặt chiếc gáo xuống, hắn nhìn hai người bạn, đôi mắt đen láy ẩn chứa sự bình thản nhưng cũng đầy kỳ vọng. “Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Con đường của Cửu Thiên Linh Giới, cũng như con đường của mỗi tu sĩ, vẫn còn rất dài. Và những thách thức phía trước, có thể còn lớn hơn cả những gì chúng ta đã trải qua. Nhưng chỉ cần đạo tâm vững như bàn thạch, chúng ta sẽ không bị lay động.”

Hắn không nói thêm, chỉ tiếp tục công việc chăm sóc linh điền của mình. Mộc Thanh Y và Tiêu Hạo hiểu rằng, lời nói của Lục Trường Sinh đã đủ. Họ đã sẵn sàng đối mặt với tương lai, không còn là những người bị động chạy theo thời cuộc, mà là những người có thể chủ động định hình nó. Kỷ nguyên mới đã thực sự bắt đầu, với những hy vọng mới, nhưng cũng với những thách thức không tên đang chờ đợi. Con đường tu hành vẫn tiếp diễn, và đạo của Lục Trường Sinh cũng chưa hề kết thúc. Dòng linh khí dịu nhẹ từ Cửu Thiên Linh Châu vẫn đều đặn tưới tẩm mảnh đất An Bình, như một lời hứa thầm lặng về sự phục hồi, chậm rãi nhưng vững chắc.

***

Bình minh hé rạng trên An Bình Thôn, rọi những tia nắng vàng óng qua kẽ lá, đánh thức vạn vật. Tiếng gà gáy vang vọng từ xa, theo sau là tiếng chó sủa lanh lảnh, rồi dần hòa vào tiếng trẻ con í ới gọi nhau ra chơi. Mùi khói bếp thoang thoảng, lẫn với hương rơm rạ khô và mùi đất ẩm sau một đêm sương. Tại một khoảng sân rộng ở trung tâm thôn, nơi thường ngày dân làng tụ tập bàn chuyện đồng áng hay tổ chức những lễ hội nhỏ, hôm nay lại có một khung cảnh khác lạ.

Lục Trường Sinh đứng giữa sân, dáng người hơi gầy nhưng toát lên vẻ vững chãi. Hắn vận một bộ đạo bào vải thô màu xám tro, đơn giản mà thanh thoát, mái tóc đen dài được buộc gọn gàng sau gáy. Đôi mắt đen láy của hắn vẫn giữ vẻ trầm tĩnh quen thuộc, nhưng hôm nay lại ánh lên một tia sáng kỳ vọng, như một ngọn đèn soi rọi trong đêm tối. Bên cạnh hắn, Mộc Thanh Y khoác đạo bào xanh ngọc, thanh kiếm cổ bên hông khẽ rung rinh trong gió sớm. Nàng đứng thẳng tắp, đôi mắt phượng thông tuệ quan sát từng gương mặt trong đám đông, vừa sắc sảo vừa ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc. Tiêu Hạo thì có vẻ thoải mái hơn, vẫn chiếc áo màu sắc tươi sáng quen thuộc, đôi mắt láu lỉnh quét qua từng người, khóe môi ẩn chứa nụ cười nửa vời, vừa tò mò vừa đầy vẻ ủng hộ.

Trước mặt họ là một nhóm người đang ngồi quây quần trên những chiếc chiếu cói đơn sơ. Đó không chỉ là vài người dân thôn An Bình chất phác, gương mặt hằn những vết nắng gió, mà còn có cả những tu sĩ cấp thấp, vừa trải qua đại chiến, nay may mắn sống sót trở về. Họ mang theo vẻ mệt mỏi, đôi mắt vẫn còn vương vấn nỗi sợ hãi, nhưng cũng tràn đầy sự tò mò và một tia hy vọng mong manh. Có người thì linh lực hao tổn, đạo tâm dao động, có người thì căn cơ bị phá hoại, tưởng chừng như con đường tu hành đã chấm dứt. Không khí xung quanh họ vừa trang nghiêm, vừa phảng phất sự lo lắng, nhưng cũng không thiếu đi niềm khát khao được tìm thấy một lối thoát.

Lục Trường Sinh chậm rãi cất lời, giọng hắn trầm ấm, không nhanh không chậm, từng câu từng chữ như thấm vào lòng người, không tạo ra bất kỳ áp lực nào. "Đại chiến đã qua, nhưng tổn thương không chỉ ở linh mạch, mà còn ở đạo tâm của chúng ta. Linh khí hỗn loạn, tà khí vẫn còn vương vấn đâu đó, khiến nhiều người lạc lối, không biết đâu là phương hướng." Hắn dừng lại một chút, để những lời nói của mình chìm sâu vào tâm trí những người đang lắng nghe. "Đạo Pháp Cổ Đạo này, vốn không cầu tốc độ, chỉ cầu bền vững, nay ta đã điều chỉnh để phù hợp với kỷ nguyên mới, hy vọng có thể giúp mọi người tìm lại gốc rễ, tìm lại chính mình."

Hắn không lấy ra một cuộn kinh thư hay một khối ngọc giản nào, mà chỉ đưa tay phải lên, nhẹ nhàng điểm vào giữa không trung. Một luồng thần niệm mờ ảo, không mang theo bất kỳ sức mạnh công kích hay uy áp nào, chỉ thuần túy là sự dẫn dắt, từ từ hiện ra trước mắt mọi người. Trong luồng thần niệm ấy, những đường nét cổ xưa của một công pháp dần hiện rõ, nhưng lại được giản lược đi rất nhiều, chỉ giữ lại những yếu tố cốt lõi nhất, tinh túy nhất. Đó là những nguyên lý căn bản về việc cảm nhận linh khí, lắng nghe hơi thở của đất trời, và quan trọng nhất là cách để tịnh hóa nội tâm, giữ vững đạo tâm.

"Công pháp này, không hứa hẹn cho các ngươi sức mạnh trong ngày một ngày hai, cũng không giúp các ngươi bước lên đỉnh cao tu vi một cách thần tốc." Lục Trường Sinh tiếp tục giảng giải, ánh mắt quét qua từng gương mặt đang chăm chú. "Nó đòi hỏi sự kiên trì, sự nhẫn nại, và trên hết là sự thành kính với bản thân, với thiên địa. Nó là con đường quay về với cội nguồn, là cách để xây dựng một nền tảng vững chắc từ bên trong, để dù ngoại cảnh có biến động đến đâu, đạo tâm của chúng ta vẫn vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm."

Mộc Thanh Y khẽ gật đầu. Nàng biết, sau đại chiến, nhiều tông môn vì quá tham lam chạy theo sức mạnh mà bỏ bê đạo tâm, khiến cho căn cơ bị lung lay. Nay, linh khí lại biến động, những phương pháp tu luyện cũ càng khó phát huy tác dụng. Con đường của Lục Trường Sinh, tuy chậm rãi, nhưng lại là phương thuốc hiệu nghiệm nhất cho căn bệnh trầm kha của Cửu Thiên Linh Giới. Nàng cảm nhận được sự chân thành và trách nhiệm trong từng lời nói của hắn, không phải của một người muốn xưng bá, mà của một người muốn dẫn dắt chúng sinh tìm lại sự bình yên nội tại.

Tiêu Hạo thì vuốt cằm, ánh mắt láu lỉnh của hắn thu lại, thay vào đó là sự nghiêm túc hiếm thấy. Hắn nhìn những tu sĩ trẻ tuổi, những người đã quen với việc truy cầu linh dược, thần thông để tăng tiến tu vi một cách nhanh chóng. Giờ đây, Lục Trường Sinh lại mang đến một phương pháp hoàn toàn đối lập. Hắn tự hỏi, liệu bao nhiêu người sẽ chấp nhận con đường gian nan này, con đường mà lợi ích không đến ngay tức thì, mà đòi hỏi sự kiên trì vô hạn? Nhưng hắn cũng tin tưởng vào Lục Trường Sinh. Hắn đã chứng kiến đạo tâm của Lục Trường Sinh đã giúp hắn vượt qua những hiểm nguy kinh hoàng nhất như thế nào.

Một tu sĩ trung niên, gương mặt khắc khổ, linh lực chỉ còn lèo tèo, thận trọng hỏi: "Lục đạo hữu, chúng ta đã quen với việc hấp thu linh khí, luyện hóa thần thông. Công pháp này... liệu có thực sự giúp chúng ta phục hồi, hay chỉ là một sự trì hoãn?" Giọng nói của hắn đầy sự hoài nghi, nhưng cũng không giấu được khát khao.

Lục Trường Sinh mỉm cười nhẹ. "Phục hồi, không phải là quay lại trạng thái cũ, mà là thích nghi với trạng thái mới. Linh khí Cửu Thiên đã thay đổi, đạo tâm của chúng ta cũng cần phải thay đổi theo. Công pháp này, không phải để đối kháng với linh khí biến động, mà là để hòa nhập vào nó, để tìm thấy sự ổn định trong chính sự biến động. Nó không ép buộc các ngươi phải từ bỏ con đường cũ, mà là bổ sung, củng cố nền tảng, giúp các ngươi vững vàng hơn trên mọi con đường. Chẳng phải Tiên Quân Dao Quang đã từng nói, tự chủ mới là đạo lý của kỷ nguyên này sao?"

Lời nói của Lục Trường Sinh như một luồng gió mát xua tan đi những đám mây nghi ngờ. Một Già Làng tóc bạc phơ, gương mặt hiền từ mà thâm thúy, khẽ ho khan một tiếng. "Chuyện xưa kể rằng, những đạo sĩ chân chính không bao giờ cầu tìm sức mạnh từ bên ngoài, mà luôn tìm kiếm sức mạnh từ bên trong. Lão phu tuy là phàm nhân, nhưng cũng hiểu đạo lý này. Nếu con đường của Lục đạo hữu là con đường chân chính, thì dù chậm, cũng là vững chắc." Ánh mắt của Già Làng lộ rõ sự tin tưởng.

Mộc Thanh Y nhìn Già Làng, rồi lại nhìn Lục Trường Sinh, trong lòng thầm tán thán. Hắn không chỉ thu phục được những tu sĩ, mà ngay cả những phàm nhân cũng cảm nhận được sự chân thành trong đạo của hắn. Đó là sự khác biệt lớn nhất giữa Lục Trường Sinh và những tu sĩ khác, những người chỉ biết đến sức mạnh và quyền lực. Nàng biết, con đường này sẽ rất dài, và đầy rẫy chông gai, nhưng ít nhất, họ đã có một khởi đầu.

***

Khi nắng đã lên cao, trải một tấm thảm vàng óng khắp An Bình Thôn, Lục Trường Sinh dẫn nhóm người ra bờ Thanh Thủy Giang. Con sông hiền hòa uốn lượn, phản chiếu ánh nắng lấp lánh như ngàn vạn viên ngọc bích. Dù không phải là nơi linh khí dồi dào bậc nhất, nhưng bờ sông này lại mang một vẻ đẹp tinh khiết, thanh bình đến lạ. Tiếng nước chảy róc rách, hòa cùng tiếng chim hót líu lo trên những tán cây xanh mướt ven bờ, tạo nên một bản hòa tấu êm dịu, xoa dịu mọi phiền muộn. Mùi nước sông trong lành, mùi cây cỏ ven bờ phảng phất, khiến tâm hồn người ta như được gột rửa.

Lục Trường Sinh chọn một bãi cỏ mềm mại, hướng mặt về phía dòng sông. Hắn ngồi xuống, hai tay kết ấn đơn giản, nhắm mắt tĩnh tọa. Không có bất kỳ linh quang chói lóa nào, không có bất kỳ khí thế kinh thiên động địa nào, chỉ có một luồng linh khí dịu nhẹ, thuần khiết như suối nguồn, từ từ lan tỏa ra từ thân thể hắn. Luồng linh khí ấy không phải để công kích hay phòng ngự, mà như một lời mời gọi, một sự dẫn dắt nhẹ nhàng.

"Tâm định thì vạn vật định. Linh khí bên ngoài chỉ là phương tiện, đạo tâm bên trong mới là gốc rễ." Lục Trường Sinh cất giọng trầm bổng, không mở mắt, nhưng lời nói của hắn như xuyên thấu vào tâm can mỗi người. "Hãy cảm nhận sự chảy trôi của nước, sự vững chãi của đất, và sự an tĩnh trong chính mình. Đừng cố gắng hấp thu linh khí một cách thô bạo, mà hãy để nó tự nhiên hòa vào cơ thể, như nước thấm vào đất, như gió lướt qua cây. Hãy lắng nghe hơi thở của thiên địa, và lắng nghe hơi thở của chính các ngươi."

Lý Thanh, cô bé thôn quê hiền lành, đôi mắt trong sáng, ngồi xuống cạnh Lục Trường Sinh, bắt chước dáng vẻ của hắn. Cô bé nhắm mắt lại, cố gắng làm theo lời chỉ dẫn. Ban đầu, tâm trí cô bé vẫn còn vương vấn những hình ảnh của công việc đồng áng, những suy nghĩ vụn vặt thường ngày. Nhưng rồi, khi tiếng nước chảy róc rách dần trở nên rõ ràng hơn, khi tiếng chim hót như một điệu nhạc ru ngủ, cô bé cảm thấy một sự bình yên lạ lùng len lỏi vào tâm hồn. Linh khí xung quanh, vốn dĩ cô bé không cảm nhận được nhiều, giờ đây như những dòng nước mát lạnh, nhẹ nhàng xoa dịu mọi mệt mỏi.

Vài tu sĩ trẻ khác, vốn đã quen với việc vận dụng linh l��c để tạo ra những hiệu ứng mạnh mẽ, ban đầu có chút khó hiểu. Họ cố gắng điều động linh khí trong cơ thể, nhưng lại cảm thấy như đang chống lại một bức tường vô hình. Lục Trường Sinh như nhận ra điều đó, lại cất lời: "Buông bỏ sự chấp niệm về sức mạnh. Buông bỏ sự vội vã. Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Hãy để tâm trí của các ngươi trở nên trống rỗng, như một hồ nước phẳng lặng, không gợn sóng. Khi tâm trí tĩnh lặng, linh khí tự nhiên sẽ tìm đến, và đạo tâm sẽ dần được củng cố."

Lời chỉ dẫn ấy như một chìa khóa mở ra cánh cửa trong tâm hồn họ. Một tu sĩ trẻ tuổi, từng suýt chút nữa tẩu hỏa nhập ma vì cố gắng đột phá quá nhanh, hít một hơi thật sâu. Hắn làm theo lời Lục Trường Sinh, không cố gắng hấp thu, mà chỉ đơn thuần cảm nhận. Dần dần, hắn cảm thấy linh khí từ dòng sông, từ cây cỏ xung quanh, nhẹ nhàng len lỏi vào kinh mạch đã bị tổn thương của mình. Nó không mang lại sức mạnh bùng nổ, nhưng lại có tác dụng xoa dịu, chữa lành, như một dòng suối mát lành tưới tẩm mảnh đất khô cằn. Những tạp niệm trong đầu hắn dần tan biến, thay vào đó là một sự an định, một cảm giác bình yên mà hắn đã lâu không tìm thấy.

Mộc Thanh Y và Tiêu Hạo đứng cách đó không xa, lặng lẽ quan sát. Mộc Thanh Y có thể cảm nhận rõ ràng luồng linh khí tinh thuần từ Lục Trường Sinh, nó không hề uy mãnh, nhưng lại vô cùng bền bỉ và có sức sống. Nàng hiểu rằng, đây chính là "Đạo Của Cân Bằng" mà hắn đã nói. Nó không đối kháng, không tranh giành, mà là hòa hợp, là tự nhiên. Nó không tìm kiếm sự mạnh mẽ bên ngoài, mà nuôi dưỡng sự vững chắc từ bên trong. Nàng thấy những gương mặt căng thẳng của các tu sĩ dần giãn ra, thay vào đó là sự thư thái, thậm chí là một tia hy vọng.

Tiêu Hạo thì khoanh tay, ánh mắt tinh tường nhận ra sự khác biệt. Hắn đã từng chứng kiến vô số công pháp cường đại, hô mưa gọi gió, nhưng chưa từng thấy một công pháp nào lại mang đến sự an định nội tâm mạnh mẽ đến vậy. Nó giống như một liều thuốc giải cho những tu sĩ đã quá mải mê chạy theo danh vọng và sức mạnh, nay lại bị linh khí biến động và tà khí từ đại chiến làm cho đạo tâm lung lay. Hắn cũng thử nhắm mắt, thả lỏng cơ thể, cảm nhận linh khí. Dù không cần đến công pháp này, nhưng hắn cũng cảm thấy tâm hồn mình được gột rửa, những suy nghĩ ồn ào trong đầu cũng lắng xuống phần nào.

Buổi trưa trôi qua trong sự tĩnh lặng và thiền định. Không ai nói một lời nào, chỉ có tiếng nước chảy, tiếng chim hót và hơi thở đều đặn của những người đang chìm đắm trong trạng thái nhập định. Luồng linh khí dịu nhẹ từ Lục Trường Sinh vẫn đều đặn lan tỏa, như một tấm màn vô hình bao bọc lấy tất cả, che chở và dẫn dắt. Đây không phải là một buổi giảng đạo thông thường, mà là một trải nghiệm tâm linh sâu sắc, một sự kết nối trở lại với bản nguyên và thiên địa. Con đường tu hành, bấy lâu nay tưởng chừng chỉ là những cuộc chiến tranh giành và đột phá, bỗng nhiên hiện ra một khía cạnh hoàn toàn khác, bình dị mà sâu sắc vô cùng.

***

Khi mặt trời đã ngả về tây, nhuộm đỏ cả một vùng trời An Bình Thôn, những tia nắng cuối cùng còn vương vấn trên mái nhà tranh vách đất, tỏa ra một thứ ánh sáng ấm áp, huyền ảo. Nhóm người tham gia buổi hướng dẫn của Lục Trường Sinh trở về sân thôn, nơi mùi khói bếp đã trở nên nồng nàn hơn, báo hiệu bữa tối sắp đến. Dù không có bất kỳ dấu hiệu đột phá kinh thiên động địa nào về tu vi, nhưng trên gương mặt của mỗi người đều hiện lên một sự thay đổi rõ rệt. Vẻ mệt mỏi, lo lắng đã tan biến, thay vào đó là sự thanh thản, an định lạ thường. Đôi mắt họ ánh lên vẻ trong trẻo, như vừa được gột rửa qua một dòng suối mát lành.

Lý Thanh, cô bé thôn quê với mái tóc đen nhánh và đôi mắt trong sáng, tiến đến gần Lục Trường Sinh, giọng nói hơi run run nhưng tràn đầy sự kính trọng và niềm vui. "Trường Sinh ca ca, ta... ta cảm thấy tâm hồn mình thật bình yên, những tạp niệm đã tan biến rất nhiều. Dù linh lực không tăng, nhưng ta cảm thấy rõ ràng hơn về con đường phía trước, cảm thấy như mình được kết nối với mọi thứ xung quanh." Nụ cười của cô bé rạng rỡ, một nụ cười chân thật và không chút toan tính.

Già Làng, với mái tóc bạc trắng và ánh mắt thấu đáo, cũng gật đầu tán thành. "Lão phu tuy không tu hành, nhưng cũng cảm thấy tinh thần sảng khoái, dường như những gánh nặng tuổi tác cũng vơi đi phần nào. Đạo lý của Lục đạo hữu quả thực thâm sâu, không chỉ dành cho tu sĩ mà còn cho cả phàm nhân chúng ta." Ông nhìn Lục Trường Sinh với ánh mắt đầy vẻ tôn kính.

Vài tu sĩ trẻ tuổi khác, những người ban đầu còn hoài nghi, giờ đây cũng cúi đầu chào Lục Trường Sinh với một thái độ hoàn toàn khác. "Chúng ta đã quá vội vàng truy cầu sức mạnh, mà quên mất gốc rễ. Nhờ Lục đạo hữu chỉ dẫn, chúng ta mới hiểu được ý nghĩa thực sự của tu hành. Cảm ơn Lục đạo hữu!" Lời nói của họ chân thành, không chút giả dối.

Tiêu Hạo vuốt cằm, ánh mắt suy tư quét qua những gương mặt thanh thản. Hắn quay sang Lục Trường Sinh, nụ cười đã trở lại trên môi, nhưng không còn vẻ láu lỉnh, mà thay vào đó là sự thấu hiểu sâu sắc. "Không có sức mạnh bùng nổ, không có linh quang chói lòa, nhưng lại có sự vững chắc đến lạ. Đây mới thực sự là nền tảng cho sự phục hồi của Cửu Thiên Linh Giới... một quá trình dài hơi, nhưng cần thiết." Hắn thở dài một tiếng, như trút bỏ gánh nặng. "Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Lời này của ngươi quả nhiên không sai. Có lẽ, đã đến lúc chúng ta không chỉ tìm kiếm những gì lớn lao, mà còn phải biết trân trọng những điều nhỏ bé, những hạt mầm của sự sống và sự bền vững."

Lục Trường Sinh nhìn về phía chân trời, nơi mặt trời đã khuất dạng, để lại những vệt mây hồng tím. Đôi mắt đen láy của hắn sâu thẳm như vũ trụ, ẩn chứa sự bình thản nhưng cũng đầy kỳ vọng. "Con đường của Cổ Đạo không phải để xưng hùng xưng bá, mà là để tìm lại chính mình. Đây chỉ là khởi đầu. Thách thức lớn nhất không phải là Ma Quân đã bị đánh bại, mà là chính tâm ma của chúng ta, là sự chấp niệm vào sức mạnh hư ảo, sự vội vã trong tu luyện." Hắn khẽ thở dài, nhưng không có chút bi quan nào. "Tà khí và tư tưởng của Ma Quân Huyết Ảnh không thể bị tiêu diệt hoàn toàn chỉ bằng một trận chiến. Chúng sẽ biến đổi, ẩn mình trong những góc tối của tâm hồn, chờ đợi thời cơ để bùng phát. Chỉ khi đạo tâm vững như bàn thạch, chúng ta mới có thể đối mặt với những thử thách mới, những biến hóa khôn lường của đại thế."

Mộc Thanh Y bước đến bên cạnh Lục Trường Sinh, nàng không nói gì, chỉ lặng lẽ đưa tay, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay hắn. Cử chỉ nhỏ bé ấy chứa đựng sự ủng hộ không lời, một lời hứa đồng hành trên con đường gian nan phía trước. Nàng biết, việc truyền bá Tàn Pháp Cổ Đạo sẽ là một quá trình lâu dài và gian khổ, không phải ai cũng có thể kiên trì theo đuổi. Sẽ có những người hoài nghi, sẽ có những kẻ phản đối, thậm chí là tìm cách phá hoại. Nhưng nàng cũng tin tưởng, sự bền vững của Tàn Pháp Cổ Đạo, cùng với đạo tâm kiên cố của Lục Trường Sinh, sẽ dần chứng minh giá trị của nó, thu hút những nhân vật quan trọng, những người thật sự tìm kiếm chân lý.

Lục Trường Sinh khẽ siết nhẹ tay Mộc Thanh Y, đáp lại sự tin tưởng của nàng. Hắn biết, con đường này không phải là con đường cô độc. Hắn không phải là 'anh hùng cứu thế' độc tôn, mà là người dẫn đường, là ngọn hải đăng soi rọi. Những tu sĩ có đạo tâm kiên cố nhờ Cổ Đạo sẽ không chỉ thay đổi bản thân, mà còn tạo nên một thế hệ tu sĩ mới, thay đổi cục diện Cửu Thiên Linh Giới từ tận gốc rễ. Kỷ nguyên mới đã thực sự bắt đầu, không bằng một sự kiện long trời lở đất, mà bằng một buổi giảng đạo bình dị tại một thôn làng nhỏ. Con đường tu hành vẫn tiếp diễn, và đạo của Lục Trường Sinh, đạo của cân bằng và bền vững, cũng chưa hề kết thúc, mà chỉ mới bắt đầu lan tỏa những hạt mầm đầu tiên.

Truyện gốc của Long thiếu, chỉ được công bố chính thức trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free