Cửu thiên linh giới - Chương 864: Mầm Sống Hồi Sinh: Vùng Đất Hứa Trong Hoang Tàn
Sương mù tan dần, để lộ ra khung cảnh núi non hùng vĩ đang bừng tỉnh sau một đêm dài. Không khí se lạnh nhưng trong lành hơn, mang theo hơi đất ẩm và mùi cỏ cây non mọc lên yếu ớt từ những nơi linh khí đã được phục hồi. Lục Trường Sinh mở mắt, nhìn về phía chân trời đang ửng hồng. Ánh sáng bình minh len lỏi qua những rặng núi, chiếu rọi xuống thung lũng, nơi khu định cư vẫn chìm trong sự im lặng nặng nề. Hắn biết, nhiệm vụ trước mắt không phải là một trận chiến kịch liệt, mà là một hành trình thức tỉnh, một cuộc chiến thầm lặng nơi tâm hồn.
"Thay đổi nhận thức cần thời gian," hắn thì thầm, giọng nói hòa vào tiếng gió sớm. "Và ta, sẽ là người kiên nhẫn nhất." Con đường của hắn chưa hề kết thúc, mà chỉ đang mở ra một chương mới, khó khăn hơn, nhưng cũng sâu sắc hơn. Đó không chỉ là việc thanh tẩy linh mạch, mà còn là việc chữa lành vết thương của một thời đại, từng tâm hồn một. Hắn sẽ không cứu thế giới bằng sức mạnh, mà bằng sự thấu hiểu, bằng sự kiên nhẫn, và bằng việc gieo mầm một 'Đạo' mới. Tương lai của Cửu Thiên Linh Giới mở ra với nhiều khả năng mới, bắt đầu từ những hạt giống hy vọng nhỏ bé nhất.
***
Tại rìa khu định cư nguyên thủy, một nhóm người gầy gò, xanh xao, đứng co ro trong sương mù đen đặc. Sáng sớm, không khí ẩm ướt và nặng nề, những luồng gió rít lạnh lẽo mang theo hơi tử khí từ U Minh Cổ Địa thổi đến, quấn quanh thân thể họ như những sợi xích vô hình. Nơi đây, tà khí vẫn cuồn cuộn, biến những tàn tích của một nền văn minh cổ đại thành những bóng ma vật chất. Những đền đài đổ nát, tượng đá bị ăn mòn bởi thời gian và tà khí, những đường hầm tối tăm ẩn hiện trong màn sương đen kịt, tất cả đều gợi lên một cảm giác u ám, lạnh lẽo và chết chóc. Đôi lúc, tiếng gió hú ghê rợn hòa lẫn với tiếng xương cốt va chạm lạo xạo đâu đó trong màn sương, hay tiếng kêu thét yếu ớt của những vong hồn vất vưởng, khiến tâm trí vốn đã yếu đuối của họ càng thêm hoảng loạn. Mùi tử khí nồng nặc, mùi ẩm mốc, mùi lưu huỳnh và kim loại gỉ sét trộn lẫn, len lỏi vào từng hơi thở, gặm nhấm sự sống còn sót lại.
Lão Trưởng Thôn, với khuôn mặt phúc hậu nay đã hằn sâu những nếp nhăn của sự mệt mỏi và lo lắng, lưng hơi còng xuống dưới gánh nặng của trách nhiệm, đang cố gắng trấn an những người khác. Ông đưa ánh mắt run rẩy nhìn về phía trước, nơi sương mù có vẻ mỏng hơn một chút, ẩn chứa một điều gì đó khác biệt, một tia hy vọng mong manh mà ông không dám nắm bắt hoàn toàn. Những người dân còn lại, khuôn mặt hốc hác, ánh mắt vô hồn, tụm lại thành một khối, hơi thở nặng nhọc. Họ đã sống quá lâu trong cảnh cơ cực, chứng kiến quá nhiều sự mất mát, đến nỗi niềm tin vào bất cứ điều gì tốt đẹp đã gần như cạn kiệt.
Lục Trường Sinh, trong bộ đạo bào vải thô màu xám đơn giản nhưng chỉnh tề, ẩn mình trên một mỏm đá cao, được che khuất bởi những phiến đá kỳ dị và lớp sương mù mỏng hơn nơi hắn đứng. Đôi mắt đen láy của hắn, trầm tĩnh và thấu suốt, dõi theo mọi cử động của nhóm người phía dưới. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng đang bao trùm lấy họ, một sự tuyệt vọng không chỉ đến từ tà khí bên ngoài mà còn từ chính sự gặm nhấm tinh thần. Hắn hiểu rằng, quyết định rời khỏi nơi trú ẩn tạm thời này, bước vào một vùng đất chưa biết, là một hành động liều lĩnh, một canh bạc lớn đối với những sinh linh đã quá yếu ớt này. "Họ đã chạm đến giới hạn của sự chịu đựng," Lục Trường Sinh thầm nhủ, "và đây là lúc sự sống, dù mong manh đến đâu, cũng phải tìm cách bứt phá."
Hắn quan sát Lão Trưởng Thôn, người đang run rẩy siết chặt một cành cây khô làm gậy, nhưng ánh mắt vẫn ánh lên sự kiên định. Tà khí cuồn cuộn dưới chân họ, như một con quái vật vô hình chờ đợi nuốt chửng bất cứ ai dám bước ra khỏi vùng an toàn ảo tưởng. Lục Trường Sinh cảm nhận được sự giằng xé trong nội tâm ông lão: giữa nỗi sợ hãi cái chết đang cận kề và khao khát một cơ hội sống sót cho con cháu.
"Không thể cứ mãi ở đây," Lão Trưởng Thôn cất giọng khàn đục, vang vọng trong màn sương lạnh. "Tà khí đang gặm nhấm chúng ta từng ngày. Có lẽ, phía trước, có một con đường sống..." Giọng ông run rẩy nhưng vẫn mang theo một chút hy vọng, như thể ông đang cố gắng tự thuyết phục chính mình hơn là những người khác.
Thôn Dân Trẻ, với khuôn mặt khỏe mạnh nhưng đầy vẻ lo âu, dáng người năng động nay cũng co ro vì lạnh, ngẩng đầu hỏi, giọng nói mang theo sự hoài nghi và sợ hãi: "Trưởng thôn, lỡ đó là bẫy của tà vật thì sao? Bao nhiêu người đã ra đi rồi..." Ánh mắt hắn lướt qua những tàn tích đổ nát, như thể chúng là những bia mộ của những người đã mạo hiểm và thất bại.
Một Thôn Nữ, mặc áo vải hoa đã bạc màu, đôi mắt trong sáng nay cũng đầy vẻ mệt mỏi, nhẹ nhàng lên tiếng, giọng nói yếu ớt nhưng chứa đựng một sự nhạy cảm đặc biệt: "Nhưng... ta cảm thấy có một luồng khí khác lạ, không phải là thứ làm ta khó thở..." Nàng đưa tay lên ngực, như muốn nắm giữ lấy cảm giác mong manh ấy. Lời của nàng gieo một hạt mầm tò mò nhỏ bé vào tâm trí của những người khác, phá vỡ sự im lặng nặng nề.
Lục Trường Sinh chú ý đến lời nói của Thôn Nữ. Nàng có lẽ là người nhạy cảm hơn cả, có thể cảm nhận được sự khác biệt tinh tế trong linh khí, dù chỉ là rất nhỏ. Điều này khiến hắn suy nghĩ về bản chất của 'đạo tâm' và khả năng cảm nhận 'Đạo' của phàm nhân. Ngay cả khi bị tà khí làm suy yếu, bản năng sinh tồn và khát vọng về sự thuần khiết vẫn tồn tại, dù chỉ là một tia sáng yếu ớt. Hắn nhớ lại những lời mình đã thầm nhủ: "Gieo mầm hy vọng vào một mảnh đất đã khô cằn." Có lẽ, đây chính là những mảnh đất đó, cần được tưới tẩm một cách cẩn trọng và kiên nhẫn.
Nhóm người thận trọng từng bước, Lão Trưởng Thôn đi đầu, tay cầm cành cây khô làm gậy, vừa dò đường vừa cố gắng giữ vững tinh thần cho mọi người. Từng tiếng chân bước trên nền đất ẩm ướt, xen lẫn tiếng gió hú, tạo nên một bản giao hưởng của sự tuyệt vọng và hy vọng. Lục Trường Sinh giữ khoảng cách, di chuyển nhẹ nhàng như một làn khói, ẩn giấu sự tồn tại của mình. Hắn không muốn lộ diện quá sớm, bởi sự xuất hiện đột ngột của một tu sĩ cường đại có thể gây ra sự sợ hãi hoặc sùng bái thái quá, điều mà hắn muốn tránh. Mục tiêu của hắn không phải là trở thành một vị thần cứu thế, mà là một người gieo mầm, một người chỉ dẫn. Hắn cần họ tự mình trải nghiệm, tự mình cảm nhận sự thay đổi, để niềm tin của họ được xây dựng từ bên trong, chứ không phải từ sự áp đặt của ngoại lực.
Tàn Pháp Cổ Đạo trong hắn vận chuyển không ngừng, giúp hắn thấu triệt bản chất của tà khí và linh khí đang giao thoa. Hắn cảm nhận được sự yếu ớt của tà khí ở phía trước, nơi hắn đã từng bước thanh tẩy. Đó là một quá trình chậm rãi, bền bỉ, không có những cảnh tượng kinh thiên động địa. Nhưng chính sự chậm rãi, bền bỉ ấy đã tạo nên một vùng đất an lành, một pháo đài vững chắc giữa biển tà khí. "Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn," hắn lại tự nhắc nhở bản thân. Con đường hắn chọn là con đường của sự kiên nhẫn, của sự thấu hiểu, và của sự chuyển hóa từ gốc rễ. Hắn cần phải để những người này tự mình bước đi trên con đường đó, dù chỉ là những bước chân đầu tiên đầy khó khăn. Sự chờ đợi của hắn, sự kiên nhẫn của hắn, cũng là một phần của 'Đạo'.
***
Sau một hồi đi bộ trong lo lắng và sự do dự, nhóm người bỗng cảm nhận được một luồng khí mát lành, trong trẻo xuyên qua màn sương mù mỏng dần. Cảm giác lạnh lẽo, nặng nề, ẩm ướt của tà khí dần bị xua tan, thay vào đó là một sự nhẹ nhõm đến lạ lùng. Sương mù đen đặc, từng cuộn, từng cuộn như những tấm vải liệm, từ từ tan biến vào không trung, nhường chỗ cho một màu xanh tươi tốt bất ngờ. Như thể một bức màn đen vừa được vén lên, để lộ ra một bức tranh hoàn toàn khác.
Một con suối nhỏ róc rách chảy, tiếng nước va vào đá cuội trong veo như tiếng chuông ngân, khác hẳn với tiếng nước nhỏ giọt đều đặn và ghê rợn trong những hang động tà khí. Những bông hoa dại đủ màu sắc, đỏ, vàng, tím, xanh biếc, đua nhau khoe sắc thắm bên bờ suối, tỏa ra một mùi hương dịu nhẹ, thanh khiết, khác hẳn với mùi tử khí nồng nặc mà họ đã quen thuộc. Linh khí thuần khiết, mát lạnh, tràn đầy sức sống, ùa vào cơ thể họ qua từng hơi thở, xua đi sự mệt mỏi và cảm giác nặng nề đã đeo bám họ suốt bao năm qua. Không khí thanh bình, thoát tục, linh khí dồi dào và tinh khiết bao trùm lấy không gian. Ánh sáng tự nhiên dịu nhẹ len lỏi qua tán lá cây cổ thụ, tạo nên những vệt sáng lung linh trên mặt đất, đôi khi còn phản chiếu ra những quầng sáng ngũ sắc yếu ớt từ linh khí đang luân chuyển. Thời tiết mát mẻ, dễ chịu, không còn sự ẩm ướt khó chịu hay gió rít lạnh lẽo.
Họ đứng sững lại, không tin vào mắt mình, như thể vừa bước qua cánh cửa của thời gian, từ một địa ngục trần gian đến một tiên cảnh. Khuôn mặt của Thôn Dân Trẻ, vốn luôn mang vẻ lo âu, giờ đây mở to kinh ngạc, đôi mắt lấp lánh một tia sáng hiếm hoi. Thôn Nữ, với vẻ yếu đuối thường thấy, nay lại rưng rưng nước mắt, đôi môi hé mở không thành lời. Lão Trưởng Thôn, người đã chứng kiến bao thăng trầm của cuộc đời, cũng không thể che giấu được sự bàng hoàng, chiếc gậy trong tay ông gần như tuột khỏi nắm.
Lục Trường Sinh, lúc này đã di chuyển đến gần hơn, ẩn mình trong một lùm cây rậm rạp, quan sát phản ứng của họ. Hắn cảm nhận được sự chấn động trong tâm trí họ, sự va chạm mạnh mẽ giữa thực tại tàn khốc mà họ đã trải qua và cảnh tượng thần kỳ trước mắt. Tàn Pháp Cổ Đạo trong hắn vận chuyển chậm rãi, không chỉ giúp hắn duy trì sự ẩn mình mà còn để hắn chiêm nghiệm sâu sắc hơn về sự tương tác giữa linh khí và tinh thần con người. Hắn nhận ra rằng, linh khí thuần khiết không chỉ là chất xúc tác vật lý, mà còn là một liệu pháp tinh thần mạnh mẽ, có khả năng xoa dịu những vết thương sâu kín nhất trong tâm hồn.
Thôn Dân Trẻ là người đầu tiên phá vỡ sự im lặng bằng một tiếng thở hắt ra, đầy kinh ngạc và nhẹ nhõm. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự tinh khiết của không khí tràn vào phổi, đánh tan mọi cảm giác ngột ngạt. "Linh khí... linh khí thuần khiết!" hắn thốt lên, giọng nói run rẩy vì xúc động. "Ta chưa từng cảm nhận được điều này... Nó thật khác biệt, không giống bất cứ thứ gì ta từng biết!" Hắn đưa tay lên, như muốn chạm vào những hạt linh khí đang lấp lánh trong không trung.
Thôn Nữ, đôi mắt đã rưng rưng lệ, không thể kiềm chế được cảm xúc của mình. Nàng quỳ sụp xuống bên bờ suối, nhẹ nhàng đưa tay chạm vào những bông hoa dại đủ màu sắc. "Hoa... hoa tươi! Đã bao lâu rồi ta không thấy màu sắc này..." Giọng nàng nghẹn ngào. "Tất cả mọi thứ... đều đã chết hết rồi... Nhưng ở đây..." Nàng không thể nói hết câu, chỉ biết ngước nhìn những bông hoa nhỏ bé đang lung linh trong nắng sớm, như thể đó là những bảo vật quý giá nhất.
Lão Trưởng Thôn, với vẻ mặt đầy rẫy sự kinh ngạc, run rẩy đưa tay chạm vào một chiếc lá xanh mơn mởn. Ông miết nhẹ ngón tay trên bề mặt lá, cảm nhận sự mềm mại, tươi mát của nó, điều mà ông đã nghĩ sẽ không bao giờ còn được chạm vào nữa. "Không thể nào... Đây là... phép màu sao?" ông thì thầm, giọng nói như không còn chút sức lực nào. "Thế giới này... đã mục nát quá lâu rồi... Làm sao có thể..."
Cả nhóm người dừng lại, hít thở sâu, cố gắng hấp thụ từng chút linh khí thuần khiết vào trong cơ thể gầy gò của mình. Họ nhìn quanh với vẻ kinh ngạc tột độ, có người quỳ xuống chạm vào đất, cảm nhận sự mát lành, trù phú, có người đưa tay hứng những giọt sương trên lá, như thể chúng là những giọt ngọc quý. Sự sợ hãi ban đầu dần bị thay thế bởi sự bàng hoàng, và một niềm hy vọng mong manh, như một ngọn lửa nhỏ vừa được thắp lên trong đêm tối vô tận, bắt đầu le lói trong lòng họ. Linh khí thuần khiết tác động trực tiếp lên cơ thể và tâm trí họ, xua tan đi một phần sự u uất, hoang mang do tà khí tinh thần gây ra. Họ cảm thấy như có một gánh nặng vô hình vừa được trút bỏ, một sự bình yên hiếm hoi bắt đầu lan tỏa. Lục Trường Sinh cảm nhận rõ ràng sự thay đổi đó. Hắn biết, đây là một khởi đầu tốt đẹp. Sự tương phản giữa vùng đất chết chóc mà họ vừa thoát ra và nơi đây quá lớn, đủ để lay động sâu sắc tâm hồn họ, gieo vào đó những hạt mầm của sự tò mò và khao khát tìm hiểu. "Sự thay đổi nhận thức không thể dùng sức mạnh mà áp đặt," hắn thầm nhủ, "nhưng nó có thể được khơi gợi từ những trải nghiệm chân thực, từ sự cảm nhận trực tiếp về 'Đạo' của sự sống."
***
Nhóm người, với những bước chân nặng nề ban đầu giờ đã trở nên nhẹ nhõm hơn, dần tiến sâu hơn vào vùng đất hồi sinh. Mỗi bước chân của họ đều là một sự chiêm nghiệm, một sự khám phá mới. Càng đi sâu, họ càng thấy những dấu hiệu rõ ràng của sự sống đang trỗi dậy mạnh mẽ. Cây cối xanh tốt um tùm, những thân cây cổ thụ cao vút chọc trời, tán lá rậm rạp che phủ cả một vùng, tạo nên một cảm giác an toàn và được che chở. Nước suối trong vắt chảy róc rách, tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây, tiếng lá cây xào xạc trong gió, tiếng côn trùng kêu vo ve, tất cả tạo nên một bản giao hưởng êm dịu của tự nhiên, hoàn toàn trái ngược với sự im lặng chết chóc hay những âm thanh rùng rợn của U Minh Cổ Địa.
Một cảm giác bình yên chưa từng có lan tỏa trong không khí. Những cơn hoang tưởng, ảo ảnh do tà khí gây ra trong tâm trí họ, vốn đã gặm nhấm họ từng ngày, giờ đây dần tan biến như sương buổi sớm. Đầu óc họ trở nên minh mẫn hơn, cảm giác nhẹ nhõm lan tỏa khắp cơ thể. Sự nặng nề, u uất trong lòng dần được thay thế bằng sự thanh thản, dù vẫn còn chút bối rối và hoài nghi.
Lục Trường Sinh, vẫn ẩn mình một cách tinh tế, quan sát sự thay đổi trên khuôn mặt và trong ánh mắt của họ. Hắn thấy tia sáng hy vọng le lói, sự tò mò cháy bỏng và cả sự bối rối về nguồn gốc của sự thay đổi kỳ diệu này. Đôi mắt trầm tĩnh của hắn nhìn thấy những tia linh khí thuần khiết đang len lỏi vào từng tế bào của họ, không chỉ chữa lành những vết thương vật lý mà còn xoa dịu những tổn thương tinh thần. Đây chính là cách Tàn Pháp Cổ Đạo hoạt động: không cưỡng ép, mà là tạo ra một môi trường, một điều kiện để sự sống và đạo tâm tự hồi phục.
Thôn Dân Trẻ, khuôn mặt đã bớt đi vẻ xanh xao, ánh mắt trở nên sáng sủa hơn, đưa tay chạm vào thái dương. "Ta cảm thấy... khỏe hơn rất nhiều. Đầu óc không còn quay cuồng nữa. Ta... ta có thể suy nghĩ rõ ràng hơn..." Hắn kinh ngạc nhận ra sự thay đổi trong chính bản thân mình. Từ lúc bước vào đây, những hình ảnh ghê rợn, những tiếng thì thầm ma quái từng ám ảnh hắn đã hoàn toàn biến mất.
Thôn Nữ, ngồi xuống bên dòng suối, rửa mặt bằng dòng nước mát lành, đôi mắt trong sáng nay đã lấy lại được sự tinh anh vốn có. Nàng khẽ nói, giọng đầy vẻ ngỡ ngàng: "Nơi này không có tà khí... Nó giống như những câu chuyện cổ mà Trưởng thôn vẫn kể... về những vùng đất linh thiêng, nơi tiên nhân cư ngụ." Nàng ngước nhìn Lão Trưởng Thôn, tìm kiếm sự xác nhận.
Lão Trưởng Thôn, nhìn xa xăm về phía những ngọn núi xanh biếc, ánh mắt chứa đầy suy tư và sự kính nể. Ông đã sống hơn nửa đời người trong vùng đất bị tà khí ám ảnh, chưa từng nghĩ rằng có ngày mình sẽ được tận mắt chứng kiến một cảnh tượng như thế này. "Ai... ai đã làm được điều này?" ông cất giọng trầm tư, đầy vẻ thán phục. "Đây không phải là sức mạnh tự nhiên... Không thể nào... Chắc chắn phải có một đại năng nào đó đã ra tay..." Ông không thể hình dung ra một phàm nhân hay một tu sĩ bình thường có thể tạo ra một sự thay đổi vĩ đại đến vậy.
Cả nhóm người ngồi nghỉ bên dòng suối, uống nước và hít thở không khí trong lành. Họ bắt đầu trò chuyện, giọng nói không còn vẻ tuyệt vọng hay sợ hãi mà thay vào đó là sự tò mò, sự kinh ngạc, và cả những nụ cười hiếm hoi xuất hiện trên khuôn mặt. Một cậu bé trong nhóm, vốn gầy gò và ủ rũ, giờ đây cũng bắt đầu tò mò chạy đi hái những bông hoa dại, ánh mắt lấp lánh niềm vui. Lục Trường Sinh quan sát tất cả. Hắn hiểu rằng, đây chính là những hạt giống hy vọng mà hắn muốn gieo trồng. Họ không còn chỉ là những sinh linh vật lộn với sự sống, mà đã bắt đầu nhìn thấy một khả năng, một con đường khác.
Hắn cảm nhận được sự tò mò của họ, sự thôi thúc muốn tìm hiểu nguồn gốc của vùng đất kỳ diệu này. Chính sự tò mò đó sẽ là động lực để họ mở lòng đón nhận những điều mới mẻ. "Thế giới đã thay đổi nhưng con đường tu hành không bao giờ kết thúc," Lục Trường Sinh thầm nhủ. Hắn đã thanh tẩy linh mạch, mang lại sự sống cho vùng đất. Giờ đây, nhiệm vụ tiếp theo của hắn là thanh tẩy và chữa lành đạo tâm của những con người này, không phải bằng quyền năng áp đặt, mà bằng sự dẫn dắt và khơi gợi từ bên trong.
Lục Trường Sinh lặng lẽ rời đi, hòa mình vào không gian xanh biếc của rừng cây, để lại không gian riêng cho họ chiêm nghiệm và tận hưởng sự bình yên. Hắn đã định hình được bước đi tiếp theo. Họ đã trải nghiệm được sự thay đổi của thế giới vật chất, và giờ là lúc hắn cần phải chỉ cho họ thấy con đường để tự mình thay đổi thế giới tinh thần. Hắn sẽ không cứu thế giới bằng sức mạnh, mà bằng sự thấu hiểu, bằng sự kiên nhẫn, và bằng việc gieo mầm một 'Đạo' mới. Tương lai của Cửu Thiên Linh Giới mở ra với nhiều khả năng mới, bắt đầu từ những hạt giống hy vọng nhỏ bé nhất, được gieo trồng trong những tâm hồn phàm trần này. Con đường tu hành của Lục Trường Sinh vẫn còn dài, và chương mới này chỉ là một khởi đầu.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.