Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 879: Chân Dung Huyền Thoại: Dấu Vết Của Đạo Từ Ngàn Xưa

Ánh rạng đông yếu ớt len lỏi qua những kẽ đá đổ nát, phác họa lên nền không gian cổ kính những bóng hình xiêu vẹo, đầy tịch mịch. Lục Trường Sinh bước ra khỏi Cổ Thần Di Tích, mỗi bước chân đều mang theo sự chiêm nghiệm sâu sắc của những gì hắn vừa lĩnh hội. Tâm trí hắn vẫn còn chìm đắm trong ý niệm về 'đạo chậm rãi' mà tác phẩm điêu khắc cổ đã khơi gợi, một triết lý không chỉ áp dụng cho con đường tu hành của riêng hắn, mà đã thăng hoa thành một quy luật vận hành của vạn vật. Hắn cảm nhận một sự thôi thúc mạnh mẽ, một khao khát cháy bỏng muốn tìm hiểu sâu hơn về nguồn gốc của triết lý này, về những người đã từng tạo ra và gìn giữ nó qua dòng chảy vô tận của thời gian.

Không khí se lạnh của buổi sớm mai như thấm vào từng thớ thịt, nhưng không làm lung lay ý chí của Lục Trường Sinh. Hắn hít thở sâu, cảm nhận linh khí nguyên sơ của Vạn Cổ Khai Thiên vẫn còn vương vấn đâu đây, hòa quyện với mùi đá cũ, rêu phong và bụi bặm của hàng vạn năm. Tiếng gió hú qua những khe đá đổ nát nghe như lời thì thầm của các linh hồn cổ xưa, kể về một thời đại mà sự vội vã chưa từng tồn tại, nơi vạn vật đều được kiến tạo với sự kiên nhẫn vô biên. Hắn ngước nhìn những khối đá nguyên khối xếp chồng lên nhau một cách kỳ vĩ, những tượng thần khổng lồ bị thời gian và phong ba bào mòn, chỉ còn lại những đường nét mơ hồ. Các hoa văn kỳ lạ, không thể giải mã trên những bức tường còn sót lại, dường như ẩn chứa những mật ngữ của một nền văn minh đã chìm vào quên lãng, nhưng triết lý của họ vẫn còn âm ỉ tồn tại, được khắc ghi vào trong từng viên đá, từng hạt cát.

Lục Trường Sinh độc thoại nội tâm, lời nói trầm lắng như dòng suối chảy qua khe đá: "Sự sâu sắc của tác phẩm kia, không phải là một sự ngẫu nhiên. Chắc chắn phải có một đạo lý, một quy luật tự nhiên của sự hoàn thiện không vội vã, được những tiền nhân xa xưa nhận thức và truyền lại." Hắn nhớ lại những lời hắn đã tự nhủ: "Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến," và giờ đây, hắn hiểu sâu sắc hơn rằng, cái "bản tâm bất biến" ấy không phải là sự cố chấp vào một điều gì đó, mà là sự kiên định vào những chân lý vĩnh hằng, những quy luật đã định hình nên vũ trụ này. Những "hạt mầm thâm uyên" của Đạo mà hắn tìm kiếm, liệu có phải chính là những dấu vết của một triết lý đã tồn tại từ thuở Vạn Cổ Khai Thiên, được truyền thừa qua bao thế hệ mà không bị thời gian bào mòn?

Hắn cảm thấy Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể mình không ngừng cộng hưởng với sự lĩnh ngộ này, luân chuyển càng thêm thông suốt, hòa hợp với nhịp đập của đất trời, với hơi thở của thời gian. Đạo tâm của hắn, vốn đã vững như bàn thạch, giờ đây càng thêm kiên cố, như một khối nguyên thạch đã trải qua hàng vạn năm phong hóa mà vẫn giữ nguyên bản chất. Sự lĩnh ngộ này không chỉ là một sự bổ sung cho con đường tu hành của hắn, mà còn là một sự xác nhận, một lời khẳng định rằng con đường "chậm rãi, bền vững" mà hắn đã chọn là một con đường đúng đắn, không phải là sự yếu kém hay thiếu thốn thiên phú, mà là sự đồng điệu với Đạo của vạn vật.

Ánh mắt hắn quét qua những tàn tích đổ nát, những mảng tường phủ đầy rêu phong, những cột đá đã xiêu vẹo nhưng vẫn kiên cường đứng vững giữa phong ba. Hắn nghĩ về những tu sĩ khác, những người luôn tìm cách chạy đua với thời gian, truy cầu sức mạnh tức thời, liệu họ có bao giờ dừng lại để chiêm nghiệm vẻ đẹp của sự hoàn thiện không vội vã này không? Có lẽ không. Cuộc chiến giành giật tài nguyên, tranh đoạt đạo thống đã làm mờ đi tầm nhìn của họ, khiến họ quên mất rằng Đạo không chỉ nằm ở sức mạnh hay tốc độ, mà còn nằm ở sự kiên trì, sự bền bỉ, và sự hòa hợp với tự nhiên.

Lục Trường Sinh bước đi chậm rãi ban đầu, như thể muốn kéo dài khoảnh khắc tĩnh lặng này, để những chiêm nghiệm thấm sâu vào từng tế bào. Nhưng rồi, một ý nghĩ lóe lên trong tâm trí hắn: "Ta sẽ không chỉ thanh tẩy. Ta sẽ tìm kiếm. Tìm kiếm những câu chuyện, những con người, những vật thể tự thân đã là một phần của Đạo Vô Cùng Cực. Từ đó, Đạo sẽ tự tìm đường đến với lòng người." Sự thôi thúc này mạnh mẽ đến mức khiến hắn tăng tốc bước chân. Hắn không thể ở mãi trong sự tĩnh lặng của di tích cổ. Hắn cần phải đi, cần phải tìm, cần phải gặp gỡ những "minh chứng sống động" khác, những biểu tượng của Đạo Vô Cùng Cực để chúng có thể tự lan tỏa, tự thay đổi thế giới tu hành đang dần mục rữa.

Hắn hướng về phía xa, nơi có dấu hiệu của sự sống, của những thị trấn nhỏ, những nơi mà tri thức và lịch sử có thể được lưu giữ. Con đường phía trước vẫn còn dài, nhưng giờ đây, mục đích của Lục Trường Sinh đã trở nên rõ ràng và sâu sắc hơn bao giờ hết. Hắn không còn chỉ là một người đi thanh tẩy tà khí, mà là một người đi tìm kiếm, một người đi chiêm nghiệm, một người đi kết nối những "hạt mầm thâm uyên" của Đạo lại với nhau, hy vọng có thể gieo trồng chúng trên mảnh đất hoang hóa của Cửu Thiên Linh Giới. Thế giới đã thay đổi, nhưng con đường tu hành không bao giờ kết thúc, và Lục Trường Sinh vẫn còn nhiều điều để khám phá và chiêm nghiệm về Đạo, về tương lai của một Cửu Thiên Linh Giới đang mở ra với nhiều khả năng mới. Hắn tin rằng, chỉ khi thật sự hiểu được giá trị của sự kiên nhẫn, của sự bền bỉ, con người mới có thể tìm thấy con đường tu hành chân chính, không bị cuốn trôi bởi những biến động của đại thế.

***

Sau một hành trình không quá dài nhưng đầy suy tư, Lục Trường Sinh đặt chân đến một thị trấn nhỏ ẩn mình giữa những dãy núi xanh rì. Nơi đây không quá phồn hoa đô hội, cũng chẳng hề vắng vẻ tiêu điều, mà mang một vẻ bình yên, cổ kính. Linh khí trong không khí ổn định, không quá dồi dào nhưng cũng không hề cạn kiệt, tạo nên một cảm giác dễ chịu, thanh tịnh. Mục tiêu của hắn là một Tàng Thư Lâu Cổ, được người dân địa phương nhắc đến với sự kính trọng, như một kho tàng tri thức đã tồn tại hàng ngàn năm.

Kiến trúc của Tàng Thư Lâu là những khối đá xanh phủ đầy rêu phong, những thớ gỗ lim đã hóa thạch sừng sững, mang theo dấu ấn của thời gian. Các kệ sách cao vút, kéo dài hun hút, như những con đường tri thức vô tận dẫn vào sâu thẳm quá khứ. Tiếng gió lùa qua khe cửa tạo nên những âm thanh vi vút, hòa cùng tiếng lật sách khẽ khàng của ai đó bên trong, tạo nên một bản giao hưởng của sự tĩnh mịch và uyên bác. Mùi giấy cũ, mực tàu, thảo dược khô và một thứ mùi đặc trưng của bụi thời gian lãng đãng trong không khí, như dẫn lối cho những tâm hồn khao khát tìm hiểu. Bầu không khí nơi đây vừa trang nghiêm, vừa ấm cúng, như một nơi trú ẩn cho những tri thức cổ xưa. Ánh sáng tự nhiên từ những ô cửa sổ nhỏ chiếu rọi dịu nhẹ, đủ để soi rõ từng dòng chữ trên những trang sách đã ngả màu.

Lục Trường Sinh bước vào, khẽ khàng để không phá vỡ sự yên tĩnh thiêng liêng. Bên trong, hắn nhìn thấy một lão nhân đang ngồi chăm chú đọc một cuốn sách cổ dày cộp. Đó chính là Cổ Thư Sinh, người đã được hắn hỏi thăm và chỉ dẫn. Vị Cổ Thư Sinh này, như miêu tả, mặc một chiếc áo thư sinh cũ kỹ đã bạc màu, mái tóc búi cao gọn gàng, nhưng đôi mắt lại sắc sảo lạ thường, như thể chúng đã nhìn thấu vô số kiếp nhân sinh. Tay ông ta luôn cầm chặt một cuốn sách cổ, dường như đã trở thành một phần không thể thiếu của thân thể. Vẻ ngoài của ông nho nhã, thanh tao, nhưng khí chất lại uyên bác, thâm trầm, khiến người ta không khỏi nảy sinh lòng kính phục.

Lục Trường Sinh tiến đến gần, cúi đầu thi lễ một cách cung kính, giọng nói trầm ấm, từ tốn: "Tiền bối, vãn bối Lục Trường Sinh, mạo muội quấy rầy. Vãn bối muốn tìm hiểu về một truyền thống điêu khắc cổ xưa, nơi nghệ nhân dành cả đời cho một tác phẩm, khắc họa đạo lý vào từng nét chạm. Liệu nơi đây có ghi chép nào về nó không?" Hắn cố gắng diễn đạt một cách rõ ràng nhất, nhưng vẫn giữ được sự khiêm nhường. Hắn biết rằng, với một người uyên bác như Cổ Thư Sinh, không nên dùng lời lẽ khoa trương hay quá trực tiếp.

Cổ Thư Sinh ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy suy tư quét qua Lục Trường Sinh, như muốn nhìn thấu tâm can hắn. Một nụ cười hiền từ nở trên môi ông, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên vẻ sắc sảo khó dò. Ông khẽ vuốt chòm râu bạc, giọng nói trầm mặc, tự nhiên như dòng suối chảy: "Ngươi nói đến 'thức đạo' điêu khắc sao? Chuyện này đã thất truyền từ lâu lắm rồi, từ thời Vạn Cổ Khai Thiên... Ta tưởng rằng những triết lý như vậy đã bị đại thế cuốn trôi, chôn vùi dưới lớp bụi của thời gian rồi chứ." Giọng ông đầy vẻ hoài niệm, như thể đang nói về một người bạn cũ đã khuất. Ông nhắm mắt lại một lát, như đang lục lọi trong trí nhớ vô tận của mình, rồi lại mở ra, nhìn Lục Trường Sinh với vẻ tò mò. "Tại sao ngươi lại quan tâm đến một đạo đã gần như không còn ai biết đến, lại càng không còn ai theo đuổi trong cái thời đại truy cầu tốc độ và sức mạnh này?"

Lục Trường Sinh không hề ngạc nhiên trước câu hỏi của Cổ Thư Sinh. Hắn đã quá quen với sự hoài nghi và thắc mắc của những người xung quanh về con đường tu hành "khác thường" của mình. Hắn đáp lời, ánh mắt kiên định: "Vãn bối gần đây có cơ duyên chiêm nghiệm một tác phẩm điêu khắc cổ trong một di tích hoang phế. Từ đó mà vãn bối đã lĩnh ngộ được một đạo lý sâu sắc về sự kiên nhẫn, về sự hoàn thiện không vội vã, về sự trường tồn của vạn vật. Vãn bối nghĩ rằng, đó chính là một phần của 'đạo chậm rãi' mà vãn bối vẫn luôn theo đuổi. Vãn bối muốn tìm hiểu thêm, liệu có những tiền nhân nào đã từng tu hành theo đạo lý đó, và liệu nó có còn tồn tại trong thế giới này không."

Cổ Thư Sinh trầm ngâm, tay khẽ vuốt ve bìa sách cổ. "À, ra vậy... Quả là một cơ duyên hiếm có. Đạo lý ấy, quả thật không phải ai cũng có thể lĩnh ngộ được trong thời đại này. Đa số đều muốn hái quả non, mà quên mất rằng cây phải mất trăm năm mới kết trái ngọt." Ông đứng dậy, cơ thể hơi gầy nhưng động tác lại linh hoạt đáng ngạc nhiên. "Ngươi may mắn đó, tiểu tử. Tuy nh���ng ghi chép về 'thức đạo điêu khắc' đã gần như thất lạc hoàn toàn, nhưng ta nhớ rằng, trong những bản cổ tịch mà tổ tiên ta đã dày công thu thập, có nhắc đến một vài mảnh vỡ. Theo ta."

Cổ Thư Sinh dẫn Lục Trường Sinh đi qua những hành lang dài hun hút, dọc theo những kệ sách cao vút. Các pháp trận tự động bảo vệ sách khỏi hư hại lấp lánh ánh sáng yếu ớt khi họ đi qua. Tiếng bước chân của Lục Trường Sinh vang vọng khẽ khàng trên sàn gỗ cổ kính, hòa cùng tiếng thì thầm vô hình của các linh hồn tri thức cổ xưa dường như đang tỉnh giấc. Lục Trường Sinh cảm nhận được một luồng linh khí cổ xưa, thanh khiết, khác hẳn với linh khí hỗn loạn bên ngoài. Nó mang theo cảm giác của thời gian, của tri thức đã được tích lũy qua hàng vạn năm. Cổ Thư Sinh dừng lại trước một khu vực hẻo lánh hơn, nơi những bản ghi chép trông còn cổ xưa hơn cả những nơi khác, được bao phủ bởi một lớp bụi dày đặc. Ông chỉ tay vào một chồng sách cũ kỹ, bìa đã rách nát, và nói: "Những thứ này, đã hơn ngàn năm không ai động đến. Ngươi có thể tìm thấy thứ mình cần ở đây." Ông lại ngồi xuống ghế, tiếp tục đọc cuốn sách của mình, nhưng đôi mắt vẫn thỉnh thoảng liếc nhìn Lục Trường Sinh, như thể đang quan sát một sự kiện thú vị. Lục Trường Sinh cúi đầu cảm tạ, rồi bắt đầu hành trình tìm kiếm của mình giữa biển tri thức cổ xưa.

***

Thời gian trôi qua, ánh sáng ban ngày dần nhạt nhòa, nhường chỗ cho sắc cam đỏ của chiều tà len lỏi qua những ô cửa sổ của Tàng Thư Lâu Cổ. Lục Trường Sinh đã dành nhiều canh giờ đắm mình trong biển sách cổ, lật giở từng trang giấy đã mục nát, cẩn trọng đọc từng dòng chữ Hán Việt cổ kính, đôi khi phải vận dụng linh lực để làm rõ những nét chữ đã phai mờ. Mùi giấy cũ, mực tàu và bụi thời gian càng lúc càng đậm đặc, như muốn đưa hắn trở về một thời đại xa xưa, nơi những triết lý này từng thịnh hành. Hắn tìm thấy những mảnh ghi chép rời rạc, những bài thơ cổ, những câu chuyện truyền miệng được chép lại, tất cả đều xoay quanh một chủ đề: "thức đạo điêu khắc" – một thuật ngữ mà Cổ Thư Sinh đã nhắc đến.

Cổ Thư Sinh, sau một hồi quan sát Lục Trường Sinh miệt mài, khẽ khàng đặt cuốn sách của mình xuống. Ông nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi ánh mặt trời đang dần khuất dạng sau những dãy núi, rồi quay sang Lục Trường Sinh, giọng nói trầm bổng, như một nhà kể chuyện đã sống qua ngàn năm. "Ngươi đã tìm được gì rồi, tiểu tử?"

Lục Trường Sinh ngẩng đầu lên, vẻ mặt có chút mệt mỏi nhưng đôi mắt lại ánh lên sự phấn khích và lĩnh ngộ. Hắn khép lại một quyển sách đã không còn bìa, cẩn trọng đặt nó lên chồng sách khác. "Tiền bối, vãn bối đã đọc được một vài điều. Những ghi chép này nói về những Điêu Khắc Sư từ thời Vạn Cổ Khai Thiên, những người không chỉ chạm khắc hình tượng, mà còn chạm khắc Đạo vào trong vật chất. Họ dùng cả cuộc đời, thậm chí nhiều đời, để hoàn thiện một tác phẩm, không phải để tạo ra sự vĩ đại tức thời, mà để 'thức tỉnh đạo lý' trong từng nét chạm, để vạn vật tự thân nó nói lên chân lý."

Cổ Thư Sinh gật gù, ánh mắt xa xăm, như đang nhìn về một quá khứ huy hoàng. "Chính xác. Họ nói, Đạo nằm trong từng nét chạm, kiên nhẫn sẽ thấy. Một tác phẩm có thể mất hàng trăm, nghìn năm mới hoàn thiện, nhưng một khi đã thành, nó sẽ trường tồn cùng thiên địa, mang theo đạo lý vĩnh hằng. Đó không chỉ là nghệ thuật, mà là sự tu hành, là quá trình dung hợp bản thân với vật chất, để vật chất tự thân nó biểu đạt Đạo." Ông thở dài một tiếng, đầy vẻ tiếc nuối. "Đáng tiếc thay, sau những biến loạn của đại thế, những triết lý như vậy dần dần bị lãng quên. Con người ngày càng trở nên vội vã, chỉ muốn thành công nhanh chóng, mà quên mất rằng sự bền vững, sự trường tồn mới là cốt lõi của Đạo."

Lục Trường Sinh lắng nghe một cách chăm chú, từng lời của Cổ Thư Sinh như đang chạm vào sâu thẳm tâm hồn hắn, xác nhận những gì hắn đã chiêm nghiệm. "Đúng vậy, tiền bối. Vãn bối cũng cảm thấy như vậy. Con đường tu hành của vãn bối cũng là con đường 'chậm rãi, vững chắc', không truy cầu tốc độ, mà chú trọng vào sự bền bỉ, sự ổn định của đạo tâm. Nhưng vãn bối luôn tự hỏi, liệu có còn ai trong thế giới này, trong thời đại biến động này, vẫn giữ được những triết lý cổ xưa như vậy không? Liệu có những 'minh chứng sống động' nào cho con đường này không?"

Cổ Thư Sinh mỉm cười, một nụ cười đầy ẩn ý. "Có chứ, sao lại không? Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Dù đại thế biến thiên, nhưng bản tâm chân thật của Đạo thì bất biến. Luôn có những người, những linh hồn giữ gìn ngọn lửa của những triết lý cổ xưa, dù họ không hề hay biết rằng mình đang làm điều đó." Ông đưa tay vuốt chòm râu bạc, ánh mắt nhìn thẳng vào Lục Trường Sinh. "Ngươi nói về 'minh chứng sống động' ư? Thế giới này luôn ẩn chứa những điều kỳ diệu, chỉ là chúng ta có đủ kiên nhẫn để tìm kiếm chúng hay không thôi."

Ông trầm ngâm một lát, rồi nói tiếp, giọng nói vang vọng trong không gian tĩnh mịch của Tàng Thư Lâu. "Trong số ít ỏi những truyền thuyết còn sót lại, người ta vẫn thường nhắc đến một Điêu Khắc Sư. Một người được coi là truyền nhân cuối cùng, hoặc ít nhất là người duy nhất còn giữ được tinh hoa của truyền thống 'thức đạo điêu khắc' từ thời Vạn Cổ Khai Thiên. Ông ấy không nổi danh vì thần thông quảng đại, cũng chẳng xưng bá một phương, nhưng mỗi tác phẩm của ông đều được cho là ẩn chứa Đạo lý, có thể khiến người chiêm ngưỡng lĩnh ngộ sâu sắc. Người ta đồn rằng, ông đã dành cả trăm năm cho một pho tượng, và nó vẫn chưa hoàn thiện."

Lục Trường Sinh giật mình, trong lòng dấy lên một sự chấn động mạnh mẽ. Đây chính là điều hắn tìm kiếm! Một người chân chính, một "minh chứng sống động" cho Đạo Vô Cùng Cực, cho triết lý "chậm rãi, bền vững" mà hắn đang theo đuổi. "Tiền bối, người đó là ai? Ông ấy đang ở đâu?" Lời nói của Lục Trường Sinh có phần vội vã hơn bình thường, thể hiện rõ sự thôi thúc trong lòng hắn.

Cổ Thư Sinh nhìn Lục Trường Sinh, đôi mắt lóe lên một tia sáng hài lòng, như thể ông đã tìm thấy một người tri kỷ. "Người đời thường gọi ông ấy là Điêu Khắc Sư. Tên thật của ông đã bị lãng quên, hoặc có lẽ ông cũng không màng đến. Ông ấy ẩn cư ở Bách Hoa Cốc, một nơi ít người lui tới, giữa những đóa hoa quanh năm nở rộ. Người ta nói ông ấy sống hòa mình với thiên nhiên, với từng tảng đá, từng khúc gỗ, để chúng tự thân kể câu chuyện của mình. Ông ấy là một huyền thoại sống, một biểu tượng cho sự kiên nhẫn và vẻ đẹp của sự hoàn thiện chậm rãi."

Lục Trường Sinh cảm thấy một luồng năng lượng mới tràn ngập trong cơ thể. Đây chính là "minh chứng sống động" mà hắn cần tìm! Người này chắc chắn sẽ giúp hắn hiểu sâu hơn về đạo lý "tu hành bền vững," không chỉ qua lời nói mà qua chính hành động, qua chính cuộc đời và tác phẩm của mình. Hắn đứng dậy, cúi đầu thật sâu trước Cổ Thư Sinh, trong lòng tràn ngập sự biết ơn. "Đa tạ tiền bối đã chỉ điểm. Vãn bối đã có hướng đi rõ ràng."

Cổ Thư Sinh gật đầu, khuôn mặt hiện rõ vẻ bình thản và uyên bác. "Không cần đa tạ. Ngươi là người có duyên với Đạo, là người tìm kiếm chân lý. Lịch sử là tấm gương phản chiếu tương lai, kẻ biết nhìn mới thấy. Ta chỉ là người giữ sách, còn con đường đi thế nào là do ngươi tự chọn."

Lục Trường Sinh nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh tà dương đã hoàn toàn khuất dạng, chỉ còn lại màn đêm tĩnh mịch bao trùm. Nhưng trong lòng hắn, một ngọn lửa hy vọng và quyết tâm lại bùng cháy rực rỡ. Con đường tu hành của hắn không chỉ là thanh tẩy tà khí, mà còn là khám phá, kết nối và lan tỏa những "hạt mầm thâm uyên" của Đạo Vô Cùng Cực. Cuộc gặp gỡ với Điêu Khắc Sư ở Bách Hoa Cốc chắc chắn sẽ là một bước ngoặt quan trọng, một cơ hội để hắn chiêm nghiệm sâu sắc hơn về sự kiên nhẫn và vẻ đẹp của sự hoàn thiện chậm rãi qua nghệ thuật, từ đó củng cố vững chắc hơn con đường Đạo của riêng mình. Hắn tin rằng, sự tồn tại của những triết lý "chậm rãi, bền vững" khác trong thế giới, không chỉ qua điêu khắc mà còn qua các lĩnh vực khác, đang chờ đợi hắn khám phá. Và có lẽ, hắn sẽ không chỉ là người thanh tẩy, mà còn là người kết nối các "hạt mầm" triết lý này lại với nhau, tạo thành một mạng lưới ảnh hưởng sâu rộng, định hình lại thế giới tu hành đang dần mục rữa. Lục Trường Sinh cúi chào Cổ Thư Sinh lần cuối, rồi bước ra khỏi Tàng Thư Lâu Cổ, hòa mình vào màn đêm, trái tim tràn đầy hy vọng và một mục tiêu mới.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free