Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 888: Hoài Nghi Nguyên Thủy: Con Đường Lặng Lẽ Giữa Dòng Chảy Bạo Liệt

Sương mù đen đặc quánh như mực, không gian U Minh Cổ Địa chìm trong một sự tĩnh lặng đến rợn người, chỉ thỉnh thoảng bị xé toạc bởi tiếng gió hú rít qua các khe đá và tiếng xương cốt khô khốc va vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng chết chóc. Mùi tử khí, lưu huỳnh nồng nặc quyện cùng hơi ẩm mốc và vị kim loại gỉ sét, khiến từng hơi thở trở nên nặng nề, khó chịu. Trong một hang động hẹp, ẩm ướt, ánh sáng yếu ớt của vài viên linh thạch phát ra thứ màu xanh lục ma quái, rọi lên những gương mặt mệt mỏi, hằn học của nhóm tán tu do Trần Cuồng dẫn đầu.

Sau khi Lục Trường Sinh rời đi, không khí trong hang động trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết. Các tu sĩ, với y phục rách rưới, dính đầy bùn đất và vết máu khô, ngồi co ro, linh lực trong cơ thể vẫn còn hỗn loạn sau trận phản phệ của tà khí. Trần Cuồng, với vóc dáng vạm vỡ nhưng giờ đây đã kiệt sức, ánh mắt sắc như chim ưng giờ nhuốm đầy vẻ bất mãn và bực bội, đập mạnh tay xuống nền đất lạnh lẽo, tiếng động khô khốc vang vọng trong hang.

"Phương pháp đó... quá chậm!" Hắn gầm gừ, giọng khàn đặc vì ho và sự phẫn nộ chất chứa. "Chúng ta không có thời gian để 'thuận theo tự nhiên' khi tà khí đang ăn mòn từng tấc đất, từng sinh linh của Cửu Thiên Linh Giới! Lời nói của hắn nghe có vẻ cao siêu, nhưng thực tế thì vô dụng!" Đối với Trần Cuồng, người đã quen với việc dùng sức mạnh tuyệt đối để nghiền nát mọi chướng ngại, lời khuyên của Lục Trường Sinh chẳng khác nào một sự yếu đuối, một sự trốn tránh thực tại tàn khốc. Hắn tin rằng chỉ có bạo lực mới có thể dẹp yên bạo lực, chỉ có sức mạnh mới có thể chống lại thiên tai. Sự bất lực của chính hắn trước tà khí nguyên thủy lại càng khiến hắn căm ghét những lời nói mang tính triết lý, tưởng chừng xa vời.

Lâm Nữ, người vẫn còn nằm tựa vào vách đá, khuôn mặt thanh tú nhưng ánh mắt mệt mỏi, chạm nhẹ ngón tay vào vết thương trên cánh tay. Vết tà khí ăn mòn do Lục Trường Sinh làm dịu đi giờ đã ngừng đau nhức, thậm chí còn có dấu hiệu lành lại rất chậm. Một luồng khí ấm áp vẫn còn lưu lại nơi vết thương, xoa dịu cơn đau dai dẳng. Nàng ngước nhìn Trần Cuồng, ánh mắt lộ vẻ băn khoăn.

"Nhưng vết thương của ta... nó đã dịu đi rất nhiều. Và vùng tà khí kia, nó thực sự đã yếu hơn một chút." Giọng nàng nhỏ nhẹ, gần như thì thầm, nhưng lại mang một sức nặng khó cưỡng, bởi chính nàng là người trực tiếp trải nghiệm sự "kỳ diệu" đó. Sự đối lập giữa cơn đau xé da thịt trước đó và cảm giác bình yên hiện tại khiến nàng không thể không suy nghĩ. Có lẽ, con đường mà Lục Trường Sinh nói không phải là vô lý. Có lẽ, có một phương pháp khác, không phải là đối đầu trực diện, mà là điều hòa, là cảm hóa. Ý nghĩ này nhen nhóm trong lòng nàng một tia hy vọng mỏng manh, tựa như ánh sáng yếu ớt của linh thạch trong hang động u tối.

Một tán tu vô danh khác, với dáng người gầy gò, tay nắm chặt thanh kiếm đã sứt mẻ, lắc đầu nguầy nguậy. "Phải, nhưng chỉ là một vết nhỏ! Cả cái U Minh Cổ Địa này, biết bao giờ mới thanh tẩy xong bằng cách đó? Nó quá chậm chạp, quá phí thời gian! Chúng ta không có đủ thời gian để ngồi đó mà 'cảm hóa' tà khí. Cứ để mặc nó hoành hành, linh khí sẽ cạn kiệt, sinh linh sẽ bị ăn mòn hết. Đến lúc đó, thì còn ai mà 'thuận theo tự nhiên' nữa chứ?" Lời nói của hắn nhận được sự đồng tình từ nhiều tán tu khác, những người đã quá mệt mỏi và tuyệt vọng. Họ đã chứng kiến quá nhiều sự hủy diệt, quá nhiều sinh linh bị tà khí biến thành những thứ quái dị, và họ tin rằng chỉ có tốc độ và sức mạnh mới có thể ngăn chặn được tai họa này. Sự kiên nhẫn của Lục Trường Sinh, trong mắt họ, là một sự xa xỉ không thể có được trong thời đại này.

Trần Cuồng thở dài một hơi nặng nề, đôi mắt đục ngầu vì thiếu ngủ và mệt mỏi quét qua từng người trong nhóm. Hắn biết Lâm Nữ nói đúng, vết thương của nàng đã dịu đi, và chính hắn cũng cảm nhận được một sự thay đổi nhỏ trong luồng tà khí sau khi Lục Trường Sinh ra tay. Nhưng sự thay đổi đó quá nhỏ bé, quá mong manh so với sự hung hãn và rộng lớn của U Minh Cổ Địa. Hắn không thể chấp nhận một phương pháp chậm đến mức gần như vô hình, trong khi tai ương đang cận kề.

"Không được!" Trần Cuồng đột nhiên gầm lên, phá vỡ bầu không khí trầm lắng. "Chúng ta không thể trông chờ vào một phương pháp viển vông như vậy. Cứ tiếp tục theo cách của chúng ta! Dù có phải đổ máu, dù có phải trả giá bằng tính mạng, chúng ta cũng phải trấn áp tà khí này! Phải cho nó biết, con người không phải là loài sinh linh dễ dàng bị khuất phục!" Hắn đứng bật dậy, khí thế dũng mãnh lại bùng lên, dẫu cơ thể vẫn còn run rẩy vì kiệt sức. Đó là bản chất của hắn, của những tu sĩ đã quen với việc chiến đấu, với việc dùng sức mạnh để thay đổi mọi thứ. Con đường của Lục Trường Sinh quá khác biệt, quá mềm yếu, quá thụ động trong mắt hắn.

Những tán tu khác nhìn nhau, rồi cũng đứng dậy theo Trần Cuồng. Sự tuyệt vọng và mệt mỏi đã khiến họ dễ dàng bám víu vào niềm tin cố hữu về sức mạnh, thay vì một con đường mới mẻ, đầy rủi ro và cần sự kiên nhẫn vô hạn. Họ đã quen với việc chiến đấu như những con thú bị dồn vào đường cùng, không thể nào chấp nhận một lối thoát đòi hỏi sự tĩnh tâm và chiêm nghiệm. Bên ngoài hang động, tiếng gió hú càng lúc càng ghê rợn, mang theo tiếng kêu thét của những vong hồn bị tà khí ăn mòn. Sương mù đen đặc quánh lại, và từng hạt mưa axit nhẹ rơi tí tách, ăn mòn cả những phiến đá cứng cỏi nhất. Họ không biết rằng, quyết định của họ sẽ dẫn đến một vòng xoáy còn lớn hơn, một minh chứng đau đớn cho triết lý mà Lục Trường Sinh đã gieo mầm.

***

Giữa trưa, U Minh Cổ Địa chìm trong một màn sương mù đen dày đặc, đến nỗi ánh sáng mặt trời hoàn toàn bị nuốt chửng, không một tia nắng nào có thể xuyên qua. Không khí càng thêm lạnh lẽo và ẩm ướt, mùi tử khí nồng nặc đến mức muốn làm nghẹt thở. Các tàn tích của một nền văn minh cổ đại hiện ra mờ ảo trong màn sương, những đền đài đổ nát, tượng đá bị ăn mòn đến biến dạng, và những đường hầm tối tăm ẩn chứa vô vàn nguy hiểm. Tiếng gió hú rít qua các khe đá nghe như tiếng gào thét của quỷ dữ, hòa cùng tiếng xương cốt va chạm lạo xạo và tiếng nước nhỏ giọt đều đặn trong sâu thẳm lòng đất, tạo nên một bản nhạc ma quái, rợn người.

Lục Trường Sinh, thân ảnh thanh đạm như một nét bút vẽ giữa bức tranh u tối, lặng lẽ quay trở lại U Minh Cổ Địa. Hắn không quay lại vì lo lắng cho số phận của nhóm Trần Cuồng, mà vì hắn cảm nhận được một sự hỗn loạn linh khí dữ dội đang bùng phát tại một điểm tà khí nguyên thủy khác gần đó. Luồng tà khí này cuộn trào mạnh mẽ hơn nhiều so với những gì hắn đã thấy trước đây, như thể một vết thương cũ đã bị kích động, hoặc một con thú hoang dại bị chọc giận. Đạo tâm của Lục Trường Sinh, vững như bàn thạch, cho phép hắn cảm nhận những dao động vi tế nhất trong linh khí, và sự hỗn loạn này không thể thoát khỏi giác quan của hắn.

Từ xa, hắn thấy Trần Cuồng và nhóm tán tu đã rời khỏi hang động. Họ đang tập trung xung quanh một vũng tà khí lớn hơn, một cái hố sâu hoắm nơi tà khí nguyên thủy cuộn trào như một dòng sông đen ngòm, xoáy sâu xuống lòng đất. Ánh mắt Lục Trường Sinh trầm tư, hắn đã lường trước được điều này. Sự nóng vội và cố chấp của Trần Cuồng, cùng với niềm tin mù quáng vào sức mạnh bạo liệt, khó lòng thay đổi chỉ sau một lời khuyên ngắn ngủi.

Nhóm tán tu đang sử dụng hết sức lực, tung ra vô số pháp quyết và thần thông, những luồng linh lực chói lòa va chạm vào vũng tà khí đen kịt. Tiếng pháp khí va đập chan chát, tiếng linh lực bùng nổ ầm ầm, nhưng tất cả đều như muối bỏ biển. Phương pháp cưỡng ép tiêu trừ của họ không những không hiệu quả mà còn kích động tà khí phản phệ dữ dội hơn. Vũng tà khí đen ngòm giờ đây đã biến thành một xoáy nước khổng lồ, một cơn lốc xoáy màu đen kịt nuốt chửng mọi thứ. Nó không ngừng hấp thụ linh lực của các tu sĩ, biến những đòn tấn công mạnh mẽ của họ thành những giọt nước vô vọng trước đại dương.

Tiếng kêu đau đớn, tiếng pháp khí rạn nứt vang lên thê lương. Từng đợt tà khí phản phệ, như những xúc tu đen kịt, vươn ra từ xoáy nước, quật vào các tu sĩ. Một vài người bị hất văng đi, máu tươi vương vãi trong màn sương đen. Linh lực của họ bị rút cạn, cơ thể bị tà khí ăn mòn nhanh chóng, để lại những vết bỏng rát, những mảng da thịt xám xịt. Trần Cuồng, dù đã kiệt sức, vẫn cố gắng gầm lên, khuôn mặt đỏ bừng vì phẫn nộ và tuyệt vọng.

"Không được lùi! Dồn hết sức mạnh, cưỡng ép tiêu trừ nó!" Hắn hô vang, tung ra một chưởng mang theo toàn bộ linh lực còn sót lại, nhưng chỉ như quăng một viên đá vào vực thẳm. Luồng tà khí xoáy mạnh hơn, nuốt chửng đòn tấn công của hắn và quật lại một làn sóng đen kịt, suýt chút nữa đã hất bay hắn.

Lâm Nữ, với vẻ mặt tái nhợt và đôi mắt mệt mỏi, cũng đang cố gắng chống đỡ. Nàng đã không còn tin tưởng hoàn toàn vào phương pháp bạo liệt này, nhưng cũng không còn lựa chọn nào khác ngoài việc chiến đấu cùng đồng đội. Nàng nhớ lại lời Lục Trường Sinh, nhớ lại cảm giác ấm áp từ luồng linh lực ôn hòa của hắn, và một sự hoài nghi sâu sắc về con đường mình đang đi dâng lên trong lòng. Đúng lúc đó, một làn sóng tà khí phản phệ mạnh mẽ bất ngờ lao đến, nhanh như chớp, nhắm thẳng vào nàng. Nàng không kịp phản ứng, chỉ có thể trơ mắt nhìn cái chết đen tối đang lao tới.

Giữa khoảnh khắc sinh tử ấy, một thân ảnh thanh đạm, không chút vội vàng, bước ra khỏi màn sương đen kịt. Lục Trường Sinh, với đôi mắt trầm tư và khí tức bình hòa, như một pho tượng cổ xưa bất động giữa cõi trần gian hỗn loạn. Hắn không hề có vẻ kinh ngạc hay lo lắng, chỉ là một sự thấu hiểu sâu sắc hiện rõ trong ánh mắt. Khi làn sóng tà khí suýt nuốt chửng Lâm Nữ, hắn không làm gì cả, không tung ra bất kỳ pháp quy���t nào, chỉ đơn thuần là bước đi. Nhưng chỉ với sự xuất hiện của hắn, khí tức bình hòa của hắn dường như đã tạo ra một sự dao động vi tế trong không gian, khiến làn sóng tà khí kia khựng lại một khoảnh khắc, đủ để Lâm Nữ tránh được một đòn chí mạng.

Các tán tu khác, những người đang vật lộn trong cơn tuyệt vọng, nhận ra sự xuất hiện của Lục Trường Sinh. Họ nhìn hắn với ánh mắt phức tạp: có sự ngạc nhiên, có sự khó chịu, nhưng cũng có một chút gì đó của hy vọng, dù chỉ là một tia le lói. Trần Cuồng gầm lên một tiếng, không biết nên vui hay giận khi nhìn thấy vị khách lạ mặt này một lần nữa. Hắn không thể phủ nhận sự xuất hiện của Lục Trường Sinh đã mang đến một sự thay đổi nhỏ trong tình thế tuyệt vọng của họ, nhưng niềm tin cố hữu của hắn vẫn không cho phép hắn chấp nhận sự thật đó một cách dễ dàng.

***

Buổi chiều tà buông xuống, nhưng U Minh Cổ Địa vẫn chìm trong màn sương mù dày đặc không lối thoát, không một tia nắng nào có thể chiếu rọi. Không khí vẫn lạnh lẽo và ẩm ướt, tiếng gió hú thê lương vẫn vang vọng, nhưng sự hỗn loạn của linh khí đã dịu đi phần nào sau sự xuất hiện của Lục Trường Sinh. Hắn không vội vàng, không hùng hổ, chỉ nhẹ nhàng tiến đến gần vòng xoáy tà khí đang cuộn trào. Khí tức của hắn vẫn bình hòa như mặt hồ không gợn sóng, không một chút dao động hay áp lực. Điều đó càng khiến nhóm Trần Cuồng bối rối và khó hiểu.

Hắn đứng đó, không hề dùng pháp lực cường đại để trấn áp, cũng không hề tung ra bất kỳ thần thông chấn động nào. Hắn chỉ đơn thuần là đứng đó, lắng nghe tiếng gào thét của tà khí, cảm nhận sự điên loạn của nó. Rồi, hắn chậm rãi nâng tay lên, ngón tay thanh mảnh điểm nhẹ vào hư không. Một luồng ánh sáng dịu nhẹ, không chói lóa, không hùng vĩ, tỏa ra từ lòng bàn tay hắn. Đó là ánh sáng của Tàn Pháp Cổ Đạo, một luồng linh lực tinh khiết và ôn hòa, không mang tính tấn công hay đối kháng. Nó không phải để tiêu diệt, mà để "giao tiếp" với tà khí, để làm dịu nó, để dẫn dắt nó trở về trạng thái nguyên thủy hơn.

Luồng ánh sáng đó nhẹ nhàng len lỏi vào vòng xoáy tà khí đen ngòm, như những sợi tơ mỏng manh nhưng lại bền bỉ. Tà khí, vốn đang điên loạn và hung hãn, dường như cảm nhận được một sự tồn tại khác biệt, một luồng khí tức không hề mang theo ý chí chiến đấu, mà chỉ là sự thấu hiểu và điều hòa. Chậm rãi, rất chậm rãi, vòng xoáy tà khí dịu đi, không còn hung hãn như trước. Những tiếng gào thét của nó cũng giảm bớt, thay vào đó là một âm thanh trầm đục, như một sinh vật khổng lồ đang dần chìm vào giấc ngủ. Nó không bị tiêu diệt, mà chỉ là được "thuần hóa", được "dẫn dắt" về trạng thái tĩnh lặng hơn.

Sau khi tà khí dịu đi một chút, Lục Trường Sinh nhẹ nhàng rút tay về. Hắn quay sang nhóm Trần Cuồng, ánh mắt không hề phán xét, không hề có chút kiêu ngạo hay tự mãn nào, chỉ là sự điềm tĩnh và thấu hiểu. Giọng nói của hắn trầm thấp, chậm rãi, nhưng lại rõ ràng đến lạ giữa tiếng gió hú ghê rợn, mang theo một sức nặng khó lay chuyển.

"Tà khí nguyên thủy, nó cũng có căn nguyên và 'ý chí' của riêng mình. Nó vốn dĩ là linh khí nguyên thủy bị bóp méo, bị tổn thương. Cưỡng ép tiêu trừ, chỉ khiến nó phản kháng dữ dội hơn, giống như một con thú bị thương sẽ vùng vẫy dữ dội khi bị tấn công. Chúng ta cần hiểu nó, dẫn dắt nó, thay vì đối đầu không ngừng."

Trần Cuồng nghe vậy, lông mày nhíu chặt, vẻ khó chịu hiện rõ trên khuôn mặt hằn rõ phong trần. Hắn không thể phủ nhận hiệu quả của phương pháp này, nhưng lại không thể chấp nhận được triết lý đằng sau nó. Niềm tin cố hữu của hắn vào sức mạnh và bạo lực đã ăn sâu vào cốt tủy, khiến hắn khó lòng tiếp thu một con đường khác biệt đến vậy.

"Dẫn dắt? Hiểu nó?" Trần Cuồng lên tiếng, giọng nói mang theo một sự châm biếm sâu cay. "Ngươi nói nghe dễ dàng! Chúng ta không có thời gian cho những thứ đó! Cửu Thiên Linh Giới đang gặp nguy, cần sức mạnh để trấn áp, không phải sự kiên nhẫn vô tận như của ngươi! Phương pháp của ngươi... quá chậm chạp, yếu ớt, không thể dùng cho đại cục!" Hắn giậm chân tức giận, ánh mắt quắc lên vẻ bất lực và phẫn uất. Trong tâm trí hắn, thế giới này là một cuộc chiến không ngừng nghỉ, và chỉ có kẻ mạnh mới có thể tồn tại. Sự "mềm yếu" của Lục Trường Sinh là điều hắn không thể chấp nhận.

Lâm Nữ, đứng cạnh Trần Cuồng, ánh mắt dao động liên tục giữa Lục Trường Sinh và vị huynh trưởng của mình. Nàng đã tận mắt chứng kiến sự khác biệt, đã cảm nhận được hiệu quả của Tàn Pháp Cổ Đạo. Một phần trong nàng muốn tin Lục Trường Sinh, muốn thử con đường đó, nhưng một phần khác lại bị níu kéo bởi niềm tin cũ, bởi sự quen thuộc và sự cấp bách của tình hình hiện tại.

"Nhưng... nếu cứ tiếp tục như vậy, chúng ta sẽ kiệt sức mất thôi." Nàng thì thầm, lời nói yếu ớt nhưng lại chứa đựng một sự thật đau lòng. Cơ thể nàng vẫn còn mệt mỏi, và vết thương cũ vẫn còn âm ỉ nhắc nhở nàng về sự thất bại của phương pháp bạo lực.

Một vài tán tu khác bắt đầu xì xào bàn tán. "Đúng vậy, quá chậm... làm sao địch lại được thiên tai này?" "Hắn nói nghe thì hay, nhưng thực tế thì không thể áp dụng cho toàn bộ Cửu Thiên Linh Giới." "Chúng ta không có thời gian để 'điều hòa', chúng ta cần hành động!" Sự hoài nghi, sự sợ hãi và sự mệt mỏi đã khiến họ không thể nhìn ra được giá trị sâu sắc trong lời nói của Lục Trường Sinh. Họ chỉ nhìn thấy sự chậm chạp, sự yếu ớt, và sự vô vọng trong một thế giới đang cần đến sức mạnh và tốc độ.

Lục Trường Sinh nhìn thẳng vào Trần Cuồng, đôi mắt vẫn điềm tĩnh như mặt hồ không gợn sóng, không một chút tranh cãi hay tức giận. Hắn biết rằng lời nói của mình không thể thay đổi được những niềm tin đã ăn sâu vào cốt tủy của họ ngay lập tức. Hắn đã nói những gì cần nói, đã thể hiện những gì cần thể hiện. Con đường của hắn, không phải để thuyết phục, mà để minh chứng.

"Chậm rãi, để hiểu rõ. Yếu ớt, để không kích động. Đạo, không phải là tốc độ, mà là bền vững." Hắn nói, giọng điệu vẫn điềm đạm, không chút gợn sóng. Đó là con đường mà hắn đã chọn, con đường mà hắn tin tưởng, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Hắn không cần sự công nhận từ những người khác, không cần sự đồng tình từ những người chưa thấu hiểu.

Nói xong, Lục Trường Sinh không nói thêm một lời nào. Hắn nhẹ nhàng quay lưng lại, bước đi chậm rãi, thân ảnh thanh đạm dần chìm vào màn sương mù đen kịt của U Minh Cổ Địa, để lại nhóm người bối rối và phân vân phía sau. Hắn không đợi phản hồi, không đợi sự chấp nhận. Con đường của hắn là con đường của riêng hắn, và hắn sẽ tiếp tục đi, dù có cô độc đến mấy.

Trần Cuồng nhìn theo bóng lưng Lục Trường Sinh cho đến khi hắn hoàn toàn biến mất trong màn sương. Hắn cảm thấy một sự bực bội dâng trào trong lòng, nhưng cũng có một sự bất lực khó tả. Hắn không thể phủ nhận những gì Lục Trường Sinh đã làm, nhưng lại không thể chấp nhận lời khuyên của hắn. Lâm Nữ, với ánh mắt dao động và đầy băn khoăn, nhìn chằm chằm vào nơi Lục Trường Sinh vừa biến mất. Một hạt mầm hoài nghi đã được gieo vào tâm trí nàng, một hạt mầm về một con đường khác, một con đường không cần đến sức mạnh bạo liệt, mà cần đến sự kiên nhẫn và thấu hiểu.

U Minh Cổ Địa vẫn chìm trong sương mù, vẫn lạnh lẽo và u ám, nhưng một điều gì đó đã thay đổi. Sự hoài nghi và phản đối của Trần Cuồng và các tu sĩ khác báo hiệu rằng Lục Trường Sinh sẽ cần phải có những minh chứng mạnh mẽ hơn, hoặc phải đối mặt với những cuộc đối đầu trực diện với những tư duy bảo thủ này. Sự dao động và tò mò của Lâm Nữ gợi ý rằng cô có thể trở thành một đồng minh tiềm năng, một người đầu tiên chấp nhận và truyền bá triết lý của Lục Trường Sinh trong tương lai. Bản chất khó đối phó của tà khí nguyên thủy, cùng với sự thất bại của phương pháp cường bạo, tiếp tục nhấn mạnh tầm quan trọng và sự cần thiết của một giải pháp toàn diện và sâu sắc hơn, mà Lục Trường Sinh đang theo đuổi. Con đường của hắn vẫn còn dài, và sự cô độc vẫn còn đó, nhưng đạo tâm của hắn vẫn vững như bàn thạch, không hề lay chuyển.

Truyện do Long thiếu trực tiếp sáng tác, phát hành độc quyền trên truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free