Cửu thiên linh giới - Chương 908: Thiên Nhan Tông Trỗi Dậy: Hạt Giống Đạo Tâm Cổ Xưa
Trong vòng vài tuần, kể từ ngày Lục Trường Sinh đặt chân đến Di Tích Cổ Tiên, một luồng sinh khí mới đã âm thầm chảy tràn, len lỏi qua từng mảng đổ nát của Thiên Nhan Tông. Luyện Công Trường, nơi từng chìm trong hoang phế và những tàn tích vụn vỡ, giờ đây đã được dọn dẹp phần nào. Những khối đá vụn, cây dại khô héo đã được thu dọn, nhường chỗ cho những khoảng đất bằng phẳng, nơi các đệ tử đã tìm thấy vị trí của riêng mình để tĩnh tọa. Dù vẫn còn nhiều dấu tích của sự suy tàn, những cột đá bị gãy, những bức tường phủ đầy rêu phong, nhưng một sự thay đổi vi tế đã hiện hữu. Không khí không còn u ám, nặng nề bởi linh khí hỗn loạn và sự tuyệt vọng, mà thay vào đó là một sự tĩnh lặng, an nhiên lạ thường. Ánh nắng ban mai xuyên qua những tán lá cổ thụ, rọi xuống từng gương mặt tu sĩ, không còn vẻ sầu não, mà đã ánh lên một chút hy vọng, một sự kiên định mới mẻ. Tiếng gió lùa qua các khe nứt của những kiến trúc cổ, hòa cùng tiếng chim chóc hoang dã hót vang, tạo nên một bản giao hưởng dịu nhẹ, như ru ngủ những vết thương của thời gian. Mùi đá cũ, rêu phong nay đã xen lẫn mùi hương thanh khiết của vài loại thảo mộc dại vừa nhú mầm, mang theo hơi thở của sự sống.
Trên một tảng đá cao còn nguyên vẹn, được xem như đài quan sát tự nhiên của Luyện Công Trường, Lục Trường Sinh đứng đó, dáng người hơi gầy nhưng toát lên vẻ vững chãi như núi. Đôi mắt trầm tư của hắn dõi theo từng đệ tử đang ngồi kiết già, hít thở theo phương pháp hắn đã truyền dạy. Hắn không cần phải nói nhiều, chỉ cần một ánh mắt, một cái gật đầu nhẹ cũng đủ để các đệ tử cảm nhận được sự hiện diện và chỉ dẫn vô hình. Hắn nhìn Tiểu Lang, thiếu niên với đôi mắt sáng ngời, từng là một trong những người đầu tiên dám tin tưởng vào phương pháp "chậm rãi" này. Giờ đây, Tiểu Lang không còn vẻ bồn chồn, nôn nóng như trước, mà thay vào đó là sự tập trung cao độ, hơi thở đều đặn, khí tức quanh thân tuy còn yếu ớt nhưng đã vô cùng ổn định. Linh khí trong cơ thể cậu thiếu niên lưu chuyển êm đềi, không còn những cơn xung đột dữ dội. Điều này không chỉ đến từ sự hướng dẫn của Lục Trường Sinh, mà còn từ chính ý chí bền bỉ của Tiểu Lang, ý chí muốn thoát khỏi vòng luẩn quẩn của sự tàn lụi.
Trưởng Lão Cổ Tông, tóc bạc phơ, ánh mắt tinh anh, cũng đang ngồi giữa các đệ tử, tự mình thực hành. Ông cảm nhận rõ ràng sự chuyển biến trong bản thân mình, một sự bình an mà bấy lâu nay ông chỉ dám mơ ước. Khi ông mở mắt, nhìn Lục Trường Sinh trên đài cao, lòng ông tràn ngập sự kính phục. Ông đứng dậy, bước đến gần, khẽ khàng cung kính: "Phương pháp của Trường Sinh đạo hữu quả nhiên huyền diệu. Tuy chậm, nhưng mỗi bước đi đều vững chắc như bàn thạch! Lão phu đã phí hoài bao năm tháng chỉ vì vội vàng đuổi theo cảnh giới hão huyền."
Lục Trường Sinh khẽ lắc đầu, ánh mắt vẫn hướng về phía các đệ tử: "Không có gì là huyền diệu, Trưởng Lão. Chẳng qua là thuận theo lẽ tự nhiên. Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Khi tâm loạn, đạo cũng loạn. Khi tâm an, đạo cũng an."
Nghe thấy lời Trưởng Lão, Tiểu Lang cũng từ từ mở mắt, ánh mắt long lanh đầy vẻ sùng kính, đứng dậy đi tới: "Đệ tử cảm thấy linh khí trong cơ thể lưu chuyển thông suốt hơn bao giờ hết, đạo tâm cũng kiên định hơn. Con cảm thấy như thể có một dòng suối mát lành đang chảy trong huyết quản, gột rửa đi mọi tạp chất. Cảm ơn Lục sư huynh đã chỉ dẫn, nếu không có người, có lẽ đệ tử đã mãi mãi chìm trong sự hỗn loạn và tuyệt vọng." Cậu cúi đầu thật sâu, thái độ khiêm nhường nhưng tràn đầy nhiệt huyết. Khác với vẻ rụt rè, e dè lúc ban đầu, giờ đây Tiểu Lang đã có thêm sự tự tin, một niềm tin vào con đường mà mình đang đi.
Lục Trường Sinh mỉm cười nhẹ, ánh mắt dịu dàng nhìn Tiểu Lang: "Đạo không vội vàng, chỉ cần bền vững. Căn cơ càng sâu, tòa nhà càng cao. Đạo tâm càng kiên cố, linh khí càng thuần khiết. Ngươi không cần phải cảm ơn ta. Ngươi đang tự cứu chính mình, tự tìm lại con đường của mình. Ta chỉ là người chỉ ra một lối đi. Quan trọng là bản thân ngươi đã có đủ dũng khí để bước đi trên con đường đó, từ bỏ những thói quen cũ và chấp nhận một khởi đầu mới, dù cho nó có vẻ chậm chạp đến nhường nào." Hắn dừng một chút, ánh mắt lướt qua những đệ tử khác, những người cũng đang có những chuyển biến tương tự. "Sự kiên trì của các ngươi chính là bằng chứng sống động nhất cho thấy con đường này không phải là sai lầm." Lời nói của Lục Trường Sinh không chỉ là an ủi, mà còn là một lời khẳng định, một nguồn động lực mạnh mẽ cho tất cả những ai đang lắng nghe. Ông Trưởng Lão gật đầu lia lịa, trong ánh mắt lộ ra vẻ đã hiểu ra chân lý. Sự đổi thay không chỉ nằm ở phương pháp tu luyện, mà là ở sự thay đổi trong tâm thức của cả một tông môn. Từ bỏ sự vội vàng, chấp nhận sự chậm rãi, từ bỏ sự phụ thuộc vào ngoại vật, trở về với nội tại. Đó chính là tinh túy của "đạo của Trường Sinh" mà họ đang từng bước thấm nhuần.
***
Khi màn đêm buông xuống, phủ một lớp màn đen lên Di Tích Cổ Tiên, chỉ còn ánh trăng mờ nhạt và những vì sao lấp lánh soi sáng lối đi, một ngọn đèn dầu yếu ớt lay động trong góc của Luyện Đan Các đổ nát. Kiến trúc này, từng là nơi tinh luyện những viên đan dược thần kỳ, nay chỉ còn là một đống hoang tàn với những bức tường đổ vỡ, những lò luyện đã nguội lạnh từ ngàn năm. Mùi hương của dược liệu cháy khét và linh khí tán loạn đã được thay thế bằng mùi ẩm mốc của đá cũ và một chút hương thơm dịu nhẹ của những linh thảo còn sót lại, được Trưởng Lão Cổ Tông cẩn thận thu thập.
Trong khung cảnh tĩnh mịch đó, Trưởng Lão Cổ Tông đang tỉ mẩn phân loại một ít linh thảo còn sót lại trên một phiến đá lớn đã được dùng làm bàn. Đôi tay run rẩy vì tuổi tác nhưng lại vô cùng cẩn trọng, từng ngón tay thô ráp chạm nhẹ vào từng chiếc lá, từng cọng rễ, như thể đang nâng niu những báu vật quý giá nhất. Vẻ mặt ông vừa mệt mỏi sau một ngày dài hướng dẫn các đệ tử, nhưng cũng đầy sự tập trung và một niềm vui thầm kín. Lục Trường Sinh ngồi đối diện, tay cầm một cuốn 'Bách Thảo Đan Kinh' cũ kỹ mà Trưởng Lão đã tìm thấy trong một góc khuất của Luyện Đan Các. Cuốn sách đã ố vàng, bìa sách mục nát, nhưng những nét chữ bên trong vẫn còn rõ ràng, ghi chép lại những phương pháp luyện đan cổ xưa của Thiên Nhan Tông. Lục Trường Sinh nhẹ nhàng lật từng trang, đôi mắt trầm tư quét qua những công thức, những nguyên lý mà một thời đã được coi là đỉnh cao của đan đạo.
Trưởng Lão Cổ Tông thở dài một tiếng, ánh mắt nhìn xa xăm vào khoảng không: "Hồi đó, chúng ta chỉ chú trọng luyện đan để đột phá nhanh, để tăng cường tu vi trong thời gian ngắn nhất. Các đan phương đều hướng tới việc kích thích linh khí, ép buộc cơ thể hấp thụ, mà bỏ qua căn cơ. Giờ nhìn lại, những phương thuốc này... thực chất đã bỏ qua nhiều nguyên lý căn bản của sinh mệnh, của sự cân bằng âm dương, ngũ hành. Chúng ta đã biến đan dược thành một thứ kích thích tố, chứ không phải là trợ lực để bồi bổ." Ông lắc đầu, vẻ hối hận hiện rõ trên gương mặt già nua. "Chúng ta đã quá tự phụ, quá vội vàng, nghĩ rằng có thể đi ngược lại quy luật thiên địa."
Lục Trường Sinh khép cuốn 'Bách Thảo Đan Kinh' lại, đặt nó nhẹ nhàng xuống phiến đá. Hắn nhìn Trưởng Lão, ánh mắt thấu triệt: "Đan dược là ngoại vật. Căn cơ là nội tại. Nếu nội tại không vững, ngoại vật chỉ là phù du, thậm chí còn hại thân. Giống như một cái cây, nếu rễ không sâu, thân không vững, dù có bón bao nhiêu phân bón quý giá, nó cũng không thể trưởng thành vững chãi, thậm chí còn dễ dàng bị bão táp quật đổ. Thiên Địa vạn vật đều có sự cân bằng, đan đạo cũng không ngoại lệ." Hắn chỉ vào một công thức trong cuốn sách: "Ví như phương thuốc này, 'Thăng Long Đan', hứa hẹn đột phá cảnh giới trong một tháng. Nó sử dụng những linh dược cực dương, kích thích huyết mạch, nhưng lại thiếu đi linh dược điều hòa, dưỡng âm. Điều đó khiến người dùng có thể đạt được cảnh giới mong muốn, nhưng thân thể lại bị tổn hại nghiêm trọng, căn cơ hao mòn, về lâu dài sẽ khó có thể tiến xa hơn. Hơn nữa, tâm trí cũng dễ bị ảnh hưởng bởi linh khí bạo liệt, khó mà tĩnh tâm dưỡng đạo."
Trưởng Lão Cổ Tông nghe vậy, trầm ngâm hồi lâu. Ông nhớ lại bao nhiêu đệ tử của Thiên Nhan Tông, bao nhiêu thiên tài, đã từng dựa vào những đan dược như thế để nhanh chóng đạt đến đỉnh cao, rồi lại nhanh chóng suy tàn, thậm chí tẩu hỏa nhập ma. "Ta đã lãng phí bao nhiêu năm tháng, bao nhiêu công sức của tông môn... Chỉ vì một chữ 'nhanh' mà bỏ qua những điều cơ bản nhất. May mắn thay, Trường Sinh đạo hữu đã đến. Người đã chỉ cho lão phu thấy con đường chân chính, không chỉ trong tu luyện mà còn trong cả đan đạo." Ông thở phào, như trút được gánh nặng bao năm đè nén trong lòng.
Lục Trường Sinh khẽ gật đầu: "Sự cân bằng không chỉ nằm ở việc phối hợp âm dương, ngũ hành trong đan dược, mà còn nằm ở sự cân bằng giữa nội tại và ngoại vật. Nếu Trưởng Lão có thể kết hợp Tàn Pháp Cổ Đạo với đan thuật, nghiên cứu những đan phương chú trọng bồi bổ căn cơ, dưỡng tâm hồn, thay vì chỉ tập trung vào việc tăng cường tu vi tức thời, thì Thiên Nhan Tông sẽ có thể phục hưng, và thậm chí còn vươn xa hơn, xây dựng một nền đan đạo vững chắc hơn bao giờ hết. Những đan dược ấy không cần phải giúp người ta bay cao ngay lập tức, mà phải giúp người ta đứng vững trên mặt đất, từng bước một." Hắn ngừng lại, ánh mắt tràn đầy vẻ chiêm nghiệm: "Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Vì nó là con đường của sự thật, của sự cân bằng, của bản chất. Và đó cũng là con đường mà Thiên Nhan Tông có thể tái sinh." Trưởng Lão Cổ Tông lắng nghe từng lời, ánh mắt ngày càng sáng rõ, như thể một cánh cửa mới đã mở ra trước mắt ông, một con đường phục hưng không chỉ cho tông môn mà còn cho cả triết lý đan đạo đã từng bị lãng quên.
***
Đêm càng về khuya, những vì sao trên bầu trời Cửu Thiên Linh Giới càng trở nên lấp lánh, như những hạt ngọc rải trên tấm lụa đen huyền ảo. Một vầng trăng tròn vành vạnh, tỏa ánh sáng bạc lấp lánh, chiếu rọi lên những tàn tích của Thiên Nhan Tông, biến cảnh vật hoang phế thành một bức tranh cổ kính, đầy vẻ ma mị và trang nghiêm. Trên sân thượng cao nhất của Thiên Nhan Tông, nơi từng là chánh điện lộng lẫy, giờ chỉ còn là một khoảng không gian rộng lớn với những cột đá gãy đổ và những bậc thang rêu phong. Từ đây, Lục Trường Sinh có thể bao quát toàn bộ cảnh tượng bên dưới: những mái nhà đổ nát, những bức tường xiêu vẹo, và xa hơn nữa là khung cảnh núi non hùng vĩ nhưng cũng đầy vết sẹo của đại chiến. Tiếng gió đêm lùa qua các khe nứt của Di Tích Cổ Tiên, tạo nên những âm thanh vi vút, như lời thì thầm của thời gian, kể lại những câu chuyện về sự hưng thịnh và suy tàn. Không khí tĩnh mịch của đêm khuya, hòa cùng chút se lạnh của gió, giúp hắn chiêm nghiệm sâu sắc hơn về hành trình của mình và tương lai của Cửu Thiên Linh Giới.
Lục Trường Sinh đứng đó, bóng hình hắn in đậm trên nền ánh trăng, cô độc nhưng kiên định. Hắn nhắm mắt lại, Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể tự động vận chuyển, hấp thu và điều hòa những luồng linh khí mỏng manh nhưng thuần khiết đang trôi nổi xung quanh. Hắn không cố gắng thúc giục, không ép buộc, mà chỉ để mọi thứ diễn ra tự nhiên, như hơi thở, như dòng chảy của suối nguồn. Trong sự tĩnh lặng đó, hắn cảm nhận được những luồng ý niệm vi tế, những dao động tinh thần đang phát ra từ các đệ tử Thiên Nhan Tông đang tu luyện phía dưới. Đó không còn là sự tuyệt vọng, sự hỗn loạn, mà là một sự tĩnh tâm, một niềm hy vọng mới chớm nở, một ý chí kiên cường đang dần được hun đúc. Hạt giống đã gieo, và giờ đây, hắn có thể cảm nhận được những mầm non đang cựa mình nảy nở.
"Hạt giống đã gieo, nhưng để nó nảy mầm và đơm hoa kết trái, cần cả ý chí và sự cân bằng của thiên địa...", Lục Trường Sinh thầm nghĩ, giọng nói như tan vào không gian vô tận. Hắn ý thức được rằng sự thay đổi này không chỉ là của một tông môn đã suy tàn, mà là một bước đi nhỏ nhưng vững chắc trên con đường định hình lại triết lý tu hành cho cả một kỷ nguyên. Việc Thiên Nhan Tông, một di sản của thời Vạn Cổ Khai Thiên, đang dần phục hồi dưới sự hướng dẫn của hắn, không chỉ củng cố niềm tin vào "đạo của Trường Sinh" mà còn cho thấy tầm ảnh hưởng sâu rộng của con đường này. Nó không chỉ là sự sửa chữa những sai lầm trong quá khứ, mà còn là sự kiến tạo một tương lai mới, nơi tu hành không chỉ là chạy theo sức mạnh mà là đi tìm ý nghĩa, đi tìm sự cân bằng.
Lục Trường Sinh mở mắt, ánh mắt hắn xuyên qua màn đêm, hướng về phía chân trời, nơi những ngọn núi hùng vĩ ẩn hiện trong sương khói. "Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến." Hắn biết rằng con đường phía trước vẫn còn rất dài, sẽ có nhiều thử thách, nhiều sự hoài nghi và phản đối. Nhưng sự thành công bước đầu của Thiên Nhan Tông là một minh chứng, một ngọn lửa nhỏ thắp lên hy vọng. Hắn cần phải hiểu sâu hơn về sự cân bằng của Thiên Địa, về ngũ hành tương sinh tương khắc, để có thể đối phó với những biến động lớn hơn sắp tới. Linh cảm của hắn mách bảo rằng đã đến lúc tìm kiếm những tri thức cổ xưa hơn, những bí ẩn về quy luật tự nhiên, chuẩn bị cho cuộc gặp gỡ mà hắn đã dự cảm từ lâu – cuộc gặp gỡ với Ngũ Hành Lão Tổ.
Thế giới đã thay đổi nhưng con đường tu hành không bao giờ kết thúc. Lục Trường Sinh vẫn còn nhiều điều để khám phá và chiêm nghiệm về Đạo. Tương lai của Cửu Thiên Linh Giới mở ra với nhiều khả năng mới. Và ngay cả khi hắn rời đi, hạt giống đạo tâm mà hắn gieo ở Thiên Nhan Tông sẽ tiếp tục nảy mầm, trở thành một bằng chứng sống động, một minh chứng cho rằng, đôi khi, sự chậm rãi và vững chắc lại chính là con đường nhanh nhất để đạt đến sự vĩnh hằng.
Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.