Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 924: Đạo Vô Cùng Cực: Tập Hợp Nguyên Thủy Đồng Minh

Lục Trường Sinh thở ra một hơi dài, nặng nhọc. Hắn mở đôi mắt đen láy, giờ đây đã trở nên sâu thẳm hơn bao giờ hết, như chứa đựng cả hư không và vạn vật. Khuôn mặt hắn vẫn còn tái nhợt vì kiệt sức, nhưng khóe môi lại khẽ nở một nụ cười nhạt. Khối Hư Vô Chi Thể, vốn là một thực thể tà ác cuồng bạo, giờ đây đã hoàn toàn ổn định. Nó không biến mất, mà co lại thành một khối năng lượng đen xám, nhỏ gọn hơn rất nhiều so với ban đầu. Nó không còn bùng nổ tà khí hay ý niệm hủy diệt, mà nằm yên lặng trong vòng xoáy xám tro của Tàn Pháp Cổ Đạo, như một đứa trẻ đã được xoa dịu, nằm ngủ yên bình. Nó vẫn tồn tại, một vết sẹo không thể xóa nhòa của Cửu Thiên Linh Giới, nhưng đã được 'hài hòa' vào một dạng cân bằng mong manh, nằm sâu trong Tàn Pháp Cổ Đạo của Lục Trường Sinh.

Hắn đã hiểu ra: 'nguyên tội' của thế giới không thể bị xóa bỏ hoàn toàn, bởi vì nó là một phần cố hữu, một mảnh vỡ từ thuở khai thiên. Nó không phải là thứ để hủy diệt, mà là thứ phải được mang vác và cân bằng. Đây là một trách nhiệm vĩ đại, một con đường 'Đạo Vô Cùng Cực' mà hắn vừa bước chân vào sâu hơn, một con đường mà hắn phải chấp nhận gánh vác một phần gánh nặng của thế giới. Sự kiện này là một bài kiểm tra lớn, một cột mốc quan trọng, một sự xác nhận cho triết lý tu hành của Lục Trường Sinh.

Lục Trường Sinh thì thầm, giọng nói khàn đặc nhưng lại mang theo một sự chiêm nghiệm sâu sắc, như thể đang nói với chính mình, hoặc với cả hư không vô tận: "Đạo... không phải là tiêu diệt... mà là bao dung... dung hòa... cân bằng." Cổ Phong vội vã tiến đến, đỡ lấy Lục Trường Sinh khi hắn từ từ đứng dậy, thân thể vẫn còn loạng choạng. Hắn nhìn khuôn mặt mệt mỏi nhưng ánh mắt kiên nghị của Lục Trường Sinh, không khỏi xót xa: "Trường Sinh... huynh đã làm được rồi! Nhưng huynh..." Hắn không nói hết câu, nhưng ý nghĩa đã rõ ràng – Lục Trường Sinh đã phải trả giá quá nhiều. Linh Nhi cũng bước đến gần, đôi mắt thông tuệ nhìn chằm chằm vào khối năng lượng đen xám đang nằm yên trong Tàn Pháp Cổ Đạo của Lục Trường Sinh. Nàng không thể tin được những gì mình vừa chứng kiến. "Thực thể đó... nó không biến mất, nhưng nó đã yên lặng... Thật khó tin." Giọng nàng vẫn còn pha chút kinh ngạc và sợ hãi. Hùng Lực gật đầu đồng tình, gương mặt căng thẳng dần giãn ra. Cương Thạch và Nguyên Thủy Chiến Sĩ đứng phía sau, ánh mắt đầy sự tôn kính. Lục Trường Sinh khẽ gật đầu, một nụ cười mệt mỏi nhưng mãn nguyện hiện trên môi. Hắn nhìn khối năng lượng đen xám trong lòng Tàn Pháp Cổ Đạo của mình, rồi nhìn ra không gian hư vô đang dần ổn định trở lại. Dù kiệt quệ, nhưng trong lòng hắn lại tràn ngập một cảm giác bình yên sâu sắc và một sự thấu hiểu mới mẻ. Thế giới đã thay đổi, nhưng con đường tu hành của hắn không bao giờ kết thúc. Lục Trường Sinh vẫn còn nhiều điều để khám phá và chiêm nghiệm về Đạo. Và với việc Hư Vô Chi Thể không bị tiêu diệt mà chỉ được 'hài hòa', hắn biết rằng 'nguyên tội' của thế giới là một phần cố hữu, đòi hỏi sự cân bằng liên tục, không phải một giải pháp một lần. Đây chỉ là khởi đầu của một hành trình mới, một con đường cô độc và đầy thử thách phía trước, nơi hắn sẽ phải gánh vác trách nhiệm lớn lao hơn, dẫn dắt liên minh nhỏ của mình đối mặt với những thử thách còn lớn hơn nữa của Cửu Thiên Linh Giới.

Trong góc sâu nhất của U Minh Cổ Địa, nơi tàn tích của một nền văn minh cổ đại ngả nghiêng trong sương mù đen kịt, Lục Trường Sinh ngồi khoanh chân trên một phiến đá đổ nát. Hắn cố gắng điều hòa hơi thở, từng luồng linh khí yếu ớt tỏa ra từ cơ thể gầy gò, thanh tú của hắn. Không gian xung quanh hắn vẫn đặc quánh mùi tử khí, mùi ẩm mốc, mùi lưu huỳnh và kim loại gỉ sét. Tiếng gió hú ghê rợn vẫn rít qua những kẽ đá, hòa cùng tiếng xương cốt va chạm lạo xạo đâu đó trong bóng tối, và thỉnh thoảng là tiếng kêu thét bi ai của những vong hồn vất vưởng. Đây là một nơi mà tà khí cuồn cuộn, có thể ăn mòn linh lực và ý chí của bất kỳ tu sĩ nào, nhưng Lục Trường Sinh vẫn ngồi đó, như một ngọn đèn dầu lay lắt giữa bão táp, kiên định đến lạ thường.

Khối Hư Vô Chi Thể đen xám, giờ đã thu nhỏ lại, nằm im trong vòng xoáy xám tro của Tàn Pháp Cổ Đạo nơi đan điền hắn, thỉnh thoảng vẫn giật nhẹ như một sinh linh đang ngủ say, dù không còn bùng nổ tà khí hủy diệt như trước. Nó là một vết sẹo, một bằng chứng sống động về 'nguyên tội' của Cửu Thiên Linh Giới, và giờ đây, nó đã trở thành một phần gánh nặng của Lục Trường Sinh. Hắn cảm nhận được sự kiệt quệ tận cùng từ xương tủy, nhưng trong sâu thẳm linh hồn, một sự thấu hiểu mới mẻ đang nảy mầm, bồi đắp cho đạo tâm vững như bàn thạch của hắn.

Cổ Phong, Hùng Lực và Linh Nhi đứng cách đó không xa, ánh mắt đầy lo lắng. Cổ Phong, với vẻ mặt khắc khổ, siết chặt nắm đấm, khao khát được chia sẻ gánh nặng với Lục Trường Sinh nhưng lại bất lực. Hùng Lực, thân hình vạm vỡ, đứng sừng sững như một ngọn núi, ánh mắt kiên định quét khắp xung quanh, sẵn sàng bảo vệ. Linh Nhi, đôi mắt thông tuệ nhìn sâu vào Lục Trường Sinh, dường như nàng có thể cảm nhận được những suy tư đang cuộn trào trong tâm trí hắn.

Sau một lúc lâu, Lục Trường Sinh từ từ mở mắt, ánh mắt đen láy giờ đây đã sâu thẳm đến mức khó dò, như chứa đựng cả vạn vật và hư không. Hắn khẽ thở dài, một hơi thở mang theo cả sự mệt mỏi và chiêm nghiệm. "Không thể hủy diệt... chỉ có thể dung hòa," giọng hắn khàn đặc, thều thào, nhưng mỗi lời lại mang một sức nặng không thể chối cãi. "Đó là 'nguyên tội' của thế giới này, và nó cần được 'mang vác' bởi nhiều người, không phải một cá nhân."

Linh Nhi bước đến gần hơn, quỳ xuống bên cạnh Lục Trường Sinh, đôi mắt ngấn nước. "Huynh kiệt sức rồi, Trường Sinh," nàng thì thầm, giọng nói tràn đầy lo lắng. "Liệu chúng ta có thể làm được không? Thứ đó... quá lớn lao." Nàng chỉ vào khối năng lượng đen xám trong đan điền Lục Trường Sinh.

Lục Trường Sinh khẽ lắc đầu, một nụ cười nhạt hiện trên đôi môi tái nhợt. "Đạo Vô Cùng Cực không phải là con đường cô độc. Nó là sự liên kết. Chúng ta cần tìm những người có cùng chí hướng, những 'căn nguyên' của thế giới này. Những người có thể thấu hiểu bản chất của sự cân bằng và sự vĩnh cửu." Hắn nhìn từng người bạn của mình, ánh mắt bình tĩnh nhưng chất chứa một quyết tâm sắt đá. "Ta đã lựa chọn con đường này, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận. Nhưng con đường này không phải chỉ của riêng ta. Nó là con đường của Cửu Thiên Linh Giới."

Cổ Phong gật đầu, ánh mắt kiên định. "Chúng ta sẽ đi cùng huynh, Trường Sinh. Dù là nơi nào, dù là bao xa." Hùng Lực đấm nhẹ nắm đấm vào ngực, tiếng "Ầm!" vang vọng trong không gian u ám, thể hiện sự ủng hộ không lời. Lục Trường Sinh cảm nhận được sự ấm áp từ những người bạn, một tia sáng nhỏ nhoi trong không gian u tối của U Minh Cổ Địa. Hắn biết, gánh nặng này quá lớn, không một ai có thể gánh vác một mình. 'Nguyên tội' của thế giới cần sự dung hòa của vạn vật, của các Đạo nguyên thủy. Đây là lúc để tập hợp những 'nguyên thủy đồng minh', những người có thể nhìn thấu bản chất của Đạo và cùng hắn hoàn thành "tác phẩm" vĩ đại này. Hắn nhắm mắt lại một lần nữa, hít sâu luồng tà khí đặc quánh, nhưng trong tâm trí, một kế hoạch mới đã được định hình. Hắn phải nhanh chóng hồi phục, rồi khởi hành tìm kiếm.

Vài ngày sau, nhóm Lục Trường Sinh rời khỏi U Minh Cổ Địa u ám, tiến về phía Bích Lạc Sơn. Hành trình này như một cuộc lột xác, từ nơi tử khí nặng nề đến vùng đất tràn đầy sinh cơ. Mỗi bước chân rời xa khỏi những tàn tích đổ nát, những âm thanh ghê rợn và mùi tử khí nặng nề, Lục Trường Sinh lại cảm thấy linh lực trong cơ thể dần lưu chuyển thông thuận hơn. Ánh nắng ban mai của Bích Lạc Sơn, dù chỉ là tia nắng yếu ớt xuyên qua kẽ lá, cũng đủ để xua tan đi phần nào sự mệt mỏi, tái nhợt trên khuôn mặt hắn. Dù chưa hoàn toàn hồi phục, nhưng đạo tâm của hắn đã vững vàng hơn bao giờ hết, như một khối ngọc được mài giũa qua thử thách, càng thêm sáng trong và thấu triệt.

Bích Lạc Sơn hiện ra trước mắt họ như một bức tranh thủy mặc sống động. Những khu rừng trúc cổ kính vươn mình thẳng tắp lên nền trời xanh biếc, thân trúc xanh ngọc bích phản chiếu ánh sáng lấp lánh. Tiếng chim hót líu lo không ngớt, tiếng suối chảy róc rách từ những khe đá, và tiếng lá cây xào xạc trong gió tạo nên một bản giao hưởng thanh bình. Mùi cây cỏ tươi mát, hoa dại thoang thoảng, và mùi đất ẩm sau những cơn mưa đêm len lỏi vào từng hơi thở, mang đến một cảm giác trong lành, tinh khiết đến lạ thường. Linh khí Mộc thuộc tính nồng đậm, dịu nhẹ bao trùm không gian, giúp tâm hồn người tu sĩ được xoa dịu. Ánh sáng tự nhiên xuyên qua tán lá, tạo nên những vệt sáng lung linh trên con đường mòn phủ đầy rêu xanh mà họ đang bước đi.

Họ tìm thấy Ngũ Hành Lão Tổ bên một hồ nước nhỏ trong vắt, ẩn mình giữa một rừng trúc dày đặc. Lão Tổ, xuất hiện trong hình thái một lão giả râu tóc bạc phơ, đang ngồi khoanh chân trên một tảng đá phẳng, nhắm mắt thiền định. Xung quanh lão, một nhóm thực vật ngũ sắc – những đóa hoa rực rỡ với năm màu khác nhau – đang hé nở, mỗi đóa hoa đều tỏa ra một luồng linh khí đặc trưng của Ngũ Hành. Lão Tổ dùng linh lực điều hòa chúng, khiến chúng hòa quyện vào nhau một cách hoàn hảo, không hề có sự xung đột. Vẻ mặt lão toát lên sự thong dong, hòa hợp với vạn vật, như thể lão là một phần của chính thiên nhiên.

Lục Trường Sinh bước đến gần, cúi đầu thật sâu, Cổ Phong, Hùng Lực và Linh Nhi cũng làm theo. "Vãn bối Lục Trường Sinh, xin ra mắt Ngũ Hành Lão Tổ," hắn cất tiếng, giọng nói tuy còn hơi khàn nhưng chứa đựng sự cung kính và chân thành. "Vãn bối đến đây, mong được Lão Tổ chỉ giáo và trợ giúp về một đại sự liên quan đến cân bằng nguyên thủy của Cửu Thiên Linh Giới."

Ngũ Hành Lão Tổ vẫn không mở mắt, nhưng một nụ cười hiền từ xuất hiện trên môi lão. "Lão phu đã cảm nhận được sự hỗn loạn từ U Minh Cổ Địa... và cả sự bình yên sau đó. Ngươi đã mang về gánh nặng của thế giới, tiểu hữu." Giọng lão trầm ấm, vang vọng như tiếng chuông chùa cổ, nhưng lại mang một sự thấu hiểu sâu sắc.

Lục Trường Sinh không ngạc nhiên. Hắn biết Ngũ Hành Lão Tổ, với sự hòa hợp cùng vạn vật, có thể cảm nhận được những biến động lớn của thiên địa. "Đúng vậy, thưa Lão Tổ. Nhưng đó không phải là gánh nặng của riêng con, mà là trách nhiệm của tất cả chúng sinh, đặc biệt là những người nắm giữ các 'Đạo' nguyên thủy. Con đã đối mặt với 'nguyên tội' của Cửu Thiên Linh Giới, thứ mà chúng ta gọi là Hư Vô Chi Thể. Con đã không tiêu diệt nó, mà tìm cách dung hòa nó vào Tàn Pháp Cổ Đạo của mình. Nhưng để hoàn toàn cân bằng nó, để biến nó thành một phần của Đạo Vô Cùng Cực, con cần sự giúp đỡ của Lão Tổ." Hắn giải thích về bản chất của Hư Vô Chi Thể, về những gì hắn đã lĩnh ngộ về sự bao dung, dung hòa, cân bằng. Hắn nói về việc 'nguyên tội' không thể bị xóa bỏ, mà phải được chấp nhận và quản lý, như một phần cố hữu của vạn vật.

Ngũ Hành Lão Tổ từ từ mở mắt. Đôi mắt lão sáng như tinh tú, nhìn thẳng vào Lục Trường Sinh, như thể đang nhìn thấu tâm can hắn. "Ngươi đã nhìn thấy bản chất của Ngũ Hành tương sinh, tương khắc, nhưng cuối cùng là để tạo ra sự cân bằng. Vạn vật đều có Ngũ Hành, đạo cũng vậy." Lão mỉm cười. "Cửu Thiên Linh Giới này, từ thuở khai thiên, đã mang trong mình những 'lỗi lầm nguyên thủy'. Chúng như những vết nứt trong khối ngọc bích, không thể dùng sức mạnh mà xóa bỏ, chỉ có thể dùng Đạo mà lấp đầy, mà dung hòa. Ngươi đã đi đúng hướng, tiểu hữu. Đạo của ngươi, dù chậm rãi, nhưng lại là con đường chân chính nhất." Lão đứng dậy, dáng vẻ thoạt nhìn yếu ớt nhưng lại ẩn chứa một sức mạnh vô biên, hòa hợp với cả núi rừng. "Lão phu sẽ cùng ngươi. Ngũ Hành tương sinh, vạn vật cân bằng, đó là Đạo của ta, cũng là Đạo ngươi đang tìm kiếm." Lời của Lão Tổ như một dòng suối mát lành, xoa dịu tâm hồn Lục Trường Sinh, củng cố thêm niềm tin vào con đường hắn đã chọn. Đây là một bước đi quan trọng trên con đường tập hợp những 'nguyên thủy đồng minh', những người nắm giữ các Đạo căn nguyên của thế giới.

Sau khi nhận được sự đồng thuận của Ngũ Hành Lão Tổ, nhóm Lục Trường Sinh không ngừng nghỉ, tiếp tục hành trình đến Linh Thạch Sơn. Bích Lạc Sơn với vẻ đẹp thanh bình, tràn đầy linh khí Mộc thuộc tính dần lùi lại phía sau, nhường chỗ cho một cảnh tượng hoàn toàn khác biệt. Linh Thạch Sơn sừng sững hiện ra giữa nền trời xanh thẳm, như một khối ngọc khổng lồ được chạm khắc bởi bàn tay tạo hóa. Những vách đá dựng đứng, lấp lánh ánh sáng đủ màu sắc từ vô số linh thạch khảm sâu vào lòng núi.

Không khí nơi đây không còn mùi cỏ cây tươi mát, mà thay vào đó là mùi đá tinh khiết, mùi ozon nồng nàn và một chút hương vị đặc trưng của linh thạch đang tỏa ra linh lực. Tiếng gió thổi qua những khe đá tạo thành những âm thanh vi vút, hòa cùng tiếng nước chảy róc rách từ những suối linh trong vắt, và đôi khi là tiếng cộng hưởng vi diệu của chính những khối linh thạch khi linh khí trong chúng đạt đến đỉnh điểm. Linh khí nơi đây dồi dào, tinh khiết đến mức có thể cảm nhận được rõ ràng từng dòng chảy. Ánh sáng mặt trời chiếu rọi, phản chiếu từ những viên linh thạch, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, lung linh như cõi tiên giới.

Trên một mỏm đá cao nhất, giữa một bãi đất trống được bao quanh bởi những khối linh thạch khổng lồ, Điêu Khắc Sư đang tập trung cao độ vào công việc của mình. Thân hình gầy gò của ông, được bao phủ bởi lớp áo vải thô dính đầy bụi đá, dường như hòa làm một với khối linh thạch khổng lồ trước mặt. Ông đang tỉ mỉ chạm khắc một pho tượng, từng nhát đục, từng đường nét đều chứa đựng sự kiên nhẫn vô hạn và một đạo lý sâu xa. Ánh mắt ông tập trung đến mức dường như không còn nhận thức được sự tồn tại của thế giới bên ngoài, chỉ có khối đá và đôi tay tài hoa của ông. Không khí xung quanh ông toát lên vẻ tĩnh mịch, nhưng lại tràn đầy năng lượng sáng tạo, như thể ông đang kiến tạo một thế giới riêng trong từng thớ đá.

Lục Trường Sinh và đoàn người của hắn đứng từ xa quan sát, không dám quấy rầy. Hắn biết, Điêu Khắc Sư không chỉ đơn thuần là chạm khắc, mà ông đang truyền Đạo vào từng tác phẩm của mình. Sau một lúc, Điêu Khắc Sư dường như cảm nhận được sự hiện diện của họ, ông dừng tay, chậm rãi ngẩng đầu. Đôi mắt ông, tuy đã hằn sâu những nếp nhăn của thời gian, nhưng lại ánh lên sự sâu sắc và thấu hiểu.

Lục Trường Sinh bước đến gần, cúi đầu cung kính. "Vãn bối Lục Trường Sinh, xin ra mắt Điêu Khắc Sư tiền bối." Hắn đưa mắt nhìn pho tượng đang dang dở, trầm ngâm. "Mỗi vết chạm, mỗi sự mài dũa, đều là một phần của sự hoàn mỹ. Ngay cả một khuyết điểm nhỏ cũng có thể trở thành một nét độc đáo, nếu được dung hòa đúng cách." Hắn nói, không chỉ với Điêu Khắc Sư mà còn như đang chiêm nghiệm chính con đường của mình.

Điêu Khắc Sư khẽ gật đầu, đặt thanh đục xuống phiến đá bên cạnh, nhưng không ngẩng đầu lên hoàn toàn. Giọng ông trầm và chậm rãi, như thể mỗi từ đều được đục ra từ đá: "Ngươi đã hiểu được điều đó. Sự hoàn mỹ không nằm ở việc loại bỏ mọi thứ không hoàn hảo, mà ở việc chấp nhận và biến chúng thành một phần của tổng thể. Một tác phẩm vĩ đại không phải là không có tì vết, mà là biết cách biến tì vết thành nét chấm phá, làm nổi bật cái Đạo ẩn chứa bên trong."

Lục Trường Sinh cảm thấy một luồng thấu hiểu sâu sắc chảy qua tâm trí. "Con cần sự kiên nhẫn và triết lý 'hoàn thiện chậm rãi' của ngài để 'điêu khắc' lại 'nguyên tội' của Cửu Thiên Linh Giới, biến nó thành một phần của sự cân bằng vĩnh cửu. Hư Vô Chi Thể, thứ tà ác từ thuở khai thiên, giờ đây đang nằm trong Tàn Pháp Cổ Đạo của con. Nó là một khuyết điểm khổng lồ, một vết sẹo của thế giới, nhưng con tin rằng nó có thể được 'chạm khắc', được 'hài hòa' để trở thành một phần không thể thiếu trong sự cân bằng của Cửu Thiên Linh Giới, thay vì bị tiêu diệt hoàn toàn."

Hắn kể lại chi tiết cuộc đối đầu với Hư Vô Chi Thể, những cảm nhận của hắn về bản chất của nó, và triết lý 'dung hòa' mà hắn đã lĩnh ngộ. Hắn nhấn mạnh rằng, giống như một khối đá thô cần được chạm khắc để bộc lộ vẻ đẹp tiềm ẩn, 'nguyên tội' của thế giới cũng cần được 'chạm khắc' bằng Đạo của sự bao dung và cân bằng. Điêu Khắc Sư lắng nghe một cách chăm chú, đôi mắt sâu thẳm nhìn vào khối linh thạch khổng lồ, rồi lại nhìn vào Lục Trường Sinh. Ông trầm ngâm một lúc lâu, không gian chìm vào tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió và tiếng linh thạch cộng hưởng.

Cuối cùng, Điêu Khắc Sư nhặt lại thanh đục, nhưng thay vì tiếp tục chạm khắc vào pho tượng, ông lại đưa nó lên, nhẹ nhàng gõ vào khối linh thạch bên cạnh. Tiếng "Cốc... cốc..." vang vọng, trầm hùng. "Một tác phẩm... vĩ đại nhất... chưa từng có," ông nói, giọng điệu vẫn bình thản nhưng lại ẩn chứa một sự kích thích khó tả. Ông quay lại, đôi mắt nhìn thẳng vào Lục Trường Sinh, ánh lên một tia sáng rực rỡ của sự đồng điệu. "Ta sẽ cùng ngươi. Đạo nằm trong từng nét chạm, kiên nhẫn sẽ thấy. Chúng ta sẽ cùng nhau 'điêu khắc' lại Cửu Thiên Linh Giới này."

Lời đồng ý của Điêu Khắc Sư như một nhát búa chắc nịch, khẳng định thêm con đường mà Lục Trường Sinh đang bước đi. Sự tập hợp của Ngũ Hành Lão Tổ, người đại diện cho sự cân bằng tự nhiên, và Điêu Khắc Sư, người đại diện cho sự kiên nhẫn và nghệ thuật kiến tạo, báo hiệu rằng liên minh mà Lục Trường Sinh đang xây dựng sẽ dựa trên các nguyên tắc cơ bản của tự nhiên và đạo lý, không chỉ là sức mạnh tu vi. Hắn biết, đây chỉ là khởi đầu. Con đường 'Đạo Vô Cùng Cực' vẫn còn dài, và 'nguyên tội' của thế giới vẫn cần nhiều 'căn nguyên' khác cùng nhau gánh vác, cùng nhau 'chạm khắc' và 'dung hòa'. Lục Trường Sinh, tuy vẫn còn kiệt sức, nhưng trong lòng hắn đã tràn ngập một nguồn hy vọng và quyết tâm mới. Hắn sẽ dẫn dắt liên minh nhỏ này, từng bước một, đối mặt với những thử thách lớn hơn nữa của Cửu Thiên Linh Giới, nơi mà một cuộc đối đầu quyết định về triết lý và đạo tâm đang chờ đợi phía trước.

Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free