Cửu thiên linh giới - Chương 927: Bản Ngã Chấn Động: Gánh Nặng Nguyên Tội
U Minh Nguyên Thủy Chi Uyên, nơi vạn vật quy về hỗn độn, nay lại đang chứng kiến một kỳ cảnh chưa từng có trong lịch sử Cửu Thiên Linh Giới. Lục Trường Sinh, đứng ở tâm điểm của 'Vòng Xoáy Cân Bằng', tựa như một ngọn hải đăng giữa biển cả cuồng nộ, tỏa ra vầng sáng vàng nhạt từ Tàn Pháp Cổ Đạo. Vầng sáng ấy không phải là hào quang rực rỡ chói mắt của thần thông cái thế, mà là ánh sáng dịu dàng, kiên định của Đạo, đang từng chút một bao bọc lấy Hư Vô Chi Thể – khối vật chất vô định hình, liên tục biến đổi, lúc như sương mù, lúc như thực thể có gai nhọn, phát ra ánh sáng đỏ máu hoặc xanh lục ma quái.
Mỗi thớ thịt, mỗi kinh mạch của Lục Trường Sinh đều đang căng lên đến cực hạn. Hắn không chiến đấu, không công kích, mà là "hài hòa", là "dẫn dắt". Năng lượng hỗn loạn từ Hư Vô Chi Thể, vốn có thể nghiền nát tinh thần và thể xác của bất kỳ cường giả nào, giờ đây không ngừng va đập vào đạo tâm hắn, cố gắng phá vỡ sự kiên định. Những luồng khí tức tử vong, oán hận, cô độc từ bản nguyên hỗn loạn xuyên thấu qua Tàn Pháp Cổ Đạo, ăn mòn ý chí, gieo rắc những hạt mầm nghi ngờ sâu thẳm. Khuôn mặt thanh tú của Lục Trường Sinh giờ đây trắng bệch, mồ hôi tuôn như suối, ướt đẫm mái tóc đen dài rủ xuống trán. Thân hình hắn hơi gầy, ẩn chứa sự dẻo dai, nhưng lúc này lại run rẩy không ngừng, tựa như một cây liễu nhỏ đang chống chọi với cơn bão táp ngàn năm. Đôi mắt đen láy, vốn luôn trầm tư và điềm tĩnh, nay lại ẩn chứa một nỗi thống khổ tột cùng, một cuộc đấu tranh nội tâm dữ dội mà không ai có thể nhìn thấu.
Bên ngoài 'Vòng Xoáy Cân Bằng', Ngũ Hành Lão Tổ, Điêu Khắc Sư và các đồng minh còn lại duy trì phòng tuyến, ánh mắt họ không ngừng dõi theo Lục Trường Sinh, chất chứa đầy lo lắng và cả sự thán phục. Họ vẫn đang tiếp tục phối hợp, duy trì dòng chảy nguyên khí ngũ sắc của Ngũ Hành Lão Tổ, những nét chạm vô hình của Điêu Khắc Sư, và sự hỗ trợ linh lực của Cổ Phong, Hùng Lực, Linh Nhi. Nhưng họ đều biết, dù đã cố gắng hết sức, phần lớn gánh nặng vẫn đè lên vai Lục Trường Sinh.
Ngũ Hành Lão Tổ, thân hình tráng niên (kim), đôi mày khẽ nhíu lại, nhìn chăm chú vào Lục Trường Sinh đang run rẩy. Khí chất biến ảo khó lường của ông lúc này nhuốm đầy vẻ trầm trọng. Ông thì thầm, giọng nói mang theo sự kinh ngạc sâu sắc: "Sự tiêu hao này... đến cả ta cũng chưa từng thấy. Hắn đang dùng bản nguyên của chính mình để dung hòa một bản nguyên hỗn loạn khác. Đây không còn là tu hành, mà là tự thân hóa Đạo." Ông đã trải qua vô số kỷ nguyên, chứng kiến vô vàn cường giả cái thế, nhưng chưa ai dám chọn con đường "hài hòa" một "nguyên tội" lớn đến vậy.
Điêu Khắc Sư, thân hình gầy gò, đôi tay chai sạn siết chặt, ánh mắt tập trung và sâu sắc, nhìn thấu được bản chất của cuộc chiến này. "Hắn đang cố gắng 'điêu khắc' cả bản nguyên hỗn loạn... gánh nặng đó không phải ai cũng chịu được." Giọng ông khàn đặc, đầy vẻ bất lực. Ông hiểu rằng, những nét chạm của mình, dẫu tinh tế đến mấy, cũng chỉ là tác động từ bên ngoài. Lục Trường Sinh đang thực hiện một "nét chạm" từ tận sâu thẳm, một sự định hình lại bản chất. Mỗi khi Hư Vô Chi Thể phản kháng, những luồng năng lượng đỏ máu và xanh lục lại bùng lên dữ dội, cuốn theo tiếng gió hú ghê rợn, tiếng rên rỉ yếu ớt nhưng đầy oán hận, như muốn xé toạc cả không gian và tâm trí Lục Trường Sinh. Mùi tử khí, lưu huỳnh và ẩm mốc nặng nề từ U Minh Nguyên Thủy Chi Uyên vẫn còn lảng vảng, dù đã dịu đi đôi chút nhờ vào nỗ lực của Lục Trường Sinh và đồng minh. Tuy nhiên, sự hỗn loạn vẫn ngự trị, và áp lực vô hình đè nặng lên mọi thứ.
Cổ Phong, dù vẫn giữ vẻ trầm tĩnh, nhưng ánh mắt hiện lên sự mệt mỏi rõ rệt. Tay hắn nắm chặt trường kiếm, sẵn sàng ứng phó với bất kỳ biến cố nào có thể xảy ra, nhưng lại bất lực nhìn Lục Trường Sinh đang chịu đựng. Hùng Lực, thân hình vạm vỡ, mồ hôi nhễ nhại, gân xanh nổi rõ trên cánh tay, vẫn kiên định truyền linh lực. Ánh mắt hắn đầy ngưỡng mộ, nhưng cũng không giấu được sự lo lắng tột cùng. Linh Nhi, nét mặt non nớt hiện rõ sự sợ hãi nhưng đôi mắt lại kiên cường, nàng cố gắng duy trì dòng mộc linh khí, nuôi dưỡng và xoa dịu những luồng năng lượng hung hãn. Nàng không ngừng cầu nguyện, hy vọng một phép màu sẽ đến với Lục Trường Sinh.
Lục Trường Sinh vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo, ánh sáng vàng nhạt từ hắn đối kháng với sắc xanh lục, đỏ máu của Hư Vô Chi Thể. Hắn run rẩy, mồ hôi tuôn như suối, nhưng vẫn đứng vững. Mỗi nhịp thở của hắn đều nặng nề, như thể đang gánh vác cả một thế giới. Áp lực vô hình đè nặng lên cơ thể và đạo tâm hắn, khiến hắn cảm thấy đau đớn thấu xương, một sự kiệt sức tột cùng đang gặm nhấm từ bên trong. "Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến," hắn tự nhủ, cố gắng bám víu vào niềm tin kiên định nhất của mình. Nhưng giữa sự hỗn loạn này, giữa tiếng rên rỉ than khóc của Hư Vô Chi Thể, bản tâm hắn cũng bắt đầu lung lay, những câu hỏi nghiệt ngã nổi lên trong tâm trí hắn.
***
Trong đạo tâm của Lục Trường Sinh, không gian bỗng trở nên vô định, không thời gian, không giới hạn. Hắn không còn là chính mình đứng giữa U Minh Nguyên Thủy Chi Uyên, mà là một ý thức trần trụi, đang đối mặt với những mảnh ký ức nguyên thủy, những cảm xúc hỗn loạn tuôn trào từ Hư Vô Chi Thể. Đây là một cuộc xâm nhập sâu sắc, một sự phơi bày trần trụi về bản chất của vũ trụ, của sự tồn tại.
Hắn thấy sự hình thành của Cửu Thiên Linh Giới, không phải là một quá trình hoàn mỹ, thần thánh như những truyền thuyết vẫn kể. Thay vào đó, đó là một hành vi "xé toạc" từ hư vô, một sự cưỡng ép vô cùng tàn khốc. Từ sự vô định, một ý chí mạnh mẽ đã cố gắng định hình, tạo ra ranh giới, quy tắc, sự sống. Nhưng quá trình đó đã để lại những vết nứt không thể chữa lành, những "nguyên tội" vĩnh viễn tồn tại trong bản nguyên của thế giới. Hư Vô Chi Thể không phải là tà khí sinh ra từ sự mục nát, mà là phần bản nguyên bị chối bỏ, bị vứt bỏ trong quá trình "khai thiên lập địa". Nó là nỗi đau, là sự cô độc tột cùng của một thực thể bị ép buộc phải từ bỏ bản chất vô định của mình để nhường chỗ cho sự "có hình, có dạng", cho "trật tự".
Ý thức Hư Vô Chi Thể vọng lên trong tâm trí Lục Trường Sinh, không phải bằng ngôn ngữ, mà bằng những làn sóng cảm xúc, những mảnh ký ức nguyên sơ, đau đớn và phẫn nộ: *“Ngươi... cũng chỉ là kẻ định hình... kẻ giam cầm... Ngươi không thể hiểu... sự tự do của vô định... Cứu rỗi ta... hay giải phóng ta... khỏi gánh nặng tồn tại này?”*
Những lời đó, hay đúng hơn là những cảm xúc đó, đánh thẳng vào đạo tâm Lục Trường Sinh, khiến hắn chấn động đến tận gốc rễ. Hắn đã tin rằng 'Đạo Vô Cùng Cực' của mình là con đường của sự hài hòa, của sự bao dung, của sự kiến tạo. Nhưng giờ đây, hắn phải đối mặt với một câu hỏi nghiệt ngã: Liệu sự "hài hòa" này có phải là một hình thức "áp đặt" khác, một cách "tiêu diệt" mềm dẻo hơn bản chất nguyên thủy của Hư Vô Chi Thể? Liệu hắn có đang cố gắng biến Hư Vô Chi Thể thành một thứ mà nó không muốn trở thành, chỉ vì nó không phù hợp với "trật tự" của thế giới mà Lục Trường Sinh muốn kiến tạo?
*“Đạo của ta... là hài hòa... không phải giam cầm... Nhưng... nếu sự hài hòa này... cũng là một gánh nặng... thì ta đang làm gì đây?”* Lục Trường Sinh đấu tranh nội tâm dữ dội. Những mảnh ký ức và cảm xúc nguyên thủy tràn ngập tâm trí hắn, khiến ý chí hắn lung lay. Hắn cảm nhận được sự tuyệt vọng vô bờ của Hư Vô Chi Thể, cái khao khát được trở về trạng thái vô định, không bị định hình, không bị ràng buộc bởi bất kỳ quy tắc hay giới hạn nào. Sự "tự do của vô định" – đó là một khái niệm mà Lục Trường Sinh chưa từng nghĩ đến, một mặt đối lập hoàn toàn với "Đạo Vô Cùng Cực" mà hắn hằng theo đuổi.
Cảm giác bị nghiền nát, hỗn loạn bao trùm lấy hắn. Không có tiếng nói nào khác ngoài tiếng vọng của Hư Vô Chi Thể và tiếng tự vấn của chính hắn. Mùi tử khí và ẩm mốc trong U Minh Nguyên Thủy Chi Uyên dường như thấm sâu vào tận nội tâm, hòa quyện với mùi của sự tuyệt vọng và cô độc. Lục Trường Sinh ôm đầu, thân thể run rẩy dữ dội hơn, không chỉ vì sự tiêu hao linh lực, mà còn vì sự chấn động trong đạo tâm. Ánh sáng vàng nhạt từ hắn chớp tắt, có dấu hiệu suy yếu rõ rệt, báo hiệu cho các đồng minh bên ngoài về cuộc đấu tranh khốc liệt đang diễn ra bên trong hắn.
*“Liệu con đường này... có phải là ảo tưởng... một gánh nặng không thể gánh vác... không thể thay đổi bản chất của tất cả?”* Hắn tự hỏi. "Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán." Nhưng giờ đây, không chỉ tâm người, mà cả tâm của một bản nguyên hỗn loạn cũng khó đoán, và khó dung hòa. Nếu sự "hài hòa" của hắn lại là một sự "áp đặt", thì chẳng phải hắn cũng đang lặp lại "nguyên tội" của kỷ nguyên khai thiên lập địa hay sao? Gánh nặng của cái gọi là "nguyên tội" của thế giới, nay không chỉ là gánh nặng của Hư Vô Chi Thể, mà còn là gánh nặng mà Lục Trường Sinh phải đối mặt trong chính triết lý của mình. Những giọt mồ hôi lạnh lẽo chảy dài trên thái dương, không còn là do thể xác kiệt quệ, mà là do nỗi sợ hãi về sự sai lầm của Đạo.
***
Sau khoảnh khắc đấu tranh nội tâm tột cùng, tưởng chừng như đạo tâm Lục Trường Sinh đã bị xé toạc, hắn đột ngột nghiến răng. Một tia sáng kiên định, dù vẫn ẩn chứa sự nặng nề không thể gọi tên, lóe lên trong đôi mắt đen láy. Hắn không có câu trả lời hoàn hảo cho những câu hỏi nghiệt ngã kia. Hắn không thể giải thích được bản chất của "tự do vô định" mà Hư Vô Chi Thể khao khát, hay liệu sự "hài hòa" của mình có phải là một sự áp đặt. Nhưng hắn nhớ lại con đường mình đã chọn: "Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận." Hắn không thể quay đầu. Hắn đã hứa sẽ "hài hòa" thay vì tiêu diệt, và hắn phải đi đến cùng.
Hắn dồn nốt chút sức lực cuối cùng, không phải để đẩy lùi, mà là để ôm trọn. Tàn Pháp Cổ Đạo bùng lên một lần nữa, không phải với ánh sáng vàng chói lọi của sức mạnh, mà là một vầng sáng ấm áp, bao dung, mang theo sự thấu hiểu sâu sắc về nỗi đau và sự cô độc. Vầng sáng đó xuyên thẳng vào trung tâm của Hư Vô Chi Thể, không còn là sự đối kháng, mà là sự giao hòa, sự dẫn dắt.
Một âm thanh khẽ vang lên trong U Minh Nguyên Thủy Chi Uyên, không phải tiếng nổ lớn, mà là một tiếng thở dài nhẹ nhõm, như thể một gánh nặng ngàn năm vừa được trút bỏ. Một phần tà khí nguyên thủy của Hư Vô Chi Thể tan biến, không phải bị hủy diệt, mà là chuyển hóa. Sắc đỏ máu và xanh lục ma quái dịu đi, thay vào đó là những luồng khí màu xám tro, pha lẫn chút ánh sáng ngũ sắc, như thể những mảnh vỡ của bản nguyên hỗn loạn đang dần tìm thấy trật tự mới. Môi trường xung quanh U Minh Nguyên Thủy Chi Uyên có dấu hiệu cải thiện rõ rệt, dù vẫn còn rất nhỏ. Mùi tử khí và lưu huỳnh phai nhạt đi rất nhiều, thay vào đó là một mùi ozon trong lành hơn, mang theo hơi thở của sự tái sinh, dù vẫn còn vương vấn chút hỗn loạn xa xưa.
"Thành công rồi... nhưng cái giá phải trả..." Ngũ Hành Lão Tổ thì thầm, ánh mắt kinh ngạc xen lẫn đau xót. Ông thấy Lục Trường Sinh, sau khi dồn hết sức lực, lảo đảo, thân hình mảnh khảnh lung lay như ngọn nến trước gió.
Điêu Khắc Sư, ánh mắt phức tạp, gật đầu chậm rãi. "Một phần... chỉ một phần... nhưng đã là kỳ tích. Hắn đã chịu đựng quá nhiều." Ông hiểu rằng, việc hóa giải một phần nhỏ của bản nguyên hỗn loạn đã là một thành tựu vĩ đại, một điều chưa từng có. Nhưng cái giá mà Lục Trường Sinh phải trả, là sự kiệt quệ đến tận cùng của cả thể xác lẫn tinh thần.
Lục Trường Sinh lảo đảo, cố gắng giữ thăng bằng. 'Vòng Xoáy Cân Bằng' thu nhỏ lại, chỉ còn bao bọc phần còn lại của Hư Vô Chi Thể, nhưng đã ổn định hơn nhiều, không còn bùng nổ phản kháng dữ dội như trước. Một làn hơi thở nặng nề, dài thườn thượt thoát ra từ lồng ngực hắn, rồi đôi mắt hắn khép lại, thân hình gần như ngã quỵ. Hùng Lực và Cổ Phong, nhanh như cắt, lao tới đỡ lấy hắn. Thân thể Lục Trường Sinh nặng trĩu, lạnh toát, như thể toàn bộ sinh lực đã bị rút cạn. Linh Nhi, nước mắt lưng tròng, vội vàng truyền mộc linh khí vào người hắn, cố gắng xoa dịu sự kiệt quệ ấy.
Các đồng minh nhìn Lục Trường Sinh đang hôn mê trong vòng tay của họ, lòng vừa nhẹ nhõm vì thành công, vừa nặng trĩu vì cái giá phải trả. Họ không thể thấu hiểu hết những gì Lục Trường Sinh đã trải qua trong đạo tâm, những nghi ngờ mà hắn đã đối mặt. Nhưng họ biết, hắn đã gánh vác một gánh nặng không tưởng, một "nguyên tội" của cả Cửu Thiên Linh Giới. Con đường "hài hòa" một bản nguyên hỗn loạn sẽ còn rất dài, rất gian khổ và đầy hy sinh, nhưng ít nhất, Lục Trường Sinh đã mở ra một lối đi. Dù vậy, ngay cả trong cơn hôn mê, trên khuôn mặt tái nhợt của Lục Trường Sinh, vẫn ẩn hiện một nếp nhăn sâu thẳm, một dấu ấn của nỗi hoài nghi vẫn còn vương vấn trong đạo tâm hắn. Đạo của hắn, có lẽ vẫn chưa phải là vô cùng cực, mà là một con đường không ngừng tự vấn, không ngừng kiến tạo, và không ngừng gánh vác.
Truyện gốc Long thiếu, độc quyền dành cho độc giả của truyen.free.