Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 929: Hài Hòa Nguyên Tội: Khai Sáng Chân Đạo

Cái lạnh thấu xương của U Minh Cổ Địa dường như đã trở thành một phần của hơi thở, một bản thể không thể tách rời khỏi nơi chốn hoang tàn này. Lục Trường Sinh đứng đó, giữa làn sương mù đen kịt vờn quanh, thân hình gầy gò nhưng lại tựa một cây tùng cổ thụ mọc giữa bão táp phong ba, vững chãi đến lạ lùng. Đôi mắt hắn, vừa hồi phục sau cơn cuồng phong nội tâm, giờ đây lại sâu thẳm như vực thẳm không đáy, chứa đựng sự thấu triệt về “nguyên tội” và cả ý chí sắt đá không gì lay chuyển. Hắn cảm nhận được sự hỗn loạn của U Minh Nguyên Thủy Chi Uyên, như một vết thương chưa bao giờ lành miệng của Cửu Thiên Linh Giới, nơi tà khí nguyên thủy cứ cuộn trào không ngừng, mang theo âm hưởng của sự hủy diệt từ thuở Vạn Cổ Khai Thiên.

Ngũ Hành Lão Tổ, thân hình tráng niên giờ đây toát lên vẻ trầm mặc, ánh mắt sắc bén quét qua khe nứt không gian khổng lồ trước mặt. Khe nứt ấy không ngừng nứt toạc và co rút, như một vết sẹo khổng lồ trên tấm màn vũ trụ, từ đó một thứ năng lượng vô hình nhưng lại mang theo sức nặng ngàn cân không ngừng rỉ ra. Đó chính là Hư Vô Chi Thể, một khối năng lượng hỗn loạn không hình thù, không ý thức, chỉ tồn tại như một bản năng nguyên thủy nhất của sự tan rã. Mùi tử khí và lưu huỳnh tại đây nồng nặc đến mức muốn xé toạc màng phổi, hòa lẫn với mùi ẩm mốc của đất đá ngàn năm và mùi kim loại gỉ sét từ những tàn tích cổ xưa. Tiếng gió hú ghê rợn, như tiếng than khóc của vạn linh bị chôn vùi, cùng với tiếng xương cốt va chạm lạo xạo đâu đó trong màn sương, tạo nên một bản giao hưởng của sự chết chóc. Thỉnh thoảng, tiếng nước nhỏ giọt đều đặn trong hang động sâu thẳm lại vọng lên, như một nhịp đập vô tận của thời gian, nhắc nhở về sự tồn tại vĩnh cửu của nơi đây.

Mộc Thanh Y, đứng cạnh Lục Trường Sinh, gương mặt thanh tú đã không còn vẻ lạnh lùng thường thấy mà thay vào đó là sự căng thẳng tột độ. Nàng khoác trên mình bộ đạo bào màu xanh ngọc, nhưng trong khung cảnh u ám này, nó chỉ càng làm nổi bật sự mong manh của nàng. Đôi mắt phượng sáng ngời của nàng chăm chú nhìn vào khe nứt, thanh kiếm cổ đeo bên hông khẽ rung lên như cảm nhận được sự nguy hiểm cận kề.

“Tà khí này... nó mạnh hơn mọi khi! Chúng ta phải làm gì đây, Trường Sinh?” Giọng nàng không giấu được vẻ lo lắng, lần đầu tiên nàng cảm thấy áp lực lớn đến vậy kể từ khi bước chân vào U Minh Cổ Địa. Linh lực trong cơ thể nàng như bị một lực vô hình đè nén, mỗi hơi thở đều trở nên khó khăn.

Ngũ Hành Lão Tổ trầm trọng cất lời, ánh mắt đầy vẻ ngưng trọng: “Uy lực của Nguyên Tội... ngay cả trong Vạn Cổ Khai Thiên, nó cũng là thứ khó bề đối chọi. Thứ này không phải là tà khí thông thường, nó là sự hỗn mang nguyên thủy, là bản chất của sự tan rã.” Ông từng chứng kiến nhiều biến cố của thế giới, nhưng thứ năng lượng vô hình từ Hư Vô Chi Thể này vẫn khiến lão phải dè chừng. Nó không chỉ là sức mạnh, mà là một triết lý đối lập với sự sống, với trật tự.

Điêu Khắc Sư, thân hình gầy gò, đôi tay chai sạn đặt trên một cây trượng bằng gỗ cổ kính, ánh mắt sâu sắc không rời Lục Trường Sinh. Ông không nói, nhưng sự hiện diện của ông cũng đủ để truyền đi một cảm giác an tâm. Ông tin vào Lục Trường Sinh, tin vào con đường mà hắn đã chọn, dù con đường ấy có vẻ đi ngược lại với tất cả những gì tu sĩ thường theo đuổi.

Đột nhiên, khe nứt không gian rung chuyển dữ dội hơn. Một tiếng nổ trầm đục vang vọng khắp U Minh Cổ Địa, không phải là tiếng nổ của lửa hay kim loại, mà là tiếng nổ của không gian bị xé toạc, của bản chất vũ trụ bị phá vỡ. Từ trong khe nứt, Hư Vô Chi Thể bỗng bùng nổ dữ dội, một luồng tà khí nguyên thủy cuộn xoáy như một cơn lốc đen kịt, mang theo vô số hình ảnh chập chờn, méo mó của "nguyên tội" và sự hỗn mang của vũ trụ sơ khai. Nó không phải là một đòn tấn công hữu hình, mà là một làn sóng áp lực, một ý chí hủy diệt thuần túy, phóng thẳng về phía nhóm Lục Trường Sinh. Luồng tà khí này không có hình dạng cố định, nhưng nó lại mang theo cảm giác của hàng ngàn lưỡi dao vô hình đang xé toạc không khí, của hàng triệu linh hồn đang gào thét trong câm lặng. Nó là hiện thân của sự hỗn loạn, của cái hư vô, của tất cả những gì không nên tồn tại nhưng lại đang hiện hữu.

Mộc Thanh Y phản xạ nhanh như chớp, thanh kiếm cổ bên hông đã được rút ra, ánh sáng xanh lam của linh lực bọc lấy thân kiếm, sẵn sàng chống đỡ. Nàng từng đối mặt với vô số hiểm nguy, từng chém giết không biết bao nhiêu ma vật, nhưng luồng tà khí này lại khiến nàng cảm thấy rợn tóc gáy. Nó không phải là một sinh vật có thể chém giết, cũng không phải là một pháp thuật có thể hóa giải bằng sức mạnh đơn thuần. Nó là một khái niệm, một bản chất. Cảm giác áp lực quá lớn khiến nàng chần chừ, một thoáng do dự hiện lên trong đôi mắt phượng. Nàng biết, đòn này không thể chống đỡ bằng kiếm. Kiếm của nàng có thể cắt đứt thân thể, nhưng làm sao có thể cắt đứt một ý chí, một bản chất của vũ trụ? Nàng quay sang nhìn Lục Trường Sinh, ánh mắt đầy vẻ cầu cứu, như tìm kiếm một phương án, một tia hy vọng từ người mà nàng tin tưởng nhất.

Trong khoảnh khắc sinh tử ấy, Lục Trường Sinh vẫn đứng vững, đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào luồng tà khí đang lao đến. Hắn không có vẻ gì là sợ hãi hay nao núng. Trái lại, trong ánh mắt hắn còn ánh lên một tia thấu triệt, một sự chấp nhận. Hắn đã hiểu rõ bản chất của "nguyên tội" trong những ngày qua, đã cảm nhận được nỗi cô độc ngàn năm của Hư Vô Chi Thể. Hắn biết, đối đầu bằng sức mạnh chỉ càng khiến sự hỗn loạn bùng phát mạnh mẽ hơn. Con đường của hắn, Đạo Vô Cùng Cực, không phải là con đường của sự đối đầu, mà là con đường của sự dung hòa, của sự kiến tạo. Tàn Pháp Cổ Đạo trong cơ thể hắn không ngừng vận chuyển, không phải để tích lũy sức mạnh, mà để ổn định, để kết nối, để thấu hiểu. Hắn hít một hơi thật sâu, mùi tử khí nồng nặc không còn khiến hắn khó chịu mà đã trở thành một phần của không khí, một phần của sự tồn tại. Hắn đã sẵn sàng.

***

Khi đòn chí mạng của tà khí nguyên thủy sắp chạm đến, không có một tiếng gầm thét, không có một động tác hoa mỹ nào từ Lục Trường Sinh. Hắn chỉ nhẹ nhàng nhắm mắt lại, tựa như một thiền giả nhập định giữa chốn loạn lạc. Toàn thân hắn, từ trong ra ngoài, từ những tế bào nhỏ nhất đến đạo tâm vững như bàn thạch, tỏa ra một thứ ánh sáng trắng ngà dịu nhẹ. Ánh sáng ấy không chói chang, không hùng vĩ, mà lại mang theo một vẻ cổ kính, một sự tinh khiết nguyên bản, tựa như tia sáng đầu tiên của buổi hồng hoang. Đó chính là Tàn Pháp Cổ Đạo đang vận chuyển đến cực điểm. Không có pháp bảo rực rỡ, không có công pháp kinh thiên động địa, chỉ có đạo tâm vững chắc của hắn được vận chuyển, tạo nên một trường năng lượng vô hình, nhưng lại có sức mạnh xoay chuyển càn khôn.

Hắn vươn hai tay ra, không phải để chống đỡ hay đẩy lùi, mà là một động tác tự nhiên, nhẹ nhàng, như muốn ôm lấy cả hư không, ôm lấy cả luồng tà khí đang lao đến. Luồng tà khí nguyên thủy, hình thù như một tia chớp đen kịt, mang theo ý chí hủy diệt và nuốt chửng mọi thứ, va chạm thẳng vào thân ảnh Lục Trường Sinh. Mộc Thanh Y, với thanh kiếm vẫn còn nắm chặt trong tay, kinh hãi đến tột độ. Nàng đã chuẩn bị cho một vụ nổ long trời lở đất, một sự va chạm hủy diệt. Nhưng điều xảy ra lại hoàn toàn nằm ngoài sức tưởng tượng của nàng.

Không có tiếng nổ. Không có sự va đập. Luồng tà khí đen kịt kia, thay vì xé toạc Lục Trường Sinh ra thành từng mảnh, lại như tan chảy vào một dòng xoáy vô hình. Tàn Pháp Cổ Đạo, với ánh sáng trắng ngà bao bọc Lục Trường Sinh, không tiêu diệt mà lại bắt đầu 'hài hòa', 'chuyển hóa' năng lượng hỗn loạn ấy. Nó không phải là một sự đối kháng, mà là một sự dung nạp, một sự tiêu hóa. Luồng tà khí cuồng bạo, mang theo bản năng hủy diệt, giờ đây bị cuốn vào một vòng xoáy chậm rãi và ổn định, như một dòng sông cuộn chảy bị uốn nắn bởi một lực lượng vô hình nhưng lại vô cùng mạnh mẽ.

“Đạo không phải là chiến thắng hay hủy diệt... mà là dung hòa và kiến tạo...” Giọng Lục Trường Sinh thì thầm, không quá lớn, nhưng lời nói ấy lại vang vọng rõ ràng trong tâm trí của Mộc Thanh Y, Ngũ Hành Lão Tổ và Điêu Khắc Sư, như một tiếng chuông cảnh tỉnh giữa màn đêm u tối. Hắn không chống lại tà khí, hắn chấp nhận nó. Hắn không tiêu diệt nó, hắn chuyển hóa nó. Từng chút một, luồng tà khí đen kịt từ Hư Vô Chi Thể mất đi vẻ hung hãn, trở nên thuần khiết hơn, nguyên bản hơn. Nó không còn là sự hỗn loạn của "nguyên tội" mà trở thành một dạng năng lượng nguyên thủy, một khởi điểm cho sự sống.

Mộc Thanh Y chứng kiến cảnh tượng siêu phàm ấy, đôi mắt phượng mở lớn, kinh ngạc đến tột độ. Nàng cảm thấy đầu óc mình như nổ tung, tất cả những lý thuyết tu hành, tất cả những kinh nghiệm chiến đấu mà nàng tích lũy bấy lâu nay đều bị phá vỡ. "Đây... đây là gì? Hắn không đánh trả... mà là... ôm lấy nó!" Nàng lẩm bẩm, giọng nói nghẹn lại trong cổ họng, không thể tin vào những gì mình đang nhìn thấy. Trong thế giới tu hành của nàng, đối mặt với tà ma ngoại đạo, đối mặt với hiểm nguy, luôn là chiến đấu, là tiêu diệt. Nhưng Lục Trường Sinh lại chọn một con đường khác, một con đường mà nàng chưa từng nghĩ đến, một con đường đi ngược lại bản năng sinh tồn của mọi sinh linh.

Luồng tà khí, sau khi được Tàn Pháp Cổ Đạo chuyển hóa, chậm rãi và ổn định hơn, dần được dẫn vào sâu trong U Minh Nguyên Thủy Chi Uyên. Nó không còn là mối đe dọa, mà trở thành một dòng chảy tuần hoàn, như mạch máu mới đang được hình thành trong lòng đất. Mộc Thanh Y, Ngũ Hành Lão Tổ và Điêu Khắc Sư cảm nhận được sự chuyển hóa của tà khí từ hủy diệt sang một dạng năng lượng nguyên bản, thuần khiết hơn. Không khí quanh Lục Trường Sinh không còn đặc quánh mùi tử khí, thay vào đó là một mùi đất ẩm thanh khiết, một mùi linh khí sơ khai, như hơi thở của một thế giới mới đang được kiến tạo.

Cảm giác lạnh lẽo thấu xương vẫn còn đó, nhưng không còn mang theo sự chết chóc. Nó là cái lạnh của một khởi đầu, của một nền tảng tinh khiết. Ánh sáng trắng ngà từ Tàn Pháp Cổ Đạo bao trùm Lục Trường Sinh, khiến thân ảnh hắn dường như trở nên vĩ đại hơn cả không gian hỗn loạn xung quanh. Hắn đứng vững như một ngọn núi, nhưng không phải là ngọn núi sừng sững chống đỡ, mà là ngọn núi bao dung, đón nhận tất cả.

Những mảnh ký ức và cảm xúc của Hư Vô Chi Thể, về "nguyên tội" và sự cô độc của sự hỗn loạn, vẫn còn vương vấn trong tâm trí Lục Trường Sinh. Nhưng giờ đây, chúng không còn là gánh nặng mà đã trở thành những mảnh ghép, những viên gạch để hắn xây dựng nên Đạo của riêng mình. Hắn thấu hiểu rằng, Đạo Vô Cùng Cực không phải là tạo ra sự hoàn hảo, mà là chấp nhận sự không hoàn hảo, chấp nhận những vết nứt, những khuyết điểm, và tìm cách dung hòa chúng, biến chúng thành một phần của sự kiến tạo. Đây chính là điểm khác biệt cốt lõi, là sự tinh diệu của Tàn Pháp Cổ Đạo mà không công pháp nào khác có được.

Ngũ Hành Lão Tổ và Điêu Khắc Sư nhìn nhau, trong ánh mắt họ không chỉ có sự kinh ngạc mà còn là sự tán thưởng sâu sắc. Họ đã đặt niềm tin vào Lục Trường Sinh, và hắn đã không làm họ thất vọng. Thậm chí, hắn còn vượt xa mọi sự mong đợi của họ. Họ cảm nhận được rằng, không chỉ tà khí đang được chuyển hóa, mà cả bản thân họ, cả thế giới quan của họ cũng đang được Lục Trường Sinh khai sáng. Đòn chí mạng từ Hư Vô Chi Thể đã không thể làm gì được hắn, bởi vì hắn đã không coi nó là một đòn tấn công. Hắn đã biến nó thành một phần của chính mình, một phần của Đạo.

***

Đòn chí mạng đã được hóa giải một cách ngoạn mục. U Minh Nguyên Thủy Chi Uyên, nơi Hư Vô Chi Thể cuộn trào, giờ đây đã ổn định hơn nhiều. Luồng tà khí nguyên thủy không còn bùng phát dữ dội mà chỉ còn lưu chuyển nhẹ nhàng, như một dòng nước ngầm vừa được dẫn vào đúng quỹ đạo. Lục Trường Sinh từ từ mở mắt, ánh nhìn vẫn sâu thẳm nhưng đã pha lẫn một sự mệt mỏi khó tả. Thân thể hắn vẫn còn đôi chút suy kiệt, nhưng ánh mắt hắn lại kiên định hơn bao giờ hết, chứa đựng một sự thấu hiểu mới, một tầm nhìn bao quát hơn về Đạo. Hắn thở dài một hơi, mùi tử khí và lưu huỳnh trong không khí dường như đã bớt nồng nặc hơn, thay vào đó là một mùi ozon trong lành hơn, mang theo hơi thở của sự tái sinh, dù vẫn còn vương vấn chút hỗn loạn xa xưa.

Mộc Thanh Y hạ kiếm, thanh kiếm cổ nhẹ nhàng trở về vỏ. Nàng bước đến gần Lục Trường Sinh, ánh mắt phượng sáng ngời của nàng giờ đây không còn sự lo lắng hay kinh ngạc, mà thay vào đó là một sự thấu hiểu sâu sắc, một sự ngưỡng mộ chân thành. Nàng đã lầm. Nàng từng nghĩ rằng con đường của Lục Trường Sinh là sự tránh né, là sự chậm chạp yếu ớt. Nhưng giờ đây, nàng hiểu ra rằng đó không phải là tránh né, mà là dung hòa. Không phải là chiến đấu, mà là kiến tạo.

“Ta đã lầm... Đạo của ngươi... không phải là tránh né, mà là dung hòa. Không phải là chiến đấu, mà là kiến tạo... Nó là... chân Đạo của khai thiên lập địa.” Giọng nàng run run, nhưng lại vô cùng rõ ràng, từng lời nói vang lên như tiếng chuông ngân trong lòng U Minh Cổ Địa. Nàng đã nhìn thấy một con đường hoàn toàn mới, một con đường mà không một tu sĩ nào trong Cửu Thiên Linh Giới dám mơ tới. Con đường ấy không tìm cách tiêu diệt kẻ thù, mà tìm cách chuyển hóa kẻ thù thành một phần của sự sống. Nàng hiểu rằng, sự thấu hiểu và chấp nhận này sẽ khiến nàng trở thành một đồng minh kiên định và quan trọng hơn nữa trên hành trình của Lục Trường Sinh.

Ngũ Hành Lão Tổ mỉm cười, nụ cười hiền hậu mà đầy vẻ thâm thúy. Ánh mắt ông tràn đầy sự tán thưởng. “Quả nhiên, con đường của Trường Sinh... là con đường của vạn vật. Từ vô cực đến hữu hạn, từ hỗn độn đến trật tự. Ngươi đã chấp nhận cái ‘nguyên tội’ mà không ai dám chạm vào, và tìm cách để nó trở thành một phần của Đạo. Đó là con đường của một vị Đạo chủ chân chính.” Ông cảm thấy một sự thay đổi sâu sắc trong Lục Trường Sinh, không chỉ là sự hồi phục về thể chất, mà là một bước trưởng thành vượt bậc trong đạo tâm, một sự kiến tạo lại cả thế giới quan.

Điêu Khắc Sư gật đầu trầm ngâm, đôi mắt ông sáng lên một tia khâm phục. “Mỗi nét chạm khắc đều cần sự kiên nhẫn. Trường Sinh đã chạm khắc nên một phần của Thiên Địa Đại Đạo. Ngọc thô muốn thành ngọc quý, phải chấp nhận những vết nứt, những khuyết điểm ban đầu. Từ đó mà mài giũa, mà hóa giải. Trường Sinh, ngươi đã không còn là ngọc thô cần mài giũa. Ngươi đã là một viên ngọc quý, đang dần tỏa sáng, mang theo những nét chạm khắc độc đáo của riêng mình, của Đạo Vô Cùng Cực.” Ông hiểu rằng, việc "hài hòa" và "chuyển hóa" tà khí nguyên thủy sẽ không chỉ là giải pháp tạm thời mà là nền tảng cho việc định hình các nguyên tắc tự nhiên của Cửu Thiên Linh Giới.

Lục Trường Sinh đứng thẳng người, hít thở một hơi thật sâu. Không khí thanh khiết kia như lấp đầy từng thớ thịt, từng kinh mạch trong cơ thể hắn. Hắn cảm nhận được sự liên kết giữa mình và U Minh Nguyên Thủy Chi Uyên, giữa Đạo của mình và bản chất nguyên thủy của thế giới. Sự kiện này củng cố vị thế của Lục Trường Sinh như một 'kiến tạo giả' của thế giới, người có thể dẫn dắt Cửu Thiên Linh Giới đến một kỷ nguyên mới của sự cân bằng và bền vững.

Hắn nhìn về phía U Minh Nguyên Thủy Chi Uyên, nơi tà khí nguyên thủy đã dịu đi, như thể một vết thương khổng lồ đang dần lành lại, một khởi đầu mới đang được kiến tạo. Sương mù đen đã tan bớt, để lộ một phần bầu trời u ám của Vạn Cổ Khai Thiên, nhưng có cảm giác như một bình minh đang hé rạng, một tia hy vọng mong manh đang len lỏi qua màn đêm vĩnh cửu. Sự nặng nề của "nguyên tội" vẫn còn đó, nhưng nó không còn là gánh nặng đè nén, mà đã trở thành một phần của tri thức, một phần của sự thấu hiểu.

Con đường "chữa lành" thế giới, con đường "kiến tạo" một trật tự mới, sẽ còn rất dài và đầy gian nan. Nhưng giờ đây, nỗi hoài nghi đã tan biến, thay vào đó là một sự kiên định vững như bàn thạch. Đạo của hắn, Đạo Vô Cùng Cực, không phải là một con đường đã hoàn thiện, mà là một hành trình không ngừng tự vấn, không ngừng kiến tạo, không ngừng gánh vác và bao dung. Lục Trường Sinh biết rằng, thế giới đã thay đổi nhưng con đường tu hành không bao giờ kết thúc. Hắn vẫn còn nhiều điều để khám phá và chiêm nghiệm về Đạo. Tương lai của Cửu Thiên Linh Giới mở ra với nhiều khả năng mới, và hắn, Lục Trường Sinh, đã sẵn sàng để đi tiếp trên con đường của riêng mình, mang theo ánh sáng của sự dung hòa, của sự kiến tạo, để khai sáng chân Đạo giữa kỷ nguyên hỗn loạn này.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, được phát hành độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free