Cửu thiên linh giới - Chương 946: Hội Nghị Thiên Đô: Lời Tuyên Ngôn Của Thời Đại Mới
Bóng dáng thanh thoát của Lục Trường Sinh hòa vào ánh nắng ban mai, tựa như một phần của chính thiên địa. Hắn rời đi, không một chút lưu luyến, để lại sau lưng Thâm Uyên Chi Địa đang hồi sinh mãnh liệt. Con đường tu hành của hắn vẫn còn rất dài, không có điểm dừng, không có điểm kết. Nhưng giờ đây, hắn không còn mịt mờ hay cô độc. Hắn là một phần của Đạo, và Đạo là một phần của hắn, hòa quyện vào vạn vật, vĩnh cửu và vô cùng, tiếp tục hành trình vô tận của mình, để lại một Cửu Thiên Linh Giới đang hồi sinh, từng bước đi trên con đường của sự bền vững.
***
Sáng sớm, Thiên Đô Thành đã bừng tỉnh trong một bầu không khí khác lạ. Không phải sự hối hả thường nhật của một đô thị linh khí phồn hoa, mà là một sự trang trọng, xen lẫn hồi hộp. Từ những ngõ hẻm nhỏ đến các đại lộ thênh thang, đâu đâu cũng thấy bóng dáng tu sĩ từ khắp nơi tề tựu. Họ mặc những bộ đạo bào đủ màu sắc, từ lam ngọc của Thanh Vân Môn đến huyền y của Vạn Pháp Tông, hay những bộ y phục giản dị hơn của tán tu, tất cả đều hướng về một địa điểm duy nhất: Hội trường Liên Minh Thương Hội.
Hội trường Liên Minh Thương Hội, kiến trúc cổ kính sừng sững giữa trung tâm Thiên Đô Thành, được xây dựng từ những khối đá linh ngọc khổng lồ và gỗ trầm hương hàng vạn năm tuổi, tỏa ra một khí tức uy nghi và hùng vĩ. Những mái cong vút chạm mây, những cột trụ điêu khắc rồng phượng tinh xảo, và những họa tiết pháp trận cổ xưa ẩn hiện trên tường, tất cả đều minh chứng cho quyền uy và lịch sử lâu đời của giới tu hành. Bên trong, không gian rộng lớn được chiếu sáng rực rỡ bởi những viên dạ minh châu khổng lồ và các pháp trận quang mang huyền ảo, khiến mọi ngóc ngách đều sáng tỏ như ban ngày.
Tiếng người nói chuyện ồn ào ban đầu, tựa như sóng vỗ bờ, tràn ngập khắp đại sảnh. Hàng trăm vị trưởng lão, tông chủ, và đại diện từ các thế lực lớn nhỏ ngồi trên những chiếc bồ đoàn bằng ngọc bích, ánh mắt họ giao nhau, vừa dò xét, vừa tò mò. Mùi hương trầm nhẹ nhàng lan tỏa, hòa quyện với mùi linh dược thoang thoảng từ các túi trữ vật của các tu sĩ, xen lẫn chút hương liệu thanh khiết và cả mùi bụi đường từ những người vừa trải qua quãng đường dài. Bầu không khí căng thẳng nhưng không kém phần chờ đợi, như thể tất cả đều đang nín thở chờ đợi một điều gì đó trọng đại sẽ diễn ra, một điều có thể định hình lại tương lai của Cửu Thiên Linh Giới.
Ở một hàng ghế dành riêng cho thế hệ trẻ, Tiêu Hạo ngồi thẳng lưng, đôi mắt láu lỉnh không ngừng đảo quanh, quan sát mọi biểu cảm trên khuôn mặt của các vị tiền bối. Hắn khoác trên mình bộ y phục màu xanh lam tươi sáng, không quá cầu kỳ nhưng vẫn toát lên vẻ năng động, nhanh nhẹn, đôi khi còn có chút bồn chồn.
Ngồi cạnh hắn là Mộc Thanh Y, dáng người thanh thoát, khoác lên mình bộ đạo bào màu xanh ngọc điểm xuyết hoa văn mây trắng tinh xảo, toát lên vẻ tiên khí. Đôi mắt phượng sáng ngời của nàng sâu thẳm như hồ nước mùa thu, ẩn chứa sự thông tuệ và kiên định, bình tĩnh hơn hẳn Tiêu Hạo. Nàng vẫn giữ vẻ trầm mặc thường thấy, nhưng khóe môi khẽ mím chặt cũng đủ để lộ ra chút mong chờ và một chút lo lắng khó tả.
Vạn Pháp Tông Chủ, trong bộ đạo bào màu xanh thẫm uy nghiêm, chậm rãi bước lên bục chủ trì. Dáng người ông cao lớn, khuôn mặt cương nghị, đôi mắt sáng quắc như sao đêm, ánh nhìn quét qua toàn bộ hội trường, khiến những tiếng xì xào ban nãy dần lắng xuống, chỉ còn những tiếng thì thầm nhỏ to rồi im bặt.
Vạn Pháp Tông Chủ trầm giọng, tiếng nói của ông mang theo linh lực, vang vọng khắp hội trường, rõ ràng và đầy sức nặng: “Kính chào chư vị đạo hữu, các vị trưởng lão cùng toàn thể tu sĩ có mặt tại đây. Hôm nay, chúng ta tề tựu tại Thiên Đô Thành này không chỉ để nhìn lại quá khứ đầy biến động và đau thương của Cửu Thiên Linh Giới, mà còn để cùng nhau định hình một tương lai mới, một kỷ nguyên mới cho giới tu hành.”
Tiêu Hạo khẽ ghé sát tai Mộc Thanh Y, thì thầm với giọng điệu nửa đùa nửa thật, nhưng cũng đầy vẻ lo lắng: “Không biết các lão già bảo thủ kia có chịu nghe không? Ta e rằng những cái đầu cứng như đá của họ khó mà tiếp thu những điều mới mẻ.”
Mộc Thanh Y khẽ lắc đầu, đôi mắt nàng vẫn hướng về phía Vạn Pháp Tông Chủ, kiên định đáp lại: “Bằng chứng thực tế sẽ là lời đáp thuyết phục nhất. Lời nói đôi khi chỉ là gió thoảng, nhưng sự thật thì vĩnh viễn không thể chối cãi.” Nàng tin vào điều đó, tin vào những gì Lục Trường Sinh đã mang đến.
***
Không khí trong hội trường càng trở nên trang nghiêm và tập trung hơn khi Vạn Pháp Tông Chủ bắt đầu đi vào trọng tâm của buổi họp. Ông không nói suông mà lập tức trình bày những bằng chứng cụ thể và chi tiết. Những luồng linh lực từ tay ông phác họa nên một tấm bản đồ pháp thuật khổng lồ lơ lửng giữa không trung, trên đó là hình ảnh sống động của Thâm Uyên Chi Địa trước và sau khi được thanh tẩy.
“Chư vị hãy xem đây,” Vạn Pháp Tông Chủ chỉ tay vào tấm bản đồ, giọng nói của ông vang vọng, “Đây là Thâm Uyên Chi Địa, nơi từng bị tà khí ăn mòn nghiêm trọng sau đại chiến, một vùng đất chết không ai dám đặt chân đến. Các tông môn đã thử qua vô vàn phương pháp, từ dùng linh lực cường đại áp chế, đến thi triển pháp trận tối thượng để thanh tẩy, nhưng tất cả đều thất bại, thậm chí còn khiến tà khí bùng phát mạnh mẽ hơn. Vùng đất này từng bị xem là một vết nhơ vĩnh viễn trên Cửu Thiên Linh Giới.”
Hình ảnh pháp thuật chuyển động, tái hiện lại cảnh tượng hoang tàn, đất đai nứt nẻ, cây cối khô héo, tà khí cuồn cuộn bao phủ một vùng rộng lớn. Những khuôn mặt trong hội trường đều lộ vẻ trầm tư, nặng nề, ký ức về thời kỳ đen tối ấy vẫn còn in đậm trong tâm trí nhiều người.
“Thế nhưng,” Vạn Pháp Tông Chủ nhấn mạnh, “dưới sự chỉ dẫn của một con đường tu hành mới, một triết lý tu hành bền vững, Thâm Uyên Chi Địa đã hồi sinh. Không phải bằng sức mạnh cưỡng ép, mà bằng sự hài hòa với thiên địa, bằng việc nhẹ nhàng hóa giải tà khí và phục hồi linh mạch một cách tự nhiên. Chư vị có thể thấy, đây là hình ảnh hiện tại của Thâm Uyên Chi Địa.”
Tấm bản đồ pháp thuật biến đổi. Cảnh tượng hoang tàn nhường chỗ cho một bức tranh tràn đầy sức sống: những cánh đồng xanh mướt trải dài vô tận, những dòng suối trong vắt uốn lượn, linh khí trong lành dồi dào, và thậm chí cả những ngôi làng nhỏ đã được xây dựng lại, với khói bếp lững lờ bay lên. Tiếng xì xào ban đầu trong hội trường đã chuyển thành những tiếng cảm thán kinh ngạc, thậm chí là những tiếng thốt lên kinh ngạc không thể kìm nén. Vẻ mặt của nhiều vị trưởng lão, vốn dĩ đầy vẻ hoài nghi, giờ đây đã mềm đi trông thấy.
Tiếp lời Vạn Pháp Tông Chủ, Trưởng Lão Dược Phường, với khuôn mặt phúc hậu và bộ râu dài bạc trắng, bước lên phía trước. Ông mặc một bộ đạo bào sạch sẽ, tay cầm một cuốn sổ da cổ xưa, trên đó ghi chép tỉ mỉ những số liệu và báo cáo.
“Chư vị đạo hữu, ta là Trưởng Lão Dược Phường của Linh Dược Các, người đã dành cả đời để nghiên cứu về linh dược và thiên địa linh khí,” Trưởng Lão Dược Phường bắt đầu, giọng nói của ông ôn hòa nhưng đầy tự tin. “Trong suốt những năm qua, giới tu hành chúng ta luôn chạy theo tốc độ, khai thác linh mạch cạn kiệt, vắt kiệt linh dược để thúc đẩy tu vi. Dù đạt được thành quả nhất thời, nhưng cái giá phải trả là sự suy kiệt của thiên địa, sự mất cân bằng của linh khí, và chất lượng linh dược ngày càng giảm sút.”
Ông dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua những gương mặt đang lắng nghe chăm chú. “Tuy nhiên, tại Linh Dược Viên Thái Thượng của Thanh Vân Môn, chúng ta đã áp dụng một phương pháp hoàn toàn mới, dựa trên nguyên lý 'tu hành bền vững' mà Vạn Pháp Tông Chủ vừa đề cập. Chúng ta không còn cưỡng ép sự sinh trưởng của linh dược, không còn khai thác bừa bãi. Thay vào đó, chúng ta tập trung vào việc phục hồi linh mạch, cải thiện thổ nhưỡng, và để linh dược sinh trưởng theo quy luật tự nhiên của chúng.”
Trưởng Lão Dược Phường giơ cao cuốn sổ da: “Chỉ trong vài năm ngắn ngủi, chúng ta đã đạt được những điều mà hàng trăm năm trước không thể tưởng tượng. Sản lượng linh dược không những không giảm, mà còn tăng lên gấp bội. Đặc biệt hơn, chất lượng của chúng đã đạt đến mức tinh khiết chưa từng có, thậm chí còn kích hoạt được những dược tính tiềm ẩn mà trước đây chúng ta cho là đã thất truyền. Đây là những số liệu cụ thể, chư vị có thể tự mình kiểm chứng.”
Ông chiếu ra một chuỗi các con số, biểu đồ pháp thuật phức tạp, minh chứng rõ ràng cho sự phục hồi và phát triển kỳ diệu của Linh Dược Viên Thái Thượng. Tiếng cảm thán lại vang lên, lần này còn mạnh mẽ hơn, bởi vì những số liệu này trực tiếp liên quan đến lợi ích của mỗi tông môn, mỗi tu sĩ.
Trong số những người đang lắng nghe, Trưởng Lão Thanh Vân ngồi ở hàng ghế đầu, vẻ mặt trầm tư. Bộ râu tóc bạc trắng của ông rủ xuống, che đi một phần khuôn mặt nhưng không giấu nổi ánh mắt đang dao động dữ dội. Ông là một trong những người từng bảo thủ nhất, luôn giữ vững những giáo điều cũ, tin rằng sức mạnh và tốc độ là yếu tố quyết định trong tu hành. Ông từng là người lên tiếng phản đối kịch liệt nhất những ý tưởng “chậm chạp” và “hài hòa” này. Nhưng giờ đây, từng lời của Trưởng Lão Dược Phường, từng hình ảnh về Thâm Uyên Chi Địa hồi sinh, như những nhát búa giáng mạnh vào bức tường định kiến trong lòng ông.
Trong nội tâm của Trưởng Lão Thanh Vân, một cuộc đấu tranh dữ dội đang diễn ra. *‘Những năm tháng ta từng coi thường... lẽ nào, chân lý lại nằm ở con đường ấy?’* Ông tự hỏi. Những lời cảnh báo của Lục Trường Sinh về sự suy kiệt của thiên địa, về cái giá của việc chạy theo sức mạnh hư ảo, giờ đây hiện rõ ràng mồn một. Ông cảm thấy một sự hối hận sâu sắc đang trỗi dậy, xen lẫn với niềm hy vọng mới. Cái nhìn của ông về thế giới, về tu hành, dường như đang dần thay đổi từng chút một.
***
Sau những bằng chứng không thể chối cãi từ Vạn Pháp Tông Chủ và Trưởng Lão Dược Phường, một sự im lặng nặng nề bao trùm lấy hội trường, không phải là sự im lặng của hoài nghi, mà là của sự chiêm nghiệm sâu sắc. Các tu sĩ, trưởng lão từ các tông môn lớn nhỏ, tất cả đều đang tự mình đánh giá lại những niềm tin cố hữu.
Chính trong khoảnh khắc đó, Trưởng Lão Thanh Vân chậm rãi đứng dậy. Động tác của ông không nhanh, nhưng đầy sự quyết đoán. Khuôn mặt ông vừa nghiêm nghị, vừa toát lên vẻ xúc động hiếm thấy, đôi mắt đục ngầu vì năm tháng giờ đây lại sáng rực lên một ngọn lửa mới. Cả hội trường lập tức hướng mọi ánh nhìn về phía ông, nín thở chờ đợi.
Trưởng Lão Thanh Vân hít một hơi thật sâu, giọng nói của ông, vốn dĩ trầm tĩnh, giờ đây lại mang theo một sức nặng đến lạ, vang vọng khắp đại sảnh: “Chư vị đạo hữu, ta là Thanh Vân, một kẻ già nua đã sống qua nhiều thế kỷ tu hành. Cả đời ta, ta luôn tin rằng sức mạnh là tối thượng, tốc độ là yếu tố quyết định thành bại. Ta từng xem thường những kẻ yếu đuối, từng coi thường những con đường chậm rãi, dẫu cho chúng có vẻ hài hòa với thiên địa đến mấy. Ta… chúng ta đã quá cố chấp vào những giáo điều cũ, chạy theo sức mạnh hư ảo mà quên đi căn cơ của vạn vật. Ta đã sai!”
Lời tuyên bố “Ta đã sai!” của ông như một tiếng sấm sét đánh thẳng vào tâm can của mỗi người có mặt. Một vị trưởng lão uy tín, từng là biểu tượng của sự bảo thủ, nay công khai thừa nhận sai lầm của mình, điều đó cần một lòng dũng cảm phi thường.
“Nhưng giờ đây,” Trưởng Lão Thanh Vân tiếp tục, giọng nói càng lúc càng thêm hùng hồn, “những gì chúng ta chứng kiến tại Thâm Uyên Chi Địa, tại Linh Dược Viên Thái Thượng, là minh chứng rõ ràng nhất. Con đường của Lục Trường Sinh, dù chậm rãi, nhưng bền vững, mới là chân đạo! Đạo lý không nằm ở nhanh hay chậm, mà ở bền vững và phù hợp! Nó không chỉ mang lại lợi ích cho một cá nhân, một tông môn, mà mang lại sự hồi sinh cho toàn bộ Cửu Thiên Linh Giới, cho vạn vật hữu linh!”
Ông quay người, ánh mắt quét qua toàn bộ hội trường, tràn đầy nhiệt huyết: “Ta, Trưởng Lão Thanh Vân, công khai thừa nhận sai lầm của mình trong quá khứ, và kêu gọi toàn giới tu hành hãy thay đổi! Hãy từ bỏ những định kiến cũ, hãy nhìn nhận lại con đường của chúng ta, và hãy cùng nhau kiến tạo một kỷ nguyên mới, nơi tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn, hài hòa với thiên địa, và kiến tạo sự sống!”
Ngay khi Trưởng Lão Thanh Vân dứt lời, một tiếng vỗ tay vang dội như sấm dậy, sau đó là những tiếng hoan hô bùng nổ, những lời cảm thán và đồng tình lớn tiếng từ khắp mọi ngóc ngách của hội trường. Nhiều vị trưởng lão khác, những người từng có cùng suy nghĩ với Thanh Vân, giờ đây cũng đứng dậy, vẻ mặt xúc động, hưởng ứng lời kêu gọi của ông. Họ không chỉ vỗ tay, mà còn hô vang: “Đúng vậy! Chúng ta cần thay đổi! Đạo lý không nằm ở nhanh hay chậm, mà ở bền vững và phù hợp!”
Mộc Thanh Y, đôi mắt phượng sáng ngời, khẽ thở phào nhẹ nhõm. Một nụ cười hiếm hoi nở trên môi nàng. Nàng khẽ thì thầm với Tiêu Hạo, giọng nói đầy sự thấu hiểu và nhẹ nhõm: “Hắn đã làm được… Lời thì thầm của nguyên thủy, cuối cùng cũng được lắng nghe.”
Tiêu Hạo, với vẻ mặt hưng phấn tột độ, hai tay nắm chặt. Hắn không thể kìm nén sự phấn khích, giọng nói vang lên đầy tự hào: “Không chỉ là lời thì thầm nữa, Mộc sư tỷ! Cả Cửu Thiên Linh Giới đang thay đổi vì hắn! Không có thiên phú nghịch thiên hay bàn tay vàng, hắn đã thay đổi cả đại thế bằng chính đạo của mình!”
Hội nghị kết thúc trong không khí hưng phấn và niềm tin mãnh liệt vào một tương lai tươi sáng hơn. Kỷ nguyên mới đã chính thức được tuyên ngôn, không chỉ bằng lời nói, mà bằng sự đồng thuận của hàng trăm thế lực tu hành. Sự chấp nhận rộng rãi triết lý 'tu hành bền vững' sẽ đặt ra những thách thức mới trong việc thực sự tái thiết và duy trì một Cửu Thiên Linh Giới cân bằng, cần sự nỗ lực chung của nhiều thế lực. Kỷ nguyên mới, dù mang lại hy vọng, sẽ không hoàn toàn yên bình; có thể sẽ xuất hiện những thế lực mới hoặc những tàn dư cũ chưa bị tiêu diệt hoàn toàn, đòi hỏi sự kiên định và cảnh giác. Nhưng ít nhất, con đường đã được mở ra, và hướng đi đã trở nên rõ ràng.
***
Khi những tia nắng cuối cùng của buổi hoàng hôn bắt đầu phai nhạt, nhuộm đỏ cả bầu trời phía tây, một màn sương mỏng nhẹ nhàng giăng xuống U Cốc. Nơi đây, không gian hoàn toàn tách biệt với sự ồn ào của thế giới bên ngoài, chỉ có tiếng suối chảy róc rách không ngừng, tiếng chim hót líu lo trong những tán cây cổ thụ, và tiếng gió thổi vi vu qua những vách đá phủ đầy rêu phong. Mùi cây cỏ dại, đất ẩm và hương hoa rừng thoang thoảng trong không khí, tạo nên một bầu không khí yên tĩnh, thanh tịnh, nơi linh khí trong lành dồi dào hơn bất cứ nơi nào.
Sâu trong một động phủ nhỏ ẩn mình giữa những tảng đá khổng lồ, Lục Trường Sinh ngồi thiền định. Dáng người hắn không cao lớn, hơi gầy nhưng ẩn chứa sự dẻo dai. Khuôn mặt thanh tú, đường nét hài hòa, đôi mắt đen láy thường mang vẻ trầm tư, điềm tĩnh, ít biểu lộ cảm xúc. Hắn mặc một bộ đạo bào vải thô màu xám đơn giản, không hoa văn, nhưng luôn sạch sẽ, chỉnh tề, toát lên vẻ giản dị, khiêm nhường.
Hắn không cần phải có mặt tại Thiên Đô Thành để biết rằng một sự kiện trọng đại vừa diễn ra. Đạo tâm của hắn, vốn đã vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm, giờ đây cảm nhận được một luồng linh khí mới đang lan tỏa khắp Cửu Thiên Linh Giới. Đó không phải là linh khí cuồng bạo, mạnh mẽ, mà là một dòng chảy hài hòa, cân bằng và trong lành hơn, như thể những tàn dư của sự hỗn loạn đang dần bị đẩy lùi, nhường chỗ cho trật tự tự nhiên. Hắn cảm nhận được sự nhẹ nhõm từ hàng tỷ sinh linh, sự tái cân bằng của thiên địa, và cả sự thức tỉnh của những tâm hồn đã từng u mê.
Lục Trường Sinh chậm rãi mở mắt. Đồng tử đen láy của hắn phản chiếu ánh hoàng hôn đỏ rực đang nhuộm U Cốc. Một nụ cười nhẹ, rất nhạt nhưng mãn nguyện, khẽ nở trên môi hắn. Nụ cười đó không phải vì danh vọng hay sự công nhận cá nhân, mà vì niềm vui khi thấy thế giới được chữa lành, thấy Đạo lý của tự nhiên được chấp nhận và phát triển theo con đường đúng đắn. Niềm tin vào 'Đạo Vô Cùng Cực' trong hắn càng trở nên kiên cố, như một cây cổ thụ đã bám rễ sâu vào lòng đất, không gì có thể lay chuyển.
Trong nội tâm, hắn thì thầm, giọng nói hòa vào tiếng suối chảy, nhẹ nhàng như gió thoảng: “Lời thì thầm của nguyên thủy, cuối cùng cũng được lắng nghe. Con đường này, ta không hề sai. Đạo của ta, vốn dĩ không phải để xưng bá hay thống trị, mà là để kiến tạo, để hài hòa, để dẫn lối cho sự sống… Giờ đây, chỉ còn tiếp tục bước đi, chiêm nghiệm và cảm nhận.”
Lục Trường Sinh đứng dậy, động tác thanh thoát và tự nhiên như một chiếc lá rơi. Hắn nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi màn đêm đang dần buông xuống, nơi những vì sao đầu tiên bắt đầu lấp lánh. Hắn biết, thế giới đã thay đổi nhưng con đường tu hành không bao giờ kết thúc. Lục Trường Sinh vẫn còn nhiều điều để khám phá và chiêm nghiệm về Đạo, những chân lý sâu xa hơn về vũ trụ, không dừng lại ở sự công nhận của thế giới. Hắn biết, dù con đường của hắn đã được chấp nhận và lan tỏa, hành trình của riêng hắn vẫn sẽ là một hành trình vô tận, đôi khi cô độc, nhưng luôn kiên định.
Tương lai của Cửu Thiên Linh Giới mở ra với nhiều khả năng mới, nhưng đối với Lục Trường Sinh, mỗi bước đi là một sự chiêm nghiệm mới, một sự hòa mình vào Đạo. Hắn là một phần của Đạo, và Đạo là một phần của hắn, hòa quyện vào vạn vật, vĩnh cửu và vô cùng.
Truyện nguyên tác Long thiếu, hiện chỉ phát hành duy nhất tại truyen.free.