Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 956: Chồi Non Đạo Tâm: Khởi Nguyên Kỷ Nguyên Mới

Ánh trăng vẫn đổ xuống Thiên Nguyệt Phong, bao trùm Bách Lý Trần và các đệ tử trong một vẻ đẹp huyền ảo. Một "liên minh" vô hình của những người kế thừa "Đạo Trường Sinh" đang dần hình thành, không phải bằng lời thề hay khế ước, mà bằng sự đồng điệu trong triết lý và niềm tin. Những triết lý tu hành mới này, tuy chưa được hệ thống hóa hay truyền bá rộng rãi, nhưng đã bắt đầu thách thức các đạo thống truyền thống, hứa hẹn một kỷ nguyên đầy biến động nhưng cũng tràn đầy hy vọng. Con đường tu hành vẫn còn tiếp diễn, và đạo của Lục Trường Sinh, dù vô hình, cũng chưa hề kết thúc. Ngược lại, nó đang lan tỏa, thẩm thấu, và định hình nên Cửu Thiên Linh Giới trong một chu kỳ hưng vong mới, nơi những hiểm họa có thể rình rập, nhưng cũng là nơi những chân lý mới sẽ được khai sáng.

***

Sáng sớm tại Thái Huyền Tông, mây mù giăng mắc trên các đỉnh núi cao, tựa như dải lụa trắng vắt ngang lưng trời. Không khí trong lành, mang theo hơi sương sớm và mùi hương của linh thảo tự nhiên, len lỏi qua từng kẽ đá, từng ngọn cây. Các kiến trúc nguy nga, tráng lệ của tông môn, được xây dựng từ đá cẩm thạch trắng và ngói lưu ly xanh biếc, dần hiện ra ẩn hiện trong làn sương mờ ảo, như những cung điện trên mây. Tiếng chuông chùa từ Vô Cực Điện ngân vang, âm thanh trầm bổng lan xa, xua tan đi sự tĩnh mịch, thay vào đó là một vẻ trang nghiêm, thanh tịnh. Linh khí dồi dào và tinh khiết, chảy cuồn cuộn như suối nguồn, nuôi dưỡng vạn vật và thấm đẫm từng góc khuất của tông môn. Tiếng tụng kinh của các đệ tử từ xa vọng lại, hòa cùng tiếng kiếm pháp vút gió từ các sân luyện, tạo nên một bản hòa tấu đặc trưng của chốn tu hành.

Trên một đài cao nhất của Thái Huyền Tuyền Đài, Vạn Pháp Tông Chủ đứng lặng lẽ, đôi tay chắp sau lưng, ánh mắt sáng như sao băng, quét một lượt qua hàng ngàn đệ tử đang luyện công bên dưới. Khuôn mặt uy nghiêm của ông hiện lên vẻ trầm tư, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt lại ánh lên một tia vui mừng khó tả. Ông mặc đạo bào màu xanh thẫm, mái tóc dài bạc phơ bay nhè nhẹ trong làn gió sớm, toát ra khí chất của một người lãnh đạo đã trải qua vô vàn sóng gió, nhưng vẫn giữ được sự minh triết và tầm nhìn xa trông rộng.

Ông đã nhận thấy một sự thay đổi tinh tế, nhưng vô cùng sâu sắc, đang diễn ra trong cách các đệ tử tiếp cận tu luyện. Không còn là sự vội vã hấp thu linh khí, tranh đoạt tài nguyên, hay so kè công pháp cao thấp như trước. Thay vào đó, một làn sóng mới đang dần hình thành. Đặc biệt, một nhóm nhỏ các đệ tử, trong đó có Lâm Tiên Tử, không hề phô trương, không hề gấp gáp. Họ ngồi yên lặng trong tư thế thiền định, hoặc đứng vững chãi luyện tập những chiêu thức cơ bản nhất, nhưng tâm thần lại vô cùng tập trung. Linh khí xung quanh họ không bùng nổ mạnh mẽ, mà dao động nhẹ nhàng, ổn định, như những dòng suối nhỏ chảy chậm rãi nhưng không ngừng nghỉ, thẩm thấu vào từng tấc da, thớ thịt, từng kinh mạch của người tu luyện.

Vạn Pháp Tông Chủ khẽ vuốt chòm râu bạc, trong lòng dâng lên một cảm xúc phức tạp. Ông nhớ lại lời Mộc Thanh Y đã nói khi trình diễn 'Thanh Tâm Kiếm Quyết', về việc rèn luyện đạo tâm, về sự bền vững thay vì tốc độ. Lúc đó, ông đã cảm nhận được sự đặc biệt của con đường này, nhưng không ngờ nó lại có sức lan tỏa nhanh đến vậy. Từng đệ tử dưới kia, tuy mỗi người một vẻ, nhưng lại có chung một điểm: ánh mắt của họ không còn sự nóng vội, mà thay vào đó là sự kiên định, bình thản.

Ông dừng ánh mắt lại trên Lâm Tiên Tử. Nàng mặc đạo phục tông môn đơn giản, dáng người mảnh mai nhưng lại toát ra một sự kiên cường vô hình. Khuôn mặt thanh tú của nàng lúc này nhu hòa, đôi mắt nhắm nghiền, xung quanh nàng linh khí dao động nhẹ nhàng, không bùng nổ nhưng lại vô cùng ổn định. Lâm Tiên Tử không ngừng điều hòa hơi thở, tịnh tâm, và rèn luyện ý chí. Nàng không cố gắng hấp thu càng nhiều linh khí càng tốt, mà tập trung vào việc làm cho linh khí được hấp thu trở nên thuần khiết nhất, hòa hợp nhất với bản thân, vững chắc nhất trong đạo tâm. Nàng đang thực hành một phương pháp mà Mộc Thanh Y đã từng chỉ dẫn, và cũng là triết lý mà Lục Trường Sinh đã thầm lặng gieo mầm.

Vạn Pháp Tông Chủ nhẹ giọng lẩm bẩm, âm thanh hòa lẫn vào tiếng gió, chỉ đủ để chính ông nghe thấy: "Đạo của Thanh Y, đã bắt đầu đâm chồi... không, đã nở hoa trong lòng thế hệ này." Ông mỉm cười nhẹ, nụ cười ẩn chứa bao nhiêu hy vọng và sự thấu hiểu. "Đạo lý không nằm ở nhanh hay chậm, mà ở bền vững và phù hợp. Con đường này, tuy chậm rãi, nhưng lại vững chắc hơn bất kỳ con đường nào khác."

Dưới đài, Lâm Tiên Tử, dù đang trong trạng thái nhập định, tâm trí nàng vẫn vô cùng minh mẫn. Nàng lắng nghe nhịp đập của trái tim mình, cảm nhận dòng linh khí chảy trong kinh mạch, và suy ngẫm về những lời dạy mà nàng đã được nghe từ Mộc Thanh Y. Nàng không còn bị áp lực bởi việc phải thăng cấp nhanh chóng, hay phải sở hữu những pháp bảo cường đại. Trong tâm khảm nàng, một niềm tin sâu sắc đã bén rễ: *Nhanh hay chậm không quan trọng, quan trọng là vững chắc.* Đây không chỉ là lời của Mộc Thanh Y, mà là lời tâm niệm mà nàng đã khắc cốt ghi tâm, trở thành kim chỉ nam cho con đường tu hành của mình. Nàng cảm thấy một sự bình yên nội tại, một sức mạnh không đến từ tu vi, mà đến từ chính đạo tâm kiên định của mình. Nàng biết, con đường này sẽ còn dài, nhưng nàng đã tìm thấy sự an lạc trong từng bước đi, và đó mới là điều quý giá nhất của tu hành.

***

Buổi trưa tại Thiên Đô Thành, nắng đẹp trải vàng trên những con phố rộng lớn lát đá xanh, điểm xuyết bởi những cơn gió nhẹ mang theo hơi ấm của mùa hạ. Thành phố sầm uất, nhộn nhịp với kiến trúc phức tạp và đa dạng, từ các tòa tháp cao vút bằng đá quý, cung điện lộng lẫy của các gia tộc lớn, đến các khu chợ san sát với nhà cửa san sát. Tiếng người nói chuyện ồn ào, tiếng xe ngựa lộc cộc, tiếng rao hàng của các tiểu thương, tiếng pháp khí va chạm từ các cửa hàng rèn đúc, và tiếng nhạc du dương từ các tửu lầu sang trọng, tất cả hòa quyện thành một bản giao hưởng không ngừng nghỉ của sự sống. Mùi hương thức ăn đa dạng từ các quán ăn ven đường, hương liệu từ các tiệm thuốc, mùi kim loại từ lò rèn, mùi linh dược thoang thoảng, và cả mùi bụi đường đặc trưng của một đô thị lớn, tất cả đều kích thích các giác quan của lữ khách. Bầu không khí nơi đây đầy năng lượng, linh khí tuy không dồi dào như các tông môn, nhưng lại ổn định, đủ để nuôi dưỡng sự phồn thịnh của một trung tâm giao thương lớn. Ánh sáng rực rỡ từ các cửa hàng và pháp trận chiếu sáng khiến Thiên Đô Thành lung linh như một viên ngọc quý giữa trần gian.

Trong một quán trà đông đúc, nằm khuất trong một con hẻm nhỏ nhưng lại là nơi tụ tập của nhiều tu sĩ, Thiên Cơ Lão Nhân và Ông Lão Đánh Cờ đang ngồi đối diện nhau. Thiên Cơ Lão Nhân, râu tóc bù xù, quần áo có phần rách rưới, vẫn giữ vẻ thản nhiên, tay cầm quẻ bói, đôi mắt sâu thẳm như chứa đựng cả tinh không. Ông Lão Đánh Cờ, râu tóc bạc phơ, đang trầm tư đặt một quân cờ đen xuống bàn cờ tre cũ kỹ, tạo ra tiếng 'cạch' nhẹ, nhưng đôi mắt ông lại không rời khỏi những tu sĩ trẻ đang bàn tán sôi nổi xung quanh. Hai lão nhân vừa nhâm nhi trà nóng, vừa lắng nghe những tin tức mới nhất, những câu chuyện đang lan truyền khắp Thiên Đô Thành.

"Lão phu thấy," Ông Lão Đánh Cờ cất tiếng, giọng nói trầm ấm, "gần đây nhiều tu sĩ trẻ không còn chỉ biết chạy theo linh thạch, đan dược nữa rồi. Chúng nó nói, phải rèn cái gọi là 'đạo tâm' gì đó." Ông khẽ nhíu mày, như đang cố gắng thấu hiểu một nước cờ khó. "Nghe đâu, có những kẻ còn bị người khác gọi là 'lập dị', vì không chịu tranh đoạt tài nguyên, chỉ lo ngồi thiền tịnh tâm. Nhưng lạ lùng thay, những kẻ 'lập dị' ấy lại đạt được những thành công bất ngờ, có người còn hóa giải được tâm ma, có người lại đột phá cảnh giới mà không cần đến đan dược quý hiếm."

Thiên Cơ Lão Nhân khẽ cười tủm tỉm, mắt nhắm hờ, vẻ mặt bình thản như thể ông đã biết trước mọi chuyện. "Thiên cơ bất khả lộ, nhưng đạo lý thì có thể nói." Ông đặt quẻ bói xuống, từ tốn nhấp một ngụm trà. "Cái gọi là 'lập dị' đó, chính là chồi non của một kỷ nguyên mới. Đạo của Lục Trường Sinh, chính là hạt mầm cho kỷ nguyên này. Nhanh chóng chỉ là nhất thời, vững chắc mới là vĩnh cửu."

Ông Lão Đánh Cờ ngẩng đầu nhìn Thiên Cơ Lão Nhân, ánh mắt trầm tư. "Hạt mầm? Lão nhân này không rõ ý của Thiên Cơ huynh. Chẳng lẽ, Lục Trường Sinh đạo hữu... hắn thật sự đã khai sáng một con đường mới?"

"Con đường đã luôn ở đó, chỉ là ít ai nhận ra mà thôi." Thiên Cơ Lão Nhân đáp, giọng nói ẩn chứa đầy thâm ý. "Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán. Người ta thường bị mê hoặc bởi tốc độ, bởi sức mạnh hiển hiện, mà quên mất rằng, gốc rễ phải vững thì cây mới cao, đạo tâm phải kiên cố thì tu vi mới bền." Ông chỉ tay vào bàn cờ, "Giống như một nước cờ, một đời người. Vội vàng chỉ khiến cục diện thêm rối rắm, bình tĩnh suy xét mới có thể thắng lợi."

Một nhóm tu sĩ trẻ ngồi bàn bên cạnh, đang say sưa bàn luận về một đệ tử ngoại môn nào đó đã vượt qua kiếp nạn tâm ma chỉ bằng cách giữ vững đạo tâm, không hề dùng đến pháp bảo hộ thân. "Ngươi nghe nói không? Tiểu Lý bên Càn Nguyên Tông đó, lúc luyện công bị tâm ma phản phệ, suýt chút nữa tẩu hỏa nhập ma. Thế mà hắn lại nhớ lời vị tiền bối ẩn danh nào đó, chỉ dùng một câu 'Đạo tâm vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm' để trấn giữ, cuối cùng lại hóa giải được, tu vi còn tinh tiến hơn trước." Một đệ tử trẻ tuổi hào hứng kể lại, ánh mắt tràn đầy sự ngưỡng mộ.

"Ta cũng nghe nói! Hình như đó là triết lý của vị Lục tiền bối Trường Sinh gì đó, và sư tỷ Mộc Thanh Y của Thái Huyền Tông cũng đang đi theo con đường này. Nàng ấy tu luyện 'Thanh Tâm Kiếm Quyết', không hề chú trọng tốc độ, nhưng kiếm pháp lại vững như bàn thạch." Một đệ tử khác thêm vào, giọng nói đầy tin tưởng.

Thiên Cơ Lão Nhân và Ông Lão Đánh Cờ chỉ mỉm cười lắng nghe. Những lời bàn tán đó chính là minh chứng rõ ràng nhất cho những gì họ đang chiêm nghiệm. Đạo của Lục Trường Sinh, không cần hắn phải xưng bá hay giảng đạo, nó vẫn tự mình lan tỏa, thẩm thấu vào tâm trí của những người hữu duyên, những người đang tìm kiếm một con đường khác biệt giữa thời đại nhiễu nhương này. Một hạt mầm đã được gieo, và giờ đây, nó đang bắt đầu nảy mầm, đâm chồi, và hứa hẹn sẽ thay đổi toàn bộ cục diện tu hành của Cửu Thiên Linh Giới.

***

Chiều tối tại Vạn Tượng Thành, gió nhẹ thổi qua những con phố sầm uất, mang theo hơi thở của một ngày dài tấp nập. Kiến trúc nơi đây hỗn tạp, phản ánh sự đa dạng của các nền văn hóa và chủng tộc gặp gỡ tại trung tâm giao thương lớn nhất Tam Giới này. Các tòa nhà bằng gỗ, đá, hoặc gạch, với nhiều phong cách khác nhau, san sát nhau tạo nên những con hẻm nhỏ và những quảng trường rộng lớn. Chợ trời rộng lớn, lều quán san sát, đường phố tấp nập người qua lại. Tiếng rao hàng của các thương nhân, tiếng mặc cả của khách hàng, tiếng người nói chuyện ồn ào từ mọi phương ngữ, tiếng pháp khí va chạm từ các lò rèn, và tiếng nhạc từ các quán rượu, tất cả tạo nên một bức tranh sống động và ồn ào. Mùi hương thức ăn đa dạng, gia vị lạ lùng, thảo dược quý hiếm, kim loại mới đúc, vải vóc đủ màu, và mùi bụi bặm đặc trưng của một thành phố lớn, tất cả hòa quyện vào không khí. Bầu không khí nơi đây nhộn nhịp, sôi động, đầy năng lượng. Linh khí vừa phải, bị ảnh hưởng bởi sự ra vào của hàng vạn tu sĩ và phàm nhân. Ánh sáng rực rỡ từ các cửa hàng, đèn lồng đủ màu sắc và các pháp trận chiếu sáng khiến Vạn Tượng Thành trở nên lung linh huyền ảo khi màn đêm buông xuống.

Trên một con phố sầm uất, nơi các quán trà và tửu lầu chen chúc nhau, một nhóm Đệ Tử Ngoại Môn từ các tông môn khác nhau đang ngồi quanh một chiếc bàn nhỏ bằng gỗ, vừa uống trà vừa say sưa trao đổi kinh nghiệm. Họ là những tu sĩ trẻ, tuổi đời còn non nớt nhưng ánh mắt đã ánh lên sự trưởng thành và suy tư. Thay vì khoe khoang tu vi hay pháp bảo, họ lại chia sẻ về những điều khác lạ mà trước đây ít ai nhắc đến: cách giữ vững đạo tâm khi đối mặt với cám dỗ, hay cách tịnh tâm trong khi luyện công.

"Huynh đệ nghe nói không?" Một đệ tử có vóc dáng khỏe mạnh, trang phục đạo bào đơn giản của một tông môn hạng trung, lên tiếng, "Ta nghe nói, sư tỷ Mộc Thanh Y của Thái Huyền Tông, nàng ấy tu luyện 'Thanh Tâm Kiếm Quyết', không hề chú trọng tốc độ. Nhưng khi giao đấu, kiếm của nàng lại vững như bàn thạch, khiến đối thủ không thể tìm ra kẽ hở." Ánh mắt hắn tràn đầy sự kính phục.

Một đệ tử khác, có vẻ ngoài thư sinh hơn, ngồi đối diện, gật đầu đồng tình: "Phải, ta cũng thấy vậy. Ta từng suýt tẩu hỏa nhập ma vì ham nhanh, cố gắng hấp thu quá nhiều linh khí trong một lúc. May mà nhớ lời khuyên của một tiền bối ẩn danh, tập trung vào điều hòa tâm thần, tịnh hóa linh khí trong cơ thể, mới tránh được họa." Hắn hớp một ngụm trà, vẻ mặt vẫn còn chút sợ hãi. "Tiền bối ấy nói, tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn. Gấp gáp chỉ khiến con đường thêm chông gai."

Một đệ tử nữ, dáng vẻ thanh tú, xen vào: "Ta thì từng bị cám dỗ bởi một pháp bảo cổ xưa. Nó hứa hẹn sẽ tăng cường tu vi của ta lên gấp bội chỉ trong thời gian ngắn. Nhưng rồi, ta nhớ lại những câu chuyện về Lục Trường Sinh tiền bối, về con đường tu hành vững chắc của hắn. Ta tự hỏi, liệu có đáng đánh đổi sự bình yên trong tâm hồn để đổi lấy sức mạnh hư ảo đó không? Cuối cùng, ta đã từ bỏ. Và ta nhận ra, đạo tâm ta càng kiên định, linh khí trong cơ thể ta càng thuần khiết." Nàng mỉm cười nhẹ, ánh mắt trong trẻo. "Con đường ta chọn, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận."

Các đệ tử khác lắng nghe, trong lòng dấy lên những suy nghĩ sâu sắc. Họ đều là những người trẻ, những người từng khao khát sức mạnh, từng mơ ước được xưng bá một phương. Nhưng giờ đây, những câu chuyện về Lục Trường Sinh, về Mộc Thanh Y, về Tiêu Hạo và Bách Lý Trần, đã dần định hình lại suy nghĩ của họ. Họ nhận ra rằng, tu hành không phải là cuộc đua về tốc độ, mà là một hành trình chiêm nghiệm về bản thân, về vạn vật, về Đạo.

Một đệ tử ngoại môn khác, có vẻ trầm tính hơn, khẽ nói: "Ta từng gặp một vị đạo nhân ở vùng biên giới. Ông ấy nói, 'Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến.' Ban đầu ta không hiểu, nhưng giờ đây, nhìn thấy những gì đang diễn ra, ta mới thấu triệt. Linh khí tuy hỗn loạn, cổ di tích thức tỉnh, tà đạo trỗi dậy... nhưng nếu tâm ta vững, đạo ta kiên cố, thì vạn vật cũng không thể lay chuyển."

Không khí trong quán trà ấm cúng, tiếng cười nói rộn ràng, nhưng ẩn sâu trong đó là những cuộc trao đổi mang tính triết lý, những chiêm nghiệm sâu sắc về con đường tu hành. Những tu sĩ trẻ này, họ không phải là những kẻ phàm nhân vô tri, cũng không phải là những cường giả đứng trên đỉnh cao. Họ là những hạt giống mới, đang nảy mầm trong lòng Cửu Thiên Linh Giới, những người mang trong mình niềm tin vào một con đường khác, một con đường vững chắc, bền bỉ, được soi sáng bởi triết lý của Lục Trường Sinh.

Họ vẫn còn non nớt, vẫn còn nhiều điều phải học hỏi, nhưng ánh mắt họ tràn đầy niềm tin vào con đường mới. Họ biết rằng, sự lan rộng của triết lý 'đạo tâm vững chắc' này sẽ tạo ra một nền tảng tu hành bền vững hơn cho Cửu Thiên Linh Giới, chuẩn bị cho những thử thách lớn hơn trong tương lai xa khi chu kỳ hưng vong của linh khí tiếp diễn. Thế hệ tu sĩ mới này, với đạo tâm kiên cố, có thể sẽ khám phá ra những cảnh giới tu luyện mới hoặc giải quyết được những vấn đề mà thế hệ trước không làm được. Con đường của Lục Trường Sinh, dù hắn vắng mặt, vẫn tiếp tục 'sống' và định hình tương lai của thế giới, khẳng định 'đạo của hắn cũng chưa hề kết thúc'. Chồi non của kỷ nguyên mới, mang tên Đạo Tâm, đã thực sự đâm chồi và đang vươn mình mạnh mẽ, hứa hẹn một tương lai đầy hy vọng nhưng cũng không kém phần thách thức.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free