Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 969: Vòng Luân Hồi Vô Thường: Sinh Tử Hợp Nhất

Sau khoảng thời gian nhập định dài dằng dặc, mà trong Hư Không Chi Hải này có thể là vài ngày hay vài thế kỷ, Lục Trường Sinh từ từ mở mắt. Ánh nhìn của hắn không còn chỉ thấy sự hỗn loạn, sự vô định của Hư Không Chi Hải, mà đã thấu hiểu được một 'trật tự' ẩn chứa sâu bên trong. Những mảnh vỡ không gian lấp lánh như tinh thể vẫn trôi nổi, những dòng chảy thời gian uốn lượn như dải lụa vẫn xoắn xuýt, những 'huyễn ảnh' thoáng hiện của các thế giới khác vẫn chớp nhoáng, nhưng giờ đây, chúng không còn là những hiện tượng ngẫu nhiên, vô nghĩa. Hắn nhận ra rằng thời gian và không gian không phải là những bức tường vững chắc, những giới hạn tuyệt đối mà mọi sinh linh đều phải tuân theo. Chúng chỉ là những dòng chảy, những tấm màn có thể co giãn, biến dạng tùy thuộc vào góc nhìn, vào "tâm" của người quan sát, và quan trọng hơn, tùy thuộc vào bản chất của Đạo đang vận hành.

Hắn cảm nhận được sự tương đối của mọi thứ. Khoảng cách không gian có thể rút ngắn hoặc kéo dài; dòng chảy thời gian có thể tăng tốc, chậm lại, hoặc thậm chí đảo ngược. Tất cả đều là biểu hiện của Đạo, một Đạo vô cùng, vô tận, không bị ràng buộc bởi những định nghĩa hữu hạn của sinh linh. Bản chất của Đạo chính là sự biến hóa không ngừng, sự dung hợp của mọi nghịch lý, không có gì là tuyệt đối cố định, không có gì là vĩnh viễn bất biến. Sự lĩnh ngộ này khiến tâm cảnh hắn đạt đến một tầng cao mới, một sự 'vô vi' trong nhận thức, không còn chấp trước vào những khái niệm hữu hạn về 'đúng' hay 'sai', 'thật' hay 'giả' của thời gian và không gian. Hắn hiểu rằng, vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán và dễ bị mắc kẹt vào những định kiến.

Lục Trường Sinh khẽ thở dài, một nụ cười mờ nhạt xuất hiện trên môi hắn. Đó là một nụ cười của sự giải thoát, của sự thấu hiểu sâu sắc, chứ không phải sự đắc ý. "Thì ra... không gian và thời gian, đều là tương đối," hắn thì thầm, giọng nói trầm lắng nhưng vang vọng trong khoảng không vô tận. "Tất cả đều là biểu hiện của Đạo. Đạo của ta, cũng là Đạo của sự tương đối, của sự dung hợp và biến hóa không ngừng. Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến. Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn, thấu hiểu mọi biểu hiện của Đạo."

Hắn đứng dậy, vươn vai nhẹ nhàng, cảm nhận sự dẻo dai của cơ thể và sự trong suốt của linh hồn. Hắn không có ý định 'chinh phục' hay 'thao túng' thời gian hay không gian. Đó không phải là con đường của hắn. Hắn chỉ đơn giản là thấu hiểu nó, dung hòa nó vào Đạo của mình. Sự thấu hiểu về bản chất tương đối của thời gian và không gian này sẽ là nền tảng vững chắc để hắn đối phó với những thách thức liên quan đến các chiều không gian khác, hoặc những thế lực có khả năng thao túng thời gian trong tương lai, mà có thể Cửu Thiên Linh Giới sẽ phải đối mặt. Khả năng 'dung hòa' và 'thấu hiểu' sự tương đối này có thể là tiền đề cho một loại thần thông hoặc cảnh giới mới mà Lục Trường Sinh sẽ đạt được, liên quan đến việc vượt qua giới hạn không-thời gian, một loại cảnh giới mà ít ai có thể tưởng tượng.

Hắn bước đi trên mảnh thiên thạch, mỗi bước chân đều vững chãi, như đang bước trên con đường Đạo của riêng mình. Ánh mắt hắn hướng về phía một điểm sáng xa xăm hơn trong Hư Không Chi Hải, nơi có vẻ như một dị tượng không gian mới đang hình thành, thu hút hắn bằng sự bí ẩn và lời hứa về những chiêm nghiệm sâu sắc hơn nữa. Việc không chấp trước vào khái niệm tuyệt đối mà chấp nhận sự biến hóa không ngừng của Đạo sẽ củng cố thêm con đường 'vô vi' của Lục Trường Sinh, làm cho ảnh hưởng của hắn càng thêm sâu sắc và bền vững trong Cửu Thiên Linh Giới. Con đường tu hành của hắn vẫn tiếp diễn, không có hồi kết, bởi lẽ Đạo là vô cùng, vô tận, và sự vô tận của Đạo và vũ trụ luôn ẩn chứa khả năng có những hiểm họa mới trong tương lai xa khi chu kỳ hưng vong của linh khí tiếp diễn. Lục Trường Sinh mỉm cười, tiếp tục hành trình vô tận, mang theo sự thấu hiểu mới về bản nguyên hư không và Đạo của tương đối vào trong Trường Sinh Chi Đạo của mình. Hắn cảm thấy một sự thôi thúc dịu dàng nhưng mạnh mẽ dẫn dắt mình, một trực giác vô hình hướng hắn rời khỏi sự hỗn loạn của Hư Không Chi Hải, tìm về một nơi chốn khác, nơi những chiêm nghiệm mới đang chờ đợi.

***

Lục Trường Sinh xuất hiện trở lại trong Cửu Thiên Linh Giới, không phải bằng một dịch chuyển tức thời chói lọi, mà là một sự hòa tan và tái hiện êm ái như sương khói. Hắn không định vị mình trong một tông môn phồn hoa hay một thành thị náo nhiệt, mà để trực giác dẫn lối đến một nơi tràn đầy sinh khí nhưng cũng ẩn chứa sự hoại diệt. Bích Lạc Sơn, dãy núi hùng vĩ với linh khí Mộc thuộc tính dồi dào, hiện ra trước mắt hắn trong ánh bình minh mờ sương.

Sáng sớm trên Bích Lạc Sơn, một bức tranh thủy mặc sống động và thanh bình. Sương mù nhẹ nhàng vấn vít quanh những ngọn núi cao, tựa như những dải lụa trắng vắt vẻo trên vai tiên nữ, che khuất một phần đỉnh núi, khiến chúng trông càng thêm huyền ảo. Dưới chân núi, Lục Trường Sinh bước chân nhẹ nhàng trên con đường mòn phủ đầy rêu xanh, cảm nhận từng hạt sương đêm còn đọng lại trên lá cây, mát lạnh và tinh khiết. Ánh nắng ban mai hiếm hoi xuyên qua những tán lá cổ thụ rậm rạp, tạo thành những vệt sáng lấp lánh trên mặt đất ẩm ướt, tựa như những viên ngọc bích điểm xuyết trên thảm lụa xanh.

Hắn hít thở sâu, lấp đầy lồng ngực bằng luồng không khí trong lành, mát mẻ, mang theo mùi hương nồng đượm của cây cỏ tươi mát, của đất ẩm và của những đóa hoa dại đang hé nở. Đâu đó, một mùi hương thoang thoảng của linh dược cũng len lỏi vào khứu giác hắn, báo hiệu sự phong phú của vùng đất này. Tiếng chim hót líu lo từ những vòm cây cao vút, hòa cùng tiếng suối chảy róc rách đâu đó phía xa, và tiếng lá cây xào xạc trong gió sớm, tạo nên một bản giao hưởng tự nhiên đầy mê hoặc. Những công trình bằng gỗ tự nhiên, hài hòa với môi trường, ẩn mình giữa rừng cây, những điện thờ cổ kính phủ đầy rêu phong dường như đã tồn tại từ vô số năm, những nhà ở trên cây lơ lửng giữa không trung, hay những hang động được cải tạo, tất cả đều toát lên một vẻ đẹp nguyên sơ, hòa mình vào thiên nhiên.

Lục Trường Sinh không vội vàng, mỗi bước đi của hắn đều là một sự cảm nhận sâu sắc về sự sống đang trỗi dậy xung quanh. Đôi mắt đen láy của hắn trầm tư, quét qua từng chi tiết nhỏ nhất: một nhành cây non đang cố vươn mình đón nắng, một đàn bướm nhỏ bay lượn quanh khóm hoa dại, hay một dòng suối trong vắt uốn lượn qua những tảng đá rêu phong. Tâm trí hắn vẫn còn vương vấn những chiêm nghiệm về sự tương đối của thời gian và không gian từ Hư Không Chi Hải. Giờ đây, khi đứng giữa dòng chảy sinh mệnh mãnh liệt của Bích Lạc Sơn, một câu hỏi khác lại nảy sinh trong tâm trí hắn, tựa như một hạt mầm vừa được gieo trồng:

"Tương đối... vậy sinh tử có phải cũng là một vòng tương đối? Không có khởi đầu, không có kết thúc tuyệt đối?"

Hắn tự hỏi. Cái chết liệu có phải là một điểm dừng cuối cùng, hay chỉ là một cánh cửa dẫn tới một trạng thái tồn tại khác, một sự biến đổi vô hình mà phàm nhân khó lòng nhận biết? Sự sinh thành và hủy diệt, chúng có thực sự là hai khái niệm đối lập không thể dung hòa, hay chỉ là hai mặt của cùng một đồng xu, hai giai đoạn tất yếu trong một vòng luân hồi vĩnh cửu? Con đường 'vô vi' của hắn, vốn là sự thấu hiểu và dung hòa mọi nghịch lý, dường như đang dẫn hắn đến một tầng chiêm nghiệm sâu sắc hơn nữa, vượt ra ngoài những định nghĩa hữu hạn của thế gian.

Lục Trường Sinh tiếp tục bước đi, dáng người gầy nhưng ẩn chứa sự dẻo dai, bộ đạo bào vải thô màu xám của hắn hòa vào màu sắc của núi rừng. Hắn không tìm kiếm một mục đích cụ thể, chỉ đơn thuần là để bản tâm dẫn lối, để Đạo của hắn tự nhiên khai mở. Hắn đi qua những khu rừng trúc xanh mướt, nghe tiếng lá trúc xào xạc như lời thì thầm của gió, qua những vách đá cheo leo với những thác nước trắng xóa đổ xuống, tạo nên một màn sương mỏng huyền ảo. Mỗi cảnh vật đều là một bài học, mỗi hơi thở đều là một chiêm nghiệm. Sự thấu hiểu về bản chất tương đối của thời gian và không gian vừa đạt được đã mở rộng cánh cửa tâm hồn hắn, khiến hắn có thể nhìn thấy những lớp ý nghĩa sâu xa hơn trong từng hiện tượng tự nhiên, từng vòng tuần hoàn của sinh mệnh. Hắn cảm nhận được rằng Bích Lạc Sơn này, với linh khí Mộc thuộc tính dồi dào, với sự sống mãnh liệt đang nảy nở, chính là nơi thích hợp nhất để hắn giải đáp câu hỏi về sinh tử luân hồi, để hắn chiêm nghiệm sâu hơn về sự vô tận của Đạo và vũ trụ, và khả năng có những hiểm họa mới trong tương lai xa khi chu kỳ hưng vong của linh khí tiếp diễn, một chu kỳ mà sự sống và cái chết liên tục đan xen.

***

Càng đi sâu vào lòng Bích Lạc Sơn, linh khí Mộc thuộc tính càng trở nên nồng đậm, tươi mát đến mức có thể cảm nhận được qua từng lỗ chân lông. Đến giữa trưa, khi ánh nắng đã lên cao và xuyên thẳng qua những tán cây, Lục Trường Sinh tìm thấy một khu vực kỳ lạ. Đó là nơi một cây đại thụ cổ thụ khổng lồ, có lẽ đã đứng vững hàng ngàn năm, nay đã ngã xuống. Cây đại thụ nằm vắt ngang qua một con suối nhỏ, tựa như một chiếc cầu tự nhiên do tạo hóa ban tặng. Thân cây mục ruỗng, vỏ cây bong tróc từng mảng, và rêu phong xanh mướt, dày đặc đã phủ kín gần như toàn bộ bề mặt, tạo nên một màu xanh thẫm u tịch. Trên thân cây mục nát đó, vô số loài nấm đa sắc màu bám víu, những côn trùng nhỏ li ti bò trườn, và tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ những tảng rêu ướt át vang vọng, tạo nên một âm thanh trầm mặc, buồn bã.

Tuy nhiên, điều kỳ diệu lại đến từ chính sự hoại diệt đó. Từ những kẽ nứt của thân cây mục nát, từ lớp đất ẩm mục dưới gốc, vô số mầm non xanh biếc đang mạnh mẽ đâm xuyên qua lớp vỏ mục, vươn mình lên đón ánh sáng mặt trời. Những mầm cây nhỏ bé, yếu ớt nhưng đầy sức sống, chen chúc nhau, tạo thành một thảm thực vật tươi mới trên nền đổ nát. Chúng vươn những chiếc lá non tơ về phía bầu trời xanh thẳm, tựa như những bàn tay nhỏ bé đang khao khát nắm lấy sự sống.

Lục Trường Sinh bước đến gần, dừng lại bên cạnh thân cây đổ. Hắn ngẩng đầu nhìn lên một nhánh cây khô héo còn sót lại của cây đại thụ. Trên đó, một tổ chim nhỏ được dệt bằng cành khô và lá rụng đang chứa đựng ba chú chim non yếu ớt. Tiếng kêu ríu rít của chúng vang vọng giữa không gian tĩnh lặng, tràn đầy sự mong ch��� và sinh lực, đợi mẹ mang thức ăn về. Cảnh tượng này, sự tương phản rõ rệt giữa cái chết và sự sống, giữa sự hoại diệt và tái sinh, đã chạm đến tận sâu thẳm tâm hồn hắn.

Hắn không vội vã, mà từ từ ngồi xuống bên cạnh thân cây đổ, cảm nhận bề mặt rêu phong ẩm ướt dưới tay mình. Ánh nắng ấm áp của giữa trưa bao trùm lên hắn, làm tan đi chút khí lạnh còn sót lại của buổi sáng. Hắn nhắm mắt lại, vận chuyển Tàn Pháp Cổ Đạo. Tâm thần hắn không còn phân tán, mà hoàn toàn hòa mình vào cảnh vật xung quanh. Hắn lắng nghe tiếng chim non, tiếng suối chảy nhẹ nhàng, tiếng gió lướt qua những tán lá cây còn xanh tươi phía xa. Hắn ngửi thấy mùi gỗ mục đặc trưng, mùi đất ẩm ướt pha lẫn mùi nhựa cây non và hương thơm tinh khiết của hoa dại. Hắn không cố gắng phân tích hay lý giải bằng những khái niệm đã biết, mà chỉ đơn thuần quan sát, cảm nhận, để vòng tuần hoàn của tự nhiên tự động khắc sâu vào tâm thức.

Tàn Pháp Cổ Đạo vận chuyển chậm rãi, ổn định đạo tâm hắn, giúp hắn chống lại mọi phản phệ từ những suy nghĩ phức tạp. Trong trạng thái nhập định sâu sắc, Lục Trường Sinh cảm nhận được dòng chảy năng lượng trong thân cây mục. Hắn thấy sự sống đang rời bỏ nó, nhưng đồng thời, hắn cũng thấy sự sống mới đang bùng nổ từ chính những gì còn sót lại. Cây đại thụ, dù đã chết, nhưng không hề biến mất. Nó trở thành chất dinh dưỡng, thành nơi trú ngụ, thành bệ đỡ cho vô số sinh linh khác.

Trong tâm trí hắn, những câu hỏi trước đó dần dần tìm thấy câu trả lời. "Cái chết là kết thúc, hay là khởi đầu cho một sự sống mới? Sự hoại diệt của một thể lại là dưỡng chất cho sự phát triển của một thể khác. Không có gì thực sự biến mất, chỉ là chuyển hóa." Hắn nhận ra rằng, khái niệm "chết" mà phàm nhân thường sợ hãi, chỉ là một sự thay đổi trạng thái, một bước tất yếu trong chuỗi luân hồi vô tận. Linh khí của cây đại thụ không tan biến, mà được hoàn trả về đất mẹ, nuôi dưỡng những mầm non, bồi đắp cho hệ sinh thái xung quanh. Thân cây vật chất mục nát, nhưng lại trở thành một phần của chuỗi thức ăn, một phần của sự sống mới.

Sự sống và cái chết không phải là hai bờ đối lập của một con sông, mà là hai mặt của cùng một con sông, liên tục chảy, liên tục biến đổi. Một mặt là dòng chảy hướng về sự hủy diệt, một mặt là dòng chảy hướng về sự tái sinh. Chúng hòa quyện vào nhau, không thể tách rời, tạo nên một sự cân bằng tuyệt mỹ của Đạo. Nếu không có cái chết, sẽ không có chỗ cho sự sống mới phát triển. Nếu không có sự hoại diệt, sẽ không có sự tái tạo.

Lục Trường Sinh ở trong trạng thái nhập định này rất lâu, cảm nhận sâu sắc từng nhịp đập của vòng luân hồi sinh tử đang diễn ra ngay trước mắt. Hắn không còn thấy sự bi thương hay mất mát trong cái chết của cây đại thụ, mà chỉ thấy một sự tuần hoàn tự nhiên, một quy luật bất biến của vũ trụ. Tâm cảnh hắn càng thêm viên mãn, ung dung tự tại, vững như bàn thạch. Sự thấu hiểu này không chỉ là về sinh tử của một cá thể, mà là về sinh tử của cả một thế giới, của cả một đại thế. Hắn nhận ra rằng, những biến động hưng vong của linh khí, những chu kỳ thịnh suy của các đạo thống trong Cửu Thiên Linh Giới, cũng chính là một biểu hiện vĩ đại hơn của vòng luân hồi này. Không có gì là vĩnh viễn tồn tại, cũng không có gì là hoàn toàn biến mất. Tất cả đều là chuyển hóa.

***

Thời gian trôi qua không tiếng động, tựa như dòng suối nhỏ dưới thân cây mục. Ánh nắng giữa trưa dần dần ngả sang sắc vàng cam của hoàng hôn. Khi những tia nắng cuối cùng xuyên qua kẽ lá, nhuộm màu không gian một sắc thái u tịch nhưng cũng đầy hy vọng, Lục Trường Sinh từ từ mở mắt. Đôi mắt hắn sâu thẳm như biển cả, chứa đựng sự thấu triệt mà không một ngôn từ nào có thể diễn tả trọn vẹn.

Trong đôi mắt ấy, không còn sự phân biệt rõ ràng giữa sự khô héo và tươi tốt, giữa cái chết và sự sống. Tất cả chỉ là một, là những giai đoạn khác nhau của cùng một dòng chảy tồn tại. Cái chết của cây đại thụ không còn là một bi kịch, mà là một sự hy sinh cần thiết, một khởi đầu cho vô vàn sự sống mới. Những mầm non xanh biếc vẫn vươn mình, giờ đây tắm mình trong ánh hoàng hôn dịu dàng, tựa như đang được ban phước lành. Tiếng chim non đã im bặt, có lẽ đã được mẹ chúng cho ăn no và đang ngủ yên trong tổ. Tiếng suối chảy vẫn đều đặn, như một bản nhạc nền vĩnh cửu cho vũ trụ.

Lục Trường Sinh đã lĩnh ngộ được rằng sinh và tử không phải là đối lập, mà là hai giai đoạn tất yếu, hai trạng thái của cùng một dòng chảy tồn tại. Cái chết của một cá thể là sự khởi đầu cho sự sống của những cá thể khác, và bản thân sự sống cũng đang từng giây từng phút hướng về cái chết, để rồi lại tái sinh. Không có gì thực sự biến mất, chỉ là chuyển hóa, thay đổi hình dạng, thay đổi vai trò trong bản giao hưởng vĩ đại của Đạo.

Một nụ cười nhẹ nhàng, thấu triệt hiện lên trên gương mặt hắn. Đó không phải là nụ cười của sự khoái cảm hay đắc ý, mà là nụ cười của sự giải thoát, của sự an nhiên tự tại, của một tâm hồn đã vượt lên trên những chấp niệm hữu hạn của phàm nhân. Hắn cảm thấy như mình đã tháo gỡ được một nút thắt lớn trong lòng, một nút thắt mà vô số tu sĩ vẫn mắc kẹt trong đó: nỗi sợ hãi cái chết, sự bám víu vào sự sống. Giờ đây, hắn hiểu rằng cả hai đều là Vô Thường, và Vô Thường chính là Thường.

"Sinh tức tử, tử tức sinh. Vô thường là thường. Vô vi là Đạo," Lục Trường Sinh khẽ thì thầm, giọng nói trầm ấm nhưng vang vọng trong khoảng không tĩnh lặng, như hòa vào tiếng gió xào xạc và tiếng suối chảy. Những lời thì thầm ấy không phải để nói với ai khác, mà là một sự xác nhận cho chính bản thân hắn, một dấu ấn sâu sắc trong Trường Sinh Chi Đạo của hắn.

Hắn đứng dậy, động tác ung dung tự tại, như không hề bị ràng buộc bởi bất cứ điều gì. Đạo bào vải thô khẽ bay trong làn gió hoàng hôn. Ánh mắt hắn bình thản nhưng thâm sâu, chứa đựng cả sự uyên thâm của thời gian và sự vô tận của không gian, cùng với sự thấu hiểu về vòng luân hồi sinh tử. Hắn quay lưng lại với cây cổ thụ mục nát và những mầm non đang trỗi dậy, chậm rãi bước đi, tiếp tục hành trình của mình. Mỗi bước chân của hắn đều vững chãi, nhẹ nhàng, nhưng lại mang theo một sức nặng vô hình, là sự thấu hiểu về bản chất của Đạo.

Sự thấu hiểu sâu sắc về sinh tử này sẽ là nền tảng vững chắc cho Lục Trường Sinh khi đối mặt với những thử thách liên quan đến sinh mệnh, linh hồn, hoặc những thực thể có khả năng thao túng sự sống và cái chết trong tương lai. Hắn đã vượt qua được nỗi sợ hãi cơ bản nhất của sinh linh, nhìn sinh tử bằng con mắt của Đạo, không còn chấp trước vào khái niệm tuyệt đối mà chấp nhận sự biến hóa không ngừng của vạn vật. Việc vượt qua khái niệm nhị nguyên về sinh tử là một bước tiến lớn trong con đường 'vô vi' của Lục Trường Sinh, cho thấy hắn đang dần đạt đến cảnh giới 'sinh tử vô thường', nơi hắn có thể đối diện với mọi biến cố bằng thái độ bình thản, không sợ hãi. Hắn đã thực sự thấu hiểu bản chất của Đạo, không chỉ ở lý thuyết mà còn ở thực tiễn sâu sắc.

Sự chiêm nghiệm này củng cố ảnh hưởng của Lục Trường Sinh như một huyền thoại sống, một người đã thực sự thấu hiểu bản chất của Đạo, không chỉ ở lý thuyết mà còn ở thực tiễn sâu sắc. Con đường của hắn vẫn còn tiếp diễn, không có hồi kết, bởi lẽ Đạo là vô cùng, vô tận, và sự vô tận của Đạo và vũ trụ luôn ẩn chứa khả năng có những hiểm họa mới trong tương lai xa khi chu kỳ hưng vong của linh khí tiếp diễn. Hắn biết rằng, hành trình này còn dài, và vô số những bí ẩn khác của Đạo vẫn đang chờ hắn khám phá. Nhưng giờ đây, với đạo tâm vững như bàn thạch, hắn đã sẵn sàng cho bất cứ điều gì.

Truyện nguyên tác của Long thiếu, được công bố độc quyền tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free