Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 980: Bản Nguyên Chi Đạo: Dung Hợp Vô Thường

**CHƯƠNG 980: Bản Nguyên Chi Đạo: Dung Hợp Vô Thường**

Lục Trường Sinh nhắm mắt lại một lần nữa, nhưng lần này không phải để nội thị, mà để cảm nhận sự bình an tuyệt đối đang lan tỏa khắp cơ thể và tâm hồn hắn, một bình an sâu sắc đến từ tận cùng của sự thấu hiểu. Đạo tâm hắn đã vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm. Con đường của hắn vẫn còn tiếp diễn, không có hồi kết, bởi Đạo là vô tận, và vũ trụ này còn vô vàn điều để chiêm nghiệm. Sự vô tận của Đạo và vũ trụ, khả năng có những hiểm họa mới trong tương lai xa khi chu kỳ hưng vong của linh khí tiếp diễn, tất cả đều là những thử thách mà hắn sẽ sẵn sàng đối mặt, với một đạo tâm đã vững như bàn thạch, và một sự minh triết đã vượt qua mọi giới hạn. Hắn đã sẵn sàng cho bước đột phá lớn hơn trong nhận thức về Đạo, một bước nhảy vọt lên cảnh giới tinh thần cao hơn nữa. Bình minh sẽ đến, và một chương mới trong hành trình của Lục Trường Sinh sẽ bắt đầu.

Trong bóng đêm tĩnh mịch của U Cốc, nơi linh khí từng phồn thịnh giờ đây đang dần suy kiệt theo quy luật tự nhiên, Lục Trường Sinh vẫn an tọa. Ánh trăng lưỡi liềm treo lơ lửng trên đỉnh núi, yếu ớt chiếu rọi xuống thung lũng, nhuộm một màu bạc mờ ảo lên những tán cây khô cằn và dòng suối đã cạn. Không khí về khuya se lạnh, mang theo hơi ẩm của sương đêm và mùi hương đặc trưng của đất khô, của lá mục, xen lẫn chút hương vị thanh khiết của những chồi non đang kiên cường nảy mầm từ trong lòng đất. Tiếng côn trùng đã im bặt, chỉ còn lại tiếng gió rì rào như lời thì thầm của ngàn xưa, lướt qua những vách đá sừng sững, vọng lại trong không gian tịch mịch. Thi thoảng, một tiếng chim đêm cất lên khắc khoải, rồi lại chìm vào sự tĩnh lặng tuyệt đối.

Lục Trường Sinh ngồi xếp bằng trên một tảng đá phẳng lì, thân hình gầy gò nhưng ẩn chứa sự dẻo dai phi thường, hòa mình vào cảnh vật xung quanh. Bộ đạo bào vải thô màu xanh đậm của hắn gần như tan biến trong màn đêm, chỉ có đôi mắt khép hờ, biểu lộ sự tập trung cao độ, tựa như hai hố sâu hút trọn mọi linh quang của vũ trụ. Hắn không hề động đậy, tựa như một pho tượng cổ xưa được tạc nên từ chính linh khí của U Cốc. Hơi thở của hắn nhẹ nhàng, đều đặn, mỗi nhịp thở ra hít vào đều mang theo một tần số rung động vi diệu, tương ứng với nhịp đập của thiên địa.

Trong thức hải của hắn, mảnh Tàn Pháp Cổ Đạo vốn luôn trầm mặc, giờ đây bỗng phát ra một vầng sáng dịu nhẹ, không chói mắt nhưng lại chiếu rọi đến từng ngóc ngách sâu thẳm nhất của tâm hồn. Ánh sáng ấy không mang theo uy áp hay linh lực bàng bạc như những công pháp thông thường, mà chỉ thuần túy là một thứ dẫn dắt, một sợi chỉ vô hình kéo tâm thức Lục Trường Sinh đi sâu hơn vào bản nguyên của Đạo. Hắn cảm thấy "cánh cửa vô hình" mà hắn đã cảm nhận được từ chương trước, nay không còn là một khái niệm mơ hồ nữa, mà đang thực sự hé mở trước mắt hắn, không phải bằng thị giác, mà bằng toàn bộ cảm quan và linh hồn hắn.

Đây là một cánh cửa không có hình thù, không có vật chất, nhưng lại là lối vào của một không gian khác, một tầng thứ nhận thức khác. Từng dòng suy nghĩ, từng mảnh vỡ của kiến thức, từng chút linh quang tích lũy qua hàng ngàn chương chiêm nghiệm, tất cả đều hội tụ, xoáy cuộn như một dòng sông chảy về biển lớn. Những nghi hoặc cuối cùng về sự "tàn khốc" của sinh diệt, về sự "bất công" của hưng vong, về việc liệu có nên can thiệp vào quy luật tự nhiên hay không, nay bỗng trở nên mờ nhạt, rồi dần tan biến như sương khói gặp nắng ban mai. Chúng không bị đàn áp, không bị cưỡng ép loại bỏ, mà tự động được hóa giải, được dung hòa vào một bức tranh lớn hơn, một triết lý vĩ đại hơn.

Cảm giác thân thể vật lý dần trở nên nhẹ bẫng, như một chiếc lá khô lìa cành, chầm chậm bay lên không trung. Tâm thần Lục Trường Sinh, được Tàn Pháp Cổ Đạo dẫn dắt, tách rời khỏi thể xác phàm trần, phiêu du ra khỏi động phủ, xuyên qua màn đêm u tối của U Cốc. Hắn không còn là một tu sĩ Lục Trường Sinh với hình hài cụ thể, mà chỉ là một ý niệm, một linh quang thuần túy, một điểm sáng trong vũ trụ rộng lớn. Mọi giới hạn về không gian, thời gian, về vật chất và ý thức dường như đều bị phá vỡ. Hắn cảm thấy mình đang trôi nổi trong một không gian vô tận, một hư không không có điểm đầu cũng chẳng có điểm cuối, nơi mà mọi thứ đều có thể xảy ra, và cũng không có gì tồn tại.

Thính giác của hắn không còn nghe thấy tiếng gió, tiếng chim, mà thay vào đó là một sự tĩnh lặng đến tột cùng, một bản giao hưởng vô thanh của vũ trụ. Thị giác của hắn, hay đúng hơn là linh giác của hắn, bắt đầu nhận thức được những quang cảnh không thể dùng lời để diễn tả. Đây không phải là cảnh sắc của nhân gian, cũng không phải là cảnh giới Tiên Phủ. Đây là Bản Nguyên Vũ Trụ, nơi khởi nguồn của mọi quy luật, nơi mọi Đạo lý đều hiển hiện rõ ràng nhất.

Trước "mắt" Lục Trường Sinh, những tinh hệ khổng lồ được sinh ra từ hư không, như những đóa hoa rực rỡ bừng nở trong cõi vô biên. Từng hạt bụi tinh vân tụ lại, xoáy thành những dải ngân hà lộng lẫy, rồi lại dần lụi tàn, biến thành những lỗ đen nuốt chửng mọi ánh sáng. Hắn chứng kiến sự hình thành và hủy diệt của vô số tinh cầu, từng hành tinh xanh tươi tràn đầy sự sống, rồi lại bị nhiệt hạch thiêu rụi, hoặc bị băng giá vĩnh cửu bao phủ. Đó là một vũ điệu vĩ đại của sáng tạo và tàn phá, của sinh và diệt, diễn ra trong từng khoảnh khắc vĩnh cửu.

Linh khí, vốn được Lục Trường Sinh cảm nhận bằng hơi thở và sự hấp thụ, nay hiển hiện trước hắn như những dòng chảy màu sắc, những sợi tơ vô hình đan dệt nên toàn bộ vũ trụ. Hắn thấy chúng tụ lại, hóa thành linh mạch của những thế giới lớn nhỏ, nuôi dưỡng vạn vật. Rồi chúng lại tan rã, trở về với hư không, chỉ để tái sinh ở một nơi khác, dưới một hình thái khác. Sự biến đổi của linh khí không ngừng, không có giây phút nào ngừng nghỉ, nó là huyết mạch của sự sống, là hơi thở của vũ trụ.

Hắn cũng chứng kiến chu kỳ sinh diệt của vô số thế giới, những nền văn minh huy hoàng bỗng chốc tan biến vào hư vô, những chủng tộc hùng mạnh bị lịch sử lãng quên. Nhưng rồi, từ tro tàn ấy, những mầm sống mới lại nảy nở, những nền văn minh khác lại vươn lên, mang theo những đặc tính và Đạo lý riêng biệt. Lục Trường Sinh nhận ra, cái chết không phải là dấu chấm hết, mà chỉ là một giai đoạn chuyển tiếp, một bước đệm cho sự tái sinh. Mọi thứ đều tuần hoàn, mọi thứ đều liên kết với nhau trong một mạng lưới phức tạp và hoàn hảo.

"Đạo không ở can thiệp, Đạo ở dung hợp," một ý niệm bỗng nhiên nảy sinh trong tâm thức hắn, không thành lời nhưng lại vang vọng như tiếng chuông đại hồng chung trong cõi hư vô. "Vũ trụ tự có quy luật của nó, ta chỉ là một phần trong đó."

Những nghi hoặc cuối cùng, những băn khoăn về vai trò của bản thân trong các chu kỳ sinh diệt và sự vô thường của vạn vật, dường như bị dòng chảy vĩnh cửu của vũ trụ cuốn trôi đi không dấu vết. Hắn nhận ra, sự can thiệp của một cá thể, dù có mạnh mẽ đến đâu, cũng chỉ là một giọt nước giữa đại dương. Đạo không cần sự kiểm soát hay can thiệp từ bên ngoài, bởi nó vốn đã tự vận hành một cách hoàn hảo. Điều cần thiết không phải là cố gắng thay đổi, mà là thuận theo, là trở thành một phần hòa hợp của nó. Đó mới là "vô vi" chân chính, là sự tự tại tuyệt đối trong dòng chảy bất tận của vạn vật.

Cảm giác dung hợp này thật sự vi diệu, không phải là sự hòa tan mất đi bản ngã, mà là sự mở rộng bản ngã đến vô tận, để bao trùm cả vũ trụ. Hắn không còn là Lục Trường Sinh đơn độc nữa, mà là một phần của gió, của nước, của tinh hà, của linh khí, của mọi sự sống và cái chết. Mọi ranh giới bị xóa nhòa, mọi phân biệt tan biến. Hắn cảm nhận được sự kết nối mãnh liệt giữa từng hạt bụi li ti và những thiên hà khổng lồ, giữa một sinh linh nhỏ bé đang hấp hối và toàn bộ quy luật hưng vong của Cửu Thiên Linh Giới.

"Sinh diệt, hưng vong... tất cả đều là một. Không có tận cùng, chỉ có chuyển hóa," ý niệm này giờ đây không chỉ là một lời thầm nhủ, mà là một sự thật hiển nhiên, khắc sâu vào tận cùng linh hồn hắn. Hắn thấu hiểu rằng, không có sự hủy diệt tuyệt đối, chỉ có sự chuyển hóa không ngừng. Linh hồn, hay bản nguyên của sự sống, không hề biến mất mà chỉ thay đổi hình thái, tái nhập vào vòng luân hồi vĩnh cửu của Đạo. Từ sâu thẳm trong nhận thức, Lục Trường Sinh cảm nhận được một sự bình an chưa từng có, một sự giải thoát khỏi mọi chấp niệm, mọi giới hạn của hữu hạn. Hắn đã vượt qua được bức tường vô hình ngăn cách giữa hiểu biết và giác ngộ, bước vào một cảnh giới tinh thần cao hơn, nơi mọi nghi vấn đều được hóa giải, mọi khúc mắc đều được khai thông. Đây không chỉ là một bước đột phá trong tu vi, mà là một sự thăng hoa của toàn bộ ý thức và linh hồn.

Bình minh hé rạng, xua tan màn đêm tĩnh mịch của U Cốc. Những tia nắng đầu tiên xuyên qua màn sương mỏng, nhuộm vàng những ngọn cây khô cằn và vách đá sừng sững. Sương sớm vẫn còn đọng trên từng phiến lá, lấp lánh như những hạt ngọc. Tiếng suối chảy rì rầm lại vang lên, không còn là tiếng thì thầm yếu ớt mà đã mang theo một sinh khí mới, dù vẫn còn nhỏ bé. Những loài chim non bắt đầu cất tiếng hót líu lo, đánh thức sự sống sau một đêm dài. Không khí trở nên trong lành và se lạnh, mang theo mùi ẩm của đất, mùi hương của cỏ dại và hoa rừng đang hé nở.

Lục Trường Sinh chậm rãi mở mắt. Đôi mắt đen láy của hắn, vốn dĩ đã trầm tư và điềm tĩnh, giờ đây lại mang một vẻ thâm thúy đến lạ lùng. Không còn sự hoài nghi hay chấp niệm, chỉ có sự tĩnh lặng tuyệt đối, sâu sắc như vũ trụ bao la. Ánh nhìn của hắn không chỉ dừng lại ở cảnh vật hữu hình trước mắt, mà như có thể xuyên thấu đến tận cùng bản nguyên của vạn vật, nhìn thấy cả dòng chảy của Đạo ẩn chứa bên trong. Hắn vẫn là Lục Trường Sinh, với dáng người không cao lớn, hơi gầy nhưng ẩn chứa sự dẻo dai. Khuôn mặt thanh tú, đường nét hài hòa, nhưng dường như đã lột xác, không còn vẻ phàm tục mà toát lên một khí chất siêu phàm thoát tục.

Hắn hít thở sâu, một hơi thở nhẹ nhàng đến mức hầu như không phát ra âm thanh, nhưng lại mang theo sự dung hòa tuyệt đối với linh khí của thiên địa. Không phải là hấp thụ linh khí để cường hóa bản thân, mà là hòa mình vào linh khí, trở thành một phần của nó. Rồi, Lục Trường Sinh thở dài một hơi thật nhẹ, không phải vì mệt mỏi hay tiếc nuối, mà như thể hắn vừa trút bỏ gánh nặng của hàng vạn năm nghi hoặc, của mọi chấp niệm về sinh tử, hưng vong. Gánh nặng ấy, giờ đây, đã tan biến hoàn toàn, nhường chỗ cho sự thanh thản và tự tại.

Khóe môi hắn khẽ mỉm cười, một nụ cười không mang theo hỉ nộ ái ố, không có sự vui mừng hay đau khổ, chỉ thuần túy là sự thấu hiểu sâu sắc, một sự mãn nguyện đến từ tận cùng của linh hồn. Nụ cười ấy tựa như ánh bình minh đang hé rạng trên khuôn mặt hắn, mang theo một vẻ đẹp giản dị mà vĩnh cửu.

Lục Trường Sinh chậm rãi đứng dậy, động tác không có bất kỳ cử động thừa thãi nào, mỗi một chuyển động đều thuận theo tự nhiên, hài hòa đến mức khiến người ta có cảm giác hắn vốn là một phần của U Cốc này, của bản thân cái 'Đạo' mà hắn vừa giác ngộ. Thân ảnh hắn hòa vào thiên địa, dường như đã trở thành một phần hữu cơ của U Cốc, một nhành cây, một ngọn gió, một dòng suối. Hắn bước đi, không vội vã, không mục đích rõ ràng, chỉ đơn giản là thuận theo dòng chảy của Đạo, thuận theo sự dẫn dắt của bản năng, tự tại giữa đất trời.

Ánh mắt hắn lướt qua những cây cối héo úa, những dấu vết của sự suy tàn, rồi lại dừng lại ở những mầm non đang kiên cường vươn lên từ lòng đất. Hắn nhìn thấy sự tái sinh, sự chuyển hóa không ngừng. Sự an nhiên tự tại và thấu hiểu Đạo của Lục Trường Sinh giờ đây đã đạt đến đỉnh điểm, một cảnh giới mà mọi biến động của Cửu Thiên Linh Giới cũng không thể lay động hắn. Hắn sẽ không còn nhìn những tai ương sắp tới như là sự kết thúc, mà là một phần tất yếu của sự chuyển hóa, của sự tái sinh. Hắn sẽ trở thành một biểu tượng 'vô vi' ảnh hưởng sâu sắc đến thế giới mà không cần tranh giành, không cần hô hào, chỉ bằng chính sự tồn tại và đạo lý của mình.

Con đường tu hành của Lục Trường Sinh không có hồi kết, mà là một hành trình vĩnh cửu của sự chiêm nghiệm và dung hợp với vũ trụ. Sự giác ngộ này là nền tảng vững chắc cho việc hắn rút lui khỏi trung tâm quyền lực, tiếp tục hành trình cá nhân, chiêm nghiệm về Đạo, bởi lẽ, bản chất của Đạo là vô tận, và vũ trụ này còn vô vàn điều để chiêm nghiệm. Hắn đã hoàn toàn thấu hiểu: đạo của hắn chưa hề kết thúc, nó chỉ vừa mở ra một cánh cửa mới, rộng lớn hơn, vô tận hơn. Hắn không tìm kiếm quyền lực, không mưu cầu danh vọng. Hắn chỉ muốn đi trọn con đường của mình, một con đường mà mỗi bước chân đều là một sự chiêm nghiệm, mỗi hơi thở đều là một sự dung hợp với Đạo.

Hắn ngước nhìn bầu trời trong xanh, nơi mặt trời đã lên cao, chiếu rọi rực rỡ khắp U Cốc, mang theo một năng lượng mới mẻ, tràn đầy hy vọng. Trong khoảnh khắc ấy, Lục Trường Sinh cảm thấy mình đã hoàn toàn dung hợp với Đạo, trở thành một phần của Đạo. Hắn không còn là người tu Đạo, mà là Đạo, là bản nguyên của sự chuyển hóa, của sự vô thường. Con đường của hắn vẫn còn tiếp diễn, không có hồi kết, bởi Đạo là vô tận, và vũ trụ này còn vô vàn điều để chiêm nghiệm.

Lục Trường Sinh khẽ nhấc chân, bước đi nhẹ nhàng, tựa như không hề chạm đất, bước ra khỏi U Cốc, hòa mình vào ánh nắng ban mai rực rỡ. Mỗi bước đi của hắn đều là một sự hòa hợp tuyệt đối với thiên địa, mỗi hơi thở đều là một sự dung hợp với dòng chảy vĩnh cửu của vũ trụ. Phía trước hắn, con đường vẫn còn xa thẳm, nhưng trong tâm hắn, Đạo đã hiển hiện rõ ràng, vững chắc như bàn thạch, vô tận như hư không.

Tác phẩm do Long thiếu sáng tác, dành riêng cho độc giả truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free