Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 989: Bóng Hình Triết Lý: Chiêm Nghiệm Vô Vi

Bình minh thức tỉnh, tia sáng vô danh đã khơi dậy trong tâm hải Trần Minh một chân lý tưởng chừng giản dị nhưng lại ẩn chứa vĩ đại. Hắn đã thốt lên câu nói đầy xúc động, một nụ cười chưa từng có nở trên môi, không chỉ vì tu vi đột phá mà còn vì sự bình an tìm thấy ý nghĩa thực sự của con đường mình đang đi. Hắn không biết ai là người đã khai sáng cho mình, không biết nguồn gốc của tia sáng vô hình ấy, nhưng hắn biết rằng cuộc đời tu hành của hắn đã hoàn toàn thay đổi. Hắn không còn là Trần Minh bối rối, tuyệt vọng của ngày hôm qua. Giờ đây, hắn là một Trần Minh tràn đầy hy vọng, tràn đầy nhiệt huyết, sẵn sàng bước đi trên con đường mới mẻ này. Sự khai sáng này, dù vô danh, đã gieo một hạt mầm thay đổi không chỉ cho riêng hắn mà còn cho cả một thế hệ tu sĩ.

Con đường của Lục Trường Sinh vẫn còn tiếp diễn, không có hồi kết, bởi Đạo là vô tận, và vũ trụ này còn vô vàn điều để chiêm nghiệm, vô vàn cảnh giới để dung hợp, và hắn vẫn sẽ tiếp tục con đường của riêng mình, âm thầm gieo mầm những hạt giống của sự khai sáng và chân lý.

***

Lục Trường Sinh, sau khi rời U Cốc, không hề dừng bước. Hắn tiếp tục cuộc hành trình chiêm nghiệm của mình, vượt qua những cánh rừng rậm rạp, những ngọn núi cao vút, rồi dừng chân tại Bích Lạc Sơn – một ngọn núi cổ kính, linh thiêng, nổi tiếng với linh khí Mộc thuộc tính nồng đậm, tươi mát. Nơi đây, các công trình kiến trúc đều được xây dựng từ gỗ tự nhiên, hài hòa đến lạ lùng với cảnh quan, như thể chúng vốn đã là một phần của núi rừng. Những điện thờ ẩn mình sâu trong tán lá cổ thụ, những ngôi nhà trên cây hoặc hang động được cải tạo khéo léo, tất cả đều được nối với nhau bằng những con đường mòn phủ đầy rêu xanh, dẫn lối qua từng thảm thực vật phong phú.

Sáng sớm, ánh nắng vàng nhạt xuyên qua tầng tầng lớp lớp tán lá, vẽ nên những vệt sáng lung linh trên nền đất ẩm ướt. Sương mù mỏng còn vương vấn trên các đỉnh núi, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, thơ mộng. Lục Trường Sinh bước đi chậm rãi trên con đường mòn ấy, mỗi bước chân đều nhẹ nhàng như không chạm đất, hòa vào nhịp thở của núi rừng. Tiếng chim hót líu lo chào ngày mới, tiếng suối chảy róc rách không ngừng, tiếng lá cây xào xạc trong gió, và tiếng côn trùng kêu rả rích, tất cả tạo nên một bản giao hưởng tự nhiên, thanh bình, dễ chịu. Mùi cây cỏ tươi mát, hương hoa dại thoang thoảng, mùi đất ẩm và đặc biệt là mùi linh dược quý hiếm từ những khu vườn bí mật, tất cả quyện vào nhau, lấp đầy không gian, khiến mỗi hơi thở đều trở nên sảng khoái, tịnh tâm.

Hắn không vội vã, dáng người hơi gầy nhưng ẩn chứa sự dẻo dai, mặc bộ đạo bào vải thô màu xanh đậm giản dị. Khuôn mặt thanh tú, đường nét hài hòa, đôi mắt đen láy thường mang vẻ trầm tư, điềm tĩnh, giờ đây khẽ nhắm lại. Hắn hít thở sâu, cảm nhận dòng linh khí Mộc thuộc tính dồi dào, tràn đầy sức sống đang chảy qua từng thớ thịt, từng kinh mạch của mình. Đó là một cảm giác thư thái, hòa hợp tuyệt đối, như thể hắn đã trở thành một phần của núi rừng, một ngọn cây, một phiến đá. Trong khoảnh khắc ấy, hình ảnh Trần Minh – tu sĩ trẻ đang vật lộn với bế tắc tu hành tại U Cốc – cùng với khoảnh khắc hắn để lại 'dấu ấn vô ngôn' chợt hiện lên trong tâm trí Lục Trường Sinh, rõ nét như vừa mới xảy ra.

Hắn mở mắt, ánh nhìn xa xăm, chiêm nghiệm. Hắn không hề biết Trần Minh đã đạt được sự khai ngộ sâu sắc đến mức nào, nhưng hắn cảm nhận được một luồng năng lượng thanh tịnh, một sự thay đổi tinh tế trong dòng chảy linh khí ở phương xa, nơi U Cốc. Đó là sự giao thoa, sự cộng hưởng của Đạo, một sự chứng minh cho việc hạt giống đã nảy mầm. Lục Trường Sinh không hề có ý định can thiệp sâu hơn vào vận mệnh của Trần Minh, hắn chỉ đơn thuần gieo một hạt mầm, để nó tự tìm đường phát triển. Điều này khiến hắn suy ngẫm sâu sắc về bản chất của sự ảnh hưởng và sự 'vô vi'.

"Một hạt giống được gieo, không cần biết ai gieo, nó vẫn sẽ nảy mầm," Lục Trường Sinh tự nhủ, giọng nói nội tâm trầm lắng, vang vọng trong tâm trí hắn. "Đó là sức mạnh của Đạo, hay là sự vận hành của thiên ý? Liệu việc để lại một 'dấu ấn' có phải là can thiệp? Hay đó chỉ là một phần của dòng chảy tự nhiên, một sự khơi gợi để vạn vật tự tìm thấy đường đi của mình?"

Hắn dừng lại bên một gốc cổ thụ hàng ngàn năm tuổi, thân cây sần sùi phủ đầy rêu phong, cành lá vươn cao che kín cả một khoảng trời. Lục Trường Sinh khẽ đưa tay chạm vào vỏ cây, cảm nhận sự già cỗi nhưng đầy sức sống của nó. Hắn nhớ lại những lời mà Tàn Pháp Cổ Đạo đã truyền thụ, không phải là những chiêu thức hoa mỹ hay sức mạnh hủy thiên diệt địa, mà là sự ổn định đạo tâm, sự hòa hợp với tự nhiên, chống lại mọi phản phệ. Con đường hắn chọn là con đường chậm rãi, vững chắc, khác biệt hoàn toàn với xu thế chạy theo tốc độ của thời đại. Giờ đây, hắn thấy sự 'vô ngôn' của mình với Trần Minh cũng chính là một phần của con đường ấy – không áp đặt, không cưỡng cầu, chỉ là một sự gợi mở nhẹ nhàng, một tia sáng dẫn lối cho người hữu duyên.

Hắn đứng đó một lúc lâu, lắng nghe tiếng núi rừng, cảm nhận từng làn gió nhẹ mơn man qua tóc. Lục Trường Sinh đã từng chứng kiến vô số cuộc tranh giành, vô số sự phô trương sức mạnh trong giới tu hành. Ai ai cũng muốn chứng tỏ bản thân, muốn xưng bá thiên hạ. Nhưng kết cục của những cuộc tranh giành ấy thường là những tai ương, những vòng xoáy nhân quả không ngừng. Con đường hắn đi lại khác. Hắn không tìm cách xưng bá, không tìm cách thay đổi thế giới bằng sức mạnh tuyệt đối, mà bằng sự thấu hiểu, bằng sự dung hòa, bằng việc trở thành một phần của Đạo.

Hắn hít thở sâu một lần nữa, cảm nhận linh khí Mộc thuộc tính lan tỏa khắp cơ thể, gột rửa mọi tạp niệm. Ánh nhìn hắn trở nên kiên định hơn. Hắn đã tìm thấy một phần câu trả lời cho những băn khoăn nội tâm của mình. Sự 'vô ngôn' không phải là hoàn toàn không làm gì, mà là làm mà không chấp trước, làm mà không cưỡng cầu, để vạn vật tự vận hành theo quy luật của nó. Một hạt giống được gieo không phải là sự can thiệp, mà là một sự khởi đầu, một hy vọng cho sự sống.

***

Khi ánh hoàng hôn bắt đầu buông xuống, nhuộm vàng cả một góc trời, Lục Trường Sinh dừng chân bên bờ Nguyệt Nha Hồ. Nơi đây, mặt hồ rộng lớn phản chiếu bầu trời chiều tà, tạo nên một khung cảnh huyền ảo, lung linh như cõi tiên. Những gợn sóng lăn tăn nhẹ nhàng vỗ vào bờ đá, tạo nên tiếng động êm dịu, hòa cùng tiếng côn trùng kêu rả rích, tiếng chim hót thưa thớt cuối ngày và tiếng gió xào xạc thổi qua những hàng cây liễu rủ. Mùi nước hồ trong lành quyện với hương cây cỏ tươi mát và hoa dại ven bờ, tạo nên một bầu không khí yên bình, tĩnh lặng, linh khí dịu mát khiến tâm hồn thư thái.

Hắn tìm một tảng đá phẳng lặng, ngồi xuống, ánh mắt dõi theo bóng mình in trên mặt hồ gợn sóng. Dáng người hắn, đơn giản và tĩnh lặng, hòa vào cảnh vật xung quanh, như một bức tranh thủy mặc. Hắn hồi tưởng lại hình ảnh Trần Minh, từ ánh mắt bối rối, tuyệt vọng, đến khi tia hy vọng bùng cháy trong đôi mắt trẻ ấy. Sự chuyển biến ấy thật sự sâu sắc, một sự khai ngộ đến từ tận cùng tâm hồn, mà không cần đến một lời nói, một hành động phô trương nào từ hắn.

"Sức mạnh không nằm ở việc áp đặt, mà ở việc khơi gợi," Lục Trường Sinh tự nhủ, giọng nói nội tâm như hòa cùng tiếng sóng vỗ. Hắn nhận ra rằng, điều hắn đã làm không phải là dạy dỗ, không phải là chỉ bảo, mà chỉ là cung cấp một góc nhìn mới, một tia sáng nhỏ trong bóng tối cho một tâm hồn đang lạc lối. Và từ tia sáng ấy, Trần Minh đã tự mình tìm thấy con đường, tự mình thấu triệt chân lý. "Đạo không cần ta phải nói ra, nó tự có đường đi của nó. Giống như ánh trăng rọi xuống hồ, không cố ý soi sáng, nhưng vạn vật vẫn được tắm mình trong ánh sáng dịu mát. Đó có lẽ là 'vô vi' chân chính."

Hắn khẽ nở một nụ cười thấu hiểu, một nụ cười ẩn chứa sự tĩnh lặng và viên mãn. Ánh mắt hắn lướt qua những gợn sóng nhỏ trên mặt hồ, mỗi gợn sóng đều là một biểu hiện của Đạo, của sự vận động không ngừng. Lục Trường Sinh đã từng chứng kiến nhiều tu sĩ cố gắng cưỡng cầu Đạo, cố gắng thay đổi thiên địa theo ý mình. Họ dùng sức mạnh để áp đặt, dùng quyền uy để thống trị. Nhưng kết quả thường là sự phản phệ, là sự mất cân bằng, là những tai ương lớn hơn. Con đường của hắn, con đường của Tàn Pháp Cổ Đạo, lại là thuận theo tự nhiên, là hòa hợp, là để Đạo tự vận hành, tự biểu hiện.

Hắn đưa tay chạm nhẹ mặt nước hồ. Làn nước mát lạnh khẽ lướt qua những ngón tay hắn, tạo nên những vòng sóng nhỏ lan tỏa ra xa. Những vòng sóng ấy, dù nhỏ bé, nhưng vẫn tiếp tục lan truyền, chạm đến những vật cản, và cuối cùng hòa vào nhau, biến mất vào sự tĩnh lặng của mặt hồ. Hắn chiêm nghiệm rằng, sự ảnh hưởng của một tư tưởng cũng giống như những vòng sóng này. Nó bắt đầu từ một điểm nhỏ, một sự khơi gợi tinh tế, rồi lan tỏa, chạm đến những tâm hồn khác, và từ đó, tự biến đổi, tự sinh sôi nảy nở.

Cũng như Trần Minh, có lẽ sẽ có nhiều người khác, vô tình hay hữu ý, sẽ bị ảnh hưởng bởi triết lý 'vô vi', 'hòa hợp' này. Họ sẽ không biết nguồn gốc của sự khai sáng đó, cũng như những vòng sóng trên mặt hồ không biết được bàn tay nào đã chạm vào nó. Điều đó không quan trọng. Quan trọng là hạt giống đã được gieo, và nó đã bắt đầu nảy mầm.

Lục Trường Sinh ngồi thiền bên bờ hồ cho đến khi trăng lên cao, treo lơ lửng trên đỉnh núi. Ánh trăng bạc dát một lớp ánh sáng huyền ảo lên mặt hồ, khiến cảnh vật càng thêm phần tĩnh mịch và linh thiêng. Hắn cảm thấy một sự bình yên sâu sắc, một sự thấu hiểu mới mẻ về con đường mình đang đi. Con đường này không có điểm cuối, không có mục tiêu để chinh phục, mà chỉ có sự chiêm nghiệm không ngừng, sự dung hòa liên tục với vạn vật. Đó là một con đường mà "Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến," một con đường mà "Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn." Hắn không cần phải là anh hùng cứu thế, không cần phải phô trương sức mạnh. Chỉ cần giữ vững đạo tâm, và để Đạo tự tìm đường đi của nó.

***

Đêm xuống, Lục Trường Sinh tiếp tục hành trình, rời xa sự tĩnh lặng của Nguyệt Nha Hồ đ�� đến với Phong Lâm Trấn – một thị trấn nhỏ nằm ẩn mình giữa rừng sâu, nơi con người và linh khí hòa quyện vào nhau một cách giản dị. Những ngôi nhà ở đây chủ yếu được xây bằng gỗ và đá, mái ngói xám xịt đã nhuốm màu thời gian. Các cửa hàng có bảng hiệu gỗ cũ kỹ, treo lủng lẳng dưới ánh đèn lồng lung linh, tạo nên một vẻ đẹp cổ kính, ấm cúng.

Mùi thức ăn thoang thoảng từ các quán ăn ven đường, mùi rượu nồng từ tửu lầu, mùi gỗ ẩm và đất sau cơn mưa nhẹ ban chiều, tất cả quyện vào nhau, tạo nên một mùi hương đặc trưng của cuộc sống phàm tục. Tiếng người nói chuyện rôm rả, tiếng ngựa hí vang vọng từ phía trạm dịch, tiếng chuông cửa lanh canh và tiếng rao hàng xa xa, cùng với tiếng gió xào xạc từ khu rừng bao quanh, tạo nên một bản hòa tấu nhộn nhịp, bụi bặm nhưng đầy sức sống. Ánh sáng từ những chiếc đèn lồng treo dọc các con phố rọi xuống, làm sáng bừng những gương mặt đang cười nói, những ánh mắt lấp lánh sự tò mò và nhiệt huyết.

Lục Trường Sinh chậm rãi bước đi, hòa mình vào dòng người. Dáng vẻ của hắn vẫn điềm tĩnh, giản dị, không gây sự chú ý. Hắn không có ý định dừng lại lâu, chỉ muốn quan sát, cảm nhận luồng sinh khí khác biệt ở nơi đây. Hắn lướt qua một quán trà nhỏ, nơi những tu sĩ trẻ đang quây quần, tranh luận sôi nổi. Âm thanh huyên náo từ quán trà lọt vào tai hắn, và hắn chợt dừng lại, lắng nghe.

"Đạo không phải là tranh giành, mà là thuận theo tự nhiên... Một vị cao nhân từng nói, Đạo tâm vững chắc mới là gốc rễ của tu hành chân chính." Một tu sĩ trẻ, vẻ mặt hăng hái, cất tiếng nói, ánh mắt lấp lánh sự nhiệt thành. Hắn ta vung tay, nét mặt tràn đầy tin tưởng.

Một tu sĩ khác, có vẻ trầm tĩnh hơn, gật gù đồng tình. "Chính xác! Ta từng thấy một người bạn, dường như đã tìm thấy một con đường mới, không chạy theo tốc độ mà chú trọng vào sự bền vững. Hắn ta đã thay đổi rất nhiều." Giọng hắn ta ẩn chứa sự kinh ngạc và ngưỡng mộ. "Trước đây hắn ta luôn bế tắc, nhưng giờ đây, hắn tu luyện như có thần trợ, mà lại không hề có dấu hiệu cưỡng cầu hay nóng vội. Hắn ta nói rằng, hắn đã cảm nhận được một 'tia sáng' trong tâm hồn, một sự khai ngộ về Đạo."

Nghe những lời đó, Lục Trường Sinh khẽ nhếch môi nở một nụ cười nhẹ. Ánh mắt hắn lướt qua những gương mặt trẻ trung, tràn đầy sức sống và những ý niệm mới. Hắn chợt nhận ra rằng, dù hắn không trực tiếp can thiệp, không giảng giải, không phô trương sức mạnh, nhưng triết lý của hắn đã bắt đầu bén rễ và lan tỏa một cách vô hình. Không phải qua những lời giảng đạo cao siêu, mà qua sự chiêm nghiệm của những người hữu duyên như Trần Minh. Và từ đó, những tư tưởng này dần được chia sẻ, biến đổi, trở thành một phần của luồng tư duy mới trong giới tu hành.

Đây là một sự thay đổi tinh tế, không ồn ào, không rầm rộ, nhưng lại mang ý nghĩa sâu sắc. Những tu sĩ trẻ này, họ đang tìm kiếm một con đường khác, một con đường bền vững hơn, hòa hợp hơn, không chạy theo danh vọng hay sức mạnh nhất thời. Họ đang bắt đầu chiêm nghiệm về Đạo tâm, về sự thuận theo tự nhiên, những điều mà trước đây thường bị coi nhẹ trong cuộc đua tu vi.

Lục Trường Sinh tiếp tục bước đi, ánh mắt hắn dõi về phía bầu trời đêm đầy sao. Hắn cảm thấy một sự viên mãn. Sự 'vô vi' của hắn, không phải là sự không làm gì, mà là sự làm mà không cố ý, để vạn vật tự vận hành, tự sinh trưởng. Những hạt giống của triết lý hắn đã được gieo, và giờ đây, chúng đang bắt đầu nảy mầm, lan tỏa trong Cửu Thiên Linh Giới.

Con đường của Lục Trường Sinh vẫn còn tiếp diễn. Hắn biết rằng, Đạo là vô tận, vũ trụ này còn vô vàn điều để chiêm nghiệm, vô vàn cảnh giới để dung hợp. Có thể trong tương lai xa, khi chu kỳ hưng vong của linh khí tiếp diễn, sẽ lại có những hiểm họa mới, những biến cố lớn hơn. Nhưng hắn tin rằng, khi những hạt giống của Đạo tâm bền vững, của sự hòa hợp đã bén rễ, thiên hạ sẽ có thể tự đứng vững, tự tìm thấy con đường của mình.

Hắn không cần phải là người cứu thế, không cần phải xưng bá. Hắn chỉ là một lữ khách trên con đường Đạo, âm thầm gieo mầm những hạt giống của sự khai sáng và chân lý. Và con đường ấy, "vạn kiếp cũng không hối hận," bởi "Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến." Hắn mỉm cười nhẹ, tiếp tục bước đi vào màn đêm, bóng hình hắn khuất dần, chỉ còn lại những ánh đèn lồng lung linh và những cuộc trò chuyện vẫn tiếp diễn, mang theo những ý niệm mới mẻ đang dần thay đổi Cửu Thiên Linh Giới.

Tác phẩm này là bản sáng tác nguyên gốc của Long thiếu, chỉ có tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free