Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Cửu thiên linh giới - Chương 991: Hạt Mầm Bất Tranh: Khai Sáng Một Kỷ Nguyên

Lục Trường Sinh đưa chén trà lên môi, nhấp một ngụm. Hương trà thanh khiết lan tỏa, xoa dịu tâm hồn, mang theo dư vị của sự mãn nguyện và bình yên. Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, màn đêm đã bao trùm hoàn toàn, chỉ còn những vì sao lấp lánh và ánh đèn lồng rực rỡ soi rọi con đường. Sự kiện tại Phong Lâm Trấn vừa rồi, dẫu chỉ là một khoảnh khắc nhỏ trong dòng chảy vô tận của thời gian, lại như một minh chứng rõ ràng cho điều hắn đã chiêm nghiệm bấy lâu. Những hạt giống vô hình của Đạo tâm kiên cố, của triết lý vô vi, đã không ngờ lại nảy mầm trong tâm hồn của thế hệ tu sĩ trẻ tuổi, ngay cả khi hắn không hề có ý định gieo trồng hay phô trương.

Hắn biết rằng, con đường tu hành của mình vẫn còn vô tận, và Đạo của hắn cũng chưa hề kết thúc. "Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến." Hắn tin rằng, dù có hiểm họa nào đến trong tương lai xa, khi chu kỳ hưng vong của linh khí tiếp diễn, thì những hạt giống Đạo tâm bền vững đã được gieo sẽ giúp thiên hạ tự đứng vững, tự tìm thấy con đường của riêng mình. Với tâm trạng đó, Lục Trường Sinh rời khỏi Phong Lâm Trấn vào sáng sớm hôm sau, tiếp tục hành trình du sơn ngoạn thủy, tìm kiếm những chân lý mới trong từng ngọn cỏ, từng hạt sương.

Hành trình của Lục Trường Sinh đưa hắn đến với Bồng Lai Tiên Đảo, một vùng đất huyền thoại ẩn mình giữa biển mây trùng điệp, nơi linh khí dồi dào đến mức hóa thành sương mù giăng lối và những dòng suối trong vắt. Khi bước chân lên mảnh đất này, một luồng không khí trong lành, thanh khiết lập tức ôm lấy hắn, xua tan mọi bụi trần. Đó không chỉ là không khí, mà là linh khí tinh túy, mang theo hương vị của biển mây, của thảo mộc ngàn năm, thấm đẫm vào từng tế bào. Hắn nhẹ nhàng dạo bước trên con đường mòn phủ đầy rêu xanh, men theo những ghềnh đá tự nhiên được tạo hóa chạm khắc, đi qua những đình đài bằng gỗ quý ẩn mình giữa rừng cây cổ thụ. Tiếng suối reo hòa cùng tiếng chim hót líu lo từ những lùm cây rậm rạp, tạo nên một bản hòa tấu êm đềm, thanh bình. Đôi khi, một cơn gió nhẹ lướt qua, mang theo mùi hoa cỏ dại ven đường, mùi đất ẩm sau cơn mưa đêm, quyện vào mùi sương sớm còn vương vấn trên lá.

Những ngọn núi ở đây không cao chọc trời một cách hùng vĩ, mà lại có vẻ đẹp uyển chuyển, mềm mại, như được phủ bởi một lớp lụa xanh biếc của cây cối và biển mây. Linh khí dồi dào đến mức, thi thoảng, những vệt cầu vồng ngũ sắc lại hiện lên giữa làn sương, hay một quầng hào quang dịu nhẹ phản chiếu từ các đỉnh núi, khiến cảnh vật thêm phần huyền ảo. Lục Trường Sinh dừng chân bên một vách đá, phóng tầm mắt ra xa, ngắm nhìn biển mây vô tận. Tâm trí hắn vẫn còn vương vấn hình ảnh Lâm Hiên ở Phong Lâm Trấn, và sự ngạc nhiên về cách một tư tưởng có thể nảy mầm mà không cần sự can thiệp trực tiếp. Hắn tự hỏi, liệu đó chỉ là một trường hợp cá biệt, hay đã có một sự thay đổi ngấm ngầm nào đó đang diễn ra trong Cửu Thiên Linh Giới này?

"Vô vi nhi vô bất vi," Lục Trường Sinh thì thầm, ánh mắt trầm tư. "Sức mạnh chân chính không nằm ở việc cưỡng cầu, mà ở việc thuận theo tự nhiên, để Đạo tự tìm đường, tự hiển lộ." Hắn cảm nhận được sự tiếp nối của Đạo, một dòng chảy vô hình nhưng mạnh mẽ, đang len lỏi vào từng ngóc ngách của thế giới tu hành. Những gì hắn chứng kiến ở Lâm Hiên không phải là kết quả của sự truyền bá hay giảng giải, mà là sự cộng hưởng, sự thức tỉnh từ sâu thẳm nội tâm của một cá thể hữu duyên. Đó là một hạt giống đã sẵn có, chỉ chờ một làn gió nhẹ, một tia sáng phù hợp để nảy mầm.

Lục Trường Sinh bước đi chậm rãi, mỗi bước chân đều như hòa mình vào từng nhịp thở của tự nhiên. Hắn quan sát một con kiến tha mồi, một bông hoa nở rộ, một giọt sương đọng trên lá. Mọi vật đều vận hành theo quy luật riêng của nó, không tranh giành, không vội vã, nhưng lại ẩn chứa một sức sống mãnh liệt. Hắn chiêm nghiệm về sự thay đổi của thế giới, về những chu kỳ hưng vong mà linh khí và đạo thống đã trải qua. Có lẽ, thời đại này, khi tà đạo trỗi dậy và linh khí hỗn loạn, cũng là lúc một hạt mầm mới cần được gieo, một con đường mới cần được mở ra. Và con đường đó, không phải là con đường của bá quyền, của sức mạnh tuyệt đối, mà là con đường của Đạo tâm vững chắc, của sự tự nhận thức và bền bỉ.

Hắn hít thở sâu, cảm nhận sự tinh khiết của linh khí Bồng Lai thấm vào kinh mạch, tẩy rửa tâm hồn. Trong cảnh sắc thanh bình này, tâm cảnh của Lục Trường Sinh càng thêm thấu triệt. Hắn không còn là kẻ tìm kiếm câu trả lời, mà đã trở thành người quan sát, người chiêm nghiệm, thấu hiểu rằng những điều vĩ đại thường không đến từ sự phô trương ồn ào, mà từ sự thay đổi thầm lặng, từ những hạt mầm vô danh được gieo rắc. "Đạo của ta," hắn tự nhủ, "có lẽ chính là để những hạt mầm ấy có cơ hội nảy nở." Hắn cảm thấy một sự thanh tịnh, an nhiên đến lạ, một niềm mãn nguyện thầm lặng khi nhận ra ý nghĩa sâu sắc hơn trong chiêm nghiệm về Đạo của mình. Con đường tu hành này, dẫu vạn kiếp cũng không hối hận.

Tiến sâu hơn vào Bồng Lai Tiên Đảo, Lục Trường Sinh đi qua một thung lũng nhỏ được bao bọc bởi những vách đá phủ đầy dây leo xanh biếc. Nơi đây, linh khí dường như cô đặc hơn cả, tạo thành một làn sương mù lãng đãng quanh năm, mang theo mùi hương ngào ngạt của vô số loại linh dược và thảo mộc quý hiếm. Đây chính là Linh Dược Viên Thái Thượng, một khu vực mà chỉ những người có duyên mới có thể tìm thấy. Ánh nắng buổi trưa dịu nhẹ xuyên qua tán lá cây cổ thụ, tạo thành những đốm sáng lấp lánh trên mặt đất ẩm ướt. Tiếng gió thổi rì rào qua lá cây, tiếng côn trùng kêu rả rích, và tiếng nước chảy róc rách từ những con suối linh nhỏ tạo nên một không gian thanh tịnh, tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài.

Trong không gian tĩnh lặng ấy, Lục Trường Sinh phát hiện một bóng người nhỏ nhắn đang cặm cụi bên một lò đan nhỏ. Đó là một nữ tu sĩ trẻ tuổi, dáng người thanh thoát, y phục màu lam nhạt giản dị nhưng sạch sẽ. Mái tóc đen dài của nàng được búi gọn gàng, để lộ khuôn mặt thanh tú với đôi mắt trong veo, ẩn chứa sự tập trung cao độ. Đôi tay nàng khéo léo, nhẹ nhàng điều khiển ngọn lửa dưới lò, thỉnh thoảng lại đưa một loại thảo dược vào, động tác thuần thục và cẩn trọng đến từng chi tiết nhỏ nhất.

Lục Trường Sinh đứng từ xa quan sát, không hề phát ra một chút khí tức nào, như một bóng hình hòa mình vào cảnh vật. Hắn nhận thấy, lò đan của nàng không hề lớn, cũng không toát ra uy lực mạnh mẽ của những lò đan tiên gia. Ngược lại, nó có vẻ rất đỗi bình thường, chỉ là một lò luyện đơn giản, tập trung vào việc luyện chế những viên đan dược cơ bản nhất. Tuy nhiên, sự chuyên tâm của nữ tu sĩ lại khiến hắn chú ý.

Một lát sau, một nam tu sĩ trung niên có vẻ ngoài khệnh khạng, y phục lụa là, đi đến bên cạnh nàng. Hắn ta mở miệng, giọng nói có vẻ tự mãn: "Tiểu sư muội, lại vẫn đang luyện loại Phù Nguyên Đan cấp thấp này sao? Ta vừa có được một viên đan phương thượng cổ, có tên 'Tốc Nguyên Đan', chỉ cần luyện thành, hiệu quả tăng tu vi gấp mười lần Phù Nguyên Đan, mà nguyên liệu lại dễ kiếm hơn nhiều. Chỉ là... có chút tác dụng phụ nhỏ, nhưng đối với tu sĩ trẻ chúng ta, có gì đáng ngại?" Hắn ta vừa nói vừa đưa ra một mảnh ngọc giản, ý muốn truyền thụ.

Nữ tu sĩ trẻ ngẩng đầu lên, đôi mắt trong veo nhìn nam tu sĩ trung niên, không hề có chút ham muốn hay dao động. Nàng khẽ lắc đầu, giọng nói nhẹ nhàng nhưng kiên định: "Đa tạ sư huynh có lòng. Nhưng Phù Nguyên Đan tuy chậm, lại rất ổn định, không để lại bất kỳ di chứng nào. Đạo của muội là tìm kiếm sự vững chắc, không phải tốc độ. Tốc Nguyên Đan dù hiệu quả nhanh, nhưng nếu có tác dụng phụ, dù là nhỏ nhất, cũng có thể ảnh hưởng đến căn cơ về lâu dài. Căn cơ là gốc rễ, gốc rễ không vững, làm sao có thể vươn cao, kết trái?"

Nam tu sĩ trung niên nghe vậy, vẻ mặt có chút ngượng nghịu. Hắn ta định nói thêm điều gì đó, nhưng nhìn thấy ánh mắt kiên định và khí chất bình thản của nữ tu sĩ, hắn ta cuối cùng chỉ có thể thở dài, thu lại ngọc giản rồi rời đi.

Nữ tu sĩ trẻ không hề bận tâm đến sự rời đi của nam tu sĩ, nàng lại cúi xuống, tiếp tục chuyên tâm vào lò đan của mình. Từng động tác của nàng đều toát lên sự cẩn trọng tuyệt đối, không một chút vội vàng, không một chút tham lam. Nàng không chạy theo những viên đan phương bí truyền hứa hẹn hiệu quả nhanh chóng nhưng tiềm ẩn hiểm họa, mà kiên trì luyện một loại đan dược cơ bản nhất, từng bước, từng bước một, chỉ tập trung vào sự hoàn mỹ và tinh khiết của viên đan. Mùi hương của linh dược từ lò đan lan tỏa, hòa quyện với mùi sương mù linh khí, tạo nên một cảm giác an lành, thuần khiết.

Lục Trường Sinh đứng đó, lặng lẽ quan sát. Trong tâm khảm hắn, một sự thấu hiểu sâu sắc lại trỗi dậy. "Đạo tâm vững như bàn thạch, vạn pháp bất xâm." Câu nói ấy dường như được nàng tu sĩ trẻ minh chứng một cách sống động. Nàng không hề biết đến hắn, nhưng con đường mà nàng đang đi, cách nàng lựa chọn, lại hoàn toàn phù hợp với triết lý của hắn. Thế hệ tu sĩ trước thường chạy theo tốc độ, theo danh lợi, theo những thần thông phô trương, bỏ qua căn cơ và sự ổn định. Nhưng nàng, cùng với Lâm Hiên ở Phong Lâm Trấn, lại đang chọn một con đường khác, một con đường tuy chậm rãi nhưng vững chắc, bền bỉ. Hắn nhận ra, đây không phải là sự trùng hợp ngẫu nhiên. Đây là dấu hiệu của một sự thay đổi ngấm ngầm, một sự thức tỉnh trong tâm thức của thế hệ tu sĩ mới.

Hắn nhìn nàng tu sĩ trẻ, đôi mắt hiện lên một tia tán thưởng. Sự kiên nhẫn, sự chuyên tâm, và cái Đạo tâm không vội vàng của nàng chính là điều mà Cửu Thiên Linh Giới này đang cần. Nàng là một trong những hạt mầm đầu tiên, đang âm thầm phát triển, không cần sự chú ý, không cần sự phô trương. Và Lục Trường Sinh biết, những hạt mầm như nàng, sẽ là những người định hình tương lai của giới tu hành, bằng chính sự bền bỉ và kiên định của mình. Hắn mỉm cười, một nụ cười nhẹ nhàng, mãn nguyện.

Rời khỏi Linh Dược Viên Thái Thượng, Lục Trường Sinh tiếp tục hành trình chiêm nghiệm của mình trên Bồng Lai Tiên Đảo. Khi buổi chiều tà dần buông xuống, h���n đi qua một khu vực địa thế hiểm trở hơn, với những vách đá dựng đứng và những khe núi sâu hun hút. Đây là Vạn Kiếm Sơn Trang, nơi linh khí trở nên sắc bén và cương trực hơn, dường như được mài giũa bởi vô số kiếm ý qua hàng ngàn năm. Tiếng gió thổi vù vù qua những khe đá, mang theo tiếng kiếm reo vang nhẹ từ xa, cùng với tiếng nước suối chảy xiết từ những ngọn thác nhỏ đổ xuống. Mùi kim loại thoang thoảng trong không khí, hòa quyện với mùi đá núi và chút mùi mồ hôi của những người đang luyện võ.

Trong không gian hùng tráng và đầy kiếm ý ấy, Lục Trường Sinh thấy một kiếm tu trẻ tuổi đang miệt mài luyện kiếm. Hắn ta có thân hình cường tráng nhưng không hề thô kệch, toát lên vẻ linh hoạt và vững chãi. Y phục là một bộ kiếm bào màu lam nhạt, đơn giản nhưng không kém phần trang trọng. Ánh mắt hắn kiên định, không có vẻ ngạo mạn hay háo thắng, chỉ có sự tập trung tuyệt đối vào bản thân và thanh kiếm trong tay.

Khác với những kiếm tu mà Lục Trường Sinh từng thấy, hắn ta không hề phô trương thần thông hay chiêu thức hoa mỹ. Mỗi nhát kiếm hắn vung ra đều là những đường kiếm cơ bản nhất: chém, đâm, đỡ, gạt. Nhưng trong mỗi chiêu thức đơn giản đó, Lục Trường Sinh lại nhìn thấy một sự vững chãi đến kinh ngạc. Thanh kiếm của hắn ta không nhanh như chớp, không mạnh như bão tố, nhưng lại kiên cố như vách đá, uyển chuyển như dòng nước, và tinh tế như một nét vẽ. Mỗi đường kiếm đều ẩn chứa sự tập trung cao độ, không một chút phù phiếm hay dư thừa. Hắn ta như đang tìm kiếm "Đạo" trong từng nhát chém, chứ không phải tìm kiếm sức mạnh để đè bẹp đối thủ.

Thỉnh thoảng, hắn ta sẽ dừng lại, nhắm mắt, hít thở sâu, rồi lại tiếp tục luyện tập. Lục Trường Sinh cảm nhận được rằng, mỗi lần dừng lại đó, hắn ta không phải để nghỉ ngơi, mà là để chiêm nghiệm, để cảm nhận sự kết nối giữa bản thân, thanh kiếm và linh khí xung quanh. Sự kiên trì và sự tập trung của hắn ta toát ra một khí chất vững chãi, một sự tự tin đến từ nội tâm chứ không phải từ ngoại lực.

Lục Trường Sinh đứng đó một lúc lâu, lặng lẽ quan sát. Trong đầu hắn, những lời lẽ triết lý lại hiện về: "Tu hành không chỉ là mạnh yếu, mà là đi hết con đường đã chọn." Kiếm tu trẻ này, bằng cách luyện tập cơ bản đến mức thuần thục, đã cho thấy một con đường tu luyện khác biệt. Hắn không vội vàng tìm kiếm những thần thông chí cao, không khao khát những bí pháp có thể tăng cường sức mạnh đột biến, mà chỉ chú tâm vào việc củng cố căn cơ, mài giũa bản thân, để Đạo của mình tự nhiên hiển lộ qua từng chiêu thức.

Hắn ta không hề biết rằng có một vị tiền bối đang đứng quan sát mình, vẫn miệt mài luyện tập. Lục Trường Sinh cảm nhận được sự tương đồng sâu sắc giữa cách luyện kiếm này và triết lý 'củng cố đạo tâm' của mình. Sức mạnh chân chính không phải là sức mạnh của sự hủy diệt, mà là sức mạnh của sự bền vững, của sự kiên định. "Vạn vật hữu linh, vạn vật hữu đạo, chỉ có tâm người là khó đoán," Lục Trường Sinh thầm nhủ. Nhưng tâm của kiếm tu trẻ này, lại vô cùng thuần khiết và kiên định. Hắn ta không tranh giành với ai, không so sánh với ai, chỉ tập trung vào con đường của riêng mình. Đây chính là "bất tranh" trong tu luyện – không phải là không tranh giành để yếu kém, mà là không tranh giành để tìm thấy sự vững chắc tuyệt đối trong bản thân.

Lục Trường Sinh gật đầu nhẹ. Thế giới tu hành đang dần thay đổi từ bên trong, với những giá trị mới được đề cao bởi các tu sĩ trẻ tuổi. Những người như kiếm tu trẻ này, họ không cần ai chỉ dẫn, không cần ai phải giảng Đạo. Họ tự tìm thấy con đường của mình, tự chiêm nghiệm chân lý, và tự củng cố Đạo tâm. Điều này khiến Lục Trường Sinh cảm thấy một niềm hy vọng mãnh liệt. Hắn đã gieo những hạt mầm, nhưng không ngờ, chúng lại mạnh mẽ đến vậy, tự tìm thấy ánh sáng để nảy nở.

Khi nắng hoàng hôn bắt đầu dát vàng lên đỉnh núi, Lục Trường Sinh rời Vạn Kiếm Sơn Trang, tiếp tục lang thang trên Bồng Lai Tiên Đảo. Hắn đi đến một hồ nước hình bán nguyệt yên bình, nằm ẩn mình giữa những rặng cây cổ thụ. Mặt hồ trong xanh như ngọc bích, phản chiếu ánh hoàng hôn rực rỡ, tạo nên một bức tranh huyền ảo và tĩnh lặng. Tiếng sóng nước vỗ nhẹ vào bờ, tiếng chim hót gọi đàn, và tiếng côn trùng kêu rả rích tạo nên một bản giao hưởng êm đềm của tự nhiên. Không khí mát mẻ, dễ chịu, mang theo mùi nước hồ trong lành và mùi hoa dại ven bờ.

Tại một góc hồ, Lục Trường Sinh phát hiện hai tu sĩ trẻ tuổi, y phục khác biệt, cho thấy họ là tán tu, không thuộc cùng một tông môn. Tuy nhiên, khí chất của họ lại rất ôn hòa, không có vẻ tranh chấp hay đề phòng. Họ đang cẩn thận tháo dỡ một pháp trận cổ xưa bị lỗi, nằm ngay cạnh linh mạch của hồ. Pháp trận này dường như đã bị hao mòn theo thời gian, có nguy cơ gây ra sự hỗn loạn linh khí, thậm chí ảnh hưởng đến sự ổn định của Bán Nguyệt Hồ.

Một trong hai tán tu có dáng người cao ráo, mái tóc dài buộc gọn, đang dùng một thanh dao găm nhỏ cạy từng viên linh thạch ra khỏi pháp trận. Người còn lại, có vẻ ngoài thư sinh hơn, đang tỉ mỉ kiểm tra từng đường vân pháp trận bằng một chiếc kính lúp, thỉnh thoảng lại đưa ra lời chỉ dẫn cho người kia. Họ không nói quá nhiều, nhưng mỗi động tác đều ăn khớp một cách hoàn hảo, phối hợp ăn ý đến lạ. Không có một lời phàn nàn, không một ánh mắt oán thán, cũng không có sự tranh giành công lao. Cả hai đều tập trung vào công việc, như thể đó là điều hiển nhiên cần phải làm.

Lục Trường Sinh đứng từ xa quan sát, cảm nhận được sự chân thành và tinh thần hợp tác toát ra từ họ. Việc tháo dỡ một pháp trận cổ xưa, nhất là khi nó đã bị lỗi, là một công việc đầy rủi ro và đòi hỏi sự kiên nhẫn. Nhưng hai tán tu này lại làm việc một cách điềm tĩnh, không hề vội vàng hay hấp tấp. Mỗi khi một viên linh thạch được tháo ra, họ đều kiểm tra cẩn thận, đảm bảo không làm tổn hại đến linh mạch.

Sau một thời gian khá lâu, khi ánh hoàng hôn đã gần tắt hẳn, hai người cuối cùng cũng hoàn thành công việc. Pháp trận đã được tháo dỡ an toàn, linh khí tại Bán Nguyệt Hồ trở lại sự ổn định và hài hòa vốn có. Họ lau đi những giọt mồ hôi trên trán, nhìn nhau mỉm cười. Nụ cười ấy không phải là nụ cười của sự đắc thắng hay kiêu hãnh, mà là nụ cười của sự mãn nguyện khi đã hoàn thành một việc có ích.

Sau đó, người tu sĩ có vẻ ngoài thư sinh lấy ra một vài viên linh quả tươi rói từ trong túi càn khôn của mình, chia cho người bạn đồng hành. Cả hai cùng ngồi xuống bên bờ hồ, thưởng thức linh quả và ngắm nhìn cảnh hoàng hôn đang lụi tàn. Ánh mắt họ không hề có sự tham lam hay tính toán, chỉ có sự bình yên và hài lòng đơn thuần.

Lục Trường Sinh mỉm cười, một nụ cười ấm áp và sâu sắc. Hắn cảm nhận được sự thay đổi trong tư duy của thế hệ trẻ một cách rõ ràng hơn bao giờ hết. Những tu sĩ này, họ không còn đặt danh lợi lên hàng đầu, không còn tranh giành từng chút tài nguyên, từng chút công lao. Thay vào đó, họ tìm thấy niềm vui trong sự hợp tác, trong việc cống hiến, trong việc duy trì sự hài hòa của tự nhiên. "Đại thế biến thiên, bản tâm bất biến." Câu nói này lại vang vọng trong tâm trí Lục Trường Sinh. Những người trẻ này, họ đang chứng minh rằng, dù đại thế có hỗn loạn đến đâu, thì vẫn có những tâm hồn kiên định, những lựa chọn đúng đắn, không bị cuốn trôi bởi dòng chảy danh vọng.

Hắn nhận ra rằng, "Đạo" của hắn không chỉ còn là con đường tu hành cá nhân, mà đã trở thành một phần của "Đạo" chung, một sự lựa chọn cho một kỷ nguyên mới. Những hạt giống của sự khai sáng và chân lý mà hắn vô tình gieo rắc, giờ đây đã không chỉ nảy mầm trong một vài cá thể, mà đang dần hình thành một xu hướng, một phong cách sống mới trong giới tu hành. Sự khẳng định rằng triết lý 'đạo tâm kiên cố' và 'bất tranh' của Lục Trường Sinh đang dần trở thành kim chỉ nam cho một thế hệ tu sĩ mới, báo hiệu một kỷ nguyên tu hành khác biệt đang hình thành.

Lục Trường Sinh khẽ nhắm mắt lại, cảm nhận làn gió đêm mang theo hơi ẩm từ hồ nước, cùng với mùi hương của cỏ cây và linh khí. Hắn biết rằng, hắn sẽ còn chứng kiến nhiều biểu hiện rõ ràng hơn về sự thay đổi của Cửu Thiên Linh Giới dưới ảnh hưởng của mình, dù hắn vẫn luôn lùi về hậu trường. Con đường tu hành của hắn vẫn còn vô tận, và Đạo của hắn cũng chưa hề kết thúc. Sự vô tận của Đạo và vũ trụ, khả năng có những hiểm họa mới trong tương lai xa khi chu kỳ hưng vong của linh khí tiếp diễn, không làm hắn nao núng. Hắn chỉ là một lữ khách trên con đường Đạo, âm thầm gieo mầm những hạt giống của sự khai sáng và chân lý, chứng kiến chúng trưởng thành, và biết rằng, hành trình chiêm nghiệm của mình sẽ không có hồi kết, mà chỉ có sự trưởng thành liên tục. Ánh trăng đã lên cao, soi sáng Bán Nguyệt Hồ, như một tấm gương phản chiếu những hạt mầm Đạo đang bừng nở trong một thế giới đang đổi thay.

Tác phẩm thuộc quyền sáng tác của Long thiếu, được phát hành riêng tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free