(Đã dịch) Đại Tống Siêu Cấp Học Bá - Chương 128:
Chu Bội lập tức thích thú với khối đá thứ hai: – Ta thích khối đá Tấn Nương Vũ Y, tên gọi này thật hay.
Nàng nghiêng đầu hỏi: – Tại sao ngươi lại gọi là Tấn Nương Vũ Y? Phạm Ninh khẽ cười: – Trước tiên ta hỏi cô, Ngụy Tấn Chi Phong là gì? Chu Bội suy nghĩ một lát rồi nói: – Vương Hữu Quân viết chữ như mây bay, giống như Rồng Kinh, Đào Uyên Minh làm thơ thanh nhã thuần khiết, khoan thai nhập vào cảnh, người có học thời Ngụy Tấn đau buồn vì lá rụng mùa thu, vui mừng cho hoa cỏ mùa xuân. Tóm lại một câu, đó là sự tuấn dật, tiêu sái, tự nhiên mà phóng khoáng.
– Nói rất đúng! Phạm Ninh thầm khen Chu Bội đã tóm lược rất tốt. Hắn lại chỉ vào khối đá Thái Hồ này nói: – Cô xem, khối đá Thái Hồ này tự nhiên phóng khoáng, chẳng phải trông như một vũ nữ đang phiêu dật múa? Vạt áo bay bổng, mà hình dáng đá lại gầy guộc, có phải rất hợp với phong thái Ngụy Tấn không? Bởi vậy mới gọi là Tấn Nương Vũ Y Thạch.
Chu Bội vui thích vỗ tay: – Nói quá hay! Lúc đấu giá đá cứ nói như vậy nhé.
Nàng vội ra lệnh cho người khuân tảng đá vào trong phủ. Lúc này, Phạm Ninh lại đưa cho nàng một cái hộp gỗ mạ vàng: – Đây là quà mừng thọ ông nội cô, cô chuyển giúp ông ấy nhé.
– Là cái gì vậy? Chu Bội nhận lấy hộp gỗ, tò mò hỏi: – Lại là một tảng đá sao? – Không phải, đây là hai bình rượu.
– Rượu ư? Chu Bội khẽ cau mày. Chu phủ tự ủ được Chu Quỳnh Ngọc Dịch danh tiếng vang khắp kinh thành, tên nhãi thối này lại mang rượu đến tặng ư? Phạm Ninh cười nói: – Cô đừng coi thường hai bình rượu này, khắp thiên hạ độc nhất vô nhị đấy. Nếu không phải mừng thọ ông nội cô, ta cũng sẽ không dễ dàng lấy ra đâu.
– Xem ra câu nói của ngươi lại đậm chất Ngụy Tấn phong lưu rồi.
Chu Bội hé miệng cười: – Ta sẽ đưa ông nội nếm thử xem rượu Phạm Ninh có gì đặc biệt.
Nàng nháy mắt ra hiệu cho Phạm Ninh: – Đi theo ta! Phạm Ninh theo sau Chu Bội, đi vào Chu phủ từ cửa bên. Phía xa kia chính là phòng khách đang ồn ào tiếng người, còn nơi đây lại vô cùng yên tĩnh.
Chu Bội trêu tức hắn: – Bên kia toàn là các vị khách quý, nếu ngươi có hứng thú, ta dẫn ngươi đi làm quen không? – Ta đến đó để bị họ đem ra đùa cợt sao? Không đi đâu! Trong lòng Phạm Ninh biết rõ, chỉ cần hô một tiếng “thần đồng” tới, chắc chắn mọi người sẽ xúm lại xem, rồi thi thơ, vấn đáp. Có khi còn bị họ xẻ ra nghiên cứu từng bộ phận mất, hắn cũng chẳng có hứng thú tham gia.
Chu Bội thấy Phạm Ninh có khí phách, trong lòng cũng thấy vui, bèn cười nói: – Ta d���n ngươi ra phía sau, nơi đó yên tĩnh hơn.
Phạm Ninh có cơ hội, hắn liền hỏi: – Chu Bội, nhà cô có làm rượu bán sao? Chu Bội thấy kỳ quái, nhìn hắn một cái: – Ông nội ta không làm rượu bán, nhưng tam bá của ta có mấy tửu quán lớn ở kinh thành, coi như là một ông chủ buôn rượu. Ngươi hỏi làm gì vậy? Phạm Ninh hơi ngại ngùng, nhưng cơ hội có một không hai, hắn không thể bỏ lỡ. Quyết định phải kiên trì hỏi cho ra nhẽ: – Trong hộp có hai bình rượu, lấy một bình cho tam bá nếm thử, để ông ấy cho lời đánh giá.
– Ồ… Chu Bội bỗng chợt hiểu ra, vẻ mặt khinh thường nhìn Phạm Ninh: – Ta còn tưởng rằng ngươi trở thành huyện sĩ thì có chút triển vọng. Kết quả bản tính vẫn không đổi, vẫn là kẻ hám tiền.
Phạm Ninh chắp tay vái lạy: – Tiểu đệ nghèo kiết xác, cả nhà đều đói meo rồi. Lão nhân gia à, người giúp một tay đi, ta sẽ tặng cô khối đá Tấn Nương Vũ Y.
– Hừ! Ai thèm cái tảng đá của ngươi. Giúp hay không còn tùy tâm trạng bổn tiểu thư.
Phạm Ninh hiểu rõ Chu Bội, miệng nói chua chát nhưng lòng lại mềm mỏng. Nàng nói như vậy, chuyện này vẫn còn hy vọng. Trong lúc đó, Phạm Ninh vô cùng vui vẻ.
Họ đi dọc một hành lang dài. Đầu xuân, hoa mai đã chớm nở, hương mai thoang thoảng khắp hành lang. Hai bên là những đóa hoa phấn trắng, kiều diễm vô cùng.
Xa hơn chút nữa là hai mẫu ruộng rau, hoa cải dầu nở rộ, vàng rực cả một góc.
Phạm Ninh nhìn đến đất trồng rau, bỗng nhớ đến bà lão lần trước: – Chu Bội, bà Tăng của cô vẫn khỏe chứ? – Bà rất khỏe! Suốt ngày nhắc đến ngươi, đang chờ ngươi đến tưới rau cho bà ấy! Phạm Ninh không nhịn được cười: – Được! Lát nữa ta sẽ đến tưới rau cho bà cụ! Chu Bội lườm hắn: – Giờ làm gì có rau để ngươi tưới, hay ngươi giúp ta tưới hoa đi.
– Ta là khách của nhà cô, cô không biết ngượng sao mà còn bắt ta tưới hoa? – Hừ! Biết ngay ngươi chẳng thành tâm mà.
Hai người vừa đấu khẩu, vừa nhanh chóng đi hết hành lang, rồi bước vào khu hậu viện. Bên này khá nhiều khách, phần lớn là nữ giới. Trang phục sang trọng toát lên vẻ quý phái. Khắp hậu viện, tiếng cười nói líu lo, hương phấn nồng nàn thoang thoảng.
Họ chủ yếu tụm năm tụm ba ngắm hoa, xem cá, hoặc trò chuyện chuyện gia đình.
Phạm Ninh gãi đầu, vẻ mặt ngượng ngùng: – Chu Bội, chúng ta đến chỗ khác đi! Nơi này toàn khách nữ, ta thấy không tiện lắm.
Chu Bội cười phá lên: – Thằng nhóc thối như ngươi thì ai mà thèm để ý chứ, còn tự nhận thấy không tiện. Ngươi có gì mà không tiện chứ? Đúng là buồn cười chết đi được! – Tiểu Bội! Một phụ nhân quý phái chừng bốn mươi tuổi bước đến. Bà ta mặc bộ bối tử thêu hoa, dáng người cao ráo, ung dung quý phái. Tóc đen nhánh búi cao kiểu mây, mặt thoa phấn trắng, đôi mắt phượng sắc sảo vô cùng.
– Dì cả, người đến từ lúc nào vậy ạ? Chu Bội đáp giọng hơi lạnh nhạt. Lần trước dì bị Từ Tích xúi giục, khuyên nàng đừng tham gia cuộc thi Thần đồng, đến giờ Chu Bội vẫn còn để bụng chuyện đó.
– Bao giờ cháu mới chịu đi thăm anh họ đây? Nó bị đánh thê thảm như vậy, haizz! Cụ ông ra tay thật nặng.
– Hắn ta đáng bị như thế! Chu Bội lạnh lùng nói: – Không chịu làm chính nhân quân tử, cứ thích làm kẻ trộm cắp. Cháu nói, phải đánh gãy một chân hắn ta mới khiến hắn ta tỉnh ngộ.
Phạm Ninh bỗng chợt hiểu ra, họ đang nói về Từ Tích. Hình như hắn bị đánh rất thảm. Mặc dù Phạm Ninh chưa nghe ngóng tin tức về Từ Tích, nhưng cũng không nằm ngoài dự liệu của hắn. Để xả cơn giận, chẳng những phải nhường lại một cửa tiệm của Từ gia, còn khiến cha hắn suýt mất chức. Đã thế hắn lại không biết điều, còn ăn chơi trác táng, thì việc bị người nhà trừng phạt nghiêm khắc cũng chẳng có gì lạ.
Sắc mặt Vương thị lập tức chùng xuống. Sao cháu mình lại nói năng khó nghe đến thế? Bà ta lướt mắt qua, ánh mắt dừng lại trên người Phạm Ninh, có chút bất mãn lên tiếng: – Vị tiểu quan nhân này là con cháu nhà ai? Sao có thể tùy tiện vào khu nội viện được? Phạm Ninh cười cười: – Kẻ hèn này là Phạm Ninh ạ! – Ngươi chính là… Vương thị biến sắc mặt, giật mình lùi về sau hai bước, trừng mắt nhìn Phạm Ninh. Bà ta nhướn mày, trong mắt lóe lên lửa giận: – Ngươi đã hại cháu ta thê thảm như vậy, cút ra ngoài đi, nơi này không hoan nghênh ngươi! Sắc mặt Chu Bội lập tức sa sầm. Nàng bực tức dậm mạnh chân xuống đất trước mặt dì rồi nói: – Đây là nhà cháu, Phạm Ninh là khách do cháu mời đến, xin dì tôn trọng cháu! Vương thị mặt mũi tối sầm: – Cháu! Cháu dám! Không ngờ cháu lại bênh vực người ngoài! Lúc này, các vị phu nhân, tiểu thư đều ngoái đầu nhìn về phía này, khẽ bàn tán: hình như A Bội và dì cô ấy đang cãi vã, tiểu quan nhân kia là ai mà A Bội lại bao che cho hắn vậy.
Tất cả bản quyền nội dung này đều thuộc về truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.