Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đại Tống Siêu Cấp Học Bá - Chương 136:

Phạm Ninh khẽ cười nói: – Lão gia tử cứ yên tâm tuyệt đối ạ.

Phạm Ninh đã thức suốt đêm để hoàn thành bộ bản vẽ thiết kế hệ thống chưng cất, sáng hôm sau liền giao cho Chu Nguyên Phong.

Thọ yến ở Chu phủ vẫn còn tiếp diễn thì Phạm Ninh đã đáp thuyền đến trấn Trường Kiều để tìm Nhị thúc.

Phạm Ninh không hề lo lắng liệu Chu Nguyên Phong có mua được Kỳ Thạch quán hay không. Nếu Chu gia ngay cả việc nhỏ này cũng không làm được, thì sao còn xứng danh là đệ nhất phú hào Bình Giang phủ chứ.

Đến trấn Trường Kiều thì trời đã giữa trưa. Từ xa, Phạm Ninh đã thấy tiệm tạp hóa Lão Phạm của Nhị Thúc. Bên ngoài cổng, một đám đông đang vây quanh, chỉ nghe Nhị thúc và Nhị thẩm uể oải cất tiếng rao: – Cửa hàng đóng cửa thanh lý, được giá sẽ bán đi. Từ nay trong thôn sẽ không còn cửa tiệm này nữa.

Nguy cơ ập đến nhanh hơn cả dự liệu của Phạm Thiết Qua; quán nhỏ của y đã mười ngày liền không có một bóng khách.

Tuy rằng số tiền họ còn vẫn có thể cầm cự thêm một hai tháng nữa, nhưng mười ngày không có khách, áp lực tinh thần quá lớn khiến họ không chịu nổi. Dù sao thì sớm muộn gì cũng phải đóng cửa, chi bằng đóng cửa sớm một chút để tìm hướng đi khác.

Ngày hôm qua, cửa tiệm nhà họ Sài đối diện lại quyết định tiếp tục giảm giá, cứ như thế mà trở thành cọng rơm cuối cùng đè chết con lạc đà.

Phạm Thiết Qua tối qua không ngủ suốt một đêm, có phần phờ phạc. Tóc mai đen nhánh ngày trước nay đã lấm tấm vài sợi bạc. Mặc dù ngày xuân ánh nắng tươi sáng, nhưng lòng y lại chưa bao giờ u ám đến thế.

Y mới ba mươi tuổi, thật không biết phải làm gì cho tương lai phía trước. Y vẫn còn phải chu cấp cho hai đứa con đi học, còn phải nuôi sống gia đình; gánh nặng gia đình đều đè nặng lên vai y.

Áp lực cuộc sống khiến tóc y sớm bạc trắng, ánh mắt thông minh lanh lợi cũng trở nên có phần cộc cằn, và tràn đầy sự mờ mịt về tương lai.

– Nhị thúc! Phạm Ninh xuất hiện cách đó vài chục bước, tươi cười vẫy tay với thúc phụ mình.

Đối với Phạm Thiết Qua, nụ cười trên gương mặt cháu trai quả thực còn rạng rỡ hơn cả ánh nắng tháng ba. Nội tâm u ám của y thoáng như được ánh mặt trời rọi chiếu, mầm hy vọng lặng lẽ nảy mầm.

– Ninh nhi, cháu đến đây tự lúc nào? Phạm Thiết Qua vội vàng chạy ra đón cháu.

– Cháu vừa mới đến, hôm nay đặc biệt đến tìm Nhị thúc.

Sau đó, Phạm Ninh lại hành lễ với Nhị thẩm Dư Thị: – Cháu chào Nhị thẩm! Dư Thị vốn là người trấn Trường Kiều, gia đình bên ngoại cũng là tiểu thương, chuyên buôn bán vải vóc.

Mười bốn năm trước, khi còn là tiểu thư Dư Thị, nàng đã phải lòng Phạm Thiết Qua ngay từ cái nhìn đầu tiên. Khi đó, Phạm Thiết Qua vẫn còn là một tiểu nhị trong quán rượu, nên dĩ nhiên Dư gia không đồng ý gả con gái cho y.

Nhưng Dư Thị bất chấp sự phản đối của gia đình, một lòng muốn ở bên Phạm Thiết Qua. Dư gia thấy sự đã rồi, nên chỉ đành chấp nhận hôn sự này.

Vợ chồng cùng nhau làm ăn buôn bán, từng chút một tích góp, cuối cùng mở được cửa tiệm Lão Phạm, và sinh được hai đứa con trai song sinh.

Trong khoảng thời gian này, cửa tiệm phải đối mặt với nguy cơ sinh tồn. Dù trong lòng Dư Thị tuy lo lắng không yên, nhưng nàng vẫn không ngừng an ủi trượng phu: “Cùng lắm thì mình làm lại từ đầu thôi!”

Dư Thị nhìn thấy Phạm Ninh, vội vàng đứng dậy cười nói: – A Ninh chắc là chưa ăn cơm đúng không? Để thím đi nấu cơm cho cháu ăn nhé!

Phạm Ninh thế mà lại đứng thứ nhất trong đại hội thi đấu thần đồng. Khi Dư Thị về nhà mẹ đẻ kể về đứa cháu này của chồng, cũng khiến mọi người trong nhà không ngừng ngưỡng mộ.

Thậm chí còn có thân thích nhờ nàng mai mối.

– Nhị thẩm không cần đâu ạ, cháu mời Nhị thúc đến quán rượu nhỏ đằng trước uống vài chén, nói chuyện với thúc một lát ạ.

Dư Thị hai mắt sáng lên, vội vàng kéo Phạm Ninh sang một bên, thấp giọng hỏi: – Có phải chuyện mở cửa tiệm có manh mối gì rồi không? Tuy rằng Phạm Ninh chỉ là một đứa trẻ chín tuổi, nhưng nó là đệ nhất thần đồng, đương nhiên không giống với những đứa trẻ bình thường khác.

Hơn nữa, trượng phu còn kể cho nàng nghe, nhà mới và y quán của nhà đại ca đều do thằng bé này kiếm được, nên trong lòng Dư Thị liền tràn đầy kỳ vọng vào phương án Phạm Ninh đưa ra.

Phạm Ninh mỉm cười gật đầu: – Nhị thẩm nhanh chóng thanh lý hết số hàng hóa còn lại đi ạ.

Dư Thị mừng rỡ, vội vàng nói: – Vậy hai người mau đi đi thôi, bên này có thím lo liệu là được rồi! Phạm Thiết Qua dẫn Phạm Ninh đi vào một quán rượu nhỏ cách đó không xa. Mặc dù là giữa trưa, nhưng việc buôn bán của quán vẫn khá ảm đạm, mấy bàn lớn trong sảnh chỉ ngồi được một nửa.

– Lão Phạm, đã lâu không gặp. Chưởng quỹ cười chào hỏi Phạm Thiết Qua.

Đều là hàng xóm láng giềng cũ, mười mấy năm quen biết, hai bên đã quá quen thuộc.

Mọi người đều biết cửa tiệm của Phạm Thiết Qua sắp đóng cửa, nên khoảng thời gian này cũng không ai tùy tiện trêu đùa y.

– Ông chủ Tề, còn phòng nào trống không? – Phòng trống ư! Vương nhị, mau đưa ông chủ Phạm đến nhã phòng đi.

Một tiểu nhị dẫn hai người vào căn phòng bên cạnh. Căn phòng này không có cửa, chỉ treo một bức rèm vải, bên trong có một cái bàn và bốn cái ghế, dù sao cũng đỡ hơn ngồi băng ghế dài bên ngoài.

– Ninh nhi, uống một chén đi! Phạm Ninh lắc đầu: – Lát nữa cháu còn phải đến huyện nha để kết án, không thể uống rượu được ạ.

Phạm Thiết Qua có chút khó hiểu: – Vụ án trộm cắp đó không phải đã kết thúc rồi sao? – Vẫn chưa ạ! Phạm Ninh mỉm cười: – Cần khổ chủ là cháu ký tên thì mới coi là kết thúc. Lý huyện lệnh có vẻ khá gấp gáp, thúc giục cháu sớm kết thúc vụ án này.

Lúc này, tiểu nhị mang thức ăn và rượu lên, còn mang thêm một đĩa màn thầu.

Phạm Ninh cầm một chiếc màn thầu nóng hổi lên, vừa ăn vừa nói với Nhị thúc: – Chuyện mở cửa tiệm gần như đã có manh mối rồi. Từ đại nho phải đi châu học Tuyên Châu làm giáo thụ, nên dự định đóng cửa Kỳ Thạch quán. Đúng lúc chúng ta có thể tiếp quản.

Phạm Thiết Qua nhướng mày h��i: – Thúc nghe ngóng qua thì thấy, cửa hàng ở thị trường Hoa Mộc trấn Mộc Đổ tiền thuê một năm cũng lên tới sáu trăm quan, chúng ta e rằng không kham nổi.

Phạm Ninh lắc đầu cười nói: – Không cần thuê. Chu gia sẽ mua lại nó, rồi chuyển nhượng cho cháu. Đó là cái giá mà họ trả cho khối Khê Sơn Hành Lữ Thạch kia.

Phạm Thiết Qua giật mình hỏi: – Mua lại cửa tiệm kia ít nhất cũng phải hai, ba nghìn quan tiền. Tảng đá kia không ngờ lại đáng giá đến thế ư? – Nhị thúc không biết chứ, trong tiệc mừng thọ ở Chu gia ngày hôm qua, một loạt phú thương đều tranh nhau mua khối Khê Sơn Hành Lữ Thạch kia. Cuối cùng Chu lão gia tử phải ra giá rất cao mới mua được.

Ngoài Kỳ Thạch Quán ra, ông ấy còn cho cháu thêm ba nghìn lượng bạc. Mặt khác, cháu gái của Chu lão gia tử cũng muốn đầu tư ba nghìn lượng bạc vào Kỳ Thạch quán, chiếm bốn phần cổ phần.

Phạm Ninh không muốn nhắc lại chuyện liên quan đến rượu, liền nói sơ qua về những chuyện đã xảy ra ngày hôm qua.

Phạm Thiết Qua cảm giác như mình đang nằm mơ. Chỉ thoáng cái đã có mấy nghìn lượng bạc; đối với tầng lớp tiểu thương như y mà nói, quả thực không thể tin nổi. Sự xa hoa của nhà quyền quý y thật sự không thể nào hiểu nổi.

Mọi bản dịch từ truyen.free đều được đầu tư tỉ mỉ, trọn vẹn từng câu chữ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free