Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đại Tống Siêu Cấp Học Bá - Chương 29:

Đã là Chu viên ngoại thì sao lại không chào đón chứ? Mời ngài vào nhà ạ! Phạm Thiết Chu vừa về đến nhà đã kể cho vợ nghe chuyện cha mình đi Vô Tích thăm bạn.

Trương Tam Nương tức giận đến cắn chặt răng: – Em về Phạm gia đã mười năm nay, chưa từng thấy cha chàng đi thăm bạn bè bao giờ. Vậy mà đúng lúc Ninh nhi thi đậu học đường, cần tiền của ông ấy thì ông ấy lại đi thăm bạn bè. Ông ấy rốt cuộc có ý gì? Ninh nhi chẳng phải là cháu trai của ông ấy sao? Phạm Thiết Chu chẳng biết làm sao, chỉ đành an ủi vợ: – Có lẽ chỉ là trùng hợp thôi. Dù sao cha cũng sẽ trở về mà. Khi nào cha về rồi chúng ta xin tiền sau cũng được.

– Hừ! Chờ đến khi cha trở về thì mọi chuyện đã rồi! Chúng ta đang cần tiền gấp, giờ phải làm sao đây? – Hay là đi mượn đi! Em sẽ sang hỏi mượn chú Thủy Căn năm quan tiền.

Trương Tam Nương thở dài: – Anh quên rồi sao, ngày hôm qua chúng ta thuê đất của người ta cũng cần tiền đặt cọc đấy. Phạm Thiết Chu ngây người. Y quả thật đã quên mất chuyện này. Thuê ruộng có quy tắc "thuê mười áp một", nghĩa là thuê mười mẫu đất thì cần đặt cọc một quan tiền. Y định thuê năm mươi mẫu ruộng, vậy phải đặt cọc năm quan tiền. Nếu lại mua trâu nữa thì ít nhất cần đến mười quan.

– Vậy thì vay chú Thủy Căn mười quan tiền! Phạm Thiết Chu cắn chặt răng: – Đợi khi ông nội của Ninh nhi trở về, chúng ta sẽ trả lại chú ấy năm quan.

Trương Tam Nương do dự một lúc rồi nói: – Vừa rồi thằng Nhị Lang nhà Vương gia có mang hai túi gạo sang biếu. Tôi đã nói với nó về chuyện anh muốn bán thuyền chài.

– Nó nói sao? Trên mặt Trương Tam Nương hiện lên một nụ cười khổ sở khó nói thành lời.

– Chiếc thuyền chài đó nó muốn mua, nhưng nhà nó cũng không có đủ tiền. Cùng lắm nó chỉ đưa trước cho anh năm quan, sang năm mới trả nốt số còn lại. Anh nói xem chúng ta phải làm sao bây giờ? Phạm Thiết Chu ôm đầu ngồi xổm xuống. Cả đời y giật đầu cá, vá đầu tôm, góp nhặt từng li từng tí nhưng vẫn không đủ.

Năm quan tiền của cha kia, còn chưa biết ông ấy có chịu cho hay không nữa! Bản thân chỉ muốn làm một chút chuyện thôi, sao mà lại khó khăn đến thế này? Đúng lúc này, bên ngoài truyền đến tiếng của Phạm Ninh: – Đây là nhà của cháu! Tiếng cười thân thiện vang lên: – Ha ha, tôi không làm phiền chứ? Phạm Thiết Chu và vợ nhìn nhau. Phạm Thiết Chu vội vàng đứng dậy đi ra cửa, chỉ thấy thằng con dẫn theo một người đàn ông trung niên ăn mặc sang trọng đang đứng ngoài sân.

– Ngài là...? Phạm Thiết Chu ngập ngừng hỏi. Phạm Ninh cười giới thiệu: – Cha, đây là Chu viên ngoại trong thôn, ông ấy đến nhà chúng ta chơi một lát! Phạm Thiết Chu lập tức luống cuống tay chân, vội vàng chào hỏi: – À, hóa ra là Chu viên ngoại. Thật thất lễ quá, mời ngài mau vào nhà! Chu Lân cười gật đầu: – Vậy thì làm phiền rồi! Ông ấy đi theo Phạm Ninh vào trong sân. Thấy trong sân chất đầy nguyên liệu nấu nướng, ông ấy liền cười nói: – Sớm vậy mà đã chuẩn bị đồ Tết sao? Trương Tam Nương có phần đắc ý nói: – Đây là vì Ninh nhi đứng đầu kỳ thi vào học đường Diên Anh nên mọi người mang lễ vật đến tặng đấy ạ.

Chu Lân kinh ngạc nhìn Phạm Ninh: – Thiếu lang thi vào học đường Diên Anh mà lại được hạng nhất, không tệ chút nào! Phạm Ninh hơi ngượng ngùng gãi đầu: – Chẳng qua là cháu phát huy khá tốt trong trường thi thôi ạ, làm viên ngoại chê cười rồi.

– Cháu không nói sớm, làm ta thất lễ rồi! Ông ngẫm nghĩ một lát, liền gỡ chiếc nhẫn hoàng ngọc đeo trên ngón tay xuống, đưa cho Phạm Ninh: – Một chút tấm lòng, chúc mừng cháu thi đậu học đường Diên Anh. Phạm Thiết Chu vội vàng thoái thác, nói rằng vật đó quá quý giá, họ không dám nhận.

Phạm Ninh chợt nhận ra chiếc nhẫn này giống hệt chiếc nhẫn Triệu học chính đã tặng mình, bèn hỏi: – Chu viên ngoại quen Triệu học chính ở huyện sao ạ? – Ông ấy là ân sư của tôi, đương nhiên tôi biết.

– À, vậy ra là thế. Hôm qua Triệu học chính cũng tặng cháu một chiếc nhẫn, trông y hệt chiếc này. Chu Lân cười lớn: – Chiếc nhẫn kia và chiếc nhẫn này là một đôi, xem ra đây đúng là ý trời rồi! Cháu nhất định phải nhận chiếc nhẫn này. Phạm Thiết Chu không hiểu đầu đuôi ra sao, nhưng y cũng không tiện từ chối thêm nữa, chỉ đành nháy mắt với vợ, bảo nàng nhanh chóng đi pha trà.

Trương Tam Nương cảm thấy hơi lạ, thằng nhóc con này có đồ vật quý giá như vậy mà mình lại không hề hay biết. Nó giấu ở đâu rồi chứ? Trương Tam Nương hung hăng trừng mắt liếc nhìn đứa con một cái, thầm nghĩ lát nữa sẽ tính sổ với nó.

Nàng quay người vào nhà pha trà. Chu Lân ngồi trong sân. Phạm Ninh chạy vào phòng mang ra ba khối đá Thái Hồ, đưa cho Chu Lân và nói: – Viên ngoại, đây chính là ba khối đá đó ạ.

Chu Lân nhận lấy đá Thái Hồ. Trong đó có một khối đá dài chừng một thước khiến ông vừa mừng vừa kinh ngạc. Quả thật là Thất Tinh Vọng Nguyệt, hơn nữa lại còn là hình thành tự nhiên. Phạm Thiết Chu cuối cùng cũng không nén được nghi hoặc trong lòng, kéo con trai sang một bên, nhỏ giọng hỏi: – Con đang làm cái trò gì vậy?

– Chu viên ngoại thích sưu tầm đá Thái Hồ. Ông ấy nghe nói con có mấy khối đá Thái Hồ nên qua đây xem ạ. Phạm Thiết Chu đương nhiên biết đá Thái Hồ là đá quý, y lắc đầu nói: – Đá Thái Hồ phải lớn mới quý. Mấy loại đá nhỏ như thế này, cùng lắm chỉ được vài đồng tiền thôi.

Trong thôn thường có lái buôn đến thu mua đá Thái Hồ. Những loại đá nhỏ, bọn họ cũng chỉ trả mấy đồng hoặc hơn chục đồng. Vì vậy mọi người thường nghĩ đá Thái Hồ bé không đáng giá bao nhiêu. Y vừa dứt lời, Chu Lân liền cười nói: – Phạm thiếu lang, bán khối Thất Tinh Vọng Nguyệt này cho tôi, tôi sẽ trả cháu một trăm lượng bạc.

– Một trăm lượng bạc! Phạm Thiết Chu như bị sét đánh ngang tai, ngây dại.

Phạm Ninh cười hì hì, nói: – Nếu bán cho Kỳ Thạch Quán trong trấn, chắc chắn không chỉ một trăm lượng bạc đâu ạ! Chu Lân chỉ vào hắn lắc đầu: – Thằng nhóc tinh quái này, chẳng lẽ ta còn lừa cháu sao? Ta cho cháu biết, Kỳ Thạch Quán có thu mua đá của cháu thì dù là người biết hàng, họ nhiều nhất cũng chỉ trả cháu năm quan tiền thôi. Đây là giá thị trường của nó. Bán cho những người thích sưu tầm đá như ta thì mới giữ được giá trị.

– Thế Kỳ Thạch Quán sẽ bán cho ông bao nhiêu? Phạm Ninh không cam lòng hỏi. Chu Lân hơi tức giận nói: – Nếu cò kè mặc cả, tối đa cũng chỉ tám mươi lượng bạc thôi. Ta cho cháu một trăm lượng bạc là đã bao gồm giá của cả ba tảng đá rồi. Hai khối đá còn lại phẩm chất bình thường, nhưng là nguyên liệu điêu khắc tốt.

Lúc này, Phạm Thiết Chu mới kịp phản ứng: – Tảng đá kia là lúc tôi đi đánh cá mò được, đưa cho thằng bé chơi đùa thôi. Viên ngoại thích thì cứ cầm về, không cần nói chuyện tiền nong làm gì.

– Như vậy không được! Chu Lân lắc đầu nói: – Các vị không lấy tiền, tôi cũng không dám nhận. Vả lại, tôi nói thật lòng, tảng đá kia ở Phủ Bình Giang giá đã như vậy rồi. Nếu bán cho vương công quý tộc ở kinh thành, giá còn có thể tăng gấp mấy lần. Để tôi chiếm món hời lần này, tôi thấy cũng không tiện chút nào.

Phạm Ninh lẩm bẩm một câu: – Nếu ông cảm thấy đang chiếm hời, vậy thêm chút nữa đi!

– Câm miệng! Phạm Thiết Chu quay đầu lại hung hăng trừng mắt nhìn con trai một cái. Trong lòng y lại phát cáu, thằng con mình sao lại bắt chước lũ con buôn mà cò kè mặc cả thế này.

Truyện này được chỉnh sửa bởi truyen.free, hi vọng bạn đọc có những giây phút thư giãn nhất.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free