(Đã dịch) Đại Tống Siêu Cấp Học Bá - Chương 46:
- Ông phải làm xong tôi mới trả thù lao được. - Không thành vấn đề, nhưng theo luật lệ, trước tiên cậu phải đặt cọc năm mươi văn tiền. Đây là quy củ của giới môi giới chúng tôi, sống bằng danh dự nên tuyệt đối sẽ không lừa gạt ai.
Phạm Ninh lấy trong túi tiền ra năm mươi văn tiền đặt lên bàn, cười hỏi: - Ngài cho ta biết trước, nếu ta thuê một nửa mẫu đất mặt đường ở phố Trường Thanh Nhai để mở cửa hàng thì cần bao nhiêu tiền?
Người môi giới cười nói: - Một nửa mẫu đất mặt đường Trường Thanh Nhai để mở cửa hàng, rẻ nhất mỗi tháng cũng phải tám quan tiền. Tuy nhiên, ta có một biện pháp tuyệt diệu cho cậu đây: cậu không cần thuê cửa hàng mặt đường, chỉ cần thuê hai gian nhà trong ngõ hẻm, mỗi tháng một xâu tiền là đủ. Sau đó, cậu thuê một miếng đất nhỏ ngay đầu ngõ để đặt bảng hiệu, cũng chỉ một xâu tiền mỗi tháng. Như vậy, mỗi tháng hai xâu tiền là có thể giải quyết được chuyện thuê mặt bằng. Đương nhiên, nếu cậu muốn mở một y quán lớn thì xem như ta chưa nói gì.
Phạm Ninh thật sự khâm phục sự thông minh của các thương nhân đời Tống, họ thậm chí còn nghĩ ra chiêu thức thuê đất mặt đường chỉ để đặt bảng hiệu.
Phạm Ninh ngẫm nghĩ một chút rồi nói: - Cháu muốn hỏi, nếu có nhà nào đó đang kinh doanh hiệu thuốc bắc, cháu có thể thuê một gian nhỏ trong đó để mở cửa hàng được không?
- Đương nhiên cũng có thể, tiểu quan nhân. Vậy thế này nhé, cậu đưa thêm năm trăm văn tiền, việc tìm hiệu thuốc bắc để thuê mặt bằng, ta sẽ thay cậu đi làm. Đảm bảo cậu sẽ hài lòng, nếu không thì ta chẳng lấy một xu nào.
Ở Tống triều, chỉ cần bạn chịu chi tiền, mọi chuyện bạn đều không cần bận tâm, người môi giới sẽ lo liệu đâu vào đấy.
***
Mấy ngày kế tiếp, Chu Bội đối với hắn vẫn lãnh đạm, hờ hững như trước.
Tuy nhiên, mấy ngày nay Phạm Ninh hoàn toàn đắm mình vào thư pháp, trình độ cũng tiến bộ trông thấy. Thư pháp và kiến thức cũng giống nhau, dễ nhập môn nhưng khó tinh thông. Muốn đạt đến trình độ cao thì vô cùng khó khăn, không chỉ cần bỏ ra thời gian khổ luyện mà còn phải có thiên phú bẩm sinh.
Cũng giống như chúng ta, chỉ cần luyện tập là có thể viết không tệ, nhưng để viết được thư pháp lại không hề dễ chút nào.
Chủ yếu, Phạm Ninh chịu ảnh hưởng từ Phạm Ngốc Ngốc. Chỉ khi thoát khỏi những ràng buộc này, hắn mới tìm được cảm hứng để viết, nhờ vậy mà chữ cũng nhanh chóng đẹp hơn.
Hôm nay là ngày cuối cùng đi học, ngày mai sẽ bắt đầu kỳ nghỉ lễ Hạ Nguyên. Lễ Hạ Nguyên vào ngày mười lăm tháng mười, triều đình Đại Tống và các trường học đều được nghỉ ba ngày.
Buổi chiều là giờ học thư pháp, trong lớp học khá yên tĩnh, chỉ nghe thấy âm thanh cọ xát sàn sạt của bút lông. Ai nấy đều hết sức chăm chú luyện thư pháp.
Lưu viện chủ tạm thời kiêm nhiệm chức giáo viên thư pháp. Ông khoanh tay đi lại trong lớp, kiểm tra từng nét chữ của học sinh. Lúc này, ông đến trước mặt Phạm Ninh, chăm chú quan sát hắn luyện chữ. Hai ngày nay, ông cũng nhận thấy chữ viết của Phạm Ninh tiến bộ rõ rệt, dường như đã tìm ra bí quyết, chữ đẹp hơn hẳn một bậc.
Phạm Ninh đang luyện chữ Khải, đây là kiểu chữ tiêu chuẩn của mỗi kỳ thi khoa cử. Học sinh trước hết cần rèn luyện thật tốt, như vậy khi bước vào cuộc thi mới không bị thua thiệt. Mục tiêu của Phạm Ninh hiển nhiên là kỳ thi hàng năm của học đường mà hắn đang chuẩn bị.
- Đưa ta xem.
Phạm Ninh dừng bút lại. Lưu viện chủ liền cầm vở luyện chữ của hắn, lật ra phía trước và nhìn những nét chữ Khải hắn vừa viết, rồi so sánh. Ông khẽ gật đầu khen: - Đúng thế, tiến bộ rất nhiều, có chút cảm giác rồi. Hy vọng trò không ngừng cố gắng, lại vượt lên một bậc nữa.
- Đa tạ viện chủ, học trò sẽ cố gắng ạ.
Lưu viện chủ buông vở luyện chữ của Phạm Ninh xuống, lại tiếp tục đi sang chỗ khác.
Lúc này, Chu Bội bên cạnh bĩu môi: - Viết như gà bới thế mà cũng trầm trồ khen ngợi sao?
Phạm Ninh kinh ngạc nhìn nàng ta. Đây là câu đầu tiên nàng ta nói chuyện với hắn sau bốn ngày.
Chu Bội đỏ mặt hừ một tiếng, lại tiếp tục viết chữ, không để ý đến Phạm Ninh nữa.
Trong lòng Phạm Ninh thầm thấy buồn cười, tiểu nương tử này chắc là đã hết giận rồi.
Phạm Ninh lại bắt đầu cầm bút viết chữ. Viết được mấy hàng, hắn lại lén nhìn Chu Bội. Không ngờ, đúng lúc nàng Chu Bội cũng đang nhìn trộm hắn. Ánh mắt hai người chạm vào nhau, sợ đến mức cả hai vội quay đầu đi. Phạm Ninh cúi đầu tiếp tục viết chữ.
Mặt Chu Bội đỏ bừng như gấc. Một lát sau, nàng ta hung hăng đá Phạm Ninh một cước. - Tiểu tử thối, ta không để yên cho ngươi đâu! – Nàng ta nghiến răng nghiến lợi nh��� giọng nói.
***
Sau nửa canh giờ, khi tiếng chuông vang lên, các học sinh lập tức hò reo mừng rỡ, cuối cùng cũng bắt đầu kỳ nghỉ rồi.
Mọi người ùa ra ngoài. Chu Bội cũng thu dọn túi sách, liếc Phạm Ninh một cái, hừ một tiếng rồi nghênh ngang bỏ đi.
Phạm Ninh lập tức thoải mái hơn nhiều, dù sao liên tục mấy ngày bạn cùng bàn cứ lạnh nhạt như vậy khiến hắn cảm thấy không thoải mái chút nào.
Phạm Ninh vác bao vải trên lưng, đi về phía bến thuyền. Hắn ngẩng mắt nhìn thấy chiếc thuyền của cha mình nhưng không thấy bóng người đâu. Hắn nhìn xung quanh một chút, những người qua lại tấp nập nhưng vẫn không thấy bóng dáng cha hắn đâu.
- A Ngốc!
Có tiếng gọi nhũ danh của hắn. Hóa ra là người cùng thôn Trương Thủy Căn.
- Bác Thủy Căn, cha cháu đâu rồi ạ? – Phạm Ninh bước nhanh xuống bậc thang hỏi.
- Cha cháu đến Phạm gia rồi, cha cháu dặn cháu chờ ông ấy một lát. – Trương Thủy Căn cười, vẫy tay về phía Phạm Ninh: – Đến thuyền ông uống trà gừng đi cháu.
Mẹ của Phạm Ninh, Trương Tam Nương, là cháu họ bên ngoại của Trương Thủy Căn, nên họ cũng không phải người ngoài.
Phạm Ninh nhảy lên thuyền chở khách của ông ấy, ngồi xếp bằng ở mũi thuyền. Trương Thủy Căn rót một chén trà gừng mật ong nóng hổi đưa cho hắn: - Này, mau uống đi lúc còn nóng, trà gừng có thể đuổi hàn khí, là thứ tốt đấy.
Phạm Ninh vội vàng nhận lấy chén trà nhỏ: - Cảm ơn bác Thủy Căn.
Phạm Ninh uống vài ngụm trà gừng, liền cảm thấy trong người ấm áp hơn hẳn. - Cha cháu đến Phạm gia làm gì vậy ạ?
Trong lòng Phạm Ninh vô cùng tò mò. Từ lần trước ông nội Phạm Đại Xuyên vì mười quan tiền mà chạy đến dòng họ cãi lộn, về cơ bản là đã gây mâu thuẫn lớn với dòng họ Phạm thị rồi.
- Nhà cháu có chút phiền toái nhỏ.
Phạm Ninh ngẩn ra: - Phiền toái gì ạ?
Trương Thủy Căn do dự một chút, rồi vẫn nói cho Phạm Ninh: - Tam thúc cháu gặp chuyện.
- Hả? – Phạm Ninh hoảng sợ, liền vội vàng hỏi: – Tam thúc xảy ra chuyện gì vậy ạ? Bác mau nói cho cháu biết đi!
- Chuyện cụ thể thì ông không rõ lắm, chỉ nghe cha cháu nói Tam thúc cháu đã ôm con gái bỏ trốn. Sáng nay, người của Lục gia đã đến chỗ ông nội cháu để đòi người.
- Sau đó thì sao ạ?
- Sau đó thì cha cháu bôn ba khắp nơi cả ngày trời vì chuyện này. À! Cha cháu đến rồi.
Phạm Ninh vừa quay đầu lại liền thấy phụ thân mặt âm trầm đi về phía bến thuyền.
Phạm Ninh vội vàng đứng lên. Phạm Thiết Chu gật đầu nhưng trên mặt không hề có một nụ cười. - Bác Thủy Căn, cháu đi đây. - Đi đi, khuyên cha cháu đừng nóng nảy quá, mọi chuyện trên đời đều có cách giải quyết cả. - Cháu biết rồi ạ.
Phạm Ninh trở lại thuyền của phụ thân, Phạm Thiết Chu thở dài nói: - Trước tiên, cha đưa con về nhà.
Truyện được biên tập độc quyền bởi truyen.free, vui lòng không sao chép dưới mọi hình thức.