(Đã dịch) Đạo Quân - Chương 1127:
“Theo dõi cho ta!” Ngưu Hữu Đạo chẳng giải thích nguyên nhân mình đa nghi, tóm lại là không thể xua tan nỗi lo lắng bấy lâu trong lòng, hắn vẫn phải lưu tâm một chút.
Ngưu Hữu Đạo nói vậy, người Nam Châu muốn không suy nghĩ kỹ càng cũng khó, ánh mắt nhìn Nhan Bảo Như cũng thay đổi.
Một nhóm người, nay đã thêm một, tiếp tục tiến lên.
Không bao lâu sau lại có người ngăn cản. Lần này không phải một nữ nhân xinh đẹp mà là một nam nhân. Là một ông lão cõng kiếm.
Điểm tương đồng là, lai lịch của ông lão cũng không nhỏ, cao thủ xếp hạng thứ sáu trong Đan Bảng, Vu Chiếu Hành!
Vẫn là Trưởng lão Tiêu Dao Cung Sơn Hải ra mặt tra hỏi: “Vu Chiếu Hành, cớ gì cản đường?”
Vu Chiếu Hành nói: “Ở chốn quỷ quái này, một mình lang thang cả năm trời e không ổn, vẫn là tìm vài người cùng đi thì tốt hơn, có vài việc lặt vặt không cần tự mình ra tay. Ta chờ ở đây, gặp đoàn nào sẽ tham gia vào đoàn đó, nếu không chê thì tính thêm ta vào. Các ngươi yên tâm, mấy thứ linh chủng này không có tác dụng gì với ta.”
Lão ta nói vậy, Sơn Hải không phản bác được.
Tu sĩ Yên quốc nhìn nhau. Đối phương nói không khác mấy so với Nhan Bảo Như, chỉ là, có vẻ khá trùng hợp, đều là cao thủ xếp hạng cao trong Đan Bảng. Hai người họ đã bàn bạc trước sao?
Đừng nói là bọn họ, ngay cả Nhan Bảo Như cũng không nhịn được mà mặt mày sượng sùng kỳ quái, dở khóc dở cười, trong lòng thầm tự hỏi, chuyện này là sao?
Khoé miệng Ngưu Hữu Đạo lại cong lên một nụ cười trêu tức, tranh thủ lúc không có ai chú ý, hắn tới gần Trưởng lão Tử Kim Động Nghiêm Lập thì thầm mấy câu.
Nghiêm Lập hơi bất ngờ quay đầu lại nhìn. Ngưu Hữu Đạo liền thản nhiên lùi ra.
Khi tất cả mọi người đều cảm thấy Nhan Bảo Như và Vu Chiếu Hành lần lượt xuất hiện thật là kỳ quặc, Nghiêm Lập liền ra mặt thuyết phục Liễu Sơn Hải và Chử Phong Bình chấp nhận cho Vu Chiếu Hành gia nhập.
Lý do của Nghiêm Lập là, Vu Chiếu Hành là bạn của lão ta, do lão ta mời tới, không vấn đề gì.
Đã có lão ta ra mặt đảm bảo, mọi người còn nói được gì nữa?
Ngay trước mắt mọi người, Nghiêm Lập nói với Vu Chiếu Hành: “Chuyện ăn ở, sinh hoạt hằng ngày Vu huynh không cần lo. Chuyến này Vu huynh chỉ cần hỗ trợ bảo vệ an toàn cho Ngưu Hữu Đạo là được.”
Vu Chiếu Hành liếc nhìn Ngưu Hữu Đạo, thấy hắn cũng nhìn mình, cặp mắt mỉm cười.
“Được!” Vu Chiếu Hành gật đầu đồng ý, đi thẳng tới chỗ Ngưu Hữu Đạo.
Lúc nãy Ngưu Hữu Đạo đã cảnh báo về Nhan Bảo Như, không biết tình hình Vu Chiếu Hành này như thế nào, tóm lại, hai người liên tiếp xuất hiện, hoàn toàn đáng nghi ngờ, mấy người như Vân Cơ đều ngờ vực, nhìn sang Ngưu Hữu Đạo, thấy hắn khẽ gật đầu mới dãn ra, để Vu Chiếu Hành tiến đến bên cạnh hắn.
Thấy Vu Chiếu Hành canh giữ bên cạnh Ngưu Hữu Đạo, lông mày Nhan Bảo Như hơi nhíu lại.
Không ít tu sĩ nước Yên thấy cảnh này, trong lòng cảm khái không thôi, họ nhận ra những kẻ có thân phận, địa vị quả thật sung sướng, không cần động tay động chân, đến đây đã có cao thủ chuyên trách bảo vệ, không giống bọn họ, chỉ có thể bán mạng.
Tiếp tục tiến lên, nhưng bầu không khí của đoàn người khá quỷ dị, nguyên nhân vẫn là do Nhan Bảo Như cùng Vu Chiếu Hành liên tiếp xuất hiện với cùng lý do.
Khoảnh rừng này rất rộng, phải mất hơn nửa ngày mới ra khỏi được, đoàn người cũng không vội vàng đi ra ngoài, nên trước khi ra khỏi đây, họ quyết định dừng chân nghỉ ngơi, chỉnh đốn một chút.
Vì cây trong khu rừng quá cao, cao tới mức khiến không một loại cây nào khác có thể sinh trưởng được ở đây. Linh thụ vốn cần ánh sáng mặt trời để sinh trưởng, chỉ có thể ra khỏi đây mới tìm được.
Bởi vậy, ra khỏi đây mới bắt đầu cảnh giết chóc, và cuộc chiến giành giật linh chủng sau hạn kỳ một năm cũng sẽ kết thúc tại chính khu rừng này.
Trước mắt, bí cảnh Thiên Đô mới bắt đầu, chưa ai có được linh chủng, tạm thời nơi này có thể nói là tương đối an toàn.
Phần lớn mọi người đều ở lại đây nghỉ ngơi dưỡng sức rồi mới rời khu rừng này bắt đầu hành trình mạo hiểm ở bí cảnh.
Tu sĩ nước Yên cũng không ngoại lệ.
Đào hang ngay trên cành cây, một đám tu sĩ thi triển pháp thuật, đào hang. Chỉ một gốc đại thụ mà cái hang được tạo ra có thể chứa được hơn ngàn tu sĩ nước Yên.
Thời gian ở nơi này khác với bên ngoài, ở đây trải qua một ngày một đêm, bên ngoài đã qua hai ngày.
Tới gần chạng vạng tối, Trưởng lão Linh Kiếm Sơn Chử Phong Bình đã tìm đến hốc cây của Ngưu Hữu Đạo để bàn chuyện.
Trong hốc cây, Chử Phong Bình muốn đuổi những người khác đi, Ngưu Hữu Đạo khẽ gật đầu. Đợi khi những người không phận sự đều lui ra hết, hắn mới hỏi: “Không biết Chử Trưởng lão có gì phân phó?”
Dường như cũng muốn nhìn rõ phản ứng của hắn, Chử Phong Bình thả nguyệt điệp ra hốc cây.
Trên thực tế, nguyệt điệp vốn chẳng sống được bao lâu, muốn nguyệt điệp của mình sống lâu thì phải nghiền linh chủng trộn vào thức ăn của nó.
Nương theo ánh sáng của nguyệt điệp, Chử Phong Bình nhìn chằm chằm Ngưu Hữu Đạo dò xét một hồi, rồi thong thả nói: “Ta có một vị nữ tử có dung mạo không tệ lắm, muốn đưa tới cho ngài.”
Ngưu Hữu Đạo âm thầm cười khổ, đại khái đoán được ý đồ của lão. Chuyện này xem ra không thể không đồng ý. Hắn thở dài: “Sau đó thì sao?”
“Dù không phải tuyệt đại giai nhân nghiêng nước nghiêng thành, nhưng cũng rất xứng đôi với ngài. Cưới đi. Ngài là người thông minh, hẳn là hiểu ý ta.”
“Ta hiểu, chỉ là, đệ tử của ngài cam tâm tình nguyện sao? Ta không muốn cưới người không cam lòng gả cho mình.”
“Ngài đã đến nước này, không còn đường lùi nữa, đã tới mức độ này còn hành xử theo cảm tính, thì phụ lòng chính mình, cũng phụ lòng những người theo ngài. Người ở vị trí nào sẽ phải gánh vác trách nhiệm ở vị trí ấy. Tương tự, nàng ấy có cam tâm tình nguyện hay không thì có quan trọng gì?”
“Nàng ấy là một người bằng xương bằng thịt, ngài là sư phụ, chẳng lẽ không mảy may nghĩ đến cảm nhận của nàng ấy?”
“Những kẻ trẻ tuổi, ��ôi khi suy nghĩ thật ngây thơ, xa rời thực tế. Huống chi nàng ấy cũng đồng ý, dù trong lòng còn đôi chút miễn cưỡng, chỉ cần hai người sau này ở chung lâu ngày, đương nhiên sẽ có tình cảm. Ngài cũng không nên suy nghĩ nhiều, ta không hèn hạ vô sỉ như ngài nghĩ đâu, vì ta là sư phụ của nàng ấy, cho nên ta phải nghĩ cho nàng ấy. Nếu nàng ấy thành thân với ngài, lợi ích nhận được có lẽ cả đời khổ luyện ở tông môn cũng không thể đổi lấy. Có cha mẹ nào không hy vọng nữ nhi của mình được gả tốt? Tấm lòng ta đối với nàng ấy nào khác gì cha mẹ ruột. Chính nàng cũng hiểu rõ mình sẽ nhận được gì, nếu không, đã chẳng đồng ý.”
“Thực sự chỉ vì tốt cho nàng ấy, Chử Trưởng lão không vì chính mình chút nào sao?”
“Nàng ấy tốt thì ta làm sư phụ cũng hưởng lợi. Ta tốt thì đồ đệ ta đương nhiên cũng tốt. Thực ra ban đầu ta cũng chẳng muốn nhúng tay, nhưng tông môn đã giao phó ta toàn quyền quyết định chuyện này, nên ta mới phải cố gắng làm thôi. Ngài yên tâm, ta sẽ không tuỳ tiện chọn một người bậy bạ mà gả cho ngài đâu. Người này khá ổn, ngài cũng đừng ngại vì có lợi ích xen vào.”
“Nếu ta không đồng ý thì sao?”
“Ngài không đồng ý, ta không có được quyền khống chế Nam Châu, Linh Kiếm Sơn còn có thể dốc sức bảo vệ ngài sao? Không bảo vệ ngài thì còn là chuyện nhỏ, nếu ta còn ngáng chân ngài, e rằng tình cảnh của ngài sẽ càng nguy hiểm gấp bội. Ta khuyên ngài không nên vọng động thì hơn.”
Ông ta không nói sớm hơn, mà tới bí cảnh Thiên Đô mới nói, hiển nhiên đã toan tính từ trước.
Ngưu Hữu Đạo nói: “Ngài cũng biết tình cảnh của ta, Toa Như Lai đòi hỏi quá hà khắc rồi, ta gần như không còn đường sống, ngài nhẫn tâm gả đồ đệ mình cho một kẻ đã cầm chắc cái chết?”
“Ngay từ đầu, khi ngài nhắc đến việc này, dù ngài tự nhận mình gặp xui xẻo... Sau đó, ta quan sát phát hiện, hình như ngài không lo lắng chút nào. Linh Kiếm Sơn ta cũng ít nhiều biết được năng lực của ngài, quả thực không đơn giản, cộng thêm Vu Chiếu Hành, đã thúc đẩy ta quyết định đánh cược một lần!”
Ngưu Hữu Đạo trêu chọc: “Dù sao cũng chỉ là hy sinh một nữ đệ tử mà thôi, có thể nói là chẳng đáng gọi là hy sinh, chẳng qua là ngủ cùng ta vài đêm, cũng chẳng mất mát gì, đúng không?”
Bản văn này, đã được trau chuốt, thuộc về độc quyền của truyen.free.