Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đạo Quân - Chương 157:

Ngưu Hữu Đạo đáp: “Đúng vậy!”

“Xin hỏi danh tính vị lương y này là gì? Quê quán ở đâu?”

Viên Phương thờ ơ đáp: “Hoa Đà, chỉ là một thôn phu nơi sơn dã thôi.”

“À, hóa ra là Hoa tiên sinh! Xem ra Hoa tiên sinh có vẻ không vui, lẽ nào là bổn cung thất lễ?”

Ngưu Hữu Đạo đáp: “Không giấu gì Trưởng Công chúa, chúng ta tới đây để chào từ biệt.”

Chu Thuận đang bình tĩnh đứng cạnh đột nhiên trừng mắt nhìn, uy nghiêm đáng sợ.

Hải Như Nguyệt nheo mắt, gằn giọng hỏi: “Ngươi đang đùa giỡn với bổn cung sao? Bổn cung không tiếc đắc tội với sứ thần nước khác để cứu ngươi ra. Các ngươi còn chưa làm xong chuyện mình đã hứa hẹn đã muốn đi rồi sao? Chẳng lẽ các ngươi nghĩ, bổn cung là quả phụ dễ bắt nạt, dễ lợi dụng?”

Ngưu Hữu Đạo phân trần: “Trưởng Công chúa hiểu lầm rồi. Hoa tiên sinh không ngại đường xa ngàn dặm đến khám bệnh, nhưng không ngờ lại suýt chút nữa mất mạng. Bởi vậy không dám ở lại nơi này, sợ lại gặp nguy hiểm!”

Hải Như Nguyệt nói: “Lo xa rồi. Hoa tiên sinh chỉ cần chuyên tâm chữa bệnh. Bổn cung cam đoan với ngươi, trên đất Kim Châu, không ai dám động vào ngươi nữa!”

“Có chuyện này Trưởng Công chúa không biết, Hoa tiên sinh khám bệnh có một quy củ, tâm tình không thoải mái sẽ không trị! Không trêu ai, không chọc ai, tự nhiên bị người ta đánh bị thương, Hoa tiên sinh nuốt không trôi cơn giận này, cực kỳ bực bội!”

Hải Như Nguyệt à một tiếng sâu xa: “Không biết làm thế nào tiên sinh mới có thể nuốt xuống cơn giận này?”

Ngưu Hữu Đạo đáp ra tám chữ: “Có ân báo ân, có thù báo thù!”

Trong phòng lặng đi một lát, Hải Như Nguyệt đưa mắt nhìn giữa hai người một lúc mới từ từ hỏi: “Không biết ngài muốn báo thù thế nào?”

“Oan có đầu nợ có chủ. Giao Tống Long cho Hoa tiên sinh là được!”

“Ha ha…” Hải Như Nguyệt cười nhạt, nhìn chằm chằm Ngưu Hữu Đạo nói: “Sao ta cảm thấy, đây không phải ý của Hoa tiên sinh, mà là ngươi muốn nhân cơ hội tìm người nhà họ Tống tính sổ?”

“Đây là ý kiến đã được ta và Hoa tiên sinh thống nhất sau khi bàn bạc. Trước mặt người hiểu chuyện không nói vòng vo, không giấu gì Trưởng Công chúa, ý của ta chính là ý của Hoa tiên sinh.” Ngưu Hữu Đạo vẫn cực kỳ thản nhiên, bổ sung thêm một câu: “Mối thù giữa ta và Tống gia đã đến mức không thể nào hóa giải được, ta cũng không có sức uy hiếp để Tống gia chịu bỏ qua mối thù kia. Nếu vậy, chỉ có thể một mất một còn. Trưởng Công chúa có thể thấy rõ thái độ của Tống gia cũng vậy. Ta vừa đến Kim Châu là họ lập tức ra tay với ta ngay. Thế thì ta cũng chỉ có thể làm giống vậy thôi. Chỉ cần Trưởng Công chúa giúp ta hoàn thành tâm nguyện, ta nhất định sẽ giải ưu cho Trưởng Công chúa!”

Hải Như Nguyệt lãnh đạm nói: “Còn nói không phải muốn lợi dụng bổn cung?”

“Không phải lợi dụng, là mặc cả!”

“Xem ra Thương Triêu Tông không muốn hợp tác rồi.”

“Nếu mệnh cũng không còn, Dung Bình Quận Vương và Trưởng Công chúa hợp tác hay không có liên quan tới ta sao?”

“Ngươi đã ở trong tay bổn cung, còn có cửa mà mặc cả sao?”

“Sinh mạng của công tử nhà người cũng đang trong tay ta. Trưởng Công chúa cũng không có cửa để mặc cả đâu!”

Hải Như Nguyệt cười gằn: “Nực cười. Ngươi chán sống rồi sao!”

“Ép buộc chữa bệnh sao? Chỉ có hai kết quả. Một là không chữa khỏi, hoặc là chữa đến chết thì thôi. Trưởng Công chúa dám lấy tính mạng bệnh nhân ra thử không? Nói chung, bị bức bách, tuyệt đối không thể chữa khỏi! Đương nhiên, Trưởng Công chúa cũng có thể giết chúng ta, rồi để bệnh nhân tiếp tục chờ chết. Không biết Trưởng Công chúa đồng ý chọn kết quả nào? Ta lặp lại một lần nữa, ngoại trừ ta và Băng Tuyết các, khắp thiên hạ này không ai có thể giải được nỗi lo cháy mày này của Trưởng Công chúa đâu!”

Trong mắt Hải Như Nguyệt bừng bừng lửa giận. Bà ta phát hiện tên này đúng là gan to tày trời, đã lợi dụng còn dám cả gan áp chế mình. Nhưng đối phương có vẻ chắc chắn với kết quả trị liệu của mình như vậy, bà ta đành miễn cưỡng nhịn cơn tức này lại, hừ lạnh hỏi: “Chẳng lẽ ngươi nói gì bổn cung cũng sẽ tin ngay hay sao?”

“Dung Bình Quận Vương biết rõ bệnh của bệnh nhân mà còn phái chúng ta đến, vậy thì chắc Trưởng Công chúa có thể nghĩ được nguyên nhân.

Mà chúng ta đang nằm trong tay Trưởng Công chúa rồi, nếu không thể giải ưu cho Trưởng Công chúa, sự tình đã nháo thành thế này, chúng ta còn có thể còn sống đi ra sao? Tuy mệnh của Tống Long quý giá, nhưng ta cũng không cần lấy mạng mình đổi mạng lão!”

Trong phòng lại im lặng. Hải Như Nguyệt và Chu Thuận bàn bạc một lát.

Cuối cùng, Chu Thuận nói: “Trưởng Công chúa không thể giết các sứ thần lung tung, làm vậy nước Triệu sẽ khó ăn nói với nước Yến. Đương nhiên nước Yến sẽ muốn giết nước Triệu để trả thù. Tuy nước Triệu không sợ nước Yến, nhưng nếu gây ra hậu quả chiến tranh… người sau lưng Kim Châu sẽ không đồng ý!” Người sau lưng đương nhiên là môn phái tu hành khống chế đằng sau Kim Châu.

Ý lão là, bên này không thể giúp hắn giết sứ thần nước Yến.

Ngưu Hữu Đạo đáp: “Nếu đây là ân oán cá nhân giữa ta và Tống gia thì sao? Đương nhiên sẽ không có liên quan gì đến nước Yến và Kim Châu. Ta nghĩ, Trưởng Công chúa tạo ra một chút cơ hội để cho ta hạ thủ chắc không thành vấn đề. Trưởng Công chúa không cần phải chịu bất kỳ trách nhiệm nào, cũng không tổn thất gì, ngược lại còn có lợi, vậy vì sao không làm?”

Hình như Hải Như Nguyệt không muốn dính líu đến việc này, xoay người rời đi. Hành động này của bà ta cũng là một loại thái độ.

Ngưu Hữu Đạo hô lên: “Trưởng Công chúa dừng bước, ta cần một thân phận ở đây để yểm hộ, tránh khỏi bị người ta hoài nghi Trưởng Công chúa và Vương gia.”

Hải Như Nguyệt hơi dừng bước, quay lưng nói: “Bên ta sẽ loan tin ra ngoài, nói ngươi là diện thủ của ta.”

Diện thủ? Nam sủng sao? Ngưu Hữu Đạo giật mình toát mồ hôi lạnh, vội vàng từ chối: “Không hợp không hợp, thân phận này không hợp.”

Viên Phương đứng bên cạnh không nói gì, khóe môi khẽ giật, biểu cảm cũng trở nên lạ lùng.

Hải Như Nguyệt vẫn đứng quay lưng, chỉ hơi nghiêng đầu qua, hỏi: “Làm sao? Sợ dính vào một quả phụ là ta sẽ làm hỏng danh tiếng của ngươi à?”

Ngưu Hữu Đạo vội vàng khoát tay: “Không phải không phải, ta sợ làm hỏng danh tiếng của Trưởng Công chúa.”

Hải Như Nguyệt chậm rãi quay lại, hỏi một câu không đầu không cuối: “Ngươi thấy bổn cung thế nào?”

“Ây…” Ngưu Hữu Đạo không biết nàng hỏi vậy là có ý gì, cẩn thận trả lời: “Đương nhiên là Trưởng Công chúa có phong thái tuyệt sắc.”

“Ngươi cảm thấy một quả phụ xinh đẹp như ta ngồi ở vị trí này còn có thể có danh tiếng gì tốt sao? Chỉ sợ bên ngoài đủ lời ong tiếng ve đã bay đầy trời rồi. Ngươi yên tâm, với ta, danh tiếng chẳng là gì.”

Cơ mặt Ngưu Hữu Đạo cứng ngắc, lần thứ hai xua tay từ chối: “Ta vâng mệnh Vương gia tới đây, chuyện như vậy, có thể miễn được thì miễn, không bằng nói thẳng một chút. Ta vâng mệnh Vương gia tới đây chúc thọ người, hai bên gặp nhau, Vương gia ở thế yếu hơn, việc lấy lòng cũng là hợp tình hợp lý.”

Theo b��i phận thì, Hải Như Nguyệt cũng coi như là cô mẫu của Thương Triêu Tông.

Gặp vị Công chúa này, Ngưu Hữu Đạo phát hiện, theo một mặt nào đó, dòng dõi Thương gia cũng không tồi. Từ ngoại hình của vị Trưởng Công chúa này và của Thương Triêu Tông, có thể thấy được phần nào. Đương nhiên, Ngưu Hữu Đạo cho rằng Thương Thục Thanh là một ngoại lệ.

“Ngươi và Chu Thuận cứ thương lượng mà làm đi.” Hải Như Nguyệt không nói thêm gì nữa, bỏ lại một câu, kéo vạt váy dài rồi rời đi.

Nhìn theo bóng lưng bà ta, Ngưu Hữu Đạo nhấn mạnh với Chu Thuận: “Thân phận chúc thọ vẫn tốt hơn.”

Quả thực hắn ta bị Hải Như Nguyệt dọa cho hãi hùng khiếp vía rồi, nếu gây ra tiếng đồn với cô mẫu của Thương Triêu Tông thì sau này gặp huynh muội Thương thị, sợ là không giải thích rõ được.

“Được!” Chu Thuận gật đầu.

Ngưu Hữu Đạo chắp tay cáo từ. Về phần phải ra tay với Tống Long thế nào thì hãy để cho đối phương suy nghĩ thật kỹ, tính toán thật kỹ càng.

Chu Thuận giơ tay ra hiệu hắn không cần đi vội, nhắc nhở: “Tống Long không tiện x��y ra chuyện ở đây, dù là điều động nhân mã hay dùng đến tu sĩ cũng sẽ kinh động đến người sau lưng Kim Châu. Kẻ ấy chắc chắn sẽ không đồng ý vì không muốn dính vào phiền hà này. Mà ám sát cũng không được, theo thông lệ, các sứ thần sẽ được bảo vệ ở quốc gia bạn. Nếu không bảo vệ chu toàn, bên này cũng khó thoát khỏi trách nhiệm. Vì vậy, dù là công khai hay gián tiếp, Trưởng Công chúa cũng không tiện tham gia. Bằng không, chẳng có ai là kẻ ngu cả, ai cũng có thể nhìn ra được.”

Bản biên tập này thuộc về truyen.free, xin đừng quên nguồn gốc.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free