(Đã dịch) Đạo Quân - Chương 1604:
Đây chính là cơ hội để y tạo mối quan hệ với Phiêu Miễu Các. Thiệu Bình Ba đứng dậy: “Làm sao ta biết được ngươi có phải là người giả mạo hay không?”
Thành viên đưa thư nói: “Giả mạo hay không, không quan trọng. Thật giả, tự ngươi nhận định lấy, ta chỉ phụng mệnh mà đến. Giờ đây, ta có việc cần ngươi làm.”
Thiệu Bình Ba nhìn kỹ đối phương, chậm rãi nói: “Ta bị nhốt ở đây, có thể làm được gì chứ?”
Thành viên đưa thư nói: “Ta tìm ngươi, tất nhiên ngươi phải có khả năng làm được. Ngươi nghe cho kỹ đây, cuộc chiến với nước Vệ mà ngươi chủ trì có thể bắt đầu rồi.”
Thiệu Bình Ba cau mày: “Việc này triều đình không đồng ý, ta không làm chủ được.”
Thành viên đưa thư nói: “Đó chính là lý do ta tìm ngươi. Ngươi cần phải thuyết phục Thái Thúc Hùng mau chóng khởi binh đánh nước Vệ.”
Thiệu Bình Ba hơi nheo mắt: “Nếu là ý của Phiêu Miễu Các, họ chỉ cần nói với Khí Vân tông là được, sao lại cần ta đi làm những việc mờ ám này?”
Thành viên đưa thư trả lời: “Phiêu Miễu Các làm việc từ trước đến nay đều bí ẩn, bảo ngươi làm ắt có lý do, đừng hỏi nhiều. Ngươi chỉ cần nhớ một điều này, thành công thì ngươi sống, thất bại thì ngươi chết. Ta dám chắc chẳng ai cứu được ngươi.”
Thiệu Bình Ba nói: “Ta không thể xác định được thân phận của ngươi, cho nên không thể đồng ý với ngươi.”
Thành viên đưa thư hất cằm về phía chồng tài liệu trên bàn: “Tập thứ năm là những thông tin liên quan đến Ngưu Hữu Đạo ở Thánh Cảnh. Ngươi và hắn là kẻ thù sinh tử, ngươi sẽ cần chúng ta giúp đỡ. Vẫn câu nói đó, thành thì sống, bại thì chết. Nếu không đồng ý, ngươi chắc chắn không sống nổi qua hôm nay. Đừng hòng toan tính gì khác, ngươi không còn lựa chọn nào đâu.” Dứt lời, gã quay đầu bước đi.
Nhìn theo đối phương rời đi, khóe mắt Thiệu Bình Ba khẽ ánh lên, sau đó ngồi xuống, lật tập tài liệu thứ năm ra xem.
Như đối phương đã nói, bên trên đúng là có ghi chép tình hình của Ngưu Hữu Đạo ở Thánh Cảnh. Dù chưa có thông tin chi tiết, nhưng những tình hình khái quát cũng đủ để chứng minh một vài điều.
Sau khi đọc xong, Thiệu Bình Ba chìm vào trầm tư.
Sực tỉnh lại, Thiệu Bình Ba phát hiện Thiệu Tam Tỉnh đã đến bên cạnh. Đợi Thiệu Bình Ba hoàn hồn, ông mới cất lời hỏi: “Bệ hạ có chỉ dụ mới sao?”
Thiệu Bình Ba lắc đầu: “Không liên quan đến bệ hạ. Vừa rồi là người của Phiêu Miễu Các.”
“Sao?” Thiệu Tam Tỉnh giật mình: “Thế... người của Phiêu Miễu Các tìm Đại công tử để làm gì?”
Thiệu Bình Ba cũng không che giấu, tiện tay đưa tập tài liệu cho Thiệu Tam T��nh xem qua.
Nhắc đến cũng thật đáng thương. Năm đó Thiệu Bình Ba y cũng được xem là một chư hầu một cõi, quyền cao chức trọng. Lưu lạc đến giờ, bên cạnh chỉ còn sót lại một tâm phúc.
Đọc qua nội dung trên tập tài liệu, Thiệu Tam Tỉnh ngạc nhiên hỏi: “Đại công tử, chẳng lẽ bọn họ muốn ngài đối phó Ngưu Hữu Đạo?”
Thiệu Bình Ba tự giễu, cười một tiếng: “Ta là bại tướng của Ngưu Hữu Đạo. Ngưu Hữu Đạo nằm trong tay Phiêu Miễu Các, còn ta thì bị nhốt ở đây, không có quyền thế trong tay, nếu muốn đối phó với Ngưu Hữu Đạo, e rằng họ chẳng thèm nghĩ đến ta.”
Thiệu Tam Tỉnh chỉ vào tập tài liệu: “Thế cái này là...”
Thiệu Bình Ba đáp: “Không phải bảo ta giúp đối phó Ngưu Hữu Đạo. Ý của bọn họ là giúp ta đối phó Ngưu Hữu Đạo.”
Thiệu Tam Tỉnh nghi hoặc hỏi tiếp: “Người của Phiêu Miễu Các đột nhiên lộ diện, chẳng lẽ có lòng tốt như vậy sao?”
“Có lòng tốt mới là lạ, tất nhiên là có âm mưu gì đó rồi. Bọn họ có điều kiện, chính là muốn ta thúc giục cuộc chiến với nước Vệ.” Thiệu Bình Ba thuật lại câu chuyện.
Thiệu Tam Tỉnh vẫn không hiểu: “Quyền quyết định tấn công nước Vệ không nằm trong tay Đại công tử mà?”
Thiệu Bình Ba chậm rãi đáp: “Đông người ắt sinh biến, có lẽ nội bộ Phiêu Miễu Các đang xảy ra nội chiến.”
“Phiêu Miễu Các nội chiến?” Thiệu Tam Tỉnh kinh ngạc: “Làm sao biết được? Gã nói cho Đại công tử nghe sao?”
Thiệu Bình Ba lắc đầu: “Ngươi cảm thấy trong hoàng cung nước Tấn còn có người của Phiêu Miễu Các ẩn mình hay không?”
Thiệu Tam Tỉnh do dự một chút rồi đáp: “Phiêu Miễu Các quản lý thiên hạ, sao có thể không giám sát trung tâm quyền lực của một quốc gia chứ, chắc chắn là có, chỉ là không biết nhiều ít mà thôi.”
Thiệu Bình Ba nói: “Có lời đồn rằng Phiêu Miễu Các chẳng nơi nào không nhúng tay vào, không những hoàng cung nước Tấn mà ngay cả nội bộ Khí Vân tông cũng khó mà thoát khỏi tay bọn họ. Đã như vậy, cần gì phải tìm đến ta? Thành viên Phiêu Miễu Các trong cung hoàn toàn có thể trực tiếp tìm bệ hạ. Chỉ cần lộ ra thân phận Phiêu Miễu Các, bất luận bệ hạ hay là Khí Vân tông, e rằng còn phải vội vàng cầu xin. Có Phiêu Miễu Các làm chỗ dựa, nước Tấn có thể lập tức phát động chiến sự.”
“Rõ ràng có biện pháp đơn giản hơn mà họ không dùng đến, nói rằng phải giữ bí mật hành động, ta không tin. Nếu thật sự giữ bí mật, chỉ cần Phiêu Miễu Các dặn dò, làm sao bệ hạ dám tiết lộ rằng có Phiêu Miễu Các đứng sau xúi giục chứ? Tất nhiên bệ hạ sẽ giữ bí mật như bưng. Nhưng người của Phiêu Miễu Các nhất định phải lén lút đến tìm ta, điều này cho thấy gì? Cho thấy đây hoàn toàn không phải ý muốn của Phiêu Miễu Các.”
Thiệu Tam Tỉnh chợt bừng tỉnh: “Ý của Đại công tử là, người này giả mạo thành viên Phiêu Miễu Các? Không đúng...” Nghĩ đến Thiệu Bình Ba vừa nhắc đến Phiêu Miễu Các nội chiến, ông sực tỉnh, vội im lặng.
Thiệu Bình Ba đưa tay cầm lấy tập tài liệu, xem kỹ lại nội dung trên đó một lần nữa: “Tình huống trong tài liệu này hẳn là từ trong Thánh Cảnh truyền ra, ắt hẳn liên quan đến người của Phiêu Miễu Các. Thân phận của đối phương hẳn không có vấn đề gì. Chỉ là bên trong Phiêu Miễu Các có thế lực của chín nhà tồn tại, có kẻ đang muốn chỉnh đốn Phiêu Miễu Các, không muốn Phiêu Miễu Các hay biết, tất nhiên sẽ không dám đánh động những thành viên nằm vùng của Phiêu Miễu Các trong cung.”
“Suy luận như vậy trái l���i có thể giải thích được vì sao bọn họ lại đến tìm ta. Người đứng đầu chủ trương chiến tranh với nước Vệ chính là ta, ta cũng là người thiết tha thúc đẩy cuộc chiến với nước Vệ nhất. Nếu ta ra mặt thúc giục việc này, đương nhiên sẽ không khiến Phiêu Miễu Các nghi ngờ.”
Thiệu Tam Tỉnh nói: “Nếu đối phương biết Đại công tử vẫn luôn thúc giục chuyện này, hẳn phải biết sự khó xử của công tử. Không phải là Đại công tử không muốn, mà là triều đình vẫn không đồng ý, biết rõ không thể nhưng vẫn ép buộc, đây chẳng phải muốn làm Đại công tử khó xử sao?”
Đặt tập tài liệu lên bàn, Thiệu Bình Ba cười lạnh: “Bọn họ đương nhiên biết ta khó xử nhưng vẫn muốn làm như vậy, điều đó cho thấy họ đã nắm chắc phần thắng, cũng có thể nói rõ trong cung hoặc phía Khí Vân tông đã có người của họ phối hợp. Ta ra mặt chỉ để thuận theo tự nhiên, che mắt cho kẻ đứng sau phối hợp hành động, tránh cho Phiêu Miễu Các phát hiện. Cho nên lần này sẽ khác với mọi lần. Chỉ cần ta đưa ra lý do phù hợp, cuộc chiến với nước Vệ sẽ không thể tránh khỏi. Thời cơ đã đến rồi!”
“Thật có lý!” Thiệu Tam Tỉnh khẽ gật đầu, nhưng vẫn do dự: “Thúc giục cuộc chiến với nước Vệ, tại sao bọn họ lại làm như vậy?”
Thiệu Bình Ba thản nhiên nói: “Theo phong cách hành sự nhất quán của Phiêu Miễu Các, các nước tranh giành, bọn họ vẫn không màng đến. Trừ khi vạn bất đắc dĩ, bọn họ sẽ không trực tiếp tham gia vào. Bí mật tìm đến ta, nói rõ có vấn đề. Nội bộ Phiêu Miễu Các có kẻ lén lút làm trái quy định. Còn vì sao lại như vậy, hiểu biết của chúng ta về tình hình Phiêu Miễu Các có hạn, khó lòng phán đoán, cũng không thể biết rõ đã xảy ra chuyện gì.”
“Nhưng có một việc có thể xác định, có thể khiến cho một số người không tiếc âm thầm thúc giục quốc chiến, chắc chắn là vì một mục đích nào đó. Việc này quá kỳ lạ. Việc này có thể làm chấn động Phiêu Miễu Các, theo những gì mà chúng ta nhìn thấy trước mắt, khả năng lớn nhất chính là chín thánh muốn chấn chỉnh Phiêu Miễu Các. Mặc dù ta không biết dụng ý thúc giục quốc chiến của những người kia là gì, nhưng chắc chắn có người đang bị chín thánh bức đến đường cùng, phải hành động gấp gáp.”
Bản chỉnh sửa văn bản này được thực hiện bởi truyen.free, mang đến trải nghiệm đọc mượt mà hơn.