Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Đạo Quân - Chương 557:

Thiệu Tam Tỉnh căng thẳng vì đã hiểu rõ ý tứ của Thiệu Đăng Vân. Nếu thật sự vì đố kỵ với quận Thanh Sơn, đại công tử đã không đợi đến hôm nay mới ngã bệnh.

Thiệu Tam Tỉnh vội sửa lời: “Lão gia, là lỗi sơ suất của lão nô, mãi đến hôm nay mới dám báo tin về đại công tử.”

Thiệu Đăng Vân nói: “Ta còn chưa chết đâu!”

Sắc mặt Thiệu Tam Tỉnh kịch biến, quỳ phụp xuống đất: “Lão gia bớt giận, đại công tử không cho nói việc này ra ngoài, nếu không Đại Thiện sơn e là sẽ không vui.”

Thiệu Đăng Vân vươn tay, chụp một cái đã nhấc Thiệu Tam Tỉnh dậy, không hổ là võ tướng.

“Ta cũng không tiết lộ cho Chung Dương Húc biết, ngươi vẫn chưa hiểu sao? Nói đi!”

“Đám chiến mã của quận Thanh Sơn sợ là cướp từ châu Bắc chúng ta…”

Thiệu Tam Tỉnh dù rất bất đắc dĩ, nhưng cũng hết cách, đành phải thành thật thuật lại toàn bộ tình huống.

Thiệu Đăng Vân nghe xong, chắp tay ngửa mặt lên trời, thở ra một hơi. Đứa con trai của mình thật ghê gớm, không ngờ đã ngầm làm chuyện lớn như vậy, suýt chút đã thành công rồi, đáng tiếc gặp phải đối thủ, dã tràng xe cát.

“Lại là Ngưu Hữu Đạo, ha ha, rơi vào tay con trai của Trữ vương. Ha ha, báo ứng, báo ứng…” Thiệu Đăng Vân cười thảm, chậm rãi xoay người đi.

Bởi vì Trữ vương một tay dẫn dắt, ông ta mới có ngày vinh hoa phú quý như nay. Vi phạm lời thề với Trữ vương năm xưa, phản bội nước Yến, khiến ông ta vẫn canh cánh trong l��ng.

Dù con trai mình cũng thất bại, ông ta không hề nảy sinh chút thù hận nào đối với hành động của quận Thanh Sơn.

Bạch Vân gian, khuê phòng của Tô Chiếu, Tô Chiếu và Tần Miên đối diện nhau, không nói một lời.

Tần Miên vào đến nơi không nói lời nào, chỉ nhìn nàng ta với vẻ mặt khó coi.

“Ngươi sao vậy?” Tô Chiếu phá vỡ trầm mặc: “Có phải là xảy ra chuyện gì?”

Tần Miên khổ sở nói: “Bà chủ, ba vạn chiến mã vận chuyển về châu Bắc bị Ngưu Hữu Đạo cướp đi rồi!”

Tô Chiếu sợ hãi cả kinh, trầm giọng nói: “Chuyện gì vậy? Không phải chiến mã đã vận chuyển về nước Hàn rồi sao? Không phải Thiệu Bình Ba đã nói là y tự làm được chuyện còn lại sao?”

Tần Miên vô lực lắc đầu.

Tô Chiếu cắn răng, hỏi: “Cướp ở nơi nào? Nhiều chiến mã như vậy không thể thoáng cái đã lấy mất, đi không thể nhanh được, hẳn là còn cơ hội cản lại!”

Tần Miên cười khổ: “Đã đến quận Thanh Sơn, giao vào tay Thương Triêu Tông.”

Tô Chiếu khiếp sợ: “Tuyệt đối không thể nào! Ba vạn chiến mã, dù đi đường bộ hay đường biển đều không thể nhanh như vậy.”

Tần Miên: “Bà chủ, không giống như bà chủ nghĩ. Tính theo thời gian, có lẽ chiến mã đã gặp chuyện không hay ngay từ nước Tề, chứ không phải bên nước Hàn. Ngưu Hữu Đạo và số chiến mã đó cùng về đến quận Thanh Sơn.”

Tô Chiếu vẫn khó tin: “Chiến mã của chúng ta đi rồi, sau đó Ngưu Hữu Đạo mới biến mất khỏi kinh thành, làm sao lại cùng chiến mã về quận Thanh Sơn?”

Tần Miên bất đắc dĩ lắc đầu, thậm chí bi phẫn nói: “Ngưu tặc quá giả dối. Hắn ở Tề kinh có lẽ chỉ là kế nghi binh, chỉ để hấp dẫn sự chú ý của mọi người, rồi lén lút phái người ra tay. Đưa Lệnh Hồ Thu vào đại lao, lại bịa đặt là bản thân hắn cũng bị bắt, cố ý giương đông kích tây. Hắn nấn ná ở kinh thành đến khi chúng ta chở chiến mã đi rồi mới rời khỏi. Chắc là hắn cũng cố ý lừa gạt chúng ta, làm cho chúng ta yên lòng, cho rằng chiến mã đã đi rồi, lầm tưởng chuyện chiến mã sẽ không còn bất kỳ quan hệ gì tới hắn nữa. Sau đó hắn mới tiện ra tay! Đó là một sự lừa đảo! Một cái thòng lọng mà hắn đã thiết kế tỉ mỉ! Trong khi chúng ta vẫn còn ở đây đấu đá qua lại với hắn, thì không hề hay biết hắn đã lừa gạt tất cả chúng ta một vố lớn! Tên tặc này thật sự thủ đoạn cao minh, quả thực khiến ta giận sôi!”

Tô Chiếu vẫn khó lòng tin được: “Sao có thể như vậy? Mỗi chiếc thuyền đều có người của Hãm Âm sơn, còn có người của chúng ta. Hơn một nghìn tu sĩ, hắn làm sao có thể lặng lẽ cướp sạch chiến mã mà không gây náo động? Hắn phải điều động bao nhiêu người mới có thể cướp chiến mã đi? Dù gì thì cũng phải liều chết chống cự, khiến thuyền chìm xuống biển, chứ làm sao có thể để hắn mang về nhiều chiến mã như vậy được!”

Tần Miên nói: “Bà chủ, không sai đâu. Ta cũng vừa mới nhận được tin tức xác thực. Trong đội tàu chúng ta tỉ mỉ sắp xếp, có những chiếc thuyền thuộc về tổ chức chúng ta, sau khi rời khỏi đây không lâu đã đổi đường đi thẳng tới quận Thanh Sơn. Hiện giờ cấp trên nói rõ rằng Hãm Âm sơn đã nhúng tay vào, bảo chúng ta điều tra xem Hãm Âm sơn rốt cuộc xảy ra chuyện gì, điều tra xem đại vương Tây viện trở về có vấn đề gì hay không, liệu có thể làm lộ thân phận của chúng ta hay không. Thử hỏi, cấp trên đã nói rõ ràng như vậy, làm sao có khả năng sai lầm?”

Tô Chiếu lảo đảo lùi về sau, sắc mặt dị thường khó coi, va vào ghế, từ từ ngồi xuống.

Trên mặt nàng ta vẫn còn chưa hoàn hồn, sau đó là cảm giác thất bại tràn ngập. Nỗi thất bại này thật khó có thể chịu đựng thêm.

Đời này chưa từng thua thảm như vậy. Nàng ta muốn giết Ngưu Hữu Đạo, mà không thể giết chết. Ngay cả tổ chức cũng đã ra tay rồi, vẫn để cho Ngưu Hữu Đạo trốn thoát. Từ trên xuống dưới cả tổ chức đều bị Ngưu Hữu Đạo bóp mũi dẫn đi qua đi lại.

Để người ta chạy mất thì cũng thôi, lại còn bị người ta cướp sạch chiến mã mà phải mất mấy năm xoay sở, bố trí rất kỹ lưỡng.

Lúc trước nàng ta còn muốn ngăn cản Ngưu Hữu Đạo thu chiến mã, giờ thì ai ngăn cản ai?

Đây là lần thứ hai nàng ta sâu sắc cảm nhận được lời căn dặn của Thiệu Bình Ba, nói rằng nàng ta không phải đối thủ của Ngưu Hữu Đạo!

Ban đầu, trong lòng nàng còn không phục, hiện giờ tâm phục khẩu phục.

“Lẽ nào để hắn càn rỡ như vậy sao?” Tô Chiếu bỗng ngẩng đầu lên hỏi.

“Tổ chức đã ăn phải quả đắng như thế, há có thể giảng hòa? Không cần chúng ta phải nhọc lòng. Tổ chức nhất định sẽ tính món nợ này với hắn!” Tần Miên nghiến răng nghiến lợi nói.

Cô ta còn biết nhiều hơn Tô Chi��u một chút, không chỉ là việc trước mắt, không chỉ Lệnh Hồ Thu bị phế bỏ, mà ngay cả quân cờ quan trọng như Ngụy Đa cũng bị Ngưu Hữu Đạo phế bỏ, cấp trên liệu có thể không tính món nợ này?

Sau cơn phẫn nộ, Tô Chiếu lại hết sức lo lắng. Vậy phía Thiệu Bình Ba phải giải quyết thế nào đây, nàng ta biết ăn nói ra sao với Thiệu Bình Ba?

Về chuyện An Thái Bình, trong lòng nàng ta hổ thẹn với Thiệu Bình Ba biết bao, càng muốn tận lực giúp Thiệu Bình Ba hoàn thành tốt việc này.

Nàng ta biết rõ nhóm chiến mã này quan trọng với Thiệu Bình Ba đến nhường nào. Đây không chỉ là chuyện mất chiến mã đơn thuần, mà là làm lỡ đi cơ hội tốt để Thiệu Bình Ba tranh thủ cho châu Bắc. Muốn đầu tư một nhóm chiến mã khác thì phải chờ đến năm nào tháng nào, làm sao có thể được?

Hoàng cung đại nội.

Hạo Vân Đồ ngồi trước bàn dùng bữa, đang nhận nước súc miệng từ thái giám hầu hạ. Y ngậm nước, nghiêng đầu nhổ vào chậu bên cạnh, sau đó cầm khăn lau miệng rồi ném khăn đi, đứng dậy rời ghế.

Ra khỏi cửa, y gặp phải Bộ Tầm đang đi l��n bậc thang.

Bộ Tầm lập tức đứng né sang một bên, đợi Hạo Vân Đồ đi xuống rồi mới bước theo. Sau khi y xuống hết bậc thang, ông ta bẩm báo:

“Bệ hạ, Ngưu Hữu Đạo đã về tới quận Thanh Sơn, còn mang về gần ba vạn thớt chiến mã!”

Hạo Vân Đồ dừng bước, quay đầu nhìn: “Ba vạn chiến mã?”

Bộ Tầm: “Vâng, quận Thanh Sơn truyền tin đến, nói rằng ba vạn chiến mã này đều do Thiên Ngọc môn tự tay lấy được từ nước Tề. Ngưu Hữu Đạo chỉ là kẻ chạy việc.”

Hạo Vân Đồ: “Quả nhân mặc kệ là ai làm. Lệnh bài Quả nhân ban cho hắn chỉ cho phép lấy về một vạn thớt thôi chứ! Chuyện gì đang xảy ra vậy? Chỉ một lần đã lấy được nhiều chiến mã như thế, mà Giáo Sự đài của ngươi lại không biết chút nào, giờ mới có phản ứng sao?”

Bộ Tầm cung kính trả lời: “Có thể là lỗi sai của Giáo Sự đài, lão nô đã ra lệnh nghiêm tra bên dưới. Nhưng có một khả năng, giờ nghĩ lại, khoảng thời gian này căn bản không thể có nhiều chiến mã xuất cảnh như vậy. Nếu nói có, cũng chỉ có nhóm ngựa đã chuyển về châu Bắc kia. Điều kỳ lạ là, bất kể về thời gian hay số lượng chiến mã, khi đến quận Thanh Sơn đều tương xứng với nhóm chiến mã chuyển về châu Bắc, e rằng đây không phải là trùng hợp.”

Phiên bản truyện này do truyen.free độc quyền chuyển ngữ và phát hành.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free