(Đã dịch) Đạo Quân - Chương 703:
“Có vài chuyện ngoài ý muốn đã xảy ra. Thượng Thanh Tông gặp chút phiền phức, nhưng đã được giải quyết…” Y kể lại chuyện Thượng Thanh Tông bị bắt vào Huyễn giới, sau đó thoát hiểm khỏi Vạn Thú Môn.
Triệu Hùng Ca nghe xong, đột nhiên nhìn về phía Vạn Thú Môn, lạnh lùng nói: “Triều Kính! Lá gan không nhỏ! Dựa vào có chỗ dựa là Vạn Thú Môn, ngươi cho rằng ta không dám động vào lão sao? Có cơ hội ta sẽ đến xử lão, xem lão có mấy cái đầu!”
“Lần này Ngưu Hữu Đạo tới, Hồng Nương vẫn luôn lo lắng hắn muốn tìm Triều Kính gây chuyện. Nhưng Ngưu Hữu Đạo không thừa nhận.”
“Việc này ta có nghe Tả sứ của các ngươi nói.” Triệu Hùng Ca khẽ gật đầu. “Ngưu Hữu Đạo đã triệu tập nhân thủ tới chưa? Hắn định ra tay với Thượng Thanh Tông thế nào?”
Vì biết tin Ngưu Hữu Đạo muốn hạ sát thủ với Thượng Thanh Tông nên y mới vội vàng chạy tới. Nhận được tin, biết cưỡi Kim Mao Hồng sẽ không kịp, nên cố ý cưỡi một con phi cầm bay đến.
“Ngưu Hữu Đạo này làm việc vẫn sâu không lường được, không biết sẽ làm thế nào. Căn cứ theo khoảng cách thì hẳn là người của hắn vẫn còn đang trên đường tới.”
“Còn có chuyện gì khác không?”
“Tạm thời chỉ có vậy.”
Triệu Hùng Ca gật đầu: “Được. Ngươi cũng không nên ra ngoài quá lâu. Đi về trước đi.”
Trần Bá chắp tay quay đi.
Triệu Hùng Ca cũng không rời đi mà tiếp tục đứng đó đợi.
Khoảng nửa canh giờ sau, lại có một bóng người bay đến, rơi xuống đỉnh núi, tập tễnh tiến lại gần. Chính là tên chột mắt què chân. Gã tiến lại, chắp tay hành lễ: “Sư phụ! Ngài tới là tốt rồi. Suýt nữa Thượng Thanh Tông đã xảy ra chuyện ở Vạn Thú Môn.”
“Ta cũng đã biết đại khái. Ngươi nói cụ thể ra xem nào. Ta nghe nói Ngưu Hữu Đạo đã thoát khỏi La Hán Triều?”
Đồ Hán hơi sửng sốt, không biết y nghe được tin này từ đâu. Chẳng lẽ y còn có nhãn tuyến khác ở Thượng Thanh Tông?
Đồ Hán kể lại cặn kẽ một lượt, Triệu Hùng Ca nhíu mày nghi ngờ hỏi: “Ngươi nói là trước khi xảy ra chuyện, Ngưu Hữu Đạo có ép Đường Nghi rút lui, cũng có nhắc nhở sẽ có chuyện xảy ra?”
“Vâng. Hắn cũng chỉ có lòng tốt thôi, nhưng chưởng môn không làm theo, nên mới gặp phiền phức.”
“Lòng tốt?” Triệu Hùng Ca cười ha hả, nhìn sâu vào đêm đen thăm thẳm: “Người này khó phòng bị, chút trò xiếc ấy của ta không qua nổi mắt hắn. Chỉ cần hơi có hành động khác thường sẽ khiến cho hắn cảnh giác. Quả nhiên là khó chơi. Căn bản hắn không có ý định ra tay với Thượng Thanh Tông, mục đích là muốn ép ta ra ngoài. Sợ là Trần Công đã trúng kế của hắn, lộ rồi.”
Trần Công nào cơ? Đồ Hán không hiểu. “Ra tay với Thượng Thanh Tông? Sư phụ nói tới Ngưu Hữu Đạo sao?”
“Ngươi không nên hỏi nhiều.” Triệu Hùng Ca khoát tay áo: “Sau việc này, tình hình Thượng Thanh Tông thế nào?”
“Thượng Thanh Tông vẫn như cũ, vẫn trông cậy vào Ngưu Hữu Đạo kia. Nhưng Ngưu Hữu Đạo lại tỏ ra rất bài xích. Nghe Tô trưởng lão nói, lần này Đường Tố Tố đã tới nhận sai, thậm chí còn quỳ với Ngưu Hữu Đạo. Nhưng hắn vẫn không đồng ý…” Đồ Hán kể lại chuyện nghe được từ Tô Pha.
Triệu Hùng Ca thở dài: “Cuối cùng vị Đường trưởng lão kia cũng chịu mềm rồi. Ta còn không dám nhận một quỳ của Đường Tố Tố, tiểu tử Ngưu Hữu Đạo kia lại dám nhận, không sợ giảm thọ sao? Đồ Hán, ngươi đi đi, đi tìm Ngưu Hữu Đạo, bảo hắn tới gặp ta. Nếu ta không lộ diện và cho hắn một lời giải thích, hắn sẽ không đồng ý đâu. Hơn nữa, nếu ta vẫn không lộ diện, e rằng kẻ đó sẽ không chỉ gây khó dễ cho Thượng Thanh Tông, mà ngay cả Trần Công cũng có thể gặp nạn.”
Đồ Hán không biết Trần Công mà y nói đến là ai, có ý gì. Triệu Hùng Ca cũng không cho gã cơ hội hỏi thêm, nên Đồ Hán đành lĩnh mệnh rời đi.
Không tiện để Triệu Hùng Ca đợi lâu, Đồ Hán vội vàng quay lại thành Vạn Tượng, tiến thẳng đến khách sạn Thiên Vận.
Lên đến lầu hai khách sạn, gã bị Viên Cương cản lại, hai người nhìn nhau, đều hiểu.
Viên Cương hỏi: “Chuyện gì?”
“Gặp Ngưu Hữu Đạo.”
“Đạo gia đã nói rõ mọi chuyện với Thượng Thanh Tông rồi, chưa đến lượt ngươi ra mặt nói năng gì.”
“Nếu không có ta, hắn đã chết ở Thượng Thanh Tông từ lâu rồi, làm gì có cơ hội oai phong lẫm liệt thế này, lại còn bày ra bộ dạng đáng ghét đó chứ.
Ngươi đi nói cho hắn biết, có Đồ Hán tới, có gặp hay không tùy hắn.”
Viên Cương hơi bất ngờ, không biết gã đệ tử Thượng Thanh Tông này có mối quan hệ nào khác với Ngưu Hữu Đạo không, chỉ lạnh nhạt nói: “Chờ một lát” rồi xoay người bỏ đi.
Không bao lâu sau, hắn ta quay lại, chìa tay ra mời, đưa Đồ Hán vào phòng của Ngưu Hữu Đạo.
Trong phòng, Ngưu Hữu Đạo đang đau đầu. Hắn ngồi xếp bằng trên giường, Ngân Nhĩ cũng bò lên giường ngồi cạnh, tay Ngân Nhĩ nắm chặt thắt lưng hắn không buông.
Hắn không biết rốt cuộc cô nàng này nghĩ thế nào mà cứ dính chặt lấy mình như hình với bóng. Căn bản hắn nào có bí mật gì, lẽ nào nàng ta muốn chung giường chung gối với mình sao?
Cửa vừa mở, Viên Cương và Đồ Hán tiến vào. Viên Cương canh giữ ngoài cửa.
Đồ Hán đi tới bên cạnh giường, nhưng chỉ đứng đấy, lạnh lùng nhìn chằm chằm Ngưu Hữu Đạo, không có ý định chào hỏi.
Ngưu Hữu Đạo đặt hai chân xuống, Ngân Nhĩ lập tức đứng bên cạnh.
Đồ Hán khàn khàn châm chọc: “Giờ đây, cái giá của ngươi cũng không nhỏ nhỉ, bên cạnh có không ít nữ nhân, nghe nói còn thay người như thay áo.”
Ngưu Hữu Đạo đáp: “Người có trí không tin lời đồn.”
“Ta không phải người có trí.”
“Nghe nói, nếu không phải nhờ ngươi, ta đã chết ở Thượng Thanh Tông từ lâu rồi. Chuyện năm xưa hẳn còn có ẩn tình gì?”
Đồ Hán im lặng. Có những việc không cần phải nói thêm nữa, nói ra chỉ thêm phiền phức. “Ta chỉ thuận miệng nói vậy thôi.”
Ngưu Hữu Đạo cười cười. Còn có thể là ai muốn gây bất lợi cho mình ngoài những người kia? Đường Tố Tố cũng đã quỳ rồi, hoàn toàn không còn cớ gì để mà truy cứu nữa. Hắn mỉm cười nói: “Lão Đồ, nhiều năm không gặp, ngươi cố ý tới gặp ta không phải chỉ vì thuận miệng nói mấy câu chứ? Ta đã tuyên bố trước, chuyện gì ra chuyện ấy, Thượng Thanh Tông là Thượng Thanh Tông, quan hệ của ta và ngươi là quan hệ của ta và ngươi, nếu ngươi đến đây là để biện hộ cho Thượng Thanh Tông thì không cần, ta có suy tính của ta, ngươi nói cũng vô dụng. Việc này không đến lượt ngươi ra mặt. Nếu là đến để ôn chuyện cũ, sẽ có rượu ngon chiêu đãi.”
“Có vài chuyện khác, bảo người không liên quan tránh đi một chút.” Con mắt duy nhất nhìn chằm chằm Ngân Nhĩ rồi nhìn sang Viên Cương.
Với Ngưu Hữu Đạo, Viên Cương không cần tránh, hắn không có bí mật gì mà hắn ta không thể biết. Còn Ngân Nhĩ, làm sao cho nàng ta chịu tránh ra được mới lạ.
Hắn lắc đầu: “Không cần. Có việc cứ nói thẳng.”
Thấy hắn đã nói vậy, Đồ Hán cũng không miễn cưỡng nữa. “Có người muốn gặp ngươi. Đi theo ta.”
“Ai muốn gặp ta còn bắt ta phải tự đi nữa? Bảo người đó tới không được sao?”
“Không được!” Đồ Hán từ chối thẳng thừng, gằn từng tiếng: “Triệu Hùng Ca!”
Cuối cùng cũng đến rồi! Đồng tử Ngưu Hữu Đạo khẽ co lại: “Gặp ở đâu?”
Nghe cái tên này, trong lòng Viên Cương cũng run lên. Hắn ta từng nghe qua đại danh của vị ấy.
“Đi theo ta là gặp được.”
…
Ánh sáng nhàn nhạt từ Nguyệt điệp tản ra, trong phòng khách sạn, Đường Nghi, Tô Phá, La Nguyên Công, Đường Tố Tố đều đang im lặng ngồi đó.
Ngày hôm nay, bao nhiêu chuyện liên tiếp xảy ra khiến mấy người họ đều mang nặng tâm tư.
Đường Tố Tố phá vỡ sự im lặng: “Về chuyện của ta thì không sao, nhưng nghe các ngươi nói thì Ngưu Hữu Đạo nghi ngờ Triều Kính đã hủy sự trong sạch của chưởng môn?”
Đường Nghi vừa thẹn vừa giận, nói: “Ta đã nói rồi, không có chuyện gì cả. Ta chỉ gặp Triều Kính hai lần. Một lần là khi bị bắt, một lần là lúc được thả ra, ngoài ra không có bất kỳ tiếp xúc nào khác. Các ngươi muốn ta nói bao nhiêu lần nữa mới tin đây?”
Đường Tố Tố vỗ tay lên ghế: “Đương nhiên chúng ta tin tưởng chưởng môn. Nhưng mấu chốt là liệu người khác có tin tưởng hay không? Nếu thực sự xảy ra chuyện như thế, dù sao ngài và hắn cũng có danh phận phu thê, làm sao hắn có thể chấp nhận được? Chính chưởng môn cũng đã thừa nhận mình thực sự bị Triều Kính giam riêng. Chuyện này vẫn cứ là một khúc mắc trong lòng hắn. Nếu không nghi ngờ thì hắn nói ra làm gì? Ai có thể làm chứng cho chưởng môn?”
Bản chuyển ngữ này thuộc độc quyền sở hữu của truyen.free.