Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Dị Thú Xâm Lấn? Ta Mở Vườn Bách Thú! - Chương 151: Lai Phúc: Ta nhìn các ngươi về sau lấy cái gì cùng ta đấu!

Hoàng Tiểu Bàn đã có thể tạo ra thứ gọi là hạt nhân dịch chuyển này rồi. Nếu mình cầm hạt nhân dịch chuyển, đi đến các mê cung và bí cảnh giúp chủ nhân ‘đóng gói’ mang về vườn bách thú...

Ánh mắt Lai Phúc ngày càng sáng rực, thậm chí còn ánh lên vẻ hừng hực đầy tham vọng!

Chắc chắn chủ nhân sẽ càng yêu quý mình hơn!

Đến lúc đó lập được đại công, còn sợ không chiếm được ngôi vị tiểu đệ số một dưới trướng chủ nhân sao?

Ngưu Đại, Thường Uy gì chứ, trước mặt nó đều phải đứng dạt sang một bên, tất cả đều là chó bại trận hết!

Lai Phúc đã tưởng tượng ra cảnh giẫm đạp Ngưu Đại, chỉ huy Thường Uy bưng trà rót nước, điều này khiến mỗi lỗ chân lông trên người nó như đều giãn ra, khoan khoái vô cùng!

“Hắc hắc,” Lai Phúc cười gian xảo, ngồi xổm xuống, khoác vai Hoàng Tiểu Bàn, “Này tiểu Bàn huynh đệ, chủ nhân có dặn dò ai phải trông coi mấy thứ này không?”

Để thúc đẩy quan hệ, Lai Phúc liền bắt đầu gọi thẳng tên Hoàng Tiểu Bàn.

Hoàng Tiểu Bàn toàn thân run lên, cảm giác lạnh toát truyền đến từ cánh tay Lai Phúc đang khoác trên vai khiến nó vô cùng sợ hãi, chẳng lẽ chuột ta hôm nay khó thoát khỏi kiếp nạn này sao?

Nhưng Hoàng Tiểu Bàn còn nuôi một tia hy vọng, vì muốn nhanh chóng đuổi Lai Phúc đi, nó chỉ có thể nơm nớp lo sợ đáp lời:

“Không, không có!”

Nghe được Hoàng Tiểu Bàn trả lời, Lai Phúc hớn hở cười phá lên.

“Vậy thì được rồi! Thứ này những con thú khác không giữ được đâu, cứ giao cho ta trông coi đi!”

Nói rồi, Lai Phúc liền giật lấy hạt nhân dịch chuyển từ tay Hoàng Tiểu Bàn.

“Nhưng...” Hoàng Tiểu Bàn có chút bối rối. Nó lo rằng nếu Lai Phúc lấy mất hạt nhân dịch chuyển, chủ nhân sẽ quở trách nó.

“Không có gì phải 'nhưng' nhị hết!” Lai Phúc trực tiếp ngắt lời Hoàng Tiểu Bàn, “Vậy cứ quyết định thế đi!”

Nói xong, Lai Phúc liền đứng thẳng dậy, mặt mũi tràn đầy vẻ nghiêm túc nói tiếp:

“Tiểu Bàn huynh đệ, ngươi cũng biết đấy, chúng ta đều là những tiểu động vật trưởng thành rồi, cũng nên san sẻ gánh nặng với chủ nhân chứ!”

Hoàng Tiểu Bàn sửng sốt một lát, cảm thấy Lai Phúc nói nghe có vẻ có lý. Chủ nhân đã cung cấp cho chúng điều kiện tốt như vậy, làm sao chúng có thể không san sẻ gánh nặng với chủ nhân đây chứ?

Lai Phúc thấy trong mắt Hoàng Tiểu Bàn lóe lên vẻ tán đồng, thế là trong lòng vui mừng, liền thừa thắng xông lên nói:

“Ai, ngươi nghĩ xem, lão Lang ta đây giờ ngày nào cũng thấp thỏm lo âu. Ngưu Đại và Thường Uy thì luôn nhăm nhe cướp lấy vị trí tiểu đệ số một của ta. Tên mọi rợ Ngưu Đại đó đang dần chiếm được ưu thế để đoạt quyền, vả lại lần này chủ nhân ra ngoài cũng không mang ta theo. Vậy nên, chúng ta có nên tạo bất ngờ cho chủ nhân khi người về không?”

Hoàng Tiểu Bàn ngẩn ngơ gật đầu, nó không biết phải phản bác Lai Phúc thế nào.

“Chẳng phải vậy sao? Vậy nên tiểu Bàn huynh đệ, ngươi phải giúp ta chứ. Chủ nhân bảo ngươi chế tạo hạt nhân dịch chuyển này, không phải là để mang càng nhiều bí cảnh và mê cung về vườn bách thú sao?”

Lai Phúc làm ra vẻ đau lòng, dùng móng vuốt đang cầm hạt nhân dịch chuyển che ngực, thống thiết nói:

“Vừa nghĩ tới chủ nhân còn đang lo lắng cho những tiểu động vật không nơi nương tựa trong các bí cảnh và mê cung, lòng lão Lang ta đây gọi là đau như cắt!”

Lời Lai Phúc nói khiến Hoàng Tiểu Bàn nhớ lại thời gian từng vì thức ăn cho thuộc hạ mà bôn ba khắp nơi, lập tức một cảm giác đồng điệu dâng lên trong lòng.

“Lai Phúc... Thì ra chủ nhân có dự định như vậy! Ta không ngờ đến nhiều như vậy. Nhưng ta lại càng không ngờ con sói trong truyền thuyết vốn khét tiếng làm đủ chuyện ác, vô liêm sỉ, gian xảo hiểm độc, đê tiện vô sỉ, bỉ ổi hạ lưu như ngươi mà cũng có được suy nghĩ vĩ đại đến thế!”

Hoàng Tiểu Bàn đỏ hoe vành mắt, cảm động vô cùng nói.

Nghe được lời Hoàng Tiểu Bàn nói, mặt Lai Phúc tối sầm lại, thằng khốn nào đã đồn những lời như vậy về nó chứ!

Nhưng giờ không phải lúc xoắn xuýt mấy chuyện này. Vẫn phải dụ dỗ Hoàng Tiểu Bàn giao hạt nhân dịch chuyển cho nó trước đã, hy vọng giẫm đạp Ngưu Đại, chỉ huy Thường Uy của nó đều trông cậy vào thứ này đây mà!

“Ai,” Lai Phúc giả vờ bất đắc dĩ thở dài, “Bọn chúng đều chẳng hiểu gì về ta cả. Ngươi cũng biết đấy, bao nhiêu con thú đang nhăm nhe vị trí của ta, nên việc chúng ghen ghét ta cũng là điều dễ hiểu thôi!”

Hoàng Tiểu Bàn liên tục gật đầu, trong lòng nó, hình tượng Lai Phúc dần trở nên cao lớn.

“Lai Phúc ca, anh yên tâm, Hoàng Tiểu Bàn ta sẽ không lại tin vào mấy lời đồn vớ vẩn kia nữa!”

Hoàng Tiểu Bàn lau đi khóe mắt đang ướt, kiên định nói.

Chờ lát nữa quay về, Hoàng Tiểu Bàn còn dự định sẽ nói chuyện tử tế với Cẩu Đản và Quả Bảo, dù sao chúng cũng đã nói xấu Lai Phúc, đều cho rằng Lai Phúc là một con sói xấu xa, xấu tính. Lai Phúc ca có tư tưởng vĩ đại như vậy, làm sao có thể là người xấu được chứ?

Khóe miệng Nhị Hắc cùng đám Ám Ẩn Lang Vương không ngừng giật giật. Lão đại của chúng là loại sói thế nào, thì chúng biết rõ nhất rồi. Nếu không phải muốn để lão đại lập công, chúng đã sớm không kìm nổi nữa rồi.

Mà Lai Phúc khẽ vuốt cằm, ánh mắt đầy mong chờ nhìn vào mắt Hoàng Tiểu Bàn.

“Vậy nên tiểu Bàn huynh đệ, ngươi có thể đem tất cả hạt nhân dịch chuyển hiện có cho ta không? Ta sẽ giúp chủ nhân hoàn thành... cái gì mà tâm nguyện của chủ nhân ấy nhỉ? Hay là ước nguyện? Thôi kệ, cái nào cũng được! Đây là lời thỉnh cầu cả đời của lão Lang ta!”

Ngay khi Lai Phúc đang nói, nó thầm thề trong lòng!

Lát nữa quay về, nó nhất định phải treo cổ mấy thằng khốn đã hủy hoại danh tiếng của nó lên cột đèn đường!

Hoàng Tiểu Bàn gật đầu lia lịa, đáp:

“Lai Phúc ca, để em đi lấy cho anh ngay đây!”

Lai Phúc nhìn Hoàng Tiểu Bàn bị nó dụ dỗ một cách ngoạn mục đang chạy lạch bạch vào nhà, khóe miệng cuối cùng không thể kìm nén được nữa!

“Hắc hắc hắc, thành công rồi!”

Sau một tiếng cười gian xảo, Lai Phúc nhìn về phía Ba Hắc, nháy mắt ra hiệu với nó:

“Ba Hắc, ngươi đi tìm Minna, hãy nói chủ nhân đã giao một nhiệm vụ bí mật, chúng ta cần ra ngoài làm việc cho chủ nhân. Bên phía con người, hãy để Minna liên lạc một chút.”

Trong lòng Lai Phúc đã sớm có tính toán. Chủ nhân giờ đang ở bên ngoài, chắc chắn đã tiến vào một loại vết nứt không gian nào đó rồi.

Vừa mới trên đường đến đây nó đã thử gọi điện cho Hạ Lạc, nhưng điện thoại báo bận, số của Hạ Lạc không nằm trong vùng phủ sóng. Ngay cả Minna muốn xác nhận với Hạ Lạc cũng không thể làm được, nếu không thì Lai Phúc cũng chẳng dám lén lút làm như vậy đâu.

Để không cho chủ nhân thêm phiền phức, Lai Phúc mới liên lạc trước với các dị năng giả bên con người, để họ giúp nó làm một vài công tác chuẩn bị, ít nhất thì chúng ra ngoài sẽ không làm kinh sợ những con người khác.

Ba Hắc nghe được mệnh lệnh của Lai Phúc, vội vàng chạy về phía nhà kho, tuyệt đối không thể chậm trễ đại sự của lão đại!

Lúc này Hoàng Tiểu Bàn cầm hai hạt nhân dịch chuyển còn lại chạy trở về.

Lai Phúc nghe tiếng bước chân truyền đến từ phía sau, nụ cười gian xảo trên mặt lập tức biến mất không dấu vết, thay vào đó là vẻ mặt cảm động, rồi mới quay đầu lại.

“Lai Phúc ca, tất cả ở đây này, cộng thêm cái trong tay anh nữa là ba cái. Lần sau anh đến em sẽ làm thêm cho!”

“Tốt tốt tốt!” Lai Phúc cố gắng kiềm nén sự phấn khích, cầm lấy hạt nhân dịch chuyển từ tay Hoàng Tiểu Bàn, “Ta tuyệt đối sẽ không để chủ nhân thất vọng. Tiểu Bàn huynh đệ, chờ chủ nhân trở về, ta sẽ lập tức tâu công cho ngươi!”

Tuy nhiên, trong lòng Lai Phúc thì đã nở hoa rồi!

“Ha ha ha, Ngưu Đại, Thường Uy, chờ ta ra ngoài giúp chủ nhân chuyển các bí cảnh và mê cung về, ta xem sau này các ngươi lấy gì ra mà đấu với ta!”

Lai Phúc nắm chặt hạt nhân dịch chuyển trong tay, trong mắt thiêu đốt lên một loại đấu chí tranh công đoạt vị!

Mọi nỗ lực biên tập cho bản văn này đều thuộc về truyen.free, xin vui lòng không sao chép khi chưa được cho phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free