Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch]Bà Đây Đem Vai Ác Dương Oai - Chương 16: Chương 16

Hiển nhiên, ba kẻ khác loài này đã quên một chuyện quan trọng, để rồi khi chợt nhớ ra thì họ đã bị một đám người vây quanh.

Vu Hoan vẫn giữ nguyên tư thế cũ, chỉ là ánh mắt đã chuyển hướng về phía cửa thành.

Một người đàn ông trung niên ăn vận sang trọng vội vã chạy về phía này. Vu Hoan nhìn chằm chằm hắn một lúc rồi lặng lẽ quay đi chỗ khác.

Mẹ nó! Chẳng thể nào nhận ra người này trông ra sao!

Diêm Tố rụt rè nép vào một bên, dường như rất sợ hãi những người đó.

Vu Hoan trừng hắn một cái, rồi chậm rãi đứng dậy khỏi mặt đất. Nàng vừa đứng vững, người đàn ông kia cũng đã đến gần.

Đầu tiên, hắn với vẻ mặt nghi hoặc đánh giá Vu Hoan một lượt. Ánh mắt lướt qua Dung Chiêu, tức thì đáy mắt lộ ra một tia kiêng kị.

“Dao Nhi, Dao Nhi ở đâu?” Cửa thành lại có đoàn người chạy tới.

Một người trong số đó chạy lên trước với vẻ mặt lo lắng. Thấy người đàn ông đang đứng đối diện Vu Hoan, hắn thẳng tay đẩy ra, vội vã chạy tới chỗ Phong Khuynh Dao.

“Dao Nhi, ngươi làm sao vậy? Tỉnh tỉnh a, đừng dọa cha.”

Cha của Phong Khuynh Dao?

“Các ngươi là ai!” Bị đẩy, rồi lại bị làm lơ, người đàn ông cuối cùng không kìm nén được cơn tức giận trong lòng, quát lớn một tiếng, ra vẻ chỉ cần Vu Hoan nói sai một lời là hắn sẽ sai người trói nàng lại.

Vu Hoan bĩu môi, không nghĩ trả lời vấn đề của hắn.

Dung Chiêu sa sầm mặt, ánh mắt lạnh băng, cũng chẳng có ý định trả lời.

Mọi người vừa chạm phải ánh mắt hắn, ai nấy đều cảm thấy một nỗi sợ hãi trỗi dậy trong lòng. Trên người nam tử tuấn mỹ kia dường như có sẵn một loại quý khí cùng sát khí...

Đúng vậy, chính là sát khí đó, cỗ sát khí ấy khiến người ta hận không thể lập tức quỳ gối trước mặt hắn.

“Dao Nhi sao lại biến ra nông nỗi này, có phải các ngươi làm hay không?” Cha của Phong Khuynh Dao bỗng nhiên xông đến trước mặt Vu Hoan, vẻ mặt giận dữ pha lẫn bi thống.

Này này, con gái ông còn chưa chết đâu, ông cứ làm vẻ mặt như vậy là muốn dọa con bé sợ chết khiếp sao?

Thấy Vu Hoan không trả lời, Phong Vân lại muốn chất vấn Dung Chiêu, nhưng ánh mắt hắn vừa chạm vào Dung Chiêu, khí thế lập tức tan biến.

Người đàn ông này cho hắn một cảm giác thật đáng sợ…

Dù sao hắn cũng là cao thủ đỉnh cấp Thiên Tôn, ở trên đại lục này đều là tồn tại được người người tôn kính. Thế mà bây giờ, chỉ vì nhìn một nam tử trẻ tuổi, hắn lại gần như cảm thấy sợ hãi.

Khi nào trên đại lục có nhân vật như vậy tồn tại?

Cũng khó hiểu không kém là thành chủ Hứa Bác, người nãy giờ vẫn bị làm lơ.

Trong lòng hắn cảm thấy y hệt Phong Vân, cũng không thể hiểu nổi sao một nam tử lợi hại đến thế lại không hề có chút tiếng tăm nào trên đại lục.

“Này này, xem đủ chưa?” Vu Hoan duỗi tay vẫy vẫy vài cái trước mặt Phong Vân, rồi chỉ vào Phong Khuynh Dao nói: “Đây là con gái ông à?”

Phong Vân thoát khỏi sự sợ hãi, lấy lại tinh thần. Thấy Vu Hoan chỉ vào con gái mình, lập tức sắc mặt trở nên khó coi.

“Hai vị, e là phải cho Phong mỗ một công đạo.” Đây là cô con gái duy nhất của hắn, ngày thường nâng niu như báu vật, ngậm trong miệng sợ tan, khi nào để con bé phải chịu khổ thế này.

Người Phong gia đã đặt Phong Khuynh Dao lên cáng mềm. Lúc này, ngoài việc trên người lấm lem bẩn thỉu và quần áo xộc xệch, cả người Phong Khuynh Dao nhìn qua chỉ như đang ngủ, có vấn đề gì đâu?

Vu Hoan cười nhạo một tiếng, ngón tay vẽ vài đường trong không khí, “Ông nhìn kỹ xem, con bé có làm sao đâu? Yêu cầu công đạo cái gì cơ chứ?”

Lúc trước Phong Vân bị bộ dạng của Phong Khuynh Dao dọa sợ, sau đó lại bị Dung Chiêu dọa, đã sớm quên mất việc kiểm tra tình trạng của Phong Khuynh Dao.

Lúc này, bị Vu Hoan vừa nói, hắn mới vội vàng đến kiểm tra tình trạng của Phong Khuynh Dao.

Phong Khuynh Dao… thể chất rất khỏe mạnh… Thật sự rất khỏe mạnh…

Phong Vân hơi mất bình tĩnh, trong đầu hắn vẫn nghĩ, con bé với bộ dạng này thì sao có thể không có chuyện gì được.

“Sao có thể…” Phong Vân lắc đầu, ra vẻ không tin.

“Sao lại không thể? Chẳng lẽ ông muốn con gái mình xảy ra chuyện gì mới vừa lòng à?” Giọng nói mang vẻ châm chọc từ bên trái Phong Vân truyền đến.

Hắn vừa quay đầu liền nhìn thấy khuôn mặt Vu Hoan phóng đại ngay trước mắt. Nụ cười châm chọc trên khóe môi nàng khiến sống lưng hắn ứa ra từng tầng mồ hôi lạnh.

Người phụ nữ này đi đứng không hề có tiếng động sao?

Trước đây thấy nàng chỉ là Hóa Huyền trung cấp, sao giờ lại khiến hắn cảm giác như thái sơn đè nặng, thở không nổi vậy chứ?

“Ngươi… Nói bậy bạ gì vậy.” Phong Vân cố gắng lấy lại bình tĩnh.

Vu Hoan đứng thẳng người, ngẩng cằm, vẻ mặt nghi hoặc, “À, là ta hiểu lầm sao? Vừa nãy thấy ông như vậy, ta còn tưởng rằng con gái ông không có việc gì thì ông thực sự thất vọng đấy chứ.”

“Ngươi… Ngươi ngươi…” Khuôn mặt vốn tuấn lãng của Phong Vân cũng trở nên méo mó, khi xanh khi trắng, nhất thời không biết phải nói gì.

Dao Nhi là đứa con duy nhất của hắn, sao hắn có thể mong đứa con của mình gặp chuyện không may được.

“Ta ta ta, ta làm sao cơ? Ngươi đừng trừng ta chứ, ta sợ lát nữa ta lỡ tay…” Vu Hoan còn chưa nói dứt lời, Dung Chiêu đột nhiên tiến lên kéo nàng ra phía sau, tư thái bảo vệ vô cùng rõ ràng.

“Chúng ta chỉ là đi ngang qua, cũng không quen biết vị cô nương này.” Dung Chiêu mắt không chớp nói dối, khả năng này càng ngày càng thuần thục.

Vu Hoan từ phía sau ló ra, nhưng hắn lại che kín mít phía trước, nàng chỉ có thể ló đầu ra hướng Phong Vân hô: “Cái gì mà đi ngang qua, Phong cô nương chính là do chúng ta cứu về đấy!”

Bốn bề đột nhiên im lặng hẳn.

Diêm Tố vẻ mặt hoảng sợ, cố gắng co mình thành một cục. Cái đồ tổ tông này mà cũng có thể mặt dày nói ra nh���ng lời đó, thật là quá không biết xấu hổ!

Trên gương mặt nghiêm túc của Dung Chiêu xuất hiện một vết nứt nhỏ. Hắn lại lần nữa hoài nghi, có phải mình thật sự đã sai rồi không?

Phong Vân sửng sốt một hồi, ánh mắt dò xét Vu Hoan từ trên xuống dưới, trái sang phải, qua lại nhiều lần, mới hoài nghi hỏi: “Lời cô nương nói là thật sao?”

Cô nương này trông thế nào cũng không giống người sẽ đi cứu người cả.

Không phải hắn mang thành kiến mà nhìn người, mà là những biểu hiện từ đầu của Vu Hoan khiến người ta không tài nào nghĩ tốt về nàng được.

Thái độ ác liệt, thần sắc kiêu căng, ngôn ngữ bất kính.

Thế thì sao hắn tin được cơ chứ?

Vu Hoan thong dong chui ra từ dưới khuỷu tay Dung Chiêu, ánh mắt nhìn Phong Vân như thể hắn là một kẻ ngu ngốc, “Đợi con gái ông tỉnh lại hỏi một chút chẳng phải sẽ biết ta nói có phải sự thật hay không sao.”

Vốn dĩ ngay từ đầu chính là nàng cứu Phong Khuynh Dao, điểm này là sự thật, Phong Khuynh Dao tỉnh lại cũng không thể nào phủ nhận được.

“Hiện tại không nên cùng bọn họ đối ch���t, ngươi cần gì phải đẩy mình vào thế bất lợi?” Giọng nói của Dung Chiêu nhẹ nhàng vang lên trong đầu Vu Hoan.

Vu Hoan khịt mũi, “Ta chẳng qua là thực hiện trách nhiệm của ân nhân cứu mạng, bọn họ quỳ xuống cảm tạ ta còn không kịp, làm sao lại bị đẩy vào thế bất lợi được?”

Ngươi như vậy là không biết xấu hổ, ngươi biết không?

Vu Hoan lại một lần nữa phá vỡ hình tượng của Dung Chiêu trong lòng mình, khiến nó càng thêm tệ hại. Hắn cảm thấy sâu sắc rằng cuộc sống về sau của mình nhất định sẽ là nước sôi lửa bỏng, đầy rẫy hiểm nguy.

Quả nhiên lúc trước quyết định là sai lầm.

Khi còn là quỷ tu thì tốt rồi, cô nương này ỷ có thực lực mà không nghe lời hắn. Giờ thành nhân loại, nàng nghe xong lời hắn nói lại sợ thiên hạ không loạn, cố tình gây sự…

Sao lại có cảm giác như đang bị phóng đại vô hạn thế này?

Là một kiếm linh cao ngạo đầy thực lực, Dung Chiêu ra vẻ hắn không phục, sao lại có thể có người tùy hứng hơn hắn, khó đối phó hơn hắn!”

Mọi bản quyền nội dung của tác phẩm này thuộc về truyen.free, xin vui lòng không sao chép trái phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free