[Dịch]Bà Đây Đem Vai Ác Dương Oai - Chương 20: Chương 20
Tác giả: Mặc Linh Biên tập: May22
Từ trên không trung không ngừng vọng xuống tiếng xào xạc, Vu Hoan ngẩng mặt lên, vẻ mặt trầm ngâm.
Dung Chiêu không rõ Vu Hoan đang suy nghĩ gì, nhưng hắn dám đem Thiên Khuyết Kiếm ra đánh cược, chắc chắn nàng sẽ không nghĩ ra điều gì tốt đẹp.
Thiên Khuyết Kiếm vẫn còn lưu lạc bên ngoài: “Liên quan gì đến tôi chứ!”
“Ngươi nhìn ra điều gì rồi?” Dung Chiêu thử hỏi một câu.
Vu Hoan quay đầu nhìn hắn, đôi mắt sáng rỡ nhưng lại mơ màng: “Không, quần áo thay đổi nhiều quá, khó mà nhận ra.”
Phốc…
Dung Chiêu đứng sững trong gió, hoàn toàn hỗn loạn. Lẽ nào hắn lại đoán sai sao?
Làm ra vẻ mặt nghiêm túc như vậy, cuối cùng lại chỉ để phân biệt quần áo ư??
Đoán lòng phụ nữ khó như mò kim đáy bể, Dung Chiêu lần đầu tiên cảm thấy câu này thật đúng, quả thực là sinh ra để dành cho Vu Hoan.
“Hơi thở Thần Khí yếu đi.” Vu Hoan không nghiêm túc, hắn cũng không thể hùa theo mà làm loạn được!
Tại sao chuyện này cứ phải đổ lên đầu mình chứ?
“À, rồi sao nữa?” Vu Hoan thờ ơ đáp lời, tầm mắt lại chuyển lên không trung, ra sức so sánh các bộ quần áo.
“Muốn lấy ra e rằng khó khăn.”
“Không khó, giết đi là được mà.” Vu Hoan điềm nhiên nói, giọng điệu như thể đang bàn chuyện ăn gì hôm nay, hay thời tiết hôm nay thật mát mẻ, nhẹ bẫng không một chút bận tâm.
Dung Chiêu im lặng, ánh mắt hơi trầm xuống. E rằng lúc này, dù có giết cũng chẳng lấy được thứ đó ra...
“Hai ngàn năm trước có một tin đồn, ngươi nghe qua chưa?”
Dung Chiêu vừa ngẩng đầu đã thấy Vu Hoan khoanh tay, lẳng lặng đứng đối diện. Đôi mắt nàng quỷ dị, cười như không cười, cùng với chiếc áo khoác màu tím và biểu cảm hiện tại, toát lên vẻ âm u đến lạ.
Đáy lòng Dung Chiêu như bị thứ gì đó chạm mạnh, không khỏi rùng mình.
Dung Chiêu cố nén cảm giác bất thường trong lòng, chậm rãi lắc đầu.
Hai ngàn năm trước…
Lúc ấy hắn hẳn là vẫn còn đang ngủ say.
“Đồ tóc dài kiến thức ngắn.” Vu Hoan hừ lạnh, nhưng lại không có ý định nói rõ cái tin đồn đó là gì.
Dung Chiêu ngượng ngùng. Hắn nhớ không lầm thì câu này hình như là dùng để nói về phụ nữ thì phải?
“Muốn lấy Thần Khí ra cũng hoàn toàn không khó, ngươi muốn biết không?” Vu Hoan chống nạnh, nghiêng người về phía trước, trong mắt ánh lên vẻ hài hước.
Trong mắt Dung Chiêu xẹt qua một tia hoài nghi. Hắn theo bản năng liên hệ từ "không khó" kia với việc giết người.
Vu Hoan bĩu môi, bàn tay nhỏ khẽ vỗ lên vai Dung Chiêu, nói: “Yên tâm đi, không phải giết người đâu. Ta còn chưa đến mức phát rồ như thế. Ngươi muốn biết không?”
Ngươi đâu chỉ là phát rồ...
Thực ra là phát rồ biến thái mới đúng.
Dung Chiêu khó khăn nuốt nước bọt. Sao hắn lại có cảm giác sắp nghe được chuyện gì đó không hay ho thế này?
“Nếu ngươi thành tâm cầu xin ta, ta sẽ miễn cưỡng nói cho ngươi biết.” Vu Hoan rụt tay lại, nhếch miệng để lộ hàm răng trắng bóc, cười đến vô cùng âm trầm.
Ai mà cầu xin chứ...
Rõ ràng là ngươi hỏi trước mà.
Dung Chiêu đã không còn sức để phàn nàn. Nàng vui vẻ lên là sẽ biến thành cái dạng gì đây!
Từ khi gặp phải người phụ nữ này, hắn chưa từng có một ngày yên ổn.
Từ khi nàng biến thành nhân loại, hắn lại càng ngày càng bế tắc. Dù sao thì, hắn cũng đã quen rồi, quen rồi.
“Hai ngàn năm trước, Huyễn Nguyệt đại lục xuất hiện một thiên tài, nghe đồn ngày đó có thể lấy lực lượng của bản thân đối kháng toàn bộ đại lục, lợi hại đến không giống người. Đáng tiếc trời ghen ghét anh tài, chỉ sống được một trăm hai mươi tuổi liền chết, sau khi chết hắn để lại một viên Ly Hồn thạch. Nếu có thể tìm được viên Ly Hồn thạch kia, lấy Thần Khí rất đơn giản. Ta xem trọng ngươi đó.”
……
Những lời trước đó đều là vô nghĩa, câu sau cũng chẳng khác gì.
Nàng muốn đẩy việc tìm Thần Khí lại cho hắn, sao hắn có thể đồng ý được?
Ly Hồn thạch thì hắn có chút ấn tượng, chỉ là không nghĩ ra nó có tác dụng thực tế nào.
“Ngươi đáp ứng giúp ta tìm Thần Khí, bây giờ là muốn đổi ý sao?” Dung Chiêu nhìn chằm chằm Vu Hoan, trong đáy mắt như có băng tuyết ngưng tụ.
Vu Hoan gật đầu, vẻ mặt nghiêm túc: “Đúng vậy, ta đáp ứng giúp ngươi tìm Thần Khí, chính là ta không đáp ứng giúp ngươi lấy Thần Khí a. Bây giờ Thần Khí tìm được rồi, ta cũng không nuốt lời mà.”
Dung Chiêu cứng đờ người, thế mà hắn lại không có lời nào để nói.
Trước đây hắn đã biết người phụ nữ này tính tình thất thường, vô cùng xảo quyệt. Nhưng cố tình lúc đó hắn lại không nói rõ ràng rốt cuộc việc tìm Thần Khí sẽ làm đến mức nào...
Đúng là tự mình làm bậy thì không thể sống yên, Dung Chiêu chỉ có thể ngậm ngùi nuốt xuống ngụm máu đang dâng lên cổ họng.
Vu Hoan chống nạnh, thầm cười phá lên trong lòng. Tiểu tử này, dám đối đầu với nàng ư? Cũng không nhìn xem nàng là ai.
Nghiến chặt răng, Dung Chiêu khẽ mở miệng: “Ta là sáng thế kiếm linh, nhúng tay vào thế gian sẽ gây ra phản ứng dây chuyền, bằng không ta cũng sẽ không tìm tới ngươi. Ngươi giúp ta lấy được Thần Khí, có điều kiện gì ngươi cứ nói ra, chỉ cần ta có thể làm được…”
“Dung Chiêu, ngươi quên rồi sao? Những lời này ngươi đã từng nói rồi.” Vu Hoan cắt ngang lời hắn, châm chọc nói.
Dung Chiêu sửng sốt. Hắn thật sự đã nói như vậy, không lâu sau khi hắn ký khế ước với nàng.
Nàng từ chối thẳng thừng, không hề nể nang.
Sau đó hắn cũng đã đề cập vài lần, tuy không kiên quyết như lần đầu, nhưng chỉ chưa đầy một phút đồng hồ là nàng đã từ chối.
Nếu không phải có lần gặp mặt đầu tiên ấy, có lẽ hắn đã nghĩ nữ tử này thật sự không để bụng bất cứ điều gì.
Nhưng chính vì lần gặp mặt đó, hắn biết sâu trong đáy lòng nàng có một điều gì đó đang chống đỡ. Chỉ là, nàng chưa bao giờ nói ra, đem bí mật ấy chôn giấu sâu thẳm trong nội tâm, nơi mà hắn không thể nào chạm tới.
Ngay lúc Dung Chiêu th��t vọng, vai hắn đột nhiên nặng trĩu. Giọng nói mềm mại mang theo chút âm trầm vang lên bên tai: “Coi như ta tâm tình tốt, tạm thời giúp ngươi một lần vậy.”
Đôi mắt Dung Chiêu đột nhiên sáng ngời. Nếu nàng thực sự không giúp, hắn cũng chỉ có thể tự mình ra tay, dù có phải hủy diệt thế gian đi chăng nữa...
Hắn cũng không tiếc.
Con người… vốn dĩ là kẻ lòng tham không đáy.
“Đừng có nhìn ta với ánh mắt cảm kích như thế, bất quá chỉ là ta tâm tình tốt thôi.” Vu Hoan bĩu môi, làm người quá nhàm chán, không làm được chuyện gì, thì thật là phí hoài thân thể này.
Dung Chiêu thầm đen mặt. Rốt cuộc nàng nhìn ra hắn cảm kích từ chỗ nào vậy?
Tự luyến cũng phải có giới hạn chứ.
“Ly Hồn thạch có thể chia lìa hồn phách, cũng có thể đoạn tuyệt hết thảy khế ước, dù là linh hồn khế ước cũng không thể chạy thoát. Chỉ cần dùng Ly Hồn thạch cắt đứt khế ước của Phong Khuynh Dao cùng Thần Khí, lấy Thần Khí liền rất dễ dàng.” Khi Vu Hoan nói những lời này, ánh mắt nàng nhìn thẳng, trên mặt không hề có chút chột dạ nào.
Nhưng Dung Chiêu lại cảm thấy cực kỳ không thích hợp, sự hoài nghi trong lòng không ngừng lớn dần. Không phải hắn hẹp hòi, mà là Vu Hoan thật sự có mục đích.
Ly Hồn thạch có thể cắt đứt khế ước, nàng rất có khả năng sẽ nhân cơ hội này cắt đứt khế ước giữa nàng và hắn.
Dung Chiêu càng nghĩ càng thấy khả thi.
Bằng không người phụ nữ này vì sao lại đột nhiên muốn giúp mình?
Khế ước vừa đứt, hắn và Vu Hoan sẽ trở thành người xa lạ.
Không được, không được! Hắn tuyệt đối không thể để Vu Hoan cắt đứt khế ước giữa bọn họ.
Nhất định phải ngày đêm, mọi lúc mọi nơi dõi theo người phụ nữ này, dù chỉ một giây cũng không thể để nàng rời khỏi tầm mắt hắn.
Vu Hoan nào biết được trong lòng Dung Chiêu đã gán cho nàng một "tội danh" lớn như vậy. Nàng chỉ khoanh tay, vẻ mặt quỷ dị nhìn Dung Chiêu. Ngày thường hắn vốn mặt không đổi sắc, vậy mà lúc này tốc độ thay đổi sắc mặt lại thật sự xuất sắc tuyệt luân.
Cái tên này bị đa nhân cách rồi sao? Chắc chắn rồi!
Bản dịch này là tài sản vô giá thuộc về truyen.free, không thể sao chép hay phân phối dưới mọi hình thức.