[Dịch]Bà Đây Đem Vai Ác Dương Oai - Chương 22: Chương 22
Tác giả: Mặc Linh
Edit: May22
Máu nóng trong lòng Đông Phương Cảnh dâng trào.
Hỗ trợ? Giúp hắn xuống địa ngục sao?
Hít sâu một hơi, Đông Phương Cảnh khẽ mở miệng: “Ta đã giết ngươi trước đây, ngươi cũng đã giết ta một lần rồi, cớ sao còn chưa chịu buông tha ta?”
Một nữ nhân vốn dường như yêu thích mình, chỉ mới một ngày không gặp, tính tình đã thay đổi hoàn toàn…
“Chắc là ta nhìn ngươi không vừa mắt thôi.” Bách Lý Vu Hoan đã chết đi, vậy mà hắn lại còn sống, làm gì có chuyện dễ dàng đến thế.
Quan trọng nhất chính là, nàng không cách nào bình tâm trước việc mình bị biến thành con người này, cơn giận tích tụ ấy tất phải có kẻ gánh chịu mới phải.
Thật không may, Đông Phương Cảnh cùng Sở Vân Cẩm chính là những kẻ phải gánh chịu cơn thịnh nộ của nàng.
Đông Phương Cảnh sắc mặt trắng bệch, xanh xao, chậm rãi quay đầu đối diện ánh mắt Vu Hoan, đáy mắt hận ý đã tràn ngập.
“Ngươi hận ta?” Vu Hoan nháy mắt, thay hắn nói lên lòng mình.
Ánh sáng trong mắt Đông Phương Cảnh dần trở nên rực rỡ, hận, hắn làm sao có thể không hận? Kế hoạch của hắn tất cả đều bị hủy hoại chỉ vì nữ nhân này.
Vu Hoan duỗi tay đặt lên vết thương trên ngực Đông Phương Cảnh, khẽ ấn mạnh một cái, lập tức máu tươi trào ra, thấm qua kẽ ngón tay nàng.
Bởi vì đau đớn, Đông Phương Cảnh trên trán chảy ra mồ hôi lạnh, lại cắn răng không rên một tiếng.
Nàng khẽ lẩm bẩm: “Đông Phương ca ca, ta cho ngươi hai lựa chọn nhé? Là nguyện ý bị ta thiên đao vạn quả khi còn sống, hay là chết rồi mới thiên đao vạn quả đây?”
Này… Là hai lựa chọn?
Một nỗi khuất nhục tức thì bao trùm trong lòng Đông Phương Cảnh, đồng thời, ngực y đột nhiên phát lạnh, như vô số hàn băng bao phủ lấy. Y không còn cảm giác đau đớn nữa, nhưng luồng hàn ý kia lại thấm sâu vào xương tủy, tựa hồ cái chết đang cận kề.
Khắp người cứng đờ không thể nhúc nhích, từng luồng hàn khí tán loạn trong cơ thể y.
Nói cái gì lựa chọn nữa?
Vu Hoan thu tay về, nhìn ngón tay dính máu khẽ bĩu môi tỏ vẻ ghét bỏ, rồi nhìn quanh bốn phía, thấy chẳng có chỗ nào để rửa tay sạch sẽ.
Ánh mắt nàng lướt qua vạt áo lót màu trắng lộ ra trên ngực Đông Phương Cảnh, ánh mắt sáng lên, thô bạo lột áo ngoài của hắn, dùng vạt áo lót lau sạch vết máu.
“Đông Phương ca ca, phải cảm nhận cái chết thật tốt vào. Người khác ta sẽ chẳng thèm đích thân động thủ đâu.”
Đông Phương Cảnh ngươi có thể chịu bao lâu nhỉ?
Dung Chiêu đứng ở nơi xa vẫn luôn trầm mặc quan sát, hắn muốn cam đoan Vu Hoan không phải gánh chịu tội nghiệt, cũng muốn cam đoan nàng sống yên ổn với thân thể này.
Cho nên, người nam nhân này…
Vu Hoan phủi tay đứng dậy, đối mặt với Sở Vân Cẩm nàng cũng không sợ, chỉ là…
Nàng sợ lỡ tay giết chết ả, thì còn gì vui nữa?
Muốn dẫm đạp lên nàng, thì phải xem Sở Vân Cẩm có năng lực đó hay không.
Không có trợ lực mạnh mẽ từ Đông Phương Cảnh phía sau, Sở Vân Cẩm ngươi còn có thể đứng trên đỉnh cao, chịu thế nhân cúng bái nữa sao?
Đáng để mong chờ lắm chứ…
“Đi thôi.” Vu Hoan đi đến bên Dung Chiêu, kéo hắn rời đi.
Dung Chiêu thân hình bất động, nhẹ giọng hỏi: “Ngươi vì cái gì không giết hắn?”
Giống như lúc trước hắn không hiểu vì sao Vu Hoan lại buông tha Sở Vân Cẩm, hiện giờ rõ ràng nàng chỉ cần động ngón tay là có thể giết chết Đông Phương Cảnh, tại sao lại muốn buông tha hắn?
Vu Hoan quay đầu đi, một sợi tóc dài buông lơi trên sườn mặt, vừa vặn che đi cảm xúc trong đáy mắt nàng.
Khóe miệng nàng chậm rãi nhếch lên, trào phúng nói: “Chẳng phải ngươi không cho ta giết người sao? Thế nào, ta hiện tại không giết hắn, chẳng phải ngươi phải vui mừng lắm sao?”
“Hắn đối với ngươi có uy hiếp.” Mệnh cách của hắn tuy có thể thay đổi, nhưng thiên mệnh của hắn lại không thể thay đổi.
Hai người kia về sau chính là thiên mệnh, hiện tại không giết, đợi bọn họ trưởng thành, thì không thể giết được nữa.
Vu Hoan khẽ cười, tiếng cười mềm mại, đáng yêu như hài đồng, hồn nhiên vô tư. Nhưng Dung Chiêu biết, nàng đang tức giận, dù không hề có bất kỳ dấu hiệu nào.
Cũng có lẽ là…
Hắn lại nói sai điều gì rồi.
Nghĩ đến đây, Dung Chiêu không khỏi siết chặt bàn tay, đồng tử hơi co lại, chờ Vu Hoan nói chuyện.
Nhưng mà hắn lại một lần đoán sai, Vu Hoan chẳng nói gì cả, quay đầu rời đi.
Nhìn bóng dáng dần khuất xa, Dung Chiêu trong lòng không thể nói rõ là tư vị gì.
Hắn rõ ràng là muốn tốt cho nàng, sao nàng lại giận dỗi?
Nữ nhân đúng là khó chiều thật.
Dung Chiêu thở dài một tiếng rồi mới đi theo sau. Vu Hoan nghe thấy động tĩnh phía sau, khóe miệng nàng không khỏi nhếch lên vài phần, nhưng ánh mắt lại lạnh băng.
Sáng Thế Chi Kiếm thì đã sao chứ? Dựa vào cái gì hắn nói có thể giết nàng thì nàng phải giết? Không thể giết nàng thì nàng không được giết?
Nàng quyết định, ai dám nhúng tay vào cứ thử xem.
Gặp được Đông Phương Cảnh cũng không trì hoãn bao lâu, quanh quẩn trong rừng thêm một lát, liền thấy được Phong Khuynh Dao.
Nàng đứng trước một cái sơn động, trong tay cầm theo một thanh trường kiếm đen nhánh, cổ xưa, trên thân kiếm dính đầy vết máu đỏ thẫm, từ khe rãnh nhỏ giọt xuống bùn đất rồi biến mất.
Từ góc độ của Vu Hoan, vừa vặn có thể nhìn thấy thần sắc quỷ dị trên mặt Phong Khuynh Dao.
Tựa cười, lại tựa khóc.
Đôi mắt vốn linh động, lúc này lại vô thần nhìn chằm chằm vào sơn động đen kịt.
Vu Hoan liếc nhìn sơn động kia một cái, chỉ có thể nhìn thấy cảnh vật bên trong sơn động trong vòng một thước, còn phía trước nữa thì là bóng tối vô tận.
“Thần Khí.” Vu Hoan hất cằm về phía Dung Chiêu, thần sắc nàng vẫn khó coi như cũ, nhưng vẫn chưa lộ ra vẻ tức giận.
Đôi mắt bình tĩnh của Dung Chiêu khẽ dao động. Một luồng hơi thở quen thuộc từ phía trước như che trời lấp đất tràn đến, hắn cũng không biết vì sao, lại luôn cảm thấy trong hơi thở đó có một luồng lực lượng khiến hắn vô cùng khó chịu.
Rõ ràng không khác gì hơi thở trong trí nhớ của hắn.
Vì sao lại sinh ra cảm giác như vậy?
“Ai đó?” Phong Khuynh Dao đột nhiên xoay người, trường kiếm trong tay chĩa về phía bên trái Vu Hoan, “Ra đây!”
Tim Vu Hoan đột nhiên giật thót, hù chết người, làm gì mà đột ngột thế.
Phía bên kia có động tĩnh, một bóng người từ trong lùm cây nhảy ra, áo trắng như tuyết, giữa khung cảnh xanh biếc bốn bề, trở nên vô cùng nổi bật, khuynh tuyệt thoát tục.
Vu Hoan tức khắc trừng lớn mắt.
Sở Vân Cẩm…
Nàng ta sao lại ở đây?
Vậy người phụ nữ vừa rồi là ai?
Đông Phương Cảnh thay lòng đổi dạ ư? Đừng nói với nàng, chuyện này trước sau mới chỉ mười lăm phút mà Sở Vân Cẩm đã kịp thay đổi xiêm y, sau đó xuất hiện ở đây đấy nhé?
Vu Hoan trong lòng đầy rẫy dấu chấm hỏi, liều mạng trừng mắt nhìn bóng người áo trắng đang thong thả đi tới, muốn chứng minh nữ nhân này không phải Sở Vân Cẩm.
Nhưng mà thân bạch y tiên khí mười phần, vẻ đẹp không góc chết kia, nhìn thế nào cũng chứng minh nữ nhân này chính là Sở Vân Cẩm.
Vu Hoan duỗi tay bắt lấy tay Dung Chiêu, run rẩy yếu ớt hỏi: “Dung Chiêu, đây là phân thân thuật sao?”
Với sự quan tâm của Sở Vân Cẩm dành cho Đông Phương Cảnh, sao có thể bỏ mặc hắn được chứ?
Vu Hoan đã quên, lúc này mới chỉ vừa bắt đầu, ràng buộc giữa Sở Vân Cẩm và Đông Phương Cảnh làm gì đã sâu nặng đến thế.
Dung Chiêu thân hình cứng đờ, biết rõ tính cách nữ nhân này thay đổi nhanh như chớp, nhưng hắn vẫn có chút không thể thích ứng nổi.
Mơ hồ nhìn bóng người phía xa kia, hắn chậm rãi lắc đầu: “Không phải phân thân thuật.” Nhưng mà, nữ nhân kia là ai vậy? Sao nàng ấy lại kích động đến thế?
Ký ức của Dung Chiêu không có vấn đề gì, hắn chỉ lựa chọn ghi nhớ những điều hữu dụng, còn những thứ râu ria, trong mắt hắn đều là phù du, chẳng có chút giá trị nào.
Thế nhưng thấy Vu Hoan kích động như vậy, hắn lại đánh giá Sở Vân Cẩm mấy lần, trong đầu hắn hiện ra một bóng dáng mơ hồ.
Mấy hình ảnh nối tiếp nhau hiện lên, ánh mắt Dung Chiêu ngừng lại một lát.
Ừm…
Cũng là kẻ đã gây ra bi kịch cho thân thể này.
Mọi quyền lợi đối với phiên bản truyện này đều thuộc về truyen.free.