Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

[Dịch]Bà Đây Đem Vai Ác Dương Oai - Chương 35: Chương 35

Tác giả: Mặc Linh

Edit: May22

Vu Hoan thích thú, cười khoái trá trước nỗi đau của người khác.

Đây rốt cuộc là một mối quan hệ khó nói đến mức nào?

“Bách Lý Vu Hoan, cô đừng quá đáng. Ta và cô thanh bạch rõ ràng, trêu chọc như vậy có thú vị gì sao?” Giọng Sở Vân Cẩm hơi run, không phải vì sợ hãi, mà vì tức giận.

Mặc dù vậy, Sở Vân Cẩm vẫn giữ vẻ cao quý, thanh nhã, chỉ là nâng cao âm lượng một chút chứ không hề khiến người khác khó chịu.

Vu Hoan thầm dành cho Sở Vân Cẩm hai trăm năm mươi điểm tán thưởng trong lòng, quả không hổ danh nữ chủ.

“Không thú vị.” Vu Hoan ngẩng đầu, “Chẳng qua cô giả vờ không quen biết ta, chẳng phải ta đang phối hợp với cô đó sao?” Nàng trưng ra vẻ mặt như thể đang hết lòng vì đối phương.

Sở Vân Cẩm cứng mặt, giận không được mà tức cũng chẳng xong.

Có người phối hợp như vậy sao?

Sở Vân Cẩm thật sự hối hận, hối hận vì sao nàng lại nổi hứng muốn đi theo Hứa Nguyên Thanh đến đây!

Nếu không phải có người ngoài ở đây…

Bách Lý Vu Hoan, cứ để cô kiêu ngạo hết lần này đi, đến lúc đó nàng nhất định phải xé xác nữ nhân này thành vạn mảnh mới có thể giải tỏa nỗi oán hận trong lòng.

“Khụ khụ… Đây chính là cô nương đêm đó sao?” Hứa Bác biết Vu Hoan chỉ đang đùa cợt, trong lòng tuy có chút bất mãn, nhưng trên mặt vẫn nở nụ cười rộng rãi, không hề lộ ra chút nào.

“…” Vu Hoan ��ánh giá Hứa Bác một lượt từ trên xuống dưới, trong đầu không có ấn tượng gì, nhưng nàng vẫn cần phải có đầu óc chứ.

“Hứa thành chủ.” Vu Hoan cũng coi như là lễ phép mà gọi một tiếng, đã ở địa bàn của người ta, vẫn phải nể mặt đôi chút.

“Ha ha, khi nãy cô nương không nên đùa cợt như vậy, hai vị đều là cô nương, bị người ta hiểu lầm thì thật không hay chút nào.”

Vu Hoan hết hứng thú nhún vai, liếc Hứa Bác một cái đầy vẻ trào phúng, “Đây là chuyện của ta, ông quản được sao?”

Sắc mặt Hứa Bác sa sầm, ánh mắt mang theo mấy phần ý lạnh.

Nữ tử này quả thật quá xem thường người khác.

“Cô nương, bổn thành chủ có lòng tốt mới nhắc nhở cô, cô mà không nghe, ra ngoài nói bậy thì sẽ chịu thiệt lớn đó.”

“Vậy cám ơn Hứa thành chủ.” Vu Hoan vẫn giữ bộ dạng xem thường người khác, nàng săm soi nhìn người nam tử đứng cạnh Hứa Bác, khóe miệng hơi cong lên, “Đây là người trong lòng của Phong Khuynh Dao sao… Trông thì…”

Ừm, thật bình thường.

Kỳ thực, Hứa Nguyên Thanh trông vẫn khá đáng thưởng thức, khuôn m���t ôn hòa, tuấn tú, ánh mắt dường như điểm xuyết nụ cười thường trực, vừa nhìn đã có thể khiến người ta sinh lòng hảo cảm.

Hứa Bác hừ lạnh một tiếng, cũng không còn vẻ mặt tốt đối với Vu Hoan, quay đầu lạnh lùng nói với Phong Vân: “Phong gia chủ hôm nay đến đây chẳng lẽ không phải để chúc mừng sao?”

Phong Vân vốn cũng một bụng lửa giận, vừa rồi bị Vu Hoan cắt ngang nên mới có thể bình tĩnh trở lại, nhưng lúc này bị ngữ khí của Hứa Bác kích thích, lập tức không thể nhịn được nữa.

“Hứa Bác, ông đã giấu con gái ta ở đâu!”

Phong Vân vừa nói, Vu Hoan lập tức đau đầu, nàng đưa tay đỡ trán lắc đầu, đi tới bên cạnh Dung Chiêu, dùng ngón trỏ khều khều hắn, “Anh nói xem, lát nữa ai sẽ thắng?”

“Sao cô biết bọn họ sẽ đánh nhau?” Dung Chiêu kỳ quái nhìn Vu Hoan.

Vu Hoan liếc trắng mắt Dung Chiêu, “Phong Khuynh Dao ở trong phủ thành chủ, dù không phải do Hứa Bác ra tay, hắn cũng không thể thoát khỏi liên can. Phong Vân yêu thương con gái như thế, sao có thể không đánh chứ?”

Dung Chiêu nghĩ nghĩ, cảm thấy cũng có lý.

“Dựa theo phân tích chiến lực, Hứa Bác sẽ chiếm thế thượng phong, nhưng nếu cô ra tay thì Phong Vân sẽ thắng.”

Vu Hoan nhẹ ‘à’ một tiếng, lười biếng nói: “Ta vì sao phải ra tay? Đừng quên, mục tiêu hiện tại của ta không phải Phong Khuynh Dao.”

“Vậy cô vì sao lại đến đây?” Nếu nàng biết Phong Khuynh Dao ở đây, cũng biết Sở Vân Cẩm ở đây, thì khẳng định cũng biết Diệp Lương Thần không có ở đây.

Hà tất phải đi chuyến này chứ?

“Phong Khuynh Dao ở đây, Diệp Lương Thần nhất định sẽ lộ mặt. Thay vì khắp nơi tìm hắn, sao lại không ôm cây đợi thỏ?”

Nói cũng có đạo lý…

Nhưng mà có gì đó hơi lạ.

Trong lúc bọn họ nói chuyện, bên kia quả nhiên đã đánh nhau, Hứa Nguyên Thanh một mặt khuyên can, một mặt lại giúp Hứa Bác đánh Phong Vân.

Sở Vân Cẩm đứng ở ngoài vòng chiến, ánh mắt âm lãnh ghim chặt vào người Vu Hoan, như thể Vu Hoan vừa cử động, nàng ta cũng sẽ lập tức nhào tới.

Vu Hoan ôm cánh tay, hoàn toàn không hề có ý định muốn giúp đỡ. Sau đó, nàng còn trực tiếp bảo Dung Chiêu lấy đồ ăn vặt ra, một bên ăn một bên xem.

Sở Vân Cẩm có tâm lý mạnh mẽ, nhưng mỗi khi đối mặt với Vu Hoan, nàng luôn cảm thấy tâm trí mình không đủ kiên định. Nữ nhân này hoàn toàn không theo kịch bản, cùng kẻ trong trí nhớ của nàng hoàn toàn không giống nhau…

Chẳng lẽ nguyên nhân là bởi vì nàng, cốt truyện cũng đã xảy ra thay đổi sao?

Hai Thiên Tôn đối đầu với một Thiên Tôn, kết quả có thể đoán trước được, Phong Vân thảm bại.

Phong Vân bị đánh tơi tả nhưng vẫn không quên buông lời hung ác. Hứa Bác miệt thị cười lạnh một tiếng, “Phong Vân, mấy năm nay Phong gia của ngươi ở Phong Tuyết thành cũng đủ phong quang rồi. Hôm nay nếu ngươi không tự tìm đường chết, ta đã sẽ không động thủ với Phong gia. Kết cục ngày hôm nay của Phong gia, đều là do một tay ngươi tạo thành.”

“Cha… Người… Phong bá bá dù sao cũng là…” Hứa Nguyên Thanh cau mày, có chút không đồng tình mà khuyên can.

“Câm miệng! Hôm nay nếu đổi thành Phong Vân, hắn cũng sẽ đối xử với chúng ta như vậy.” Hứa Bác lạnh giọng đánh gãy lời Hứa Nguyên Thanh, chắc là cảm thấy ngữ khí của mình quá dọa người, nên lại dịu giọng xuống, “Nguyên Thanh, con đừng có lòng dạ đàn bà. Dù con hiện tại có thực lực Thiên Tôn, nhưng cứ như vậy đi ra ngoài cũng thật dễ bị lừa.”

Sắc mặt Hứa Nguyên Thanh biến đổi, nhìn Phong Vân nằm trên mặt đất, rốt cuộc cũng không nói thêm gì.

“Hứa Bác… Khụ khụ… Hứa Nguyên Thanh, ha ha ha… Dao Nhi thích ngươi như vậy… Ngươi…” Phong Vân thở hổn hển, “Ngươi lại đối xử với con bé như vậy sao?”

Nghe Phong Vân nhắc tới Phong Khuynh Dao, Hứa Nguyên Thanh lại có chút dao động, muốn nói đỡ cho hắn, nhưng vừa chạm phải ánh mắt lạnh lùng của Hứa Bác, hắn chỉ có thể hậm hực cúi đầu xuống.

“Thật đúng là trò hay.” Vu Hoan vỗ tay lách cách, “Trước kia ta cứ ngỡ mình rất không biết xấu hổ, nhưng so với Hứa công tử, ta mới phát hiện mình cũng chỉ là bình thường thôi. Xem ra ta còn phải cố gắng nhiều hơn nữa.”

Trên mặt Hứa Nguyên Thanh nổi lên một tầng ửng đỏ, không biết là tức giận hay xấu hổ.

Phong Khuynh Dao dành tình cảm cho hắn, hắn biết mình không thể đáp lại nàng như vậy, nhưng những năm gần đây, h��n toàn tâm toàn ý đối xử với nàng, tự nhận mình đã làm được những chuyện mà nam tử khác không làm được.

Cho nên, đối với lời Vu Hoan nói, hắn là giận nhiều hơn xấu hổ.

“Hai vị đây là muốn nhúng tay vào sao?” Hứa Bác phất tay ngăn lại Hứa Nguyên Thanh đang định nói chuyện, trong mắt lóe lên vẻ lạnh lẽo đáng sợ.

Vu Hoan dường như không cảm nhận được sát ý đang dâng lên từ Hứa Bác, nàng đi đến bên cạnh Phong Vân, nâng hắn dậy rồi đặt xuống một chiếc ghế vẫn còn tương đối nguyên vẹn gần đó.

“Vốn là không nghĩ, nhưng mà…” Vu Hoan một tay giúp Phong Vân ổn định hơi thở, một tay nói: “Ta thật không quen nhìn thấy có kẻ nào đó còn không biết xấu hổ hơn cả ta. Cho nên, xin lỗi nhé, chuyện này ta rất vui lòng nhúng tay vào một chút.”

Phốc…

Này thật sự có thể dùng để làm lý do sao?

Một lý do mạnh mẽ đến thế, bọn họ thật là lần đầu được nghe.

Chưa từng có ai có thể trình bày lý do một cách thản nhiên và đặc biệt đến vậy.

Phiên bản chuyển ngữ này do truyen.free thực hiện, mong độc giả không sao chép trái phép.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free