[Dịch]Bà Đây Đem Vai Ác Dương Oai - Chương 47: Một ngày nào đó sẽ biết
Khi chùm tia sáng bao trùm lấy nàng, Vu Hoan chỉ thấy đầu óc choáng váng, thân thể mất trọng lượng chao đảo rơi xuống, gió lạnh buốt âm ầm tràn vào cơ thể.
Cái lạnh này không đơn thuần là lạnh về nhiệt độ, mà là một cái lạnh buốt thấu xương.
Vu Hoan muốn ổn định thân hình, nhưng dù cố gắng giãy giụa một lúc lâu vẫn chẳng ích gì. Nàng chẳng biết mình đang rơi xuống đâu, bốn phía tối đen như mực, căn bản không nhìn rõ bất cứ thứ gì.
“Đem Âm Ngưng Hoa cho ta.”
Vu Hoan cúi đầu nhìn Âm Ngưng Hoa vẫn đang nằm gọn trong tay mình, sắc mặt nàng lập tức tối sầm lại, ngón tay siết chặt. Tất cả là tại cái thứ quỷ quái này!
“Đừng phá.” Giọng Dung Chiêu có chút bất đắc dĩ, chắc hẳn lần này hắn lại phải "lãnh đủ"...
“Đồ vật ta đã lấy được, ta muốn bóp nát thì bóp nát, liên quan quái gì đến ngươi.” Vu Hoan nói với giọng điệu gay gắt, “Đường đường là kiếm linh của Sáng Thế Chi Kiếm, vậy mà lại cần mấy thứ này mới duy trì được hình người? Ngươi là đồ giả mạo phải không!”
Quả nhiên.
Dung Chiêu lại thở dài một hơi, “Ta không ngờ Phong Ấn Chi Lực năm đó lại lợi hại đến thế...”
“Hừ, đã dùng thần lực để phong ấn chặt chẽ đến thế, đương nhiên phải lợi hại rồi.” Vu Hoan khịt mũi cười nhạo một tiếng.
“...” Dung Chiêu nhíu mày, “Sao ngươi lại biết ta dùng thần lực để phong ấn?”
Sắc mặt Vu Hoan cứng đờ, nàng nhanh chóng nhét Âm Ngưng Hoa vào vị trí của Thiên Khuyết Kiếm rồi đáp bừa: “Nghe nói.”
Dung Chiêu nhìn Âm Ngưng Hoa vừa xuất hiện bên cạnh mình, lông mày nhíu chặt hơn.
Khi xưa hắn tự phong ấn mình, chính là dùng lực lượng bản thân, cũng chính là thần lực.
Nên bây giờ mới khôi phục chậm chạp đến thế.
Chuyện này không một ai biết...
Dung Chiêu siết Âm Ngưng Hoa trong tay, từng chút một hấp thu năng lượng từ nó. Ánh huỳnh quang dần dần ảm đạm rồi khô héo hoàn toàn.
Vu Hoan vẻ mặt đầy hối hận, hận không thể tự cho mình vài cái bạt tai. Đúng là cái miệng hại cái thân mà.
Một hơi thở lạnh lẽo quen thuộc đột nhiên bao phủ nàng từ phía sau. Vòng eo nàng đột nhiên bị một đôi tay trắng bệch đáng sợ ôm lấy, Vu Hoan tức thì cứng đờ người.
Chết tiệt, nàng đã nhét Âm Ngưng Hoa vào lúc nào thế này!!
Nàng không chỉ cái miệng tiện, ngay cả tay cũng tiện nốt, cái cuộc sống này đúng là không thể chịu nổi nữa rồi.
Dung Chiêu ôm Vu Hoan, cằm gác trên vai nàng, giọng nói lạnh lùng ẩn chứa một tia nguy hiểm: “Rốt cuộc ngươi đang giấu ta chuyện gì, hửm?”
“À... Ừm... Không có gì cả, chỉ vài chuyện nhỏ nhặt không đáng kể thôi...” Vu Hoan chột dạ, nói lí nhí đến mức gần như kh��ng nghe thấy gì.
Mẹ kiếp, hắn thay đổi phong cách đột ngột thế này là sao chứ.
Dung Chiêu, ngươi là một kiếm linh cao lãnh mà. Cái phong cách này thực sự không hợp với ngươi chút nào, mau trở lại dáng vẻ cao lãnh đi!
“Một chút không đáng kể?” Dung Chiêu khẽ nhếch môi, ánh mắt vốn dĩ luôn đạm mạc giờ đây nhuốm một vẻ yêu dã lạnh lẽo, “Ngươi đã từng nói thật với ta bao giờ chưa?”
“Có.” Vu Hoan ngẩng cổ nghiêm túc gật đầu, “Tên của ta là thật.”
Dung Chiêu: “...”
Hai người vẫn còn đang rơi xuống, nhưng có Dung Chiêu ôm, Vu Hoan lại không còn cảm thấy khó chịu như lúc trước nữa.
Thế nhưng giờ phút này nàng tình nguyện khó chịu, cũng không muốn bị Dung Chiêu ôm.
Nhận thấy Vu Hoan có ý bài xích, vẻ yêu dã trong mắt Dung Chiêu lập tức biến mất, khôi phục vẻ đạm mạc thường ngày.
Hắn lỏng tay, nhưng vẫn không buông Vu Hoan ra. Một ngày nào đó, hắn sẽ biết rõ...
Hơn nữa, hắn tin tưởng, ngày đó sẽ không còn xa nữa.
Vu Hoan thấy Dung Chiêu không còn dáng vẻ nguy hiểm như vừa nãy nữa, cẩn thận thở phào nhẹ nhõm vài hơi. Nàng không dám nói bậy nữa, đúng là dọa chết người mà.
“Tới rồi.” Dung Chiêu buông Vu Hoan, nhưng ánh mắt hắn vẫn dán chặt trên khuôn mặt nàng.
“...” Vu Hoan nhìn quanh bốn phía, ôm chặt Thiên Khuyết Kiếm, “À... Ưm... Đây là đâu vậy?”
Có ánh sáng, nhưng không rõ phát ra từ đâu. Bốn phía đều là nham thạch, trên những tảng đá có thứ gì đó xanh mượt lúc nhúc trông thật ghê tởm. Bên trái họ có một lối đi, còn ba mặt còn lại đều đã bị phá hủy. Trong lối đi cũng có ánh sáng, nhưng rất mờ nhạt, chỉ đủ để thấy được lối đi dưới chân.
“Đi theo ta.” Dung Chiêu vòng đến phía trước Vu Hoan, thân hình cao lớn của hắn lập tức che khuất một phần ánh sáng.
Vu Hoan có chút thất thần nhìn bóng lưng phía trước, trước nay vẫn luôn là nàng đi trước dẫn đường mà...
“Đừng chạm vào mấy con sâu đó.” Giọng Dung Chiêu từ phía trước chầm chậm truyền tới.
Vu Hoan giật mình thon thót, cảm giác quái dị ấp ủ trong lòng nàng lập tức biến mất không còn dấu vết.
Lúc này trong đầu nàng chỉ còn một chữ duy nhất: sâu!
Chết tiệt, mấy thứ xanh mượt xung quanh này là sâu ư? Trời đất ơi, cần gì phải ghê tởm đến mức này chứ!
Vu Hoan ghé sát vào nhìn kỹ, quả nhiên chúng đang lúc nhúc chuyển động. Nàng tức khắc nổi da gà, chà xát cánh tay, rồi vội vàng chạy đến bên cạnh Dung Chiêu, rất tự nhiên mà kéo lấy tay hắn. Cái chạm tay vốn lạnh lẽo ấy, trong hoàn cảnh này, Vu Hoan lại hoàn toàn không cảm thấy lạnh nữa.
Dung Chiêu liếc mắt nhìn nàng một cái, ngón tay khẽ giật, rồi chủ động nắm chặt lấy tay nàng.
Vu Hoan vẫn còn đang đắm chìm trong nỗi ghê tởm mấy con sâu xanh mượt kia, nên không hề chú ý tới động tác này của Dung Chiêu.
Đi chừng nửa khắc, ánh sáng phía trước dần mạnh lên, nhưng lại vô cùng vẩn đục, mang theo từng đợt hắc khí nhè nhẹ bay ra.
Vu Hoan cùng Dung Chiêu liếc nhau, cả hai cùng lúc tăng tốc bước vào trong luồng sáng.
Đập vào mặt là một luồng khí âm hàn, ẩm ướt, tanh tưởi. Sau khi thích ứng một chút, tầm mắt họ mới dần trở nên rõ ràng.
“Chết tiệt!” Đáy mắt Vu Hoan tràn đầy khiếp sợ.
Xương khô, vô số bộ xương khô chất cao như núi.
Những bộ xương khô đó không phải màu trắng, mà phủ một màu xanh lá, trong sắc xanh lại ẩn hiện màu đen, trông vô cùng quỷ dị.
Trên đó còn có không ít những con sâu màu xanh biếc, thỉnh thoảng lại thấy một hai con toàn thân màu trắng.
Vu Hoan dựa sát vào Dung Chiêu, giọng nói nàng có chút run rẩy, “Dung Chiêu, ngươi... ngươi...”
“Lá gan ngươi khi nào biến nhỏ như vậy?”
Ánh mắt Dung Chiêu chợt lóe lên ý cười trêu chọc, không thoát khỏi mắt Vu Hoan. Nàng khịt mũi nói: “Ta ghét nhất là mấy con sâu này, nhìn đã thấy ghê tởm rồi.”
Ý ngầm là, những thứ nàng chán ghét thì ngay cả ý muốn động thủ nàng cũng không có.
“Có cái gì ngươi không chán ghét ư?” Cái gì cũng ghét, rốt cuộc nữ nhân này có thích thứ gì không vậy?
“Ừm... Tùy tâm trạng.”
“...”
Trên cẳng chân bỗng truyền đến một trận đau đớn, Vu Hoan cúi đầu nhìn xuống thì thấy trên ống quần đang bò vài con sâu.
Vu Hoan vội vàng phủi bay mấy con sâu đó, vén ống quần lên xem chỗ bị cắn, nơi đó nổi lên vài đốm đỏ.
Vu Hoan nhíu mày, dùng đầu ngón tay khẽ vuốt qua, nhưng lại không lành lặn như nàng tưởng. Ngược lại, mấy đốm đỏ còn lan rộng ra không ít.
Vu Hoan hơi bất an. Bản thân nàng có năng lực chữa trị cường đại, chỉ cần không bị thương đến chỗ yếu hại, đều có thể khôi phục trong nháy mắt.
Nhưng có một loại vật chất mà nàng không thể chữa trị được.
Độc...
Dù là độc rất nhỏ, không nguy hiểm đến tính mạng, nàng cũng không thể dùng năng lực của mình để chữa trị.
Mấy thứ này mà lại có độc sao...
Dung Chiêu cũng phát hiện Vu Hoan không thể làm mấy đốm đỏ biến mất, vẻ mặt hắn lập tức trở nên nghiêm túc hơn hẳn.
Hắn ngồi xổm xuống, tay hắn nắm lấy cẳng chân trắng nõn của Vu Hoan, đầu ngón tay bao phủ lên đốm đỏ, rồi từ từ di chuyển.
Vu Hoan rũ mắt nhìn ngón tay Dung Chiêu đang di chuyển trên da thịt mình, “Thế nào rồi? Có vấn đề gì ư?”
Dung Chiêu không trả lời, hắn nghiêng đầu cẩn thận quan sát mấy con sâu nhỏ đang mấp máy trên mặt đất một lát, rồi mới buông cẳng chân Vu Hoan ra.
“Chắc là Hồng Vĩ Điệp, nhưng chúng vẫn chỉ là ấu trùng, độc tính không lớn lắm. Ta sẽ giúp ngươi bức độc ra ngoài.”
Hồng Vĩ Điệp?
Truyen.free là nơi duy nhất giữ bản quyền cho từng câu chữ trong bản dịch này.