[Dịch]Bà Đây Đem Vai Ác Dương Oai - Chương 6: Chương 6
“Tổ tông, chúng ta đi đâu?” Tiểu quỷ thấy Vu Hoan cứ thế lang thang vô định, không kìm được bèn hỏi nhỏ. Vu Hoan dừng bước, quay đầu nhìn hắn một cái, nhướn mày hỏi: “Ngươi tên gì?” Vừa nghe Vu Hoan hỏi tên, tiểu quỷ liền ngượng ngùng cúi thấp đầu: “Ta… ta tên Diêm Tố.” Vu Hoan đánh giá tiểu quỷ từ trên xuống dưới mấy lần, rồi đột nhiên cười phá lên: “Ha ha ha, nghiêm túc à? Ngươi có điểm nào giống cái tên đó chứ?” Bị Vu Hoan cười nhạo, Diêm Tố càng thêm ngượng ngùng, gương mặt bán trong suốt của hắn gần như ửng đỏ. Ngập ngừng hồi lâu, một giọng nói yếu ớt như tiếng muỗi kêu mới cất lên: “Là chữ Diêm trong Diêm Vương, chữ Tố trong thuần khiết.” Nụ cười trên môi Vu Hoan chợt tắt, ánh mắt nàng cũng lạnh đi trông thấy. Diêm Tố không biết mình đã nói sai ở đâu, cúi đầu đến mức không dám thở mạnh. “Ngươi đi đi, đừng đi theo ta.” Vu Hoan quay đầu bước đi. Nàng hiện tại đang cần tìm Thần Khí, mang theo một con quỷ thế này thật sự rất bất tiện. Diêm Tố như bị sét đánh, mãi một lúc lâu sau mới hoàn hồn, khi Vu Hoan đã sắp đi khuất bóng. Hắn há miệng kêu rên, nước mắt nước mũi giàn giụa: “Tổ… Tổ tông, ngài muốn vứt bỏ con sao? Đừng mà, con không muốn ở một mình.” Vu Hoan đau đầu xoa xoa thái dương, xách cái con quỷ đang ôm chân mình sang một bên. Nàng tức giận nói: “Ngươi bây giờ là quỷ, không phải người. Quỷ vốn dĩ là độc lai độc vãng, kết bè kết đội là cầm thú. Buông ta ra, không thì ta trở mặt đấy!” Diêm Tố tủi thân lắc đầu, đôi tay ôm càng chặt hơn, trong lòng thầm oán trách: Ngươi bây giờ đã trở mặt rồi còn gì! Vu Hoan hít sâu một hơi, khóe miệng giật giật, rồi lập tức nở nụ cười tươi như hoa, ra vẻ chị gái nhà bên hòa ái dễ gần, hạ giọng dụ dỗ: “Ngươi không buông ta ra, ta làm sao mà đưa ngươi đi được?” Đồng tử Diêm Tố ngấn sương mù xoay chuyển, tựa hồ cảm thấy Vu Hoan nói có lý. Hắn ngập ngừng buông tay, rồi lại ngẩng đầu nhìn Vu Hoan thêm mấy lần. Thấy nàng không có ý định chạy trốn, hắn mới thả lỏng tay thêm chút nữa. Mãi đến khi hắn hoàn toàn buông tay, Vu Hoan mới thở dài, lập tức đặt tay lên vai Diêm Tố. “Thiếu niên à, ngươi vẫn còn ngây thơ quá.” Lúc Diêm Tố còn chưa kịp phản ứng, Vu Hoan đã dùng sức xách hắn lên, trực tiếp ném ra ngoài: “Thiếu niên, cứ tu luyện cho tốt nhé!” Nhìn bóng người phía dưới dần dần thu nhỏ, Diêm Tố chớp mắt mấy cái mới hiểu ra mình vừa bị ném đi… Vu Hoan nhìn Diêm Tố biến mất, không dám nán lại dù chỉ một giây, nàng không muốn làm bảo mẫu. “Ngươi không cần thiết phải đuổi hắn đi.” Trong đầu đột ngột vang lên một giọng nam. Vu Hoan bước đi không chút xao động, chiếc váy dài đỏ tươi của nàng bay phất phới trong gió. “Ta làm việc thế nào, không cần ngươi xen vào. Không muốn Thần Khí nữa sao?” “Ngươi tức giận rồi.” Không phải một câu hỏi, mà là lời khẳng định. Lúc này, mặt Vu Hoan lạnh đến mức có thể đóng băng, người không mù ai cũng biết nàng đang tức giận. “Nếu ngươi không bắt ta tìm Thần Khí thì ta sẽ không tức giận.” Tìm cái mẹ gì Thần Khí! Muốn tìm thì tự mà đi tìm chứ, một hai phải quấn lấy nàng! “Ngươi tiếp tục đi.” Vu Hoan thầm rủa tổ tông mười tám đời của cái giọng nói kia một lượt, nhưng cũng không đủ để phát tiết hết sự tức giận trong lòng nàng. Mãi đến khi chân trời bắt đầu ửng sáng, Vu Hoan mới dừng lại. Hoàn cảnh bốn phía xa lạ làm nàng tức khắc tỉnh táo vài phần. Này mẹ nó là cái địa phương quỷ quái gì thế? Mà phong cảnh thật sự không tồi, là một nơi tốt để tự sát. Vu Hoan vừa nảy ra ý nghĩ đó, trước mặt nàng liền xuất hiện mấy chữ to. ‘Lực lượng của ngươi đã bị phong ấn trong thân thể này, tự sát là không thể khôi phục tu vi.’ Ta dựa vào! Vu Hoan yên lặng giơ ngón tay giữa lên. Cái này mẹ nó là trói chặt nàng vào thân thể này, quá âm hiểm! “Chẳng phải là nếu ta tìm được Thần Khí thì ngươi sẽ buông tha ta sao?” Vu Hoan đành cam chịu lên tiếng. Tên này đã hạ quyết tâm không buông tha nàng, nàng cũng hết cách rồi, đành phải chấp nhận. ‘Đúng vậy.’ Mấy chữ màu đen trong không khí lắc lư vài cái, rồi chậm rãi biến mất. Vu Hoan suy tư một lát, nghiến răng nghiến lợi nói: “Được, nhưng ta có yêu cầu.” ‘Chỉ cần không quá phận, ta sẽ đáp ứng ngươi.’ Trong mắt Vu Hoan hiện lên một tia tinh ranh: “Ngươi nói cho ta ngươi là thứ gì, nếu có bất kỳ sự giấu giếm nào, ta có quyền từ chối giúp ngươi tìm Thần Khí.” Nếu muốn chống lại hắn, trước hết phải biết rõ đối tượng là ai chứ? Trong không khí một hồi lâu không có chữ nào xuất hiện, cũng không có thanh âm, bốn phía chỉ có tiếng gió thổi cỏ lay, càng thêm trống vắng. Vu Hoan rất kiên nhẫn chờ đợi, nàng có rất nhiều thời gian. Một hồi lâu sau, Vu Hoan đột nhiên cảm giác không khí dao động dữ dội. Hư không trước mặt nàng dường như bị ai đó dùng tay xé toạc ra, để lộ một khe hở đen tuyền. Một bóng người màu tím chậm rãi hiện ra. Nhìn ngược sáng, Vu Hoan chỉ cảm thấy người đàn ông xé rách không gian mà đến này có chút chói mắt. Nàng ngẩng đầu muốn nhìn rõ diện mạo của hắn, nhưng trong đầu nàng chỉ hiện lên một hình ảnh bình thường, không có gì đặc biệt, chẳng khác gì người qua đường Giáp. Má nó! Còn không cho người ta thấy mặt sao! Người nọ vẫn chưa bước ra khỏi khe hở, chỉ đứng ở mép khe, bình tĩnh nhìn nữ tử với vẻ mặt buồn bực đang ngẩng đầu nhìn lên phía dưới. “Ta tên Dung Chiêu, là kiếm linh của Thiên Khuyết Kiếm. Như vậy ngươi đã hài lòng chưa?” Dung Chiêu cũng không sợ thân phận mình bị bại lộ. Hắn biết người phụ nữ này khác với những người khác, dã tâm của nàng không nằm ở đây. Hoặc có thể nói, dã tâm của nàng… Trong đầu hắn thoáng hiện lên một ý nghĩ, nhưng Dung Chiêu cố gắng suy nghĩ, cuối cùng vẫn không nhớ ra. “Thiên Khuyết Kiếm? Không phải đã mất tích vạn năm sao? Ngươi đừng tưởng ta đọc ít sách mà lừa nhé?” Vu Hoan thấy cổ hơi đau, đơn giản là không thèm nhìn hắn nữa, dù sao cũng chẳng thấy rõ hắn trông ra cái bộ dạng quỷ quái gì. Dung Chiêu vươn bàn tay trắng bệch đến trong suốt, làm động tác vẫy tay về phía ấn đường Vu Hoan. Một đạo kiếm quang cực nhanh bay ra từ giữa ấn đường nàng. Vu Hoan tất nhiên là nhận ra thứ đó, chẳng phải là cái thứ lúc trước không biết xấu hổ chui vào cơ thể nàng sao! Bây giờ nhìn thấy kẻ đầu sỏ, Vu Hoan hận không thể bầm thây vạn đoạn nó! Nếu không phải nó, sao nàng bây giờ lại bị ép đi tìm cái thứ Thần Khí quái quỷ gì đó chứ! Kiếm quang bay lượn loạn xạ một vòng trong không trung, cuối cùng mới run rẩy dừng lại giữa Dung Chiêu và Vu Hoan, lung lay sang trái sang phải vài cái, tựa hồ đang lựa chọn sẽ bay về phía bên nào. “Ngươi đã biết Thiên Khuyết Kiếm, vậy hẳn phải nhận ra nó. Bây giờ ngươi đã tin lời ta nói chưa?” Giọng Dung Chiêu mang theo sự lạnh nhạt vô tận. Vu Hoan trợn trắng mắt, thấy kiếm quang muốn bay về phía mình, lập tức lùi lại, vừa nói: “Ai quy định biết Thiên Khuyết Kiếm thì nhất định phải nhận ra nó?” Thật ra nàng không chỉ nhận ra nó, mà năm đó Thiên Khuyết Kiếm gặp phải đại tai họa, nàng còn nhúng tay không ít chuyện. Bất quá chuyện này nàng chắc chắn sẽ không để Dung Chiêu biết. Nàng cứ không thừa nhận là mình nhận ra nó, hắn có thể làm gì được nàng chứ? “Hết cách, bây giờ ngươi đã nhận ra. Nếu ngươi đã biết rồi, thôi thì ta cũng không thu bản thể Thiên Khuyết Kiếm về nữa, ngươi cứ mang theo bên mình đi. Ta vừa thức tỉnh không lâu, không thể duy trì hình người trong thời gian dài.” Dung Chiêu không đợi Vu Hoan nói tiếp, trực tiếp biến mất vào trong khe hở đen tuyền. Cái khe cũng biến mất theo, giống như chưa bao giờ xuất hiện. Vu Hoan nhìn Thiên Khuyết Kiếm đang lơ lửng trong không trung chưa biết đi đâu, khóe miệng nàng giật giật dữ dội vài cái. Cái này mẹ nó là ném cho nàng một cục diện rối rắm sao? Ép mua ép bán như thế này thật sự hay ho lắm sao!! Thiên Khuyết Kiếm tuy rằng đã mất tích hơn vạn năm, nhưng ở đại lục này, danh tiếng thanh kiếm sáng thế trong truyền thuyết vẫn chưa từng mai một. Người muốn tìm được nó càng nhiều không đếm xuể. Hiện giờ… Nàng lại bị ném cho một cái phiền toái lớn như vậy! Ta dựa vào! Tên Dung Chiêu kia mà còn dám xuất hiện, nàng cam đoan sẽ đánh chết hắn! Thiên Khuyết Kiếm tiến lại gần Vu Hoan, quanh nó có một vầng sáng. Thân kiếm bên trong cũng chẳng có đặc điểm gì nổi bật, thậm chí không khác gì một thanh kiếm bình thường, có khi còn không bằng. Chỉ là trên chuôi kiếm khắc hình cung điện trên trời, và hai chữ xiêu vẹo để chứng minh thân phận của nó. Lúc trước Sáng Thế Thần tạo ra thanh kiếm này quả thật quá tùy tiện.
Bản quyền dịch thuật của tác phẩm này thuộc về trang truyen.free.