[Dịch]Bà Đây Đem Vai Ác Dương Oai - Chương 65: Mong ước hai ngàn năm của nàng
“Ngươi bình tĩnh lại một chút, đờ mờ.” Vu Hoan tát thẳng lên mặt Diệp Lương Thần.
Diệp Lương Thần hoảng sợ thật sự, nhưng sâu trong đáy mắt hắn lại ẩn chứa căm hận và oán độc khôn cùng.
Hắn hận nàng? Rồi lại sợ nàng?
Phát hiện ra điều này khiến Vu Hoan bật cười, tình huống gì thế này!
“Này, ngươi tại sao lại sợ ta? Ta đã làm gì ngươi đâu!”
Diệp Lương Thần không ngừng lùi vào góc, quần áo hắn dính đầy máu do cử động.
Vu Hoan lập tức lùi lại một bước, cau mày nói: “Ly Hồn Thạch ở đâu?”
Đối với nàng, mùi máu tươi giống như độc dược vậy.
Diệp Lương Thần lắc đầu lia lịa, “Không biết, ta không biết, đừng hỏi ta…”
Vu Hoan cầm lấy Thiên Khuyết Kiếm, cảm nhận được luồng khí lạnh, nàng từ tốn tiến lại gần, nói: “Diệp Lương Thần, sự kiên nhẫn của ta có giới hạn, Ly Hồn Thạch ở đâu?”
“Không biết… không biết…” Diệp Lương Thần lẩm bẩm lặp đi lặp lại ba chữ đó, ánh mắt hắn trở nên ngây dại.
“…” Sợ đến ngốc rồi sao?
Mẹ nó, nàng đã động đến hắn chút nào đâu!
Nam nhân này chẳng phải được mệnh danh là ác bá sao? Với cái dáng vẻ này mà cũng đòi làm ác bá à?
Vu Hoan lục tung căn phòng của Diệp Lương Thần vẫn không tìm được thứ mình cần.
Diệp Lương Thần trên giường vẫn giữ nguyên tư thế ngồi đó, cứ như Vu Hoan đã làm gì tày trời với hắn vậy.
Vu Hoan trợn trắng mắt, đẩy cửa phòng đi ra ngoài.
Hai người canh giữ bên ngoài cũng chẳng thấy đâu, toàn bộ Diệp gia trong cảnh hỗn loạn.
Chắc hẳn là tin tức từ thành Tuyết Phong đã được xác nhận, những người này đều hoảng sợ bỏ trốn.
Dù sao hiện tại chẳng ai chú ý đến nàng, nàng nghênh ngang đi lại khắp Diệp gia.
Trong lúc loanh quanh đó, nàng còn gặp được mấy người nam nữ trẻ tuổi ăn mặc hoa lệ, chắc là mấy thiếu gia tiểu thư của Diệp gia. Chỉ là bọn họ vội vàng chạy ra khỏi phủ, căn bản không thèm liếc nhìn Vu Hoan lấy một cái.
Vu Hoan khóe miệng giật giật, nếu luồng oán khí kia thật sự lan đến đây, liệu bọn họ có thoát được không?
Vu Hoan đi loanh quanh Diệp gia một vòng cũng chưa nhìn thấy nơi nào có khả năng cất giấu Ly Hồn Thạch.
“Bên trái.” Hai chữ đột nhiên xuất hiện trong không khí, sau một giây liền biến mất.
Điều đó chứng tỏ Dung Chiêu còn đang tức giận.
Vu Hoan im lặng đỡ trán, hướng mắt sang phía bên trái, đó là một kiến trúc rất bình thường…
Dung Chiêu chắc không phải vì tức giận mà gài bẫy nàng đấy chứ?!
Vu Hoan không hiểu, nhưng lúc này nàng chẳng còn cách nào khác, đành phải đi về phía kiến trúc kia.
Đây là một gác mái độc lập, cao hai tầng, nhìn qua không có gì nổi b���t.
Nhưng khi nàng vừa bước được hai bước, đầu nàng bỗng chạm phải một lớp màng chắn trong suốt, sau vài giây choáng váng, nàng hoàn hồn, “Trận pháp sao?” Nó che giấu thứ gì đây?
Vu Hoan có thể khẳng định, Ly Hồn Thạch ở bên trong trận pháp này.
Nhưng đi vào bằng cách nào đây?
Nàng duỗi tay sờ thử, cảm giác như chạm vào một bức tường lạnh lẽo, rất dễ chịu.
Chắc hẳn nó chỉ có chức năng phòng ngự thôi.
Đa số mọi người đều cho rằng trận pháp công kích lợi hại, trên thực tế, trận pháp phòng ngự chẳng hề thua kém trận pháp công kích chút nào.
Thậm chí, trong việc phá giải, trận pháp phòng ngự còn khó khăn hơn nhiều.
Nàng có thể chạm vào trận pháp, có nghĩa là nàng có thể sử dụng linh hồn chi lực.
Vu Hoan trong lòng vui mừng, lập tức vận dụng linh hồn chi lực trong cơ thể đánh lên trận pháp.
Ý tưởng thì hay đấy, nhưng Vu Hoan quên mất rằng, cho dù nàng có thể chạm vào trận pháp, linh hồn chi lực của nàng cũng chỉ có thể duy trì trong chốc lát mà thôi, chỉ thích hợp cho những trận tốc chiến tốc thắng.
Nếu kéo dài thời gian, linh hồn chi lực sẽ bị phân tán mất.
Mà cái trận pháp này lại quá lớn, linh hồn chi lực căn bản không thể khuếch tán rộng đến mức đó…
“…” Vu Hoan vô cùng bực bội trong lòng.
“Tránh ra!” Phía sau lưng chợt lạnh buốt, cơ thể nàng không tự chủ được lùi lại phía sau.
Này, này, không thể nhẹ tay hơn chút được à?
Cao hơn người ta một chút thì ghê gớm lắm sao? Là có thể tùy tiện túm cổ áo người ta à?
Vu Hoan vô cùng khó chịu trừng mắt nhìn người đứng phía trước nàng, mặc dù bực tức, nàng chỉ đành hậm hực đứng yên đợi phía sau.
Phương pháp phá trận lần này của Dung Chiêu không còn khó hiểu như hai lần trước, hắn trực tiếp đặt tay lên màng trận pháp, Vu Hoan còn chưa kịp thấy rõ điều gì, thân ảnh Dung Chiêu bỗng dưng biến mất.
A? Vu Hoan kinh ngạc ngó nghiêng xung quanh, nhanh chóng cầm Thiên Khuyết Kiếm tiến lên tìm Dung Chiêu.
Ngay lúc Vu Hoan đến gần trận pháp, đầu Dung Chiêu đột ngột xuất hiện trong không khí.
Chỉ có cái đầu!!!
Vu Hoan sợ đến mức lùi về sau vài bước, mẹ nó, chỉ trong một giây, Dung Chiêu đã bị người ta chém đứt đầu rồi sao??
Nhìn bộ dáng của Vu Hoan, Dung Chiêu thấy đau đầu thật, hắn vươn cánh tay vẫy vẫy tay ra hiệu cho Vu Hoan, “Nhanh lên, trận pháp sắp khép lại rồi!”
Vu Hoan vỗ ngực thở phào nhẹ nhõm, làm người ta sợ muốn chết.
“Không có tiền đồ!” Dung Chiêu hừ lạnh một tiếng, đầu và cánh tay hắn biến mất cùng lúc.
Vu Hoan trợn trắng mắt, đột nhiên thấy một cái đầu xuất hiện, ai mà chẳng sợ cơ chứ.
Bước vào trận pháp, Vu Hoan mới phát hiện, căn gác mái vừa rồi chỉ là một vẻ ngoài giả dối mà thôi.
Cảnh vật bên trong thật sự là: một dòng suối róc rách chảy, hương hoa bay thoang thoảng, vài tiếng chim kêu ríu rít… À, nàng cũng không biết phải miêu tả ra sao.
Tóm lại, kiến trúc nơi đây thật sự rất tao nhã, lịch sự, trông đặc biệt dễ chịu.
Dung Chiêu đi rất nhanh, Vu Hoan cơ hồ phải chạy vội mới đuổi kịp hắn.
Nơi này có rất nhiều nhà, Dung Chiêu trực tiếp vòng qua những căn nhà đó, cuối cùng dừng lại trước một cánh cửa đá.
“Dung Chiêu, ngươi có không gian chứa đồ không?” Vu Hoan túm tay áo Dung Chiêu, tầm mắt dán vào những ngôi nhà ở phía xa kia.
Dung Chiêu mò mẫm trên cánh cửa đá một hồi lâu, “Răng rắc” một tiếng khẽ vang lên, cánh cửa đá tự động mở ra, hắn nhanh chóng đi vào, phớt lờ câu hỏi của Vu Hoan.
Vu Hoan bĩu môi, chạy nhanh theo.
Bên trong là một thạch thất không lớn, Vu Hoan liếc mắt một cái đã thấy ngay hòn đá màu lam nhạt lơ lửng giữa thạch thất.
“Ly Hồn Thạch.” Thần sắc Vu Hoan đầy kích động, chạy vội đến.
Dung Chiêu cau mày, theo bản năng định ngăn nàng lại. Nhưng Vu Hoan căn bản không hề để ý, nàng chỉ mải mê ngắm nhìn nó với vẻ mặt vui sướng.
Vu Hoan lại không ngốc, một nơi như thế này, chắc chắn có cơ quan cạm bẫy, nàng đâu phải đứa ngốc mà tự tiện cầm lấy.
Dung Chiêu im lặng tiến đến, nhìn hòn đá phía trước đang tỏa ra ánh sáng nhàn nhạt, “Đây là Ly Hồn Thạch sao?”
“Ừm, ngươi đừng thấy nó nhỏ mà khinh thường, nó rất hữu dụng nha.” Vu Hoan gật đầu, ánh mắt lóe sáng, vẻ vui sướng càng ngày càng đậm.
“Ngươi biết nó ở Diệp gia từ khi nào?” Hắn tin lời của Vu Hoan, đúng là từ Đại trưởng lão Diệp gia biết được điều đó, nhưng còn về thời gian thì…
“Có lẽ là hai ngàn năm trước…” Vu Hoan nhớ lại, “Lúc đó ta nhớ rõ có một ông lão tên Diệp Khai mang theo nó bên mình, vốn dĩ lúc đó ta đã muốn cướp lấy nó, nhưng sau đó xảy ra vài chuyện khiến ta phải rời đi một khoảng thời gian. Khi ta trở về thì không còn tìm thấy Diệp Khai nữa. Vào thời điểm đó, ta cũng không cần đến Ly Hồn Thạch, lại có những chuyện khác phải giải quyết, nên ta đã không truy đuổi hắn.”
Thèm muốn đồ của người khác tận hai ngàn năm…
Đúng là cố chấp thật!
Dung Chiêu không biết Vu Hoan nói có bao nhiêu phần là thật, bao nhiêu phần là giả. Hắn chỉ có thể xác định một điều, nếu lúc đó nàng không đoạt lấy Ly Hồn Thạch, thì tuyệt đối đã có chuyện gì đó xảy ra khiến nàng phải thay đổi ý định.
Đây là sản phẩm chuyển ngữ độc quyền của truyen.free.