[Dịch]Bà Đây Đem Vai Ác Dương Oai - Chương 73: Đánh nhau ở sơn động
Cuối cùng Vu Hoan nói nhỏ với Diêm Tố gì đó, Dung Chiêu không nghe rõ, chỉ biết khi Diêm Tố rời đi, hắn còn vui vẻ hơn cả khi được Vu Hoan chấp nhận cho đi theo. Dung Chiêu thầm nghĩ, tên tiểu quỷ kia chắc chắn đã bị Vu Hoan lừa rồi.
Sau khi thu phục được tên tiểu quỷ, Vu Hoan cũng rất vui vẻ, kéo Dung Chiêu chạy về phía thành Từ An. Lúc này, kết giới đã bị phá vỡ được một lúc. Bên trong thành, Phong Khuynh Dao đang đại khai sát giới, còn những người cố gắng chạy ra ngoài thì lại bị đám quỷ tu chặn lại.
Ngoài thành Từ An, thi thể nằm la liệt khắp nơi.
Vu Hoan dùng sức kéo cánh tay Dung Chiêu, từng bước lách qua đám thi thể đó. Những quỷ tu đứng xung quanh dường như kiêng kị điều gì, không dám tiến lên. Vu Hoan chỉ vào những thi thể nằm la liệt, cười nói với Dung Chiêu: “Dung Chiêu, ta bỗng nhiên thấy mình thật lương thiện…”
Dung Chiêu: “…” Nàng còn mặt mũi nói câu này sao?
“Cứu…” Mắt cá chân đột nhiên bị một người nắm lấy. Một người đẫm máu khó khăn ngẩng đầu, đôi mắt vương máu lập lòe những tia hy vọng. Vu Hoan rũ mắt, ghét bỏ nhíu mày, nhanh chóng rụt chân lại. Niềm hy vọng trong mắt người nọ lập tức mất đi, khí lực cũng tiêu tan theo, đầu gục xuống vô lực.
Dung Chiêu: “…” Đây đúng là nữ nhân vừa giây trước còn tự khen mình lương thiện, thật hết nói nổi!
Bóng đêm bao trùm thành trì, ánh lửa ngập trời khiến thành Từ An sáng như ban ngày.
Ngay lúc Vu Hoan bước vào cửa thành, âm phong ập đ���n, mùi máu tươi cũng xộc thẳng vào mũi. Nàng nắm chặt cánh tay Dung Chiêu, móng tay như muốn đâm vào thịt hắn.
“Nàng chịu đựng được không?” Dung Chiêu đỡ lấy Vu Hoan, giọng nói lạnh nhạt của hắn ẩn chứa một tia lo lắng khó nhận thấy.
Vu Hoan nín thở, khuôn mặt ửng hồng, nàng lắc đầu, rồi duỗi tay chỉ về phía có tiếng động, ý bảo họ đi đến đó. Dung Chiêu ôm Vu Hoan vào lòng, trực tiếp ôm nàng bay đến đó.
Từ trên cao nhìn xuống càng cảm nhận rõ ràng hơn sự thảm thiết của thành Từ An. Thi thể, vết máu, ngọn lửa, sự hỗn loạn, tất cả tạo nên một bi kịch trần thế.
Dung Chiêu ôm Vu Hoan dừng lại trên một gác mái. Từ đây, có thể nhìn rõ nơi phát ra tiếng động.
“Đó là Diệp gia phải không?” Vu Hoan hỏi Dung Chiêu đầy nghi hoặc.
Dung Chiêu nhìn dinh thự đang bị bạch quang bao phủ, trông khác hẳn cảnh tượng ban ngày. Một lúc sau, hắn mới nói: “Chắc vậy.”
“Thành Từ An này thật lắm trận pháp kết giới.” Vu Hoan thốt lên. “Bên ngoài có kết giới bảo vệ thành, giờ lại thêm kết giới bảo vệ phủ đệ.”
Trận pháp kết gi���i là loại kết giới được tạo ra từ trận pháp, nên nó kiên cố hơn nhiều so với kết giới thông thường. Trận pháp kết giới này, nhìn qua đã biết được tạo lập từ nhiều năm trước, chứ không phải vừa mới thiết lập. Chắc hẳn nó đã luôn tồn tại, chỉ chờ đến khi nguy hiểm ập đến thì tự động khởi động.
Nhưng sao trận pháp như vậy… lại có chút quen thuộc thế này?
Vu Hoan xoa xoa đầu, cố suy nghĩ xem mình đã gặp qua nó ở nơi nào…
“Là trên quyển sách kia.”
Đôi mắt Vu Hoan sáng bừng, “Ta đã bảo sao mà nó quen thuộc đến thế!”
Quyển sách kia ghi lại rất nhiều trận pháp, trong đó có nhắc đến loại trận pháp kết giới này, có tính phòng ngự cực cao.
“Phanh!”
Đồng tử Vu Hoan co rụt lại, nàng lôi kéo Dung Chiêu phi lên không trung. Đang đứng xem mà cũng có thể bị vạ lây sao?
Phía Diệp gia vang lên tiếng nổ kịch liệt khiến những công trình kiến trúc bốn phía đều sụp đổ, một luồng khí lớn khuếch tán ra rất xa. Nếu Vu Hoan bước chậm một bước, chắc chắn sẽ bị luồng khí kia quét đến.
“Nhân loại ngu xuẩn, các ngươi nghĩ rằng nấp ở bên trong thì sẽ an toàn sao?” Phong Khuynh Dao đứng trên không trung phía trên đại trạch Diệp gia, điên cuồng công kích kết giới bạch quang kia. “Ra đây! Tất cả ra đây cho ta! Để Diệp Vân Thường, nữ nhân kia ra đây, ra đây!”
“Rùa đen rút đầu, Diệp Vân Thường, ngươi lăn ra đây cho ta!”
Diệp Vân Thường?
Tiểu thư Diệp gia sao?
Vu Hoan nhướng mày. Hiện tại, Phong Khuynh Dao đã không còn là Phong Khuynh Dao nữa rồi, nàng ta đã bị ý thức của Vũ Hồng Kiếm khống chế. Lục gia, Phong gia, Diệp gia đều có liên quan đến Vũ Hồng kiếm. Những chuyện liên quan đến Lục gia và Phong gia đã dần sáng tỏ, vậy Diệp gia thì sao?
Bên trong đại trạch của Diệp gia, mọi người đều nhìn nhau đầy vẻ khó hiểu, Diệp Vân Thường là ai? Trước nay, họ chưa từng nghe nói đến người nào có cái tên như vậy trong Diệp gia. Chỉ có một vài người lớn tuổi, vẻ mặt trắng bệch nhìn Phong Khuynh Dao.
“Diệp trưởng lão, ngài hãy nghĩ kỹ lại xem, thật sự không có một quyển sách ghi chép trận pháp phong ấn sao?” Sở Vân Cẩm đứng bên cạnh Diệp trưởng lão, vẻ mặt nôn nóng hỏi. Nàng vừa tiến vào thành Từ An liền đi thẳng đến Diệp gia, ai ngờ người của Diệp gia đều không biết quyển sách đó, thậm chí Ly Hồn Thạch cũng tự dưng biến mất.
Diệp trưởng lão với vẻ mặt trắng bệch, lắc đầu, “Không có.”
Sở Vân Cẩm nhíu mày, trong lòng nàng trăm mối tơ vò.
“Diệp Vân Thường là ai?” Sở Vân Cẩm hỏi thẳng, khiến Diệp trưởng lão sửng sốt. Sở Vân Cẩm thấy phản ứng này của Diệp trưởng lão, liền lập tức truy hỏi, “Vũ Hồng kiếm có ân oán gì với Diệp Vân Thường?”
“Diệp trưởng lão, kết giới này mà bị phá vỡ, tất cả chúng ta đều phải chết! Bây giờ ngài không nói, về sau sẽ không còn cơ hội để nói đâu!”
Trong đôi mắt vẩn đục của Diệp trưởng lão tràn đầy sự giằng xé, cuối cùng ông thở dài, chậm rãi nói.
Diệp Vân Thường, là đích trưởng nữ của Diệp gia nghìn năm trước. Bởi vì lúc nàng sinh ra có hiện tượng thiên văn kỳ lạ xuất hiện, mang đến may mắn cho Tây Lăng đế quốc, nên Đế quân đương thời đã phong Diệp Vân Thường làm Linh Nữ, được hưởng sự giáo dục và đãi ngộ như một công chúa. Diệp Vân Thường cũng rất cố gắng, thiên phú lại vô cùng lợi hại, nên nàng nhận được sự yêu thích sâu sắc từ Đế quân.
Đế quân đã ban hôn cho Diệp Vân Thường, đối tượng là Lục Minh, một người mà không ai không biết. Diệp Vân Thường từng gặp Lục Minh, có ấn tượng không tồi về hắn, nhưng trong lòng vẫn rất bất mãn với cuộc hôn nhân này, nên nàng đối xử với Lục Minh không lạnh không nhạt. Lục Minh không hiểu vì lý do gì lại đối xử với Diệp Vân Thường rất tốt, cứ như thể xem nàng là người mình yêu thương nhất. Hai người trải qua vài lần kề cận sinh tử, Diệp Vân Thường dần dần thay đổi thái độ với Lục Minh, bắt đầu mong chờ cuộc hôn nhân này.
Nhưng nàng còn chưa kịp đợi đến hôn lễ thì lại phải đối mặt với sự phản bội của Lục Minh. Thứ hắn muốn chính là thân thể mang linh lực chí thuần của nàng. Hắn cầm tù Diệp Vân Thường, ngày ngày dùng các loại thiên tài địa bảo để nuôi dưỡng nàng. Lúc đó, Diệp Vân Thường mới phát hiện Lục Minh đang mưu tính một âm mưu đáng sợ.
Nàng biết phản kháng là vô dụng nên ngoan ngoãn tuân theo hắn. Dần dần, Lục Minh cũng không còn canh giữ Diệp Vân Thường quá chặt nữa, nàng có thể tùy ý đi lại trong Lục trạch. Dù nhìn thấy gì, nghe thấy gì, nàng đều tỏ vẻ không hề có hứng thú. Lục Minh quan sát nàng một thời gian, thấy nàng không có bất kỳ hành động đáng nghi ngờ nào liền n��i lỏng sự giám sát đối với nàng.
Mấy tháng sau đó, khi Lục Minh đang luyện hóa Thần Khí vào thời khắc mấu chốt, một tiểu nha đầu mặc hồng y đột nhiên xông vào Lục gia, cướp đi thanh Thần Khí kia. Diệp Vân Thường chờ đợi ở Lục gia một thời gian. Đúng lúc Lục Minh đang bận rộn công việc, nàng biết, lúc này nếu mình không chạy trốn, sẽ không còn cơ hội nào nữa. Cho nên nàng lợi dụng sự mất cảnh giác của Lục Minh, thành công tạo ra một trận hỗn loạn, trốn khỏi Lục gia, và kể lại chuyện này cho gia chủ Diệp gia đương thời.
Gia chủ Diệp gia đêm đó liền đi gặp Đế quân. Không ngờ, chuyến đi này lại là một đi không trở về.
Bản dịch này được thực hiện vì độc giả của truyen.free.