[Dịch]Bà Đây Đem Vai Ác Dương Oai - Chương 80: Gặp lại Đông Phương Cảnh
Tại một lều nhỏ bên đường ở thành Phúc Ngọc.
“Bách Lý Vu Hoan mấy năm nay không ngờ lại làm nhiều chuyện tàn ác như vậy, thật là đáng sợ, ngàn vạn lần đừng để gặp phải con ma đầu đó.”
“Tàn sát cả thành dân như vậy, nàng ta chỉ là một tiểu cô nương mà thôi, sao có thể điên loạn đến vậy chứ. Thành Phúc Ngọc của chúng ta cách thành Từ An không xa, nhỡ đâu nàng ta tới đây thì làm sao bây giờ?”
“Xì xì cái miệng quạ đen của ngươi. Thành Từ An cách xa đến thế, nàng ta sao có thể trùng hợp mà đến thành chúng ta được chứ.”
Mà những người này hoàn toàn không biết rằng, nhân vật chính mà họ đang bàn tán lại đang đi ngang qua bên cạnh họ.
Vu Hoan nghịch mấy hạt châu trong tay, tầm mắt đảo nhanh qua đám người bên đường.
Bách Lý Hiên vì để bôi nhọ nàng, đúng là tốn không ít công sức nhỉ!
Vỏn vẹn mấy ngày ngắn ngủi, nàng đã vượt mặt cả những vai ác sừng sỏ nhất của kiếp trước để vươn lên đứng đầu bảng vai ác, thật đúng là đáng mừng, khắp nơi đều vui vẻ hân hoan a!
“Tiểu Hoan Hoan, ngươi còn cười được ư!” Nàng bị bôi nhọ thảm hại đến thế mà còn có thể cười sao?
May mà người trên đại lục biết mặt Vu Hoan không nhiều, nếu không, với tình cảnh hiện tại, họ cũng khó lòng mà vào được thành.
“Sao lại không cười chứ, ta hiện giờ đang là vai ác số một cơ mà, vị trí này, ha ha, người khác có mất mấy trăm năm cũng khó lòng bò lên được...”
Vai ác số một thì có gì tốt mà hãnh diện chứ!
Bị bao nhiêu người trên đại lục truy đuổi thì vui lắm sao?
Đầu óc nữ nhân này có vấn đề chứ?
Khuyết Cửu đi phía sau họ, khuôn mặt lạnh băng cũng nhịn không được giật giật.
Mấy ngày nay đi theo bên cạnh Vu Hoan, nàng đã chứng kiến thế nào là sự vô sỉ, mặt dày, trở mặt không nhận người, và trong một giây đã làm đảo lộn thế giới quan của mình.
Vu Hoan nhìn bốn phía xung quanh, cười tủm tỉm đầy ẩn ý, rồi hết sức tự nhiên lôi kéo Dung Chiêu đi đến một quán trà gần đó.
Dung Chiêu đã quen với những động chạm này của Vu Hoan, thậm chí trong lòng còn có chút thích... Hơi ấm từ tay nàng từng đợt từng đợt nhẹ nhàng truyền vào thân thể hắn, đáy lòng hắn cũng bất giác ấm áp hẳn lên.
“Quý khách muốn dùng gì ạ?” Thấy có người bước vào, tiểu nhị lập tức tiến đến hỏi.
“Điểm tâm.” Dung Chiêu trả lời thay Vu Hoan.
Nữ nhân này chỉ ăn điểm tâm, thức ăn khác tuyệt nhiên không đụng tới.
“Điểm tâm của quán chúng tôi là nổi tiếng nhất, quý khách đây là đến đúng chỗ rồi ạ, mời đi lối này!” Tiểu nhị dẫn họ đi lên cầu thang, hướng về phía đại sảnh.
Khuyết Cửu đứng ở cửa một lúc lâu mới đi vào.
Ở khúc quanh tối tăm có mấy người đang đứng, cầm đầu là một gã râu xồm, thân hình cao lớn thô kệch.
“Đại ca, làm sao bây giờ?”
Gã râu xồm nhìn chằm chằm cửa lớn quán trà, “Để xem nào, mấy người kia không đơn giản.”
“Có cái gì không đơn giản? Chẳng phải chỉ có một nha đầu hơn mười tuổi với một đứa trẻ thôi sao, chúng ta cứ xông lên tiêu diệt hết bọn chúng.”
Gã râu xồm tát bốp một cái vào mặt gã vừa nói, tức giận mắng: “Ngu xuẩn! Nha đầu kia thì không có gì đáng lo, người cần chú ý là gã nam nhân bên cạnh nàng ta, hắn không đơn giản.”
Nam nhân? Cái gã có vẻ như không tồn tại kia ư?
Trông qua cũng chẳng có gì đáng gờm gì cả, sao phải kiêng kỵ hắn ta?
Đáy lòng hắn thầm rủa một tiếng nhưng cũng không dám nói gì.
Vu Hoan ngồi vị trí cạnh cửa sổ, dòng người bên ngoài bắt đầu tấp nập, tiếng ồn ào vẳng lại.
Chuyện ở thành Từ An và thành Phong Tuyết khiến mọi người ở đây có chút nơm nớp lo sợ, khiến dân chúng bình thường đều cảm thấy bất an.
“Điểm tâm của quý khách đã có đây. Mời dùng.” Trên bàn bày ra bốn món điểm tâm đang tỏa ra hương thơm mê hoặc.
Vu Hoan thu hồi tầm mắt, duỗi tay cầm lấy miếng gần nhất, miếng điểm tâm tan chảy trong miệng, ngọt mà không ngấy.
Linh La cầm một miếng điểm tâm, nhìn trái nhìn phải, nhưng lại không chịu ăn, nàng đâu có thích ăn điểm tâm chứ!
Khuyết Cửu lại chẳng để ý mấy, miễn sao ăn no là được!
“Tình cảm của hai người thật tốt.” Khuyết Cửu đột nhiên lên tiếng nói.
Động tác cầm điểm tâm của Vu Hoan ngừng lại, liếc nhìn Dung Chiêu, nuốt miếng điểm tâm trong miệng, nghi hoặc chỉ vào mình và Dung Chiêu, “Ngươi đang nói chúng ta ư?”
Tay châm trà của Dung Chiêu hơi ngừng, con ngươi đạm mạc nhìn về phía Khuyết Cửu, nhưng ngay lập tức lại thu về, tiếp tục châm trà.
Khuyết Cửu gật đầu, mấy ngày nay, vị công tử này đối với Vu Hoan rất mực săn sóc tỉ mỉ, lúc Vu Hoan tức giận sẽ nhẹ giọng dỗ dành nàng.
Là người ngoài cuộc, nàng nhận thấy rõ ràng, ánh mắt vị công tử kia khi nhìn Vu Hoan khác hẳn khi nhìn những người khác.
“Ha hả...” Vu Hoan cư���i khan hai tiếng, tiếp tục ăn điểm tâm.
Cảm tình tốt?
Nàng không chém chết tên kiếm linh này đã là may lắm rồi, làm gì có cái gọi là tình cảm tốt đẹp?!
Dung Chiêu vẫn luôn quan sát Vu Hoan, thấy nàng lộ vẻ mặt căm giận, hắn lập tức cảm thấy oan uổng, mấy ngày nay hắn đâu có làm gì sai trái đâu!
Khuyết Cửu há miệng định nói, nhưng cuối cùng vẫn chưa nói gì, vùi đầu tiếp tục ăn điểm tâm.
Ăn xong điểm tâm, Vu Hoan bảo Linh La dẫn Khuyết Cửu đến phòng để nghỉ ngơi.
Linh La dù không tình nguyện nhưng bị Vu Hoan thúc giục, liền phồng má giận dỗi, mang Khuyết Cửu đi đến khách điếm.
Vu Hoan cùng Dung Chiêu đi dạo vài vòng trên phố rồi mới đi đến khách điếm đã hẹn với Linh La lúc nãy.
Vừa bước vào khách điếm liền nhìn thấy Linh La đang bị người ta nhấc bổng lên, Khuyết Cửu cũng đang bị nhấc bổng lên tương tự.
Người vây xem xung quanh chỉ trỏ xì xầm, trong khi chưởng quầy lại khó xử đứng nép một bên.
“Tiểu Hoan Hoan, bọn họ bắt nạt ta mà. Sao lại có thể đi bắt nạt một tiểu cô nương xinh đẹp đáng yêu như ta thế này, ngươi phải giúp ta báo thù chứ!” Linh La không cam lòng yếu thế, ôm lấy cổ Vu Hoan dùng sức lắc lắc.
“Chính mình gây chuyện, bị đánh lại tìm ta sao?”
Mọi chuyển ngữ của tác phẩm này đều được bảo hộ bản quyền bởi truyen.free.